Hết Nói
Nguyễn Ngọc Tư
Bỗng
tưởng tượng ra một ngày nào đó với biển hiệu
“trị hết nói” ta trở thành một lương y danh tiếng. Dù ở nơi hẻo
lánh xa xôi nào đó, dù đèo thẳm rừng sâu, dù cách sông cách núi người
đời vẫn tìm đến rần rần. Chưa biết
ta – bà lão thầy thuốc giỏi giang cỡ nào, nhưng
hẳn rất đặc biệt, khi chẳng làm gì hết
mà người “hết nói” bỗng dưng chạy lại, kể lể
dông dài tôi cảm thấy sao, tôi đau như thế nào.
Họ, là những người không muốn nói dù
vẫn còn khả năng nói (bằng chứng là đang… nói).
Và khi nhận ra điều đó thật bất thường,
họ tìm đến ta. Thí dụ như cô gái kia, cô ngồi trước mặt ta với vẻ
hoang mang, cô nói ngộ lắm thầy ơi, tự nhiên em cảm
thấy ngôn từ là một cái gì rất nặng nề,
rời rạc, nên không đủ sức kết lại bằng
câu thốt lên bằng lời. Em hay chui vào quán vắng (nên
quán nào mà có cô ở đó chắc chắn là… ế), ngồi một
mình, yêu cầu nghe nhạc không lời, trong cái
nhìn dè dặt của cô tiếp viên, “bộ nhỏ này
làm… thơ hay sao mà thấy… kỳ kỳ”. Nhiều khi em cũng
ngại, ở một xã hội đám đông, đi cà phê một
mình, không laptop, chỉ nhìn ra cửa sổ, nghĩa
là bạn không bình thường, nhưng em không biết
tìm đâu một người thích hợp để cùng ngồi với
nhau, như những con chù ụ.
Thầy cười, vì cô không nhận biết
được đó thôi, đang có nhiều người hết nói sống quanh
cô. Chỉ vì biểu hiện không giống
nhau. Có người nói mãi một cây cầu sắp
gãy, ngôi trường sắp đổ, con đường xuống cấp,
một hố rác giữa thành phố… Sở dĩ
phải nói mãi vì những chuyện đó còn
mãi. Bây giờ, tiếng nói của
anh ta đã trở thành tiếng khóc cho nhiệt huyết bị
chôn vùi, cho một niềm tuyệt vọng, cho sự đổ
vỡ niềm tin. Lại có một dạng hết nói
khác, là không nói những gì mình nghĩ mà nói những
gì người khác thích nghe, nên ngôn từ khẩu hiệu
tươi rói trên môi nhưng lòng ráo hoảnh, chính họ cũng
chẳng hay mình đã ‘hết nói”, vì lời ấy
ai đó vào gắn lên đầu lưỡi họ, chứ có phải
của họ đâu.
Bản thân việc hết nói, là một nỗi
đau. Bỗng dưng người ta không thể bày tỏ
tình cảm của mình bằng lời nói nữa,
bỗng dưng việc thốt ra ngôn ngữ không còn là niềm
vui như chim kia hót, như mèo kia kêu, như dế
kia gáy, hỏi sao không buồn? Nhưng suốt một thời
gian dài, cô gái không cảm nhận được điều đó, cô vẫn
giao tiếp với thế giới bằng mắt, bằng
các ngón tay gõ trên bàn phím, bằng cái
ngón cái đưa tin trên điện thoại. Cô cũng chẳng cô đơn lắm.
Rồi cô nhưng thật sự muốn mình
nói trở lại, khi bắt đầu viết blog cho con.
Trời ơi, sao mình lại thể hiện
yêu thương trên không gian mạng xa lạ này, trong khi hằng
ngày mình trò chuyện với đứa trẻ một
hồi mệt muốn đứt hơi, đâu rồi trìu mến
nói cười?
Đó là những thứ mà cô luôn tìm được ở
ba mẹ mình, những thứ làm thời thơ ấu của
cô thành quãng đẹp nhất, thần tiên nhất. Cô gái muốn mình lại cất tiếng nói,
với tất cả sự hào hứng và trìu mến,
vì con, và vì mẹ cô. Một bà mẹ muộn
phiền từ ngày con mình bỗng dưng thôi líu lo, ít nói hẳn
đi, luôn tránh khi nhà có tiệc tùng khách khứa, nó phân trần,
“con mà ngồi chầm dầm trước mặt người ta
thì kỳ cục lắm. Thôi.” Con mẹ
rất ít bạn bè, chừng vài ba đứa, cũng im ỉm
như nó. Cũng chỉ tươi tỉnh, linh động
khi ngồi trước màn hình máy tính, đôi lúc chúng phì
cười, đôi lúc chúng hớn hở, đôi lúc chúng buồn. Bà lén xem, chẳng ai trong đó, nhưng kiến thức
thì có, đầy ắp, đủ thứ trên đời. Bà
mẹ cảm giác, dường như đứa nhỏ quen giao tiếp
theo kiểu đơn tuyến như vậy, nó
không nói nữa. Chừng đó tri thức, nó thấy mình
đã quá lớn để ngã vào lòng bà than thở,
mẹ ơi, con buồn quá; hay, mẹ ơi, nếu thằng bạn
học nắm tay con có phải là nó thích
con không? Mẹ ơi…
Bà cảm thấy mất mát một phần
thiên chức làm mẹ là lắng nghe con và chia sẻ, bảo
bọc con. Bà sợ nó không hòa nhập
được với xã hội đám đông, xã hội giao
đãi, ở đó chỉ ngôn từ mới ve vuốt được
nhau, thật lòng hay không không quan trọng. Bà tội
nghiệp cho thằng nhỏ lấy con bà làm vợ, chắc
là chưa bao giờ được nghe ba tiếng “em yêu anh”.
Nhưng phương thuốc “hết nói” của ta không còn ý
nghĩa gì nữa khi bà mẹ biết được con
mình ra đời bị người ta xiên những lời đau
vào xuyên da thịt thấu tận tim. Con
mình bị lạc lõng giữa một đám đông thích
nhậu hơn là sống. Con mình bị cười cợt khi
nói lên điều thật lòng nó nghĩ (nhưng đám đông không
nghĩ). Con mình cũng từng nói về những bất
công, những trái ngang của cuộc đời nhưng tiếng
nói mỏi mòn đã trở thành tiếng khóc.
Nếu là mình, gặp bao nhiêu chuyện đó, mình cũng
hết nói, bà mẹ tần ngần, sao mình không đón nhận
tình yêu của con bằng mắt, bằng nét mặt, bằng
sâu thẳm tận đáy lòng? Có ai hết nói đâu, có ai muốn
câm lặng đâu, chỉ là họ đang nói, đang đấu tranh theo cách của họ. Nên gặp lão bà
trong miền Tưởng về, những người “hết nói”
tiếp tục “chán nói”, có sao đâu, như cô gái kia, nếu không thể
thủ thỉ chuyện này chuyện nọ với con, cô sẽ
ôm ghì nó nhiều hơn, sẽ lắng nghe nó nói nhiều
hơn, sẽ cười, nhìn nó nhiều hơn…
Chỉ sợ bao nhiêu đó vẫn chưa đủ, thì cô gái
không biết phải tìm thuốc nói (theo
kiểu thông thường) ở phương nào? Bởi vị lương y
này cũng đang “hết nói”, cũng bị “mất lửa”
nên mới buồn tình bày trò lường gạt đây
nè…