Lời T́nh K (A-C)

 

100 Năm T́nh

100 Phần Trăm

1000 Năm Khó Phai

1954 Cha Bỏ Quê, 1975 Con Bỏ Nước

20-40

25 Years Who I Am

999 Đóa Hồng

999 Đóa Hồng 2

Ai ?

Ai Bảo Em Dại Khờ

Ai Bảo Em Là Giai Nhân

Ai Biểu Anh Làm Thinh

Ai Buồn Hơn Ai

Ải Chi Lăng

Ai Cho Tôi T́nh Yêu

Ai Cho Tôi T́nh Yêu

Ai Đến Sài G̣n

Ai Đi Ngoài Sương Gió

Ai Đi Ngoài Sương Gió

Ai Đưa Em Về

Ai Hiểu Cho...

Ai Khổ V́ Ai

Ai Lên Xứ Hoa Đào

Ai Mang Đi Niềm Đau

Ai Nói Em Biết

Ai Nói Với Em

Ai Nói Yêu Em Đêm Nay

Ai Ra Xứ Huế

Ai Sẽ Yêu Em Ngày Mai

Ai Trở Về Xứ Việt

Ai Trở Về Xứ Việt (Nhớ Mẹ)

Ai Về Quê Tôi

Ai Về Sông Tương

Ái Xuân

Ai Xuôi Biên Thùy

Âm Thầm Mưa

America Tuyệt Vời (America The Beautiful)

Ấn Độ Mến Yêu

Ăn Năn

An Phú Đông

Ân T́nh

Ân T́nh Không Phai

Ân T́nh Mong Manh

Ân T́nh Ngàn Sau

Áng Mây Chiều

Anh

Anh Biến Mất Thôi

Anh Biết Em Đi Chẳng Trở Về

Anh Cần Có Em

Anh Cần Em

Anh Chàng Dễ Ghét

Anh Chàng Lười

Anh Chỉ Yêu Em

Anh Cho Em Đắm Say (Tout Donné, Tout Repris)

Anh Cho Em Mùa Xuân

Anh Có Nghe Mưa Rơi

Anh C̣n Cây Đàn

Anh C̣n Chờ

Anh C̣n Nợ Em

Anh Cứ Hẹn

Anh Đă 33 Tuổi (Mes Trente Trois Ans)

Anh Đă Biết

Anh Đă Đổi Thay

Anh Đă Hay Trước (Et Pourtant)

Anh Đă Quên Em

Anh Đă Quên Mùa Thu

Anh Đă Thấy Mùa Xuân Chưa

Anh Đă Tương Tư

Anh Đă Vắt Cạn T́nh Yêu Cho Đời

Anh Đâu Em đó

Ánh Đèn Mầu (Eternally)

Anh Đi Chiến Dịch

Anh Đi Chiều Thu Ấy

Anh Đi Mai Về

Anh Đi Rồi

Anh Đi Về Đâu

Anh Đi Về Nơi Đâu

Anh Đừng Có Lo

Anh Đường Anh Em Đường Em

Anh Em Khá Cầm Tay

Anh Em Ta Về

Anh Hăy Về Đi

Anh Hăy Về Đi 2

Anh Hỡi Anh Cứ Về

Anh Hỡi Em Về Đây.   Je Suis Revenu

Anh Hùng Xạ Điêu

Anh Hùng Xưa

Anh Không Chết Đâu Em

Anh Không Lại

Anh Không Muốn Ra Đi

Anh Không Thể Quên Em

Anh Là Của Em - A Part Of You

Anh Là Lẽ Sống Đời Em

Anh Là Tất Cả (You Mean Everything)

Anh Là Tia Nắng Trong Em

Ánh Mắt Ấy

Anh Muốn Nói Yêu Em

Ánh Nắng Đồng Quê

Anh Như Giọt Nắng Sớm

Anh Ở Đây

Anh Ơi, Đừng Đến Nữa

Anh Ru Em Ngủ

Ánh Sáng Của Đời Tôi

Ánh Sáng Đồng Quê

Ánh Sao Rơi

Ánh Sao Trên Trời

Anh Sẽ Không Quên

Anh Sẽ Về

Anh Sẽ Về

Anh Ta Hơn Anh Sao ?

Anh Th́ Không

Anh Tiền Tuyến Em Hậu Phương

Anh Tôi

Ánh Trăng Lẻ Loi

Ánh Trăng Tan

Anh Ước Mong (J'ai Envie)

Anh Và Em

Anh Vái Trời

Anh Vẫn Biết

Anh Vẫn Biết

Anh Vẫn Buồn Như Xưa

Anh Vẫn Cần Em

Anh Vẫn Không Đổi Thay (Je N'ai Pas Changé)

Anh Vẫn Mơ Một Ngày Về

Anh Vẫn Nhớ Em

Anh Vẫn Thích

Anh Vẫn Yêu Em

Anh Vẫn Yêu Em

Anh Về Kẻo Mưa

Anh Về Một Chiều Mưa

Anh Về Một Mùa Trăng

Anh Về Thủ Đô

Anh Về Với Em

Anh Xa Em Rồi

Anh Xin Làm

Anh Yêu Của Em (pretty boy)

Anh Yêu Em

Ảo Ảnh

Ảo Ảnh

Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà

Áo Cưới Không Nàng Dâu

Áo Dài Việt Nam

Áo Đẹp Nàng Dâu

Áo Em Chưa Mặc Một Lần

Áo Hoa

Áo Lụa Hà Đông

Áo Lụa Vàng

Ảo Mơ (chưa có)

Ảo Mộng T́nh Yêu

Áo Tím Mùa Thu

Áo Tím Ngày Xưa

Áo Trắng

Áo Trắng

Áo Trắng Học Tṛ

Áo Trắng Học Tṛ (chưa Chép)

Ảo Tưởng

Áo Vàng Em Mặc

Áo Xanh

Ave Maria

Ave Maria

Ave Maria

Ave Maria

Ba Bà Ham Vui (nhạc kịch)

Ba Bà Mẹ Chồng

Ba Giờ Khuya

Bà Mẹ Gio Linh

Bà Mẹ Ô Lư

Bà Mẹ Phù Sa

Bà Mẹ Quê (Bà Mẹ Chiến Sĩ)

Bà Mẹ Trị Thiên

Ba Mươi Năm

Ba Năm Lính

Ba Năm Yêu Em Âm Thầm

Ba Ngọn Nến Lung Linh

Bà ơi ! Cháu Rất Thương Bà

Bà Rằng Bà Rí

Ba Tháng Quân Trường

Ba Tháng Tạ Từ

Bắc Đẩu

Bạc Liêu Hoài Cổ

Bắc Một Nhịp Cầu

Bác Phạm Duy

Bắc Sơn

Bạc T́nh

Bạc Trắng Lửa Hồng

Bạc Trắng T́nh Đời

Bạch Đằng Giang

Bạch Đằng Giang

Bách Khoa Phỏng Vấn ...

Bạch Phong Lan

Bài 20

Bài Ca Chiến Sĩ Hải Quân

Bài Ca Chiến Thắng

Bài Ca Cho Bé Hải

Bài Ca Chưa Viết Hết Lời

Bài Ca Của Nàng

Bài Ca Dân Chủ (Món Quà Tự Do)

Bài Ca Dành Cho Những Xác Người

Bài Ca Dao Đầu Đời

Bài Ca Dao Xót Xa

Bài Ca Đất Phương Nam

Bài Ca Đêm

Bài Ca Đông Tiến

Bài Ca Đường Tàu Thống Nhất (chưa có)

Bài Ca Giă Từ

Bài Ca Hạnh Ngộ

Bài Ca Hoa Hồng

Bài Ca Hy Vọng

Bài ca không nhớ luôn đề

Bài Ca Không Quên

Bài Ca Kỷ Niệm

Bài Ca Mùa Thu

Bài Ca Mừng Sinh Nhật

Bài Ca Ngày Vu Quy

Bài Ca Phụ Nữ Việt Nam (chưa Có)

Bài Ca Sao

Bài Ca Thần Chim Lạc

Bài Ca T́nh Yêu

Bài Ca T́nh Yêu 2

Bài Ca Trăng

Bài Ca Trên Núi

Bài Ca Tuổi 20

Bài Ca Xây Dựng

Bài Cho Em

Bài Cuối Cho Người T́nh

Bài Hát Buồn

Bài Hát Chiều Thu

Bài Hát Cho Em

Bài Hát Của Người Tự Do (chưa Có)

Bài hát đầu tiên, bài hát cuối cùng

Bài Hát Học Tṛ (kính Thưa Thầy)

Bài Hát Này

Bài Hát Này Cho Em

Bài Hát Ngày Cưới

Bài Hát Ru Cho Anh

Bài Hát Ru Mùa Đông

Bài Hát Xuân Cho Em

Băi Hoang

Bài Học Đầu Tiên

Bài Hương Ca Vô Tận

Bài Không Tên Cuối Cùng

Bài Không Tên Cuối Cùng Tiếp Nối

Bài Không Tên Nối Tiếp 28

Bài Không Tên Số 1

Bài Không Tên Số 12

Bài Không Tên Số 15

Bài Không Tên Số 2

Bài Không Tên Số 3

Bài Không Tên Số 31

Bài Không Tên Số 4

Bài Không Tên Số 5

Bài Không Tên Số 50

Bài Không Tên Số 6

Bài Không Tên Số 7

Bài Không Tên Số 8

Bài Không Tên Số 9

Bài Ngợi Ca Quê Hương

Bài Ngợi Ca T́nh Yêu

Bài Nhă Ca Thứ Nhất

Bài Tango Cho Em

Bài Tango Cho Em

Bài Tango Cuối Cùng

Bài Tango Màu Xanh

Bài Thánh Ca Buồn

Bài Thơ Cho Em

Bài Thơ Cho Em

Bài Thơ Cho Huế

Bài Thơ Cuối Cùng

Bài Thơ Đà Lạt

Bài Thơ Dâng Cha

Bài Thơ Dâng Mẹ

Bài Thơ Hoa Đào

Bài Thơ Huế(Le Poème De Huế)

Bài Thơ Mưa Nắng

Bài Thơ Mùa Thu

Bài Thơ Ngỗ Nghịch

Bài T́nh Buồn

Bài T́nh Ca Cho Em

Bài T́nh Ca Cho Kỷ Niệm

Bài T́nh Ca Cô Đơn

Bài T́nh Ca Đêm

Bài T́nh Ca Không Quên

Bài T́nh Ca Mùa Đông

Bài T́nh Ca Nhớ

Bài T́nh Cho Giai Nhân

Bài Viết: Ngọc Bích Và Tôi

Bailamos

Bạn Bè Của Tôi

Bàn Chân Đi Hoang

Bạn Cùng Tôi

Bản Đàn Xuân

Bạn Hữu

Bạn Ḷng

Ban Mai T́nh Yêu

Bản Tango Hà Nội

Bàn Tay Dĩ Văng

Bản T́nh Cuối

Bạn Tôi

Bâng Khuâng

Bâng Khuâng Chiều Nội Trú

Bâng Khuâng Điều Ǵ

Bằng Lăng Tím

Bằng Ḷng Đi Em

Bâng Quơ

Bằng Tên Một Loài Hoa

Bánh Xe Lăng Tử

Bao Đêm Không Ngủ

Bao Giờ Anh Đưa Em Đi Chùa Hương

Bao Giờ Anh Trở Lại

Bao Giờ Biết Tương Tư

Bao Giờ Em Mới Quên?

Bao Giờ Em Quên

Bao Giờ Gặp Lại Em

Bao Giờ Ta Cùng Em Sang Sông

Bao Giờ Ta Gặp Lại Ta

Bao Giờ Trở Lại

Bao Giờ Về Bên Em

Bao giờ xuân về

Bao Năm Ta Chờ Em

Băo T́nh

Bất Chợt

Bát Cơm Bát Mồ Hôi Bát Máu

Bắt Đom Đóm Viết Thư T́nh

Bắt Kim Thang

Bây Chừ

Bảy Con Số Một Linh Hồn

Bay Đến Ước Mơ

Bay Đi Cánh Chim Biển

Bay Đi Những Cơn Mưa Phùn

Bay Đi Ôi Cô Đơn

Bay Đi Thầm Lặng

Bây Giờ Biển Mùa Đông

Bây Giờ Tháng Mấy

Bây Giờ Tháng Mấy (ca khúc 2)

Bay Lên Cao Đi Anh

Bay Lên Hỡi V́ Sao

Bảy Ngàn Đêm Góp Lại

Bảy Ngày Đợi Mong

Bảy Sắc Cầu Vồng

Bảy Thế Kỷ T́nh Yêu

Bay Trên Mái Nhà Của Mẹ

Bay Vào Ngày Xanh

Bẽ Bàng

Bẽ Bàng

Bẽ Bàng

Bé Bắt Dế

Bé Là Bé Ngoan

Be Lem Ơi (O little town of Bethlehem)

Bé Lên Ba

Bé Yêu

Bé, Cây Đàn, Ngôi Nhà Xanh. Đồi Cỏ

Bên Ánh Đèn Đêm

Bên Anh Ngất Ngây

Bên Bờ Đại Dương

Bên Bờ Long Beach

Bên Bờ Sông Seine Ta Ngồi Ta Khóc

Bên Bờ Suối Vắng

Bên Bóng Dừa

Bên Cầu Biên Giới

Bên Cầu Ngó Mong

Bến Cũ

Bến Đàn Xuân

Bến Đ̣ Xưa

Bến Đợi Đ̣ Trông

Bên Đời Hiu Quạnh

Bên Đời Hiu Quạnh

Bên Ḍng Nước

Bên Ḍng Sông Seine(Au bord de la Seine)

Bên Em Chiều Mưa

Bên Em Đang Có Ta

Bên Em Đời Ngẩn Ngơ

Bên Em Là Biển Rộng

Bên Em Mùa Xuân

Bên Em Ngày Cuối

Bến Giang Đầu (Nắng Chiều 2)

Bến Hàn Giang

Bên Hồ Gươm

Bên Hồ Than Thở

Bên Kia Đời Quạnh Quẽ

Bên Kia Sông

Bến Lạ

Bên Lở Bên Bồi

Bên Lưng Đèo

Bên Mặt Tôi

Bến Mơ

Bến Nhạc Ḷng

Bên Nhau Mùa Đông

Bên Nhau Ngày Vui

Bên Nhau Trọn Kiếp

Bên Ni Bên Nớ

Bến Nước T́nh Quê

Bến Sông

Bên Sông Đưa Người

Bến Sông Trăng

Bến Thượng Hải

Bên Trời Phiêu Lăng

Bến Tương Tư

Bến Vắng

Bến Xuân (Đàn Chim Việt)

Bến Xuân Xanh

Bèo Dạt Mây Trôi

Bí Ẩn Nhà Hát

Bi Ca (Élégie)

Biển

Biển

Biển Buồn

Biển Buồn

Biển Cạn

Biển Chiều

Biển Chiều

Biển Chờ

Biển Dâu

Biển Đêm (chưa Có)

Biển Đời

Biển Đời

Biển Đời Trái Ngang (chưa có)

Biển Hát Chiều Nay

Biển Hay Người T́nh Tôi

Biển Khát

Biển Mặn

Biển Mơ (La Plage Aux Romantiques)

Biển Mộng

Biển Mù Sương

Biển Ngày Mưa

Biển Ngh́n Thu Ở Lại

Biển Nhớ

Biển Nỗi Nhớ Và Em

Biển Ru

Biển Ru

Biển Sáng

Biển Sâu

Biển Sầu

Biển Tím

Biển T́nh

Biển T́nh Yêu

Biển T́nh Yêu (Ocean Of Love)

Biển Tối

Biển Trắng

Biển Trắng

Biển Tuyết

Biển Và Em

Biển Xanh

Biển Xưa

Biển, Em Và Cánh T́nh Hải Âu

Biển, Núi, Em Và Sóng

Biết Bao Giờ Trở Lại

Biết Đâu Nguồn Cội

Biết Đâu T́m

Biết Đến Bao Giờ

Biết Đến Thuở Nào

Biết Em C̣n Chút Dỗi Hờn

Biết Em C̣n Nhớ

Biết Không

Biệt Khúc

Biệt Khúc

Biệt Khúc

Biệt Khúc Chờ Nhau

Biệt Khúc Mùa Đông

Biệt Kinh Kỳ

Biết Làm Sao Thôi Nhớ

Biệt Ly

Biệt Ly

Biệt Ly

Biết Nói Ǵ Đây

Biết Nói Sao

Biệt Quê

Biết Ra Sao Ngày Sau (Que Sera, Sera)

Biết T́m Em Nơi Đâu (chưa Có)

Biết Trả Lời Sao

Biết Yêu Ai

Biết Yêu Khi Nào

Biểu Tượng Cao Siêu

B́nh Ca

B́nh Minh

B́nh Minh

B́nh Minh Ca Khúc

B́nh Minh Mùa Thu (T́nh Gian Dối)

B́nh Minh Sẽ Mang Em ĐiHold Me For A While

B́nh Minh T́nh Yêu

B́nh Minh Trong Mùa Thu

Bờ Bến Lạ

Bờ Cát Trắng

Bồ Câu Không Đưa Thư

Bồ Câu Phương Xa

Bồ Đề Đạt Ma

Bố Già Và Tôi

Bỏ Phố Đà Lạt

Bờ Tóc Nhỏ

Bơ Vơ

Bơ Vơ

Bơ Vơ Ngơ Hẹn Ḥ

Bội Bạc

Bối Rối

Bối Rối

Bốn Mắt Anh Yêu

Bốn Màu Áo

Bốn Mùa Hoa, Anh Và Em

Bốn Mùa Quạnh Hiu

Bốn Mùa Quạnh Hiu

Bốn Mùa Thay Lá

Bốn Mùa Thương Nhớ

Bốn Mùa Yêu Em

Bốn Ngả Đường Quê Hương

Bóng Ai Qua Thềm

Bông Bí Vàng

Bóng Biển

Bong Bóng Mưa

Bống Bồng Ơi

Bông Bưởi Chiều Xưa

Bông Bưởi Hoa Cau

Bóng Chiến Y

Bóng Chiều

Bóng Chiều Làng Tôi

Bóng Chiều Tà

Bóng Chiều Xưa

Bóng Chiều Xưa

Bóng Chữ

Bóng Cờ Lau

Bông Cỏ May

Bóng Cũ Chiều Mưa

Bóng Dáng

Bóng Dáng Nụ Cười

Bóng Dáng Thiên Thần

Bông Điên Điển

Bóng Em

Bông Hoa Rừng

Bông Hồng Cài Áo

Bông Hồng Thủy Tinh

Bông Hồng Trắng

Bông Hồng Trung Quốc (Rose De Chine)

Bóng Hồng Việt Nam

Bống Không Là Bống

Bông Lục B́nh

Bóng Mát

Bóng Mát Cuộc T́nh

Bóng Mát Vườn Địa Đàng

Bóng Mây Thời Gian

Bóng Mây T́nh Yêu

Bông Mù U

Bóng Nắng

Bóng Ngày Qua

Bóng Người Đi

Bóng Nhỏ Đường Chiều

Bóng Quê Xưa

Bông Sứ Trắng

Bóng Tay

Bóng Tối Ly Café

Bóng Tối T́nh Yêu

Bóng Trăng Trong Thành Phố

Bóng Trăng Xưa

Bông Tuyết Trắng

Bóng Xế Ngày Qua

Bọt Bèo

Bọt Biển

Bọt Mưa

Bức Họa Đồng Quê

Bức Tâm Thư

Bụi Phấn

Bụi Phấn 2 (chưa có)

Bụi Trong Mắt Em

Bước Chân Bên Thềm

Bước Chân Buồn

Bước Chân Chiều Chủ Nhật

Bước Chân Cuối Cùng

Bước Chân Hoa Nở

Bước Chân Lẻ Loi

Bước Chân Thời Gian

Bước Chân T́nh Xa

Bước Chân T́nh Xa

Bước Chân Trong Chiều Mưa

Bước Chân Việt Nam  Footprints of Viet Nam

Bước Phiêu Bồng

Bước Quên

Bước T́nh Hồng

Buổi Sáng Chim Bay

Buổi Sáng Ở Phi Trường

Buổi Sáng Trên Băi Biển

Bướm Hoa

Bướm Hoa

Bướm Trắng

Buồn

Buồn

Buồn Chi Em Ơi

Buồn Đêm Mưa

Buồn Đến Bao Giờ

Buồn Đôi Mươi

Buồn Ga Nhỏ

Buồn Không Em

Buồn Măi Quanh Ta

Buồn Nào Hơn

Buồn Nào Như Hôm Nay

Buồn Nhớ Quê Hương

Buồn Như Lá Thu

Buồn Ơi

Buồn Ơi Ngủ Yên

Buồn Ơi Xin Chào Mi

Buồn Ơi Xin Hăy Quên

Buồn Quên Vuốt Mái Tóc Thề

Buồn Ta Phải Đợi Chờ

Buồn Tàn Thu (Chinh Phụ Khúc)

Buồn Thầm Goi Tên Em

Buồn Theo Bước Anh

Buồn Thời Gian

Buồn Thu Ướt Mi

Buồn T́nh Này Là Con Rắn Mối (Lư Con Rắn Mối)

Buồn Trong Đêm Mưa

Buồn Trong Kỷ Niệm

Buồn Từng Phút Giây

Buồn Vương Gót Hồng

Buồn Vương Màu Áo

Buồn Xa Vắng

Buông Tha

Búp Bê Không T́nh Yêu (Poupée de cire, poupée de son)

Búp Bê Xinh Đẹp

Ca Dao Đêm Giáng Sinh

Ca Dao Em Và Tôi

Ca Dao Hồng

Ca Dao Mẹ

Ca Khúc Cho Tuổi Thơ - Nhạc Thiếu Nhi - Mầm Non

Ca Khúc Cho Tuổi Thơ (1)

Ca Khúc Cho Tuổi Thơ (2)

Ca Khúc Cho Tuổi Thơ (3)

Ca khúc da vàng (Tản mạn)

Ca khúc mang đến sự cảm thông với mọi người

Ca Khúc Sinh Hoạt

Cà Phê Buồn

Cà Phê Đắng

Cà Phê Đắng Trở Lại

Cà Phê Một Ḿnh

Cà Phê Th́ Thầm

Các Anh Đi

Các Anh Về

Các bài viết về Tác Phẩm Minh Hoạ Kiều

Cách Biệt

Cái Trâm Em Cài

California Hay Quê Nhà

Cảm Ơn

Cám Ơn Anh

Cám Ơn Một Đóa Xuân Ngời

Cám Ơn Mùa Thu

Cám Ơn Người T́nh

Cám Ơn T́nh Em

Cám Ơn T́nh Em (Merci Chérie)

Cảm Ơn T́nh Yêu

Cám Ơn T́nh Yêu Của Em

Cầm Tay Mùa Hè

Cảm Xúc

Cảm Xúc Chiều Mưa

Cảm Xúc T́nh Yêu

cần biết ơn phạm duy hơn là vinh danh

Căn Gác Lưu Đày

Căn Nhà Dĩ Văng

Căn Nhà Màu Tím

Căn Nhà Màu Tím

Căn Nhà Mộng Ước

Căn Nhà Ngoại Ô

Căn Nhà Xinh (Anata)

Căn Nhà Xưa

Căn Pḥng Trống

Cần Thiết

Cánh Bằng Lướt Gió

Cánh Buồm Chuyển Bến

Cánh Buồm Đỏ Thắm

Cánh Buồm Xanh

Cánh Chim Cô Đơn

Cánh Chim Cô Đơn

Cánh Chim Cuối Trời

Cánh Chim Lạc Loài

Cánh Chim Trong Mưa

Cánh Chim Xa Quê

Cánh Chim Xa Vời

Cánh Cò và Dòng Sông

Cánh Diều

Cánh Diều Tuổi Thơ

Cánh Đồng Hoà B́nh

Cánh Đồng Nga

Cánh Đồng Tuổi Thơ (chưa có)

Cánh Hoa Dầu

Cánh Hoa Duyên Kiếp

Cánh Hoa Hồng Tiền Kiếp

Cánh Hoa Phai

Cánh Hoa Rừng

Cánh Hoa Thời Loạn

Cành Hoa Trắng

Cánh Hoa Xưa

Cánh Hoa Xưa

Cánh Hoa Yêu

Cánh Nhạn Hồi Âm

Cánh Thiệp Đầu Xuân

Cánh Thiệp Hồng

Cánh Thư Bằng Hữu

Cao Cung Lên

Cao Nguyên Mùa Đông

Cát Biển

Cát Biển Chiều Nay

Cát Bụi

Cát Bụi T́nh Đời ( Trở Về Cát Bụi 2)

Cát Chiều

Catinat Cafe Sáng

Câu Ca Xuân

Câu Chuyện Chủ Nhật - Trúc Phương

Câu Chuyện Đầu Năm

Câu Chuyện Giận Hờn

Câu Chuyện Nhỏ Của Tôi

Câu Chuyện T́nh Tôi

Câu Hát Lư Theo Chồng (chưa có)

Câu Hát Này

Câu Hát T́nh Quê

Câu Ḥ Bên Bờ Hiền Lương

Câu Kinh T́nh Yêu

Câu Lạc Bộ Làm Quen

Câu Quan Họ Người Ơi

Cầu Tre Kỷ Niệm

Cầu Xin Suốt Đời B́nh Yên

Cây Cầu Dừa

Cây Đàn Bỏ Quên

Cây Đàn Sinh Viên

Cay Đắng Bờ Môi

Cay Đắng T́nh Đời

Cây Điệp Vàng

Cây Hai Ngàn Lá (chưa Có)

Cây Liễu

Cây Sầu Đông

Cây Trúc Xinh

Cha Yêu

Chachacha buồn

Chán Anh Ghê

Chân Dung Mẹ

Chân dung Trần Quảng Nam

Chân Dung Và Em

Chán Nản

Chân Tâm Tỏ Bày

Chân T́nh

Chân Trời Tím

Chăn Vịt Ở Phương Nam

Chàng

Chàng (Lui)

Chẳng Dám Làm Quen

Chàng Dũng Sĩ Và Con Ngựa Vàng (Đạo Ca 3)

Chàng Là Ai

Chẳng Phải Là Yêu

Chàng Ra Đi

Chàng Trai Đáng Yêu

Chàng và Nàng (chưa có)

Chàng Với Em

Chanh Chua

Chạnh Ḷng

Chạnh Niềm Yêu Dấu

Chào Anh

Chào Cuộc Đời

Chào Em

Chào Lửa Thiêng

Chào Mừng Việt Nam

Chào Xuân Mới

Chắp Tay Hoa (Quy Y / Đạo Ca 9)

Chắp Tay Lạy Người

Chặt Gỗ Đóng Thuyền

Chạy Trốn

Chạy Trốn Kỷ Niệm

Chết Trong Ṿng Tay Em (Die In Your Arms Tonight)

Chỉ Cần Có Em Trong Đời (Only you)

Chỉ Cần Một Giọt Lệ

Chỉ Chừng Đó Thôi

Chỉ Có Bạn Bè Thôi

Chỉ Có Em

Chỉ Có Em Không Biết

Chỉ Có Một Lần

Chỉ Có Một Người

Chỉ Có Ta Thôi

Chỉ Có Ta Trong Một Đời

Chỉ C̣n Biển Thôi

Chỉ C̣n Bóng Đổ Dài

Chỉ C̣n Chút Hư Hao

Chỉ C̣n Là Kỷ Niệm

Chỉ C̣n Là Kỷ Niệm

Chỉ C̣n Ḿnh Anh

Chỉ C̣n Mưa Rơi

Chỉ C̣n Nhau

Chỉ C̣n Nước Mắt

Chỉ C̣n Thương Nhớ Thôi

Chỉ C̣n Trái Tim

Chị Hằng

Chỉ Là Giấc Mơ Qua (Yellow Bird)

Chỉ Là Mơ Anh

Chỉ Là Mùa Thu Rơi

Chỉ Là Như Thế

Chỉ Nhớ Người Thôi Đủ Hết Đời

Chỉ Riêng Ḿnh Ta (Love Potion #9)

Chỉ Riêng Ḿnh Ta Love Potion # 9

Chỉ Tại Vô T́nh

Chị Tôi

Chị Tôi

Chỉ V́ Đam Mê (chưa có)

Chỉ Yêu Ḿnh Anh

Chỉ Yêu Ḿnh Anh

Chia Áo Người Yêu Xa

Chia Ly

Chia Nửa Vầng Trăng

Chia Tay

Chia Tay

Chia Tay

Chia Tay

Chia Tay

Chia Tay Bản Boston (chưa có)

Chia Tay Chiều Mưa

Chia Tay Hoàng Hôn

Chia Tay Mùa Hạ

Chia Tay Nơi Phi Trường

Chia Tay T́nh Đầu

Chia Tay Trong Mưa

Chia Tay Trong Mưa

Chia Xa

Chia Xa

Chia Xa

Chia Xa

Chia Xa

Chiếc Áo Bà Ba

Chiếc Áo Dài Quê Hương

Chiếc Áo Mùa Đông

Chiếc Áo Người Thương

Chiếc Bóng Bên Đường

Chiếc Bóng Công Viên

Chiếc Bóng Mong Manh

Chiếc Lá Cuối Cùng

Chiếc Lá Cuối Cùng

Chiếc Lá Đầu Tiên

Chiếc Lá Mùa Đông

Chiếc Lá Thu Phai

Chiếc Lá Vô T́nh

Chiếc Nhẫn Cỏ

Chiếc Nón Huế Chưa Đề Bài Thơ

Chiếc Thuyền Nan

Chiếc Ṿng Cầu Hôn

Chiếc Xích Đu Ngày Thơ

Chiếc Xuồng

Chiêm Bao (6e variation sur un the`me rococo)

Chiến Sĩ Của Ḷng Em

Chiến Sĩ Của Mùa Xuân

Chiến Sĩ Việt Nam

Chiến Sĩ Vô Danh

Chiến Thắng Vân Đồn

Chiều

Chiều (Thiền Ca 6)

Chiều Bên Giáo Đường

Chiều Bên Kia Sông

Chiều Biên Khu

Chiều Cố Đô

Chiều Cô Thôn

Chiều Công Viên

Chiều Cuối Tuần

Chiều Đông

Chiều Đông Maxcova

Chiều Đồng Quê

Chiều Gặp Gỡ

Chiều Hà Nội

Chiều Hạ Vàng

Chiều Hành Quân

Chiều Hoang

Chiều Hoang

Chiều Hoang Vắng

Chiều Hôm Nay

Chiêu Hồn Tử Sĩ

Chiều Không Em

Chiều Khúc

Chiều Kỷ Niệm

Chiều Kư Túc Xá

Chiều Làng Em

Chiều Lữ Thứ

Chiều Mơ

Chiều Một Ḿnh Qua Phố

Chiều Mưa

Chiều Mưa Anh Đưa Em Về

Chiều Mưa Biên Giới

Chiều Mưa Công Viên

Chiều Mưa Hà Nội

Chiều Mưa Nhớ Bắc

Chiều Nay Không Có Em

Chiều Nghe Biển Khóc

Chiều Nghe Sóng Bạc Đầu

Chiều Ngoại ô (Moscow nights)

Chiều Nhớ

Chiều Nhớ

Chiều Nhớ Quê

Chiều Phi Trường

Chiều Phủ Tây Hồ

Chiều Qua Phố

Chiều Qua Phố Người

Chiều Qua Sông Nhớ Em

Chiều Qua Tuy Ḥa

Chiều Quạnh Hiu

Chiều Quê

Chiều Quê

Chiều Quê

Chiều Rơi

Chiều Sông Thương

Chiều Tà - Sérénata

Chiều Tàn

Chiều Tàn Trong Mắt Em

Chiều Tây Đô

Chiều Tha Hương

Chiều Thu

Chiều Thủ Đô

Chiều Thu Kỷ Niệm

Chiều Thương Đô Thị

Chiều Tím

Chiều Tím Hoàng Hôn (chưa Có)

Chiều Tô Châu  China No Yoru

Chiều Trên Đồi Thông

Chiều Trên Đường Hồng Thập Tự

Chiều Trên Phá Tam Giang

Chiều Trên Phố Buồn

Chiều Trên Quê Hương Tôi

Chiều Trên Sông Ô Môn

Chiều Trên Vịnh Hạ Long

Chiều Trong Rừng Thẳm

Chiều Trong Tù

Chiều Tưởng Nhớ

Chiều Vàng

Chiều Vắng

Chiều Vàng Bến Chợ Đông Ba (Lumière Crépusculaire Sur Đông Ba)

Chiều Vàng Năm Xưa (Sonate d'Automne)

Chiều Vàng Nhung Nhớ

Chiều Vào Thu (chưa Có)

Chiều Về Trên Sông

Chiều Vũng Tàu

Chiều Winnepeg

Chiều Xưa

Chiều Xuân

Chiều Xuân

Chim Chìa Vôi (chưa có)

Chim Chích Choè

Chim Chiều Không Tổ

Chim Đa Đa Bay Xa

Ch́m Dưới Cơn Mưa

Chim Hót Trời Xanh

Chim Lồng

Chim Quyên

Chim Sáo Ngày Xưa

Chim Sáo Xa Rồi

Chim Sẻ Tóc Xù

Chim Trời Chưa Mỏi Cánh

Chim Vành Khuyên

Ch́m Vào Lăng Quên

Chim Về Tắm Giọt Nắng Sầu

Chín Tháng Quân Trường

Chính Chúng Ta Phải Nói

Chinh Phụ Ca

Chinh Phụ Hoài Khúc

Chờ

Chờ Anh Bên Đồi

Chờ Anh Em Nhé

Cho Anh Ngủ Trong Trái Tim Em

Chờ Anh Với

Cho Anh Vui Măi

Cho Anh Xin Số Nhà

Cho Bạn Cho Tôi

Cho Bớt Đi Buồn Phiền

Cho Con

Cho Đến Khi Ĺa Nhau

Cho Đến Mai Sau

Chờ Đợi Ai

Cho Đời Chút Ơn

Cho Đời Thương Nhớ

Chờ Đông

Cho Dù Năm Tháng

Chờ Em

Cho Em Chiều Cuối Tuần

Cho Em C̣n Yêu

Cho Em Hồn Nhiên

Cho Em Lần Cuối

Cho Em Lời Cuối

Cho Em Một Lối Về

Cho Em Một Ngày

Chờ Em Muôn Kiếp

Cho Em Ngày Gió Xanh

Chờ Em Nơi Thềm Trăng

Cho Em Quên Tuổi Ngọc

Chờ Em Ta Vẫn Mơ

Chờ Em Tan Trường

Chờ Em Trong Mưa

Chờ Em Trong Mưa

Chờ Em Trong Nỗi Nhớ

Chớ Hỏi V́ Sao Tôi Buồn

Cho Kỷ Niệm Mùa Đông

Cho Lần Cuối

Chờ Mong

Chờ Mong

Chờ Một Kiếp Mai

Chờ Một Ngày

Cho Một Ngày B́nh Yên

Cho Một Người T́nh Xa

Cho Một Người Vừa Nằm Xuống

Cho Một Thành Phố Mất Tên

Cho Một Tiếng Yêu

Chờ Người

Chờ Người

Cho Người T́nh Lỡ

Cho Người Vào Cuộc Chiến

Cho Nhau

Cho Nhau Ngày Sau

Chờ Nh́n Quê Hương Sáng Chói

Chờ Phone Của Anh

Chờ Phone Của Em

Cho quê hương

Cho Quê Hương Mỉm Cười

Cho Quên Hết Thương Đau (Main Dans La Main)

Cho Rơi Những Bụi T́nh

Chớ Tin

Chợ T́nh (chưa có)

Cho T́nh Măi Xa

Cho T́nh Yêu Bay Lên Bồng Bềnh

Cho Tôi Được Một Lần

Cho Tôi Một Nụ Cười

Cho Tôi Xin

Cho Tôi Xin Bàn Tay

Cho Tôi Xin Một Đứa Con Trai

Cho Tôi Yêu

Chờ Trên Tháng Năm

Cho Trọn Lời Giă Biệt

Cho Vẹn Hương Nguyền

Cho Vừa Ḷng Em

Cho xin sống lại

Chờ Xuân

Chốn Bụi

Chọn Lựa

Chọn Lựa (chưa có)

Chốn Thần Tiên

Chồng Sớm

Chồng Xa

Chợt Nghe Bước Em Về

Chợt Nghe Em Hát

Chợt Nghĩ Về Hai Nơi

Chợt Như Năm 18

Chú Bé Bắt Được Con Công

Chú Bé Đánh Trống (The Little Drummer Boy)

Chú Cuội

Chú Mèo Nhà Em (chưa có)

Chủ Nhật Buồn

Chủ Nhật Tươi Hồng - Beautiful Sunday

Chưa Biết Tên Bài (t́nh Không Biên Giới???)

Chưa Biết Tên Bài 2 & 3

Chưa Có - Cần chép - Thắc Mắc - ZZ*

Chúa Ḥa B́nh

Chùa Hương -1943

Chưa Mất Niềm Tin

Chưa Ṃn Giấc Mơ

Chưa Nói Cùng Anh

Chúa Ra Đời - Oh Holy Night!

Chưa Trọn Ṿng Tay

Chưa Vơi Sầu Đau

Chúc Em Hạnh Phúc

Chúc Mừng Sinh Nhật

Chúc Tết - zzzz

Chùm Hoa Phượng Nhỏ

Chúng Đi Buôn

Chúng Ḿnh Ba Đứa

Chúng Ḿnh Đẹp Đôi

Chung Mộng

Chung Thủy

Chuồn Chuồn Ớt (chưa có)

Chuông Chiều

Chuông Vang Vang (Jingle Bell)

Chút Kỷ Niệm Buồn

Chút Nắng Mùa Đông

Chút Tàn Phai (chưa có)

Chút T́nh Cho Biển

Chút T́nh Cho Huế

Chút T́nh Mong Manh

Chút T́nh Muộn Màng

Chút T́nh Thơ Ngây

Chuyện  B́nh Thường Số 7

Chuyện Ba Mùa Mưa

Chuyện Ba Người

Chuyến Bay Đêm

Chuyển Bến

Chuyện B́nh Thường Cuối Cùng

Chuyện buồn của em

Chuyện Buồn Ngày Xuân

Chuyện Buồn T́nh Yêu

Chuyện Chàng Cô Đơn (chưa Có)

Chuyện Chúng Ḿnh

Chuyện Cô Gái Hoa Mười Giờ...

Chuyến Đi Vào Đời

Chuyến Đi Về Sáng

Chuyến Đ̣ Dang Dở

Chuyến Đ̣ Hậu Giang (chưa có)

Chuyến Đ̣ Không Em

Chuyến Đ̣ Quê Hương

Chuyến Đ̣ Vĩ Tuyến

Chuyến Đ̣ Viễn Khơi

Chuyện Đóa Hồng

Chuyện Đóa Quỳnh Hương

Chuyện Đời Ca Sĩ

Chuyện Đời Xưa, Chuyện Đời Nay

Chuyện Giàn Thiên Lư

Chuyện Giàn Thiên Lư 2

Chuyện Hai Người Lính

Chuyện Hẹn Ḥ

Chuyện Hoa Mười Giờ

Chuyện Hoa Sim

Chuyện Hoa Tigôn

Chuyện Hợp Tan

Chuyện Lạ

Chuyện Lá Mùa Đông

Chuyện Làm Dâu

Chuyện Lứa Đôi

Chuyện Một Chiếc Cầu Đă Găy

Chuyện Một Người Đi

Chuyện Mưa Bay

Chuyện Năm Người

Chuyện Ngày Xưa

Chuyện Người Đàn Bà 2000 Năm Trước

Chuyện Người Hái Nắng

Chuyện Người Hái Nắng

Chuyện Phim Buồn (Quand Le film est triste)

Chuyện Sui Gia (chưa có)

Chuyến Tầu 4 Giờ 55

Chuyến Tàu Hoàng Hôn

Chuyện T́nh

Chuyện T́nh - Love Story

Chuyện T́nh Bên Hồ Than Thở

Chuyện T́nh Bướm Mơ Tiên

Chuyện T́nh Buồn

Chuyện T́nh Buồn

Chuyện T́nh Cô Gái Hái Sim

Chuyện T́nh Cô Hàng Chè Tươi

Chuyện T́nh Cô Lái Đ̣ Bến Hạ

Chuyện T́nh Của Biển

Chuyện T́nh Của Tôi

Chuyện T́nh Dĩ Văng

Chuyện T́nh Hồ Than Thở

Chuyện T́nh Hoa Muống Biển

Chuyện T́nh Hoa Ngọc Lan

Chuyện T́nh Hoa Trắng

Chuyện T́nh Không Suy Tư

Chuyện T́nh La Lan

Chuyện T́nh Lan và Điệp

Chuyện T́nh Người Con Gái Hái Sầu Riêng

Chuyện T́nh Người Đan Áo

Chuyện T́nh Người Trinh Nữ Tên Thi

Chuyện T́nh Ngưu Lang Chức Nữ

Chuyện T́nh Ong Bướm

Chuyện T́nh Thảo Nguyên

Chuyện T́nh Trương Chi Mỵ Nương

Chuyện T́nh TTKH

Chuyện T́nh Xanh

Chuyện T́nh Yêu

Chuyện T́nh Yêu - Histoire D'amour

Chuyến Xe Hoa Buồn

Chuyến Xe Lam Chiều

Chuyến Xe Miền Tây

Chuyến Xe Trong Cuộc Đời

Chuyện Yêu Đương

Clementine

Có Anh Đang Chờ

Cô Bắc Kỳ Nam

Cô Bắc Kỳ Nho Nhỏ

Cỗ Bài Tam Cúc

Cô Bạn Học

Có Bao Giờ

Có Bao Giờ Em Hỏi

Cô Bé Có Chiếc Răng Khểnh

Cô Bé Da Ngăm

Cô Bé Dễ Thương

Cô Bé Dễ Thương (La Petite Gamine)

Cô Bé Dỗi Hờn

Cô Bé Kính Cận

Cô Bé Lọ Lem  (La Plus Belle Pour Aller Danser)

Cô Bé Mắt Nai

Cô Bé Mắt Nai

Cô Bé Môi Hồng

Cô Bé Ngày Xưa

Cô Bé Quàng Chiếc Khăn Đỏ

Cô Bé Sầu

Cô Bé Soi Gương

Cô Bé Ưu Sầu

Cô Bé Vô Tư

Có Biết Không Em

Cố Đô Yêu Dấu

Có Đôi Khi

Cô Đơn

Cô Đơn

Cô Đơn

Cô Đơn Ḿnh Anh

Cô Đơn Tiếng Sóng

Có Em

Có Em

Có Em Từ Đây

Có Em Tuyệt Vời

Có Em Về

Cô Gái Cô Đơn

Cô Gái Đến Từ Hôm Qua

Cô Gái Kiêu Kỳ

Cô Gái Nghèo

Cô Gái Việt

Cô Gái Việt Nam

Cô Hái Mơ

Cô Hái Mơ

Cô Hàng Cà-Phê

Cô Hàng Hoa

Cô Hàng Nước

Có Hề Chi Vàng Một Chút Rong Rêu

Cỏ Hoa Mười Chín

Cỏ Hoang

Cỏ Hồng

Có Khi Nào

C̣ Lả

Có Là Muôn Thuở

Cỏ Lá Xanh Xao

Cô Lái Đ̣

Cô Lái Đ̣

Cô Lái Đ̣ Mơ

Cô Lái Đ̣ Sông Xưa

Cô Láng Giềng

Có Lẽ

Có Lẽ

Có Lẽ Nào

Có Lúc Nào Em Nghe

Có Mất Ǵ Đâu

Có Một Đàn Chim

Có Một Ḍng Sông Đă Qua Đời

Có Một Ngày

Có Một Ngày Như Thế

Có Một T́nh Yêu

Cô Nàng Thôn Quê

Có Nghe Đời Nghiêng

Có Nhớ Đêm Nào

Có Nhớ Tên Em

Có Những Chiều Nghe Rất Lạ

Có Những Con Đường

Có Những Cuộc T́nh Không Là Trăm Năm

Có Những Người Anh

Có Những Niềm Riêng

Có Những Tàn Phai

Cỏ Non Xanh

Có Nụ Hoa Hồng Bỗng Gọi Tên Anh

Cô Nữ Sinh Đồng Khánh

Có Phải Em Đă Yêu

Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội

Có Phải Em Về Đêm Nay

Có Phải Là Yêu ?

Có Phải Tôi Là Người Quê Hương Ruồng Bỏ Giống Ṇi Khinh

Cố Quên

Cố Quên Được Đâu

Cớ Sao Em Buồn

Cờ Ta Bay Trên Quảng Trị Thân Yêu

Cô Tấm Ngày Nay

Cô Tây Đen (chưa Có)

Cô Thắm Về Làng

Có Thế Thôi

Cô Thư Kư

Cổ Tích

Cổ Tích Chuyện T́nh

Có Tiếc Nhớ

Có Tin Vui Giữa Giờ Tuyệt Vọng

Cô Tú

Cỏ Tương Tư

Cỏ Úa

Cỏ Xanh

Cỏ Xanh

Cỏ Xót Xa Đưa

Cơi B́nh Yên

Cơi Buồn

Cơi Buồn

Cơi Buồn Trên Ta

Coi Chừng Gái Đẹp

Cơi Hoa

Cơi Hồng

Cơi Mẹ Về

Cơi Miên T́nh

Cơi Mơ

Cơi Mộng

Cơi Nhạc Anh Việt - Riêng Một Góc Trời Quê Hương

Cơi Nhạc Trịnh Công Sơn

Cơi Nhớ

Cơi Ta

Cơi T́nh

Cơi T́nh Somewhere

Cơi Tôi

C̣n Ai Với Ai

Cơn Băo

C̣n Bên Nhau Đêm Nay

C̣n Biết Về Đâu

C̣n Chút Ǵ Để Nhớ

C̣n Chút Ǵ Để Nhớ

C̣n Có Bao Ngày

Con C̣ Đi Ăn Đêm

C̣n Có Nhau

Con Có Tổ Quốc

Con Của Mẹ

C̣n Đâu T́m Đâu (C̣n Lại Nỗi Cô Đơn 2)

Cơn Đau T́nh Ái (Le Mal De Toi)

C̣n Đâu T́nh Nồng

C̣n Đây Nỗi Nhớ

Con Dế Hát Rong

C̣n Đêm Này Thôi

Con Đ̣ Đưa Xác

C̣n Đó Mưa Rơi

Con Đ̣ Và Ḍng Sông

Con Đường Buồn Chung Thân

Con Đường Đến Trường

Con Đường Hoa Hồng

Con Đường Kỷ Niệm T́nh Ta

Con Đường Lá Biếc

Con Đường Mang Tên Em

Con Đường Màu Xanh

Con Đường T́nh Ta Đi

Con Đường T́nh Yêu

Con Đường Tôi Về

Con Đường và Vầng Trăng

Con Đường Vui

Con Đường Xưa Em Đi

Con Gái

Con Gái

Con Gái Bây Giờ

Con Gái Của Mẹ

Con Gái Đôi Mươi

C̣n Ǵ Cho Em

C̣n Ǵ Cho Em

C̣n Ǵ Cho Nhau

C̣n Ǵ Đâu Anh (It Might Be You)

C̣n Ǵ Đâu Nữa

C̣n Ǵ Mà Mong

C̣n Ǵ Nữa Đâu

Cơn Gió Mùa Đông

Cơn Gió Thoảng

C̣n Hồng Trên Môi

Con Kênh Xanh Xanh

C̣n Lại Chút Tàn Phai

C̣n Lại Một Ḿnh

C̣n Lại Nỗi Cô Đơn

C̣n Lại Với Mùa Thu

C̣n Măi Lời Ru

C̣n Măi Mùa Đông

C̣n Măi Nơi Đây

C̣n Măi T́m Nhau

C̣n Măi Yêu Thương

Con Mắt C̣n Lại

Con Mắt Tṛn Xoe

Cơn Mê Chiều

Cơn Mê T́nh Ái

Con Mèo Mà Trèo Cây Cau

Cơn Mơ Hoang Đường

C̣n Mong Người Về

C̣n Một Buổi Chiều

Cơn Mưa Bất Chợt

Cơn Mưa Chiều

Cơn Mưa Chiều Chia Tay

Cơn Mưa Chiều Chủ Nhật

Cơn Mưa Chiều Nay

Cơn Mưa Chiều Nay

Cơn Mưa Chiều Nhớ Em

Cơn Mưa Hạ

Cơn Mưa Hoang Dă

Cơn Mưa Lao Xao

Cơn Mưa Mùa Đông

Cơn Mưa Ngày Ấy

Cơn Mưa Phùn

Cơn Mưa T́nh

Cơn Mưa Trong Đời

C̣n Nắng Trên Đồi

C̣n Nhớ Tên Em

Con Ong Cái Kiến

Con Quốc Việt Nam

Con Quỳ Lạy Chúa Trên Trời

Con Sáo Sang Sông

Cơn Sầu Dĩ Văng

Con Sóng T́nh Yêu

C̣n Ta Với Nồng Nàn

C̣n Thấy Mặt Người

C̣n Thuở Nào

C̣n Thương Góc Bếp Chái Hè

C̣n Thương Rau Đắng Mọc Sau Hè

Con Thuyền Không Bến

Con Thuyền Trên Sóng

Con Thuyền Xa Bến

C̣n Tiếng Hát Gởi Người

C̣n Tiếng Hát Gửi Người

Con Tim Cho Anh

Con Tim Cô Đơn

Con Tim Đa T́nh

Con Tim Đang Cố Quên Em

Con Tim Mồ Côi

Con Tim Mù Ḷa

Con Tim Thật Thà

Con Tim Thổn Thức (chưa có)

Con Tim Và Nước Mắt

C̣n Tôi Với Tôi

Con Trai

Con Trai Thời Nay

C̣n Trong Giấc Mơ

C̣n Tuổi Nào Cho Em

Con Ve Và Con Kiến

Con Voi

Con Yêu

C̣n Yêu

C̣n Yêu Em Măi

C̣n Yêu Nhau

C̣n Yêu Nhau Th́ Về Buôn Mê Thuộc

C̣n Yêu Trọn Đời

Công Và Quạ 2001

Cú Phone Tuyệt Vọng

Cứ Yêu Mà Thôi

Cửa Mùa Xuân

Cửa Sổ Mùa Đông

Cúc Tàn V́ Ai

Cúi Xuống Thật Gần

Cung Chúc Việt Nam

Cung Đàn Mùa Xuân

Cung Đàn Muôn Điệu

Cung Đàn Xưa

Cung Đàn Xưa

Cũng Đành Chia Xa

Cũng Đành Lăng Quên

Cung Điện Buồn

Cùng Một Kiếp Hoa

Cùng Một Mái Nhà

Cũng Sẽ Ch́m Trôi

Cung Thương Ngày Cũ

Cũng V́ Trời Mưa

Cuộc Đời

Cuộc Đời Éo Le

Cuộc Đời Nhạc Sĩ Xuân Lôi

Cuộc Đời Như Giấc Mơ

Cuộc sống không thể thiếu t́nh yêu

Cuộc Sống Ơi Ta Mến Yêu Người

Cuộc tiễn đưa Sơn về chốn xa xăm cuối trời

Cuộc T́nh Cay Đắng

Cuộc T́nh Đă Mất

Cuộc T́nh Đánh Mất

Cuộc T́nh Đêm

Cuộc T́nh Dối Gian

Cuộc T́nh Đơn Côi

Cuộc T́nh Lầm Lỡ

Cuộc T́nh Lỡ

Cuộc T́nh Tàn (Je sais)

Cuộc T́nh Thoáng Bay

Cuộc T́nh Vạn Dặm

Cuộc T́nh Vắng Em

Cuộc T́nh Vừa Xa

Cuộc T́nh Xưa

Cuối Cùng Cho Một T́nh Yêu

Cười Đổ Kinh Thành (Chiều Đô Thị)

Cuối Trời Đợi Mong

Cuối Trời Mây Trắng Bay

Cuối Tuần Bên Anh

Cuốn Theo Chiều Gió

Cuốn Trong Cơn Mơ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

100 Năm T́nh

(chưa biết)

 

 


Từ ngày qua nhà em ḷng đă thấy vấn vương nhiều thêm

Nắng hôn bờ đê rồi bước anh về

Đường về không c̣n xa

Chiều đưa tiễn có chim ḥa ca

Bỗng nghe ḷng nở hoa

Nụ cười sao là xinh, làn môi thắm tươi ngây ngất ḷng anh

Tóc mây vờn bay chiều nắng nghiêng nghiêng dáng em thon dài

Nàng là bao nguồn thơ

Và câu kết biết bao mộng mơ

Ước mơ cho trọn ư thơ

 

ĐK:

 

T́nh trăm năm là đây hăy bước sau em dành cho ai

Nắng vui hiên ngoài trời bỗng dưng hắt hiu thôn đoài

Nếu một mai đường không chung lối

Trên cơi đời anh biết thương ai

Một đời trong ṿng tay một câu hứa chung lo ngày mai

Có mâm trầu cay nh́n đắm say qua mâm cau đầy

Mẹ nh́n yêu nàng dâu, rằng con đă lớn lên đồng sâu

Chớ theo cuộc đời bể dâu...

Hoa Nắng - chin rom


100 Phần Trăm

Vũ Chương

 

 


Một trăm em ơi chiều nay một trăm phần trăm

Một trăm em ơi chiều nay một trăm phần trăm

Nguời yêu anh ơi giờ đây lại cấm trại rồi

Nào đâu nào biết tâm tư nguời lính

Ḷng anh nao nao mỗi khi ta hẹn nhau

với em tâm t́nh

Xin em nhớ cho rằng chuyện t́nh biết truớc từ đầu

Dẫu lính hay đa t́nh nhưng măi măi vẫn yêu chỉ yêu một nguời

một nguời mà thôi và yêu trọn đời

một giây về phép anh xin dành cho em đó

Một trăm em ơi chiều nay một trăm phần trăm

Một trăm em ơi chiều nay một trăm phần trăm

Này em yêu ơi v́ anh là lính chung t́nh

Đừng ghen và nhớ xin em đừng hờn dỗi

Chiều nay không em thấy yêu em nhiều hơn cớ sao em buồn..../.

 


1000 Năm Khó Phai

Hoàng Châu

 

 

 


Với Em t́nh yêu như giấc mơ khi Em gặp Anh

Phút giây gần nhau, Em ngỡ ch́m sâu trong ánh mắt người

Có Anh mà thôi trong trái tim xót xa t́nh Em

Có Anh mà thôi trong giấc mơ về ngày mai

Và Em sẽ măi đợi chờ sẽ măi đợi chờ

Dù cho trôi qua hết những ngày xanh

T́nh Em như sống sô bờ, sóng biếc xô bờ

Ngày xa Anh dâng cao nỗi nhớ ...

Ngàn năm khó phai một bóng h́nh

T́nh Em thiết tha với bao kỷ niệm

Anh mang về đâu thời gian có nhau

Sẽ măi xa vời một vầng mây xanh

Ngàn năm khó phai lời ru này

Bờ môi ấm êm hương xưa vẫn c̣n

Yêu Anh ngàn năm người ơi biết không

Âm thầm t́nh Em ....

 

Hoa Biển


1954 Cha Bỏ Quê, 1975 Con Bỏ Nước

Phạm Duy

 

 


Một ngày năm bốn, cha bỏ quê xa

Chốn đă chôn nhau, cắt rốn bao nhiêu đời

Một ngày năm bốn, cha bỏ phương trời

Một miền Bắc tối tăm mưa phùn rơi

Một ngày năm bốn, cha bỏ Sơn Tây

Dắt díu con thơ, vô sống nơi Biên Ḥa

Dù là xa đó, vẫn là quê nhà

Và miền nắng soi vui gia đ́nh ta!

 

Một ngày bảy lăm, con bỏ nước ra đi

Hai mươi năm là hai lần ta biệt xứ

Giờ cha lưu đày ở ngay trên đất ta

Và giờ con lưu đày ở đây trên xứ lạ!

Một ngày năm bốn, cha lùi quê hương

Lánh Bắc vô Nam, cha muốn xa bạo cường

Một ngày bảy lăm, đứng ở cuối đường

Loài quỷ dữ xua con ra đại dương!

 

Một ngày năm bốn, xa mộ ông cha

Với lũy tre xanh, khóm chuối bên sau nhà

Một ngày năm bốn, cha phải chia ĺa

Cùng mảnh đất, nóc gia cha làm ra

Một ngày năm bốn, ôi Thành Đô ơi!

Tiễn bước cha đi, vẫn giữ tên muôn đời

Hà Nội yêu quư không thể ngăn người

V́ người đă ra đi theo Tự Do

 

Một ngày bảy lăm, con bỏ hết giang sơn

Hai mươi năm t́nh, yêu người yêu cuộc sống!

Giờ nơi nước ḿnh niềm đau thay nỗi vui

Sài-g̣n đă chết rồi, phải mang tên xác người

Một ngày dĩ văng, ôi gần hay xa!

Đất nước hai phen chứng kiến bao chia ĺa

Đời của cha con: hai lần vẫy chào

Chào từ giă quê hương trong khổ đau

Đời hai lần ta bỏ quê bỏ nước

Phải nuôi ngày sau về ôm Tổ Quốc.


20-40

Y Vân

 

 


Năm anh hai mươi, em mới sinh ra đời

Ngày anh bốn mươi, em mới vừa đôi mươi

T́nh đời nhiều lúc mỉa mai,

cuộc đời nhiều đắng nhiều cay, vui đó sầu đây.

 

ĐK:

Khi em c̣n trong nôi anh đă lo việc đời,

ôi hai mươi năm u hoài

Đầu vừa điểm vai, gặp nhau thời duyên may,

ngờ đâu thời duyên đă lỡ rồi

Lỡ tuổi lỡ thời, đôi ta không xứng đôi,

ôi thôi chờ kiếp sau ...

 

 

tvmt


25 Years Who I Am

Heart2Exist

 

 


Version 1:

It's been 25 years, since the end of the war

Did Vietnam win, who's keep the score?

The wounds have healed, yet the scars remain

Some of us too young, to remember the pain

Now the communist, are in control

The bloody flags are waving, in the bitter cold

No freedom of speech, no right to vote

That's why we left, in our fishing boats

No equality, no human rights

Forced to escape, we lost so many lives

So here we are, in the U.S. of A.

To start a new life, it's a brand new day

Sometimes I wonder. who I am?

Asian, or American?

A lost generation, searching for a home

Eager to be found, like words in a poem

 

Viet Rap

25 năm trôi qua từ khi chiến tranh chấm dứt

Cộng sản chiếm VietNam quê hương tràn đầy áp bức

Tuy vết thương đă lành nhưng vết thẹo c̣n vấn vương

có những tuổi trẻ chúng ta đă quên đi những tang thương

giờ cộng sản cầm quyền chà đạp trên xác thây

lá cờ máu phơi bay, Viet Nam muôn ngàn đắng cay

Không tự do ngôn luận, đói khổ triền miên

bỡi thế nên chúng ta, t́m đường vượt biên

Một chế độ độc ác đang chà đạp nhân quyền

hành triệu người ra đi trên những con thuyền

Giờ chúng ta nơi đây, trên xứ lạ quê người

Vẫn giữ măi câu thề, hẹn một ngày ta trở về

Đôi khi tôi ngồi nghĩ, tôi là ai

tôi là ngừơi Mỹ hay ngừơi Việt Nam

một thế hệ lạc loài đang đi t́m quê nhà

chẳng hiểu nơi nào là quê hương ông bà

 

Chorus:

 

Nếu ai yêu những ǵ tôi nói

giơ tay lên và hăy gật đầu

nhắm mắt lại cùng nhau nguyện cầu

cho VietNam tự do , moị người ấm no

If you know just how i feel,

raise your hand and nod your head

close ur eyes and visuallize

in a perfect world , we will unite

 

Version 2:

Rap:

Our parents had to work, in restaurants

Paint them nails, even mow the lawns

We ate free lunch, in public schools

Looked down upon, cause it was uncool

Made the best, with what wéve got

Just to have something, meant a lot

My parents always say, concentrate on you education

When you get sick, drink your herbal medication

Respect your elders, finish your rice

Take pride in your culture, and always think twice

So here we are, in the U.S. of A.

To start a new life, it's a brand new day

 

Viet rap

Cha mẹ ta đi làm

nhà hàng hoặc đi bỏ baó

cắt cơ làm vườn để có bữa cơm manh aó

ta ăn trợ cấp khi mới bước chân đến Mỹ

Ta bị trêu ghẹo, bạn Mỹ khinh bỉ

nhưng ta vẫn cố gắng, mặc kệ ai khinh bỉ

Để học được những ǵ mang nhiều ư nghĩa

Cha mẹ ta thừơng nhắc

"Con phải học giỏi cho tương lai vững chắc

khi con đau ốm, con nhớ uống thuốc Bắc

Luôn tôn trọng ngừơi già và giữ ǵn sức khỏe

Hănh diện v́ dân tộc và luôn suy nghĩ cặn kẽ

Giờ chúng ta nơi đây trên đất lạ quê người

Với cuộc sống mới ta cùng nhau bước tới

 

Version 3:

Rap:

 

Who really knows, what the future holds

It's up to us, we're in control

You can sit back, and watch the wolrd go by

Or take a risk, and learn to fly

Spread your wings, set yourself free

Anything's possible, if you believe

Life's too short, to take the easy road

Take a chance, let your dream unfold

Let your heart, lead the way

Look towards tomorrow, not yesterday

So here we are, in the U.S. of A.

To start a new life, it's a brand new day

Sometimes I wonder. who I am?

Asian, or American?

A lost generation, searching for a home

Eager to be found, like words in a poem

 

Viet rap:

Có ai biết đựơc tương lai sẽ ra sao

muốn đựơc thành công phải bỏ ra công lao

Ta có thễ ngồi nh́n thế giới đi qua

Hay là lừa ḿnh tung cánh bay xa

Hăy vuơn đôi cánh, trong thế giới tự do

Hăy tự tin ḷng ḿnh, không nên đắn đo

Hăy thực hiện ứơc mơ mà con tim từng ấp ũ

Hăy mở cửa ḷng ḿnh, cho con tim dẫn lối

Giờ chúng ta nơi đây, trên đất lạ quê ngừơi

Quê hương ta đang bàng hoàng ta hăy cùng hát và vươn lên

Đôi khi tôi ngồi nghĩ

tôi là ai, tôi là người Mỹ hay ngừơi ViệtNam

một thế hệ lạc loài đang đi t́m quê nhà

chẳng hiểu nơi nào là quê hương ông bà

 

Repeat chorus

HaoHoaVisa


999 Đóa Hồng

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

Đức Huy

 

Vắng em chiều nay, áng mây nhẹ theo gió bay

vương vấn đâu đây, điệu buồn nhung nhớ giăng đầy

Nắng đă nhạt phai, trên con đường nghiêng bóng dài

anh măi yêu em trong kỷ niệm

 

Bóng trăng ngày xưa, với khung trời anh ước mơ

vẫn đứng bơ vơ, một ḿnh đơn bóng mong chờ

Tuyết rơi mùa đông, tiễn em về trong giá băng

cho anh măi đơn côị. người t́nh ơị.

 

Vườn hồng ngày xưa đă úa tàn,

con tim khổ đau đă héo ṃn,

Chờ đợi t́nh yêu đă lỡ làng,

chôn đi bao nhiêu những ước mong

Măi sống với những kỷ niệm tuyệt vời,

măi sống với ước mơ yêu em mà thôị...

 

Có những chiều mưa, anh đi về trên lối xưạ

Mưa ướt trên vai, lạc loài những tiếng nhạc buồn.

Có những chiều đông, khi tâm hồn anh giá băng,

tên em khắc trên môi... người t́nh ơi!

 

Vườn hồng ngày xưa đă úa tàn,

con tim khổ đau đă héo ṃn,

Chờ đợi t́nh yêu đă lỡ làng,

chôn đi bao nhiêu những ước mong

Măi sống với những kỷ niệm tuyệt vời,

măi sống với ước mơ yêu em mà thôị...

 

Vắng em chiều nay, áng mây nhẹ theo gió bay

vương vấn đâu đây, điệu buồn nhung nhớ giăng đầy

Nắng đă nhạt phai, trên con đường nghiêng bóng dài

anh măi yêu em trong kỷ niệm.…


999 Đóa Hồng 2

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

Nhật Ngân

 

Gió mưa ngày qua cho đôi ḿnh thêm xót xa.

Che dấu trong tim nụ cười khô héo bao ngày.

Hắt hiu đèn soi dung nhan ch́m trong bóng đêm.

Ôi bóng thân yêu nơi phương nào.

 

Gió khuya lạnh căm cho tâm hồn thêm giá băng,

Trong giấc mơ xưa kỷ niệm buồn luôn kéo nhau về.

Luyến lưu mà chi duyên xưa đành thôi cách xa,

Đôi khi muốn quên đi mà ḷng nào quên.

 

Gửi trọn về em những cánh hồng.

Bông hoa thắm tươi ngát thơm hương nồng.

Từ ngày t́nh yêu lở bến rồi

Bông hoa úa phai cánh hoa rơi rụng.

Bao yêu thương cũng tan theo mây trời

Trôi lang thang tháng năm biết trôi về đâu...

 

Gió khuya lạnh căm cho tâm hồn thêm giá băng,

Trong giấc mơ xưa kỷ niệm buồn luôn kéo nhau về.

Luyến lưu mà chi duyên xưa đành thôi cách xa

Đôi khi muốn quên đi mà ḷng nào quên….

 

Gửi trọn về em những cánh hồng,

Bông hoa thắm tươI ngát thơm hương nồng.

Từ ngày t́nh yêu lỡ bến rồi

Bông hoa úa phai cánh hoa rơi rụng.

Bao yêu thương cũng tan theo mây trời.

Trôi lang thang tháng năm biết trôi về đâu......

BacLieuCongTu


Ai ?

Trường Hải

 

 


Twist

 

 

Ai đang hiên ngang băng rừng lướt sông ?

Ai đang bay cao trên ngàn mây hồng ?

Ai ra khơi chiến đấu lướt sóng gió ?

Ấy những chiến sĩ bước hiên ngang

Trong ḷng người người đợi chờ

 

Ai mang cho em bao nguồn sống vui ?

Ai mang cho em bao niềm yêu đời ?

Ai cho em biết nhớ lúc gối chiếc ?

Ấy những chiến sĩ đă ra đi

Trong ḷng người người đợi chờ

 

Một đời em yêu anh măi măi không phai

T́nh anh ḍng suối nguồn

Ḷng anh vầng trăng sáng

Dẫu cách ngàn núi sông

Thương anh ḿnh vẫn thương

Xin ghi sâu vào tim

Tiếng hát Mai Lệ Huyền

CuTeo & HuVo


Ai Bảo Em Dại Khờ

Tú Minh

Hà B́nh Trung (ư thơ)

 

Ai bảo em dại khờ

Em mỉm cười không nói

Em nh́n tia nắng mới

Chờ mưa lạnh bay tuôn

Cho lá vàng rơi buông

 

ĐK:

Anh bảo em nhớ anh

Nghe như ḷng thổn thức

Như hư vô hoang lạnh

Bao nỗi sầu không tên

Bao ngày yêu khó quên

 

Ai bảo em ngông cuồng

Em mỉm cười xa vắng

Em nh́n vầng mây trắng

Đợi mưa chiều giăng tơ

Đợi anh về trong mơ ...

(trở lại ĐK)

 

Ai bảo em nhớ anh

Nghe như ḷng thổn thức

Bao nỗi sầu không tên

Bao ngày yêu khó quên

 

Ai bảo em yêu chàng

Em chỉ cười cay đắng

Em chờ mong chút nắng

Cho ḍng lệ êm rơi

cho nỗi buồn vơi thêm

Hoài Thương


Ai Bảo Em Là Giai Nhân

Anh Bằng

Lưu Trọng Lư

 

Em là gái trong song cửa

Anh là mây bốn phương trời

Anh theo cánh gió chơi vơi

Em vẫn nằm trong nhung lụa

 

Em chỉ là em gái thôi

Người em sầu mộng của muôn đời

T́nh em như tuyết giăng đầu núi

Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời

 

Ai bảo em là giai nhân

Cho đời anh đau khổ

Ai bảo em ngồi bên song

Cho vươn nợ thi nhân

 

Ai bảo em là giai nhân

Cho lệ tràn đêm xuân

Cho t́nh tàn trước ngơ

Cho mộng tràn gối chăn

 

Ai bảo em là giai nhân

Cho hồn anh rơi rụng

Ai bảo em cười như xuân

Cho chết ḷng thi nhân

 

Ai bảo em là giai nhân

Cho rượu hồng chua cay

Cho nụ t́nh xa bay

Cho lệ buồn đêm nay

Phụng Nhi


Ai Biểu Anh Làm Thinh

Trầm Tử Thiêng

 

 


Ai biểu anh làm thinh?

Em ngỡ anh vô t́nh

Ngày xưa đôi bên thật thân

Mẹ khuyên anh sang học chung

 

Anh viết thư thật hay

Anh viết văn rất tài

Đọc nghe rưng rưng trời mây

Ngẩn ngơ em quên học bài

 

Anh thấu chuyện t́nh ngâu

Anh biết thương hoa sầu

Lời yêu em, anh để đâu?

Mười trang, không ghi một câu

 

Em nghe tiếng khung trời

Lỡ rồi duyên một đời

Mộng xưa tan như thành khói

V́ người trót đă im hơi

 

Em giờ này, sống kiếp chợt ḷng

Anh giờ này, sống kiếp bềnh bồng

Hai cuộc đời như hai bầu trời

Lỡ cuộc t́nh, hối tiếc trọn đời

 

Ai biểu anh làm thinh

Em ngỡ anh vô t́nh

Thành như cơn mơ mỏng manh

Ngày xuân trôi đi thật nhanh

 

Năm đó sau mùa thi

Binh lửa sôi biên thùy

Ngày anh xa cô bạn cũ

Thời gian ba năm c̣n ǵ?

 

Cây lớn, cây trổ bông

Em lớn, em theo chồng

Gặp chi hương trinh sầu úa

Chào nhau, xa nhau là sao?

 

Ba năm, kiếm cơn mộng

Khi người xa mịt mù

Lần đi như quên từ giă

Mà chờ bám víu hư không

 

Em giờ này, như mây chiều tàn

Anh giờ này, như mưa ngoài ngàn

Hai cuộc đời, không chung bầu trời

Hỡi t́nh nào, trót lỡ từ đầu...

 

Ai Biểu Anh Làm Thinh Ai Biểu Anh Làm Thinh ?!?

tvmt


Ai Buồn Hơn Ai

Hoàng Thi Thơ

 

 


Thuở ấy quen nhau trên đường thanh vắng,

Trong nắng Thu sang, hay mùa trăng sáng

Chưa tṛn duyên thắm nhưng đường chia đôi,

Nhưng t́nh xa xôi ...

 

Cầm lấy tay nhau em buồn khẽ nói:

"Rồi lúc chia tay, đôi người đôi ngă,

Đôi người đôi ngă,

Ai buồn hơn ai?  Ai buồn hơn ai?"

 

     Trời làm chia ly những khi c̣n chung vui,

     Mùa đông đă tới giữa khi Thu chưa đi

     Trời cho nước mắt khóc khi cùng chia ly

     Những khi gặp gỡ ấy khi phân kỳ....

 

Rồi lúc xa nhau tâm hồn xao xuyến,

Anh nói với em, khi ḷng heo hút

"Đôi người đôi ngă, ta buồn như nhau,

Ta buồn như nhau."


Ải Chi Lăng

Lưu Hữu Phước

Mai Văn Bộ

 

Chi Lăng, Chi Lăng

Tiếng ai ḥ reo vang trời

Chi Lăng, Chi Lăng

Bóng ai tranh hùng muôn đời.

 

1. Trời âm u, gió tung, rú lên, rít lên ào ào.

Rừng thông rên siết dường như khóc dưới luồng băo.

Lời ai nỉ non trong mây ?

Hồn ai thở than nơi này ?

Lời gió hay lời reo ngàn quân sĩ đă chết ?

Hồn gió hay hồn ai c̣n thương tiếc ?

Trời lung lay, sấm vang, sét vang nổi lên ầm ầm.

Đồi, non, thung lũng đều long lở dưới hồi sấm.

Lời ai ? Phải chăng thần thánh ?

Hồn ai ? Phải chăng hùng anh.

V́ nước tuốt gươm đột xông

Làm cho rơ giống Tiên Rồng

Hồi nhớ tới vó câu khập khễnh lướt qua làn khói giáp chiến.

Hồi nhớ tới bóng muôn cờ xí phất tung hùng vĩ quyết tiến !

V́ nước tuốt gươm xông pha.

Ḷng trung, cứu dân lầm than

Đồng hát khúc anh hùng ca

Bền gan kết tâm cường tráng

Khuất Nam, b́nh Bắc, oai hùng luôn tiến

Trống chiêng vang rền

 

2. Hồi chiêng khua thúc quân, tiếng loa thét lên long trời.

Hùng binh say máu, gầm như sóng, cố tràn tới.

Cờ Nam phất lên oai nghi.

Nhà Nam vẻ vang một th́

Triều Lư, binh hùng ta liều thân sống quyết chiến !

Đồng tiến tuôn giày lên tàn quân Tống.

Thù muôn năm, Liễu Thăng kéo quân tiến qua biên thùy.

ngựa phi như sóng, vượt khe suối, lướt rừng núi.

Ngờ đâu tiếng loa vừa báo

Lê tướng chước thâm tài cao

Đồng ứng phá tan giặc Minh

Hùng anh, múa tít gươm linh

( Lập lại ) Hồi nhớ… vang rền.

Bảo Trần - Midup


Ai Cho Tôi T́nh Yêu

Ngọc Lễ

 

 

 


Từng buổi chiều buồn qua đây thấy đôi lứa yêu nhau

sao em vẫn u sầu nghe nỗi buồn dâng tê tái bờ môi

 

Rồi từng chiều ngồi bâng khuâng nghe cây lá tỏ t́nh

sao em vẫn một ḿnh ôm bao sầu đau đêm dài thương nhớ

 

Ai cho em t́nh yêu đêm nay ḷng em vẫn mong chờ

bao đêm em buồn trong cô đơn mơ hoài tiếng yêu

Yêu, yêu, t́nh yêu vẫn măi nơi đâu

 

Ai cho em t́nh yêu đêm nay đời em quá u sầu

xin cho em dù bao đau thương em không hề trách đâu

Yêu, yêu, t́nh yêu ai sẽ cho tôi

Ngọc Ánh giới thiệu

vk


Ai Cho Tôi T́nh Yêu

Trúc Phương

 

 


Ai cho tôi t́nh yêu

Của ngày thơ ngày mộng

Tôi xin dâng ṿng tay mở rộng

Và đón người đi vào tim tôi

Bằng môi trên bờ môi

 

Nhưng biết chỉ là mơ ...

Nên ḷng nức nở, thương c̣n chứ yêu th́ chưa đến

Nên gọi tên t́nh chưa đỗ bến, (biết) nẻo mô mà t́m?

 

Nằm nghe cô đơn, thoáng bước trong buồng

Giá buốt về t́m, sao rơi cuối đêm

Nhà vắng mang nhiều cay đắng, xua hồn đi hoang

 

Ai cho tôi t́nh yêu, để làm duyên một người

Tôi xin dâng t́nh tôi trọn đời

Người ơi người, xin đừng e ấp,

làm tim nghẹn ngào ....


Ai Đến Sài G̣n

Hoàng Dũng

 

 


Ai đến Sài g̣n cũng khen Sài g̣n lớn

Ai đến Sài g̣n thấy chi cũng lạ hơn

Người đông xe đông đường phố mênh mông

Nhịp sống sôi động ngày đêm chờ mong

 

Ai đến Sài g̣n nhớ vô thăm chợ Lớn

Thăm bến Bạch Đằng rất vui Thảo Cầm Viên

Từ khắp bốn phương mời hăy ghé thăm

Ai đến một lần để biết Sài g̣n

 

...Rap ...

 

Tôi biết Sài g̣n trái tim của nhịp sống

Đêm đến ngập đèn phố vui theo người vui

Dù bất cứ đâu ḷng vẫn khắc sâu

Yêu mến trong đời đẹp quá Sài g̣n

 

Ai đến Sài g̣n cũng khen Sài g̣n lớn

Ai đến Sài g̣n thấy chi cũng lạ hơn

Người đông xe đông đường phố mênh mông

Nhịp sống sôi động ngày đêm chờ mong

 

Ai đến Sài g̣n nhớ vô thăm chợ Lớn

Thăm bến Bạch Đằng rất vui Thảo Cầm Viên

Từ khắp bốn phương mời hăy ghé thăm

Ai đến một lần để biết Sài g̣n

 

...Rap...

 

Tôi biết Sài G̣n trái tim của nhịp sống

Đêm đến ngập đèn phố vui theo người vui

 

Dù bất cứ đâu ḷng vẫn khắc sâu

Yêu mến trong đời đẹp quá Sài g̣n.

 

Hoa Biển


Ai Đi Ngoài Sương Gió

Nguyễn Hữu Thiết

 

 


Trời thu mưa bay bay, mà ḷng ai như say

Hoa lá rơi đầy, từng giọt mưa rơi rơi

Ḥa nhịp tim chơi vơi, gió cuốn mây trôi

Ai đi ngoài mưa

 

Ngậm ngùi nghe mưa rơi, giọng hoài buông lơi

Chan chứa u hoài, lệ sầu ai hoen mi

Lạnh lùng nhịp chân đi, Tiếc nhớ thương chi

Lướt đi ngoài trời, gió mưa tơi bời

 

Ai đi ngoài sương gió tả tơi chớ buồn v́ mưa

Ai đi ngoài sương gió chớ nức nở nhạc sầu

Ai đi ngoài sương gió hỡi ai trôi nổi niềm đau

Ai ơi mộng tàn xưa không vương lụy thời gian

 

Ngoài trời mưa rơi rơi, mà hồn ai chơi vơi

Sao nhớ nhung hoài, từng giọt mưa rơi rơi

Lả lời ca xa xôi, thắm thiết thương ai

Lướt đi ngoài mưa

 

Dù trời c̣n mưa rơi, đừng buồn ḷng ai ơi

Ta vẫn tươi cười, rồi ngày trời thôi mưa

Đời lại đẹp như thơ, quyến luyến trong mơ

Ấm êm tâm hồn, hát câu yêu đời

 

tvmt


Ai Đi Ngoài Sương Gió

Nguyễn Văn Đông

 

 


Hôm nao nh́n lá úa rụng lác đác bên sông

Mây trôi về viễn xứ gợi tiếc nhớ bâng khuâng

Thương ai ngoài sương gió v́ đất nước  quê hương

Ra đi chốn sa trường vui kiếp phong sương

Thương ai v́ non nước  đời lính chiến gian lao

Đêm đêm nh́n tay súng ḷng nghĩ đến mai sau

Thương ai v́ sông núi mà khóac lấy  chinh y

Thương ai măi thương ai

 

Thương ai đă thuong ai rồi

Dù tháng năm dần trôi dù lá hoa tàn phai

Ḷng vẫn nhớ thương ai

Thương ai ... Măi măi thương ai

Như gió vẫn thương trăng

Như bướm vẫn thương hoa

Thương ai vẫn thương ai hoài

Thương ai ḷng mong ước ngày đất nước yên vui

Mênh mang t́nh trăng nước đường lối cũ trăng soi

Anh đi về nơi ấy t́m những phút vui xưa

Thương ai vẫn thương hoài

Muôn kiếp không phai

Anh đi về nơi ấy t́m những phút  vui xưa

Trông nhau mà không nóí ḷng hết thấy bơ vơ

Anh đi về lối ấy  t́m lấy bóng em thơ

Thương ai măi thương ai

 

tvmt


Ai Đưa Em Về

Nguyễn Ánh 9

 

 


Nhịp 4/4 Điệu Slow Rock Hợp âm Fa trưởng

1.

Đêm nay ai đưa em về

Đường khuya sao trời lấp lánh

Đêm nay ai đưa em về

Mắt em sao chiếu long lanh

 

Đêm nay khi em đi rồi

Đường khuya riêng một ḿnh tôi

Đêm nay khi em đi rồi

Tôi về đếm bước lẻ loi

 

Điệp khúc:

 

Người yêu ơi trong t́nh muộn

Người yêu ơi trong t́nh buồn

Trọn t́nh yêu ta đă cho nhau

Hăy quên niềm đau

 

Thời gian ơi xin dừng lại

Thời gian ơi xin dừng lại

Cho đôi t́nh nhân

Yêu trong muộn màng

Đừng khóc ly tan

 

2.

Đêm mai ai đưa em về

Ḿnh em trên hè phố vắng

Đêm mai ai đưa em về

Mắt em lệ ướt long lanh

 

Đêm mai không ai đưa về

Người ơi xin đừng hờn dỗi

Đêm nay cô đơn đi về

Xin người hăy nhớ t́nh tôi

 

Tài liệu tham khảo: Nhạc Việt tập 2, NS Trường Hải biên soạn và xuất bản, 1988.

CN, tvmt, PAD, BaoTran, AnthonyTran, Biển Nhớ


Ai Hiểu Cho...

Lê Xuân Trường

 

 


Ai hiểu cho; Đời sống quanh ta đau thương c̣n đây

Đời người một kiếp qua đi thật buồn

Sao ai cũng tranh đua, hờn ghen

 

Ai hiểu cho; Đời sống bao nhiêu ngây thơ hồn nhiên

Từng ngày đă chết trong cơn muộn phiền

Sao ai thản nhiên vui chơi trên bao khổ đau

Ngày xưa khi ta c̣n thơ ta rong chơi tháng năm

Ḷng trong trắng không lo buồn chi; Yêu nhau hồn nhiên.

 

chorus:

Giờ lớn khôn ta biết đời

Được mấy khi b́nh yên

Hạnh phúc chưa đắm say.. ay.. ay..

đă chợt khóc nào hay.

Dần vắng đi bao tiếng cười

Thời ấu thơ tàn mau

Đời trái ngang chán chê.. ê..ê..

Ai hiểu cho đời này ?...

 

(speak during music break)

 

tuổi thơ đă qua đi như những chiếc lá rụng cuối sân trường;

và cuộc đời đă mở màn của biết bao nhiêu điều đau khổ.

Lê Xuân Trường


Ai Khổ V́ Ai

Thanh Sơn

 

 


Anh biết chăng anh, em khổ v́ ai, em khóc v́ ai.

Ngày vui đă tan, nhân t́nh thế thái

chỉ c̣n lại đống tro tàn.

Em muốn kêu lên cho thấu tận trời cao xanh

Rằng t́nh yêu em sao giống đời đóa phù dung

Sớm nở tối tàn, xót thương vô vàn

chưa thắm vộ ĺa tan.

 

ĐK:

Thuở xưa ngày đầu của nhau, hai đứa vang câu t́nh ca.

Ngày đầu của nhau, anh đón đưa em về nhà

Trăng nước hiền ḥa, ngày đầu của nhau

hương sắc t́nh yêu đậm đà.

Ngày nay ḿnh đành bỏ nhau, canh vắng bơ vơ sầu đau.

Ḿnh đành bỏ nhau, quên phút ta yêu lần đầu.

Trăng nước bạc màu, người đành bỏ người

như sương khói sau chuyến tàu.

 

Em biết chăng em, anh ngủ nào yên anh thức nào yên.

Nhiều khi cố quên nhưng chỉ thêm chuốc vào ḷng

những ưu phiền.

Âu yếm hôm qua không xóa được buồn hôm nay.

Người đời phụ nhau khi đă cạn chén t́nh say .

Để lại thương sầu, trót yêu nhau rồi

sao nỡ đành làm khổ nhau.

 

Hy Trần


Ai Lên Xứ Hoa Đào

Hoàng Nguyên

 

 


Ai lên xứ hoa đào dừng chân bên hồ nghe chiều rơi,

Nghe hơi giá len vào hồn người chiều xuân mây êm trôi.

Thông reo bên suối vắng, lời d́u dặt như tiếng tơ,

Xuân đi trong mắt biếc ḷng dạt dào nên ư thơ.

Nghe tâm tư mơ ước mộng đào nguyên đẹp như chuyện ngày xưa.

 

Ai lên xứ hoa đào đừng quên bước lần theo đường hoa

Hoa bay đến bên người ngại ngần rồi hoa theo chân ai.

Đường trần nh́n hoa bướm rồi ḷng trần mơ bướm hoa,

Lâng lâng trong sương khói rồi bàng hoàng theo khói sương,

Lạc dần vào quên lăng rồi đường hoa lặng bước trong lăng quên.

 

Ôi! màu hoa đào, màu hoa đào chiều xuân nào.

Ôi! màu hoa đào như môi hồng người ḿnh yêu,

Ôi! màu hoa đào đă bao lần v́ màu hoa

mà lữ khách lắng hồn thơ dừng chân lăng du.

 

Ai lên xứ hoa đào đừng quên mang về một cành hoa

Cho tôi bớt mơ mộng chiều chiều nh́n mây trôi xa xa,

Người về từ hôm nao mà ḷng c̣n thương vẫn thương

Bao nhiêu năm tháng cũ mà hồn nào tôi vấn vương.

Giờ này nh́n sương khói mà thầm mơ màu hoa trên má ai.

CN


Ai Mang Đi Niềm Đau

Trường Huy

 

 


Ḿnh t́m về nơi biển vắng gợi nhớ bao kỷ niệm

Biển mênh mông cùng chơi vơi hẹn nhau cùng đến đây

Ngọn sóng măi vút cao cuối nơi chân trời

Một ḿnh ngất ngây trong vùng chơi vơi

 

Buồn chia ly trong tiếc nuối rồi dấu cơn đau mệt

Người ra đi trong ngất ngây c̣n nhớ hoài chốn đây

Ngoài sóng măi kư ức tia nắng lên sum vầy

Ngồi đây chốn cũ tâm hồn em

Này gió hăy cuốn theo nỗi buồn

Này gió hăy hát theo biển khơi và mây ơi hăy chở những cánh chim đang về

Chờ dài sao bóng đêm nghe buồn tênh

Nhờ sóng sóng măi chẳng ngừng than

Nhờ gió gió bớt cuốn niềm đau

H́nh bóng ấy hơi ấm vẫn luôn không rời

Thời gian trôi em cố quên người ơi

 

Buồn chơi vơi bên biển vắng vẫn nhớ em trong cuộc đời buồn mênh mang

Quên hởi gió hẹn nhau cùng đến đây, ngọn sóng măi vút cao cuối nơi chân trời

Buồn thôi, ngất ngây anh vẫn xa em

 

Buồn chia ly trong tiếc nuối cơn dấu yêu khi nào

Người ra đi xa chân mây c̣n nhớ người chốn đây

Ngoài sóng măi kư ức tia nắng lên, rồi xa anh khuất trong buồn mê

Này gió hăy cuốn theo nỗi buồn, này gió hăy hát theo biển khơi

Và mây ơi hăy chở những cánh chim đang về, chờ ai sao bóng đêm nghe buồn tênh

Nhờ sóng sóng măi chẳng ngừng than, nhờ gió gió cuốn đi niềm đau

H́nh bóng ấy hơi ấm vẫn luôn không rời

Thời gian trôi em cố quên người ơi

Hoàng Dũng giới thiệu

Như Mai


Ai Nói Em Biết

(chưa biết)

 

 

 


Ai nói em biết trái tim anh chung t́nh

Ai nói anh biết trái tim em c̣n trinh

Cho dẫu như thế cớ sao em âm thầm

Anh nhát hơn dế bảo sao em lặng câm

Thề không gian dối anh chỉ biết (yêu) em mà thôi

Thề không dối gian gởi anh trái tim vẹn toàn

T́nh yêu thứ nhứt nên trái tim c̣n trinh

T́nh yêu mới nguyên cho phút giây thần tiên

Phi Nhung & Mạnh Quỳnh tŕnh bày

AK


Ai Nói Với Em

Minh Kỳ

Huy Cường

 

Ai nói với em nếu anh là lính

Không biết nói yêu mỗi khi gần em

Ai nói với em t́nh ḿnh dang dở

v́ đời lính nhiều gian khổ

yêu chỉ cho ḷng mong chờ

 

Ai nói với em lính không sầu nhớ

Không có trái tim đắm say mộng mơ

Ai nói với em t́nh người lính trẻ

nồng nàn nhưng nhiều dâu bể

không như cung đàn lời thơ

 

Ba lô thay người t́nh yêu dấu

Đêm đêm riêng ḿnh nằm gối đầu

Anh thấy nhớ em, anh thấy mếm em

Ước mơ anh là trời cao rót

trăng nhuộm màu làn tóc thương yêu

 

Khi lính đă yêu bướm ghen t́nh thắm

Muôn kiếp vẫn yêu nói chi ngàn năm

Khi lính đă yêu rừng tàn núi lở,

T́nh c̣n vững bền muôn thuở

Bao la như ḷng đại dương.


Ai Nói Yêu Em Đêm Nay

Y Vân

 

 


Sáng tác đầu thập niên 60

 

Nhịp 4/4 Chậm, ai oán Điệu Slow Hợp âm Sol trưởng

 

Ai nói yêu em đêm nay?

Ai nói yêu em đêm mai?

Ai sẽ yêu em sau này?

Son phấn nào giết ngây thơ?

Ánh đèn nào màu đơn côi?

Lệ sao nhiều hơn mưa lũ

 

Ai d́u bước em đêm nay?

Ai d́u bước em đêm mai

Ai d́u bước em tương lai?

Nhịp chân nào . . . đưa ră rời?

Ôi tiếng kèn nghẹn như tiếng khóc

Thương cho người một kiếp vô duyên

 

Rồi từng đêm . . . từng đêm

Qua biết tay . . . bao người

Một lần son . . . nhạt môi

Cay đắng thêm . . . trong đời

 

Tàn một . . . cơn mê

Bẽ bàng một . . . ḿnh ai

Nghe như trong ḷng

Giông tố . . . đang buốt sâu

 

Ai nói yêu em đêm nay?

Ai nói yêu em đêm mai?

Ai sẽ yêu em sau này?

Khi bóng chiều thẫn thờ rơi

Vũ trường chợt bừng cơn say

Ai nói yêu em đêm nay?

 

Đời chẳng mong . . . chờ ai

Sắp đến trong . . . tay người

Đời chẳng mong . . . chờ ai

Không vấn vương . . . tơ chùng

 

Tàn một . . . đêm sau

Qua một bàn . . . cờ vui

Tương lai tan thành

Sương kín . . . trong nửa khuya

 

Ai nói yêu em đêm nay?

Ai nói yêu em đêm mai?

Ai sẽ yêu em sau này?

Khi xế chiều phấn son phai

Ră rời cuộc đời buông say

Ai nói yêu em đêm nay?

 

Tài liệu tham khảo: "Hát Cho T́nh Yêu", tuyển tập "Nhạc hay của bạn" số 11, trang 18 - 19 .

 

Ghi chú: Những chỗ có dấu . . . là những chỗ ngân hoặc ngắt giọng

 

 

 

 

tvmt & Biển Nhớ


Ai Ra Xứ Huế

Duy Khánh

 

 


Ai ra xứ Huế th́ ra

Ai về là về núi Ngự

Ai về là về sông Hương

Nước sông Hương c̣n vướn chưa cạn

Chim núi Ngự t́m bạn bay về

Người t́nh quê ơi người t́nh quê thương nhớ lắm chi

 

Ai ra xứ Huế th́ ra

Ai về là về Vỹ Dạ

Ai về là về Nam Dao

 

Dốc Nam Dao c̣n cao mong đợi

Trăng Vỹ Dạ ngọt lời câu thề

Người t́nh quê ơi người t́nh quê có nhớ xin trở về

 

À ơi à ơi !

Chứ cầu Tràng Tiền sáu vài mười hai nhịp

V́ thương nhau rồi chớ xin kiếm về mau

À ơi ơi à! Ḥ ơi!

Kẻo rồi mai tê bóng xế qua cầu

Th́ bạn c̣n thương bạn chứ biết gởi sầu về nơi mô

À ơi ơi à!

 

Ai ra xứ Huế th́ ra

Ai về là về núi Ngự

Ai về là về Vân Lâu

 

Bến Vân Lâu c̣n sâu thương nhớ

Thuyền Bến Ngự c̣n đợi anh về

Người t́nh quê ơi người t́nh quê, có nhớ xin trở về

Người t́nh quê ơi người t́nh quê, chứ có nhớ xin trở về...

Hỡi ai!

tvmt


Ai Sẽ Yêu Em Ngày Mai

Nguyễn Nhất Huy

 

 


Cuộc t́nh nào nồng cháy

Một lần ḿnh t́m thấy

Rồi giây phút ấy cũng qua người ơi

Em bước đi măi trên lá thu rơi chiều nay

Con phố xưa sẽ quên bước chân em ngày mai

Rồi t́nh cũng phôi phai

 

Cuộc t́nh nào vừa đến

Ḷng ḿnh c̣n bờ bến

Để cho sóng cuốn lênh đênh t́nh ai

Giây phút yêu dấu ta đă trao nhau nồng say

Cho chiếc môi nhớ ngây ngất yêu thương từ đây

Phút bên nhau vui quên ngày mai

 

T́nh yêu nồng cháy

Trái tim lầm lỗi đang t́m lối về

T́nh như lọn gió

Vấn vương rồi cũng bay về cuối trời

Nhớ chiếc hôn đầu ḿnh trao nhau

Nhớ những đêm hẹn ḥ nôn nao

Giờ như giấc chiêm bao

 

Cuộc t́nh nào lừa dối

Người t́nh nào lầm lỗi

Rồi giây phút ấy cũng qua mà thôi

Xin hăy tha thứ cho những đam mê người ơi

Khi nét in dấu trên mắt môi em tàn phai

Ai sẽ yêu em trong ngày mai

Hoài Thương


Ai Trở Về Xứ Việt

Phan Văn Hưng

Minh Đức Hoài Trinh

 

Ai trở về xứ Việt

     nhắn giùm ta, người ấy ở trong tù

     Nghe đâu đây vang giọng hờn rên xiết

     Dài lắm không đằng đẵng mấy mùa thu

    

     Ai đi về xứ Việt

     thăm giùm ta, người ấy ở trong tù

     Cho ta gởi một mảnh trời xanh biếc

     Thay giùm ai, màu trời ngục âm u.

     

     ĐK:

     Các bạn ta ơi, bao giờ được thả

     Đến bao giờ ăn được bát cơm tươi

     Được lắng nghe, tiếng chim cười

     Đến bao giờ đến bao giờ

    

     Người bạn tù ơi, ta không quên đâu

     Nhớ hôm xưa, nh́n đôi tay cùm xích

     Hàng song thưa chia cách vạn t́nh Ngâu

     Ai tra tấn nghe ḷng ai kim chích

    

     (1) Ai trở về xứ Việt

     Ta gửi về theo một ít tự do

     tự do tự do và nhiều lắm nhiều nhớ thương tha thiết

     Đến cửa ngục tù chia bớt chút buồn lo

    

     (2) Ai trở về xứ Việt

     nhắn giùm ta người ấy ở trong tù

     Ta sẽ về đón ở cửa âm u

     Đời sẽ đẹp mùa Xuân hồng biết mấy

     Dầu ngoài kia mây có trĩu mùa Thu...


Ai Trở Về Xứ Việt (Nhớ Mẹ)

Vơ Tá Hân

 

 


Ai trở về xứ Việt

Mang dùm ta thư này

Nơi quê hướng có mẹ già đơn chiếc

Thư viết rằng ta nhớ mẹ

Ta nhớ mẹ nơi đây

 

Thương mẹ màu tóc trắng

Mỗi khi nh́n áng mây

Đôi mắt mờ xa vắng

Khi sương chiều đang say

 

Khi cành cây rớt lá

Tơi tả trong bóng nắng

Khi mùa đông buốt giá

Thương mấy đốt xương gầy

 

 Thơ.

Xa xôi lắm, có ai về xứ Việt

Nhắn hộ rằng ta hận dưới trời Tây

Đâu những giờ yến tiệc

Mẹ mở nồi cơm nóng khói thơm bay

 

Ta vẫn thường luyến tiếc

Thuở nào nằm gối trên tay

Nghe văng vẳng câu ḥ ơi tha thiết

 

"Ḥ ơi! Cái ngủ, mày ngủ cho say"

Ngoài mưa gió không ngừng rên siết

Mà trong ḷng nắng sớm vẫn hây hây

 

2.

Có ai về xứ Việt

Nhắn hộ ta đôi lời

Nơi phương Tây xa ấy

Ta hận thương biết mấy

 

Đâu những giờ yến tiệc

Bên nồi cơm vung đầy

Thơm bay làn khói trắng

Nhưng mẹ giờ xa vắng

 

Ta vẫn thường luyến tiếc

Nhớ khi nằm gối tay

Nghe văng vẳng câu hát

Tiếng mẹ hiền đâu đây

 

Bên ngoài mưa gió rét

Không ngừng cơn rên siết

Nhưng ḷng ta sao vẫn

Như nắng sớm mây chiều

 

 Ngâm thơ:

Nhưng c̣n đâu nữa

Nắng bên ngoài ḷng vẫn chớm heo may

Những đêm như đêm nay

Ta muốn ḷng ta say thật say

 

Men rượu nồng trong màu khói thuốc

Quanh ḿnh rộn ră nhạc cuồng quay

Pha lê tan tác vỡ,

Tàn thuốc tả tơi bay

Ta sẽ cười lên trong nức nở

Thả tâm hồn mơ đến một bàn tay

 

Ai trở về xứ Việt

Xin dừng chân nơi này

Cho ta nhắn một lời khi xa cách

Xin nhắn rằng: "

Ta nhớ mẹ, Ta nhớ mẹ hôm nay"

 

Tài Liệu tham khảo: Tuyển tâp 10 t́nh khúc phổ thơ Minh Đức Hoài Trinh - Thơ Nhớ Ai - Ca Khúc Vơ Tá Hân

 

 

tvmt


Ai Về Quê Tôi

Tiến Đạt

 

 


Moderato

3/4

 

Ai đi về phía quê tôi

Làm ơn cho nhắn vài lời nhớ thương

Xa xôi buồn nhớ quê hương

Mẹ già một nắng hai sương mỏi ṃn

 

Ra đi một sáng tinh sương

Mẹ ơi con vẫn nhớ lời me khuyên:

"Con ơi t́nh nước sâu hơn

Hẹn ngày chiến thắng con về vinh quang"

 

Con đi mang bao nhiêu t́nh thương

Con đi mang bao nhiêu niềm nhớ

Me có hay chăng ḷng con:

"Nặng t́nh v́ nước non"

 

Ai đi về phía quê tôi

Làm ơn cho nhắn vài lời nhớ thương

Me ơi! Nợ nước vai mang

Vẹn toàn chí hướng con về quê hương

 

Tài Liệu Tham Khảo: Ai Về Quê Tôi, nhạc và lời Tiến Đạt, Tinh Hoa Huế xuất bản 1955

 

 

Phạm Anh Dũng


Ai Về Sông Tương

Thông Đạt

 

 


Blues

 

4/4

 

Ai có về bên bến sông Tương, nhắn người duyên dáng tôi thương, bao ngày ôm mối tơ vương .

Tháng với ngày mờ, nhuốm đau thương, tâm hồn mơ bóng em luôn, mong vài lời em ngập hương .

 

Thu nay về vương áng thê lương, vắng người duyên dáng tôi thương, mối t́nh tôi vẫn cô đơn.

Xa muôn trùng lưu luyến nhớ em, mơ hoài h́nh bóng không quên, hương t́nh mộng say dịu êm

 

Bao ngày qua

Thu lại về mang sầu tới

Nàng say t́nh mới hồn tôi tơi bời, nh́n hoa cười đón mừng vui duyên nàng: t́nh thơ ngây từ đây nát tan

 

Hoa ơi ! Thôi ngưng cười đùa lả lơi .

Cùng tôi buồn đắm đừng vui chi t́nh, đầy bao ngày thắm: dày xéo tâm hồn này lệ sầu hoen ư thu .

 

Ai có về bên bến sông Tương, nhắn người duyên dáng tôi thương, sao đành nỡ dứt tơ vương.

Ôi duyên hờ từ nay bơ vơ.

Dây t́nh tôi nắn cung tơ, rút ḷng sầu trách người mơ .

 

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: Ai Về Sông Tương, nhạc và lời Thông Đạt, Tinh Hoa Huế ấn hành lần thứ năm, 1953

tvmt và Phạm Anh Dũng


Ái Xuân

Ngô Thụy Miên

 

 


Và một chiều vàng em chợt đến thăm tôi

Nắng ướt đôi mi mây d́u bước chân đi

Nghiêng nghiêng chiếc nón bài thơ

Và tà áo em nhẹ bay bay

Ước mơ vấn vương bờ môi

 

Hàng cây mờ xanh say t́nh đứng yêu nhau

Đón bước kiêu sa chim dài cánh bay mau

Xin đan mây kín thành hoa

Và cùng bướm giăng đường em đi

Cho t́nh yêu ta lên ngôi

 

Ngày ấy có bóng dáng em đi vào mơ ước

Gót bước vấn vương mang t́nh yêu tới

Khoé mắt nét mi ru mộng hồn tôi

C̣n đấy những nét bút xanh ghi mầu ân ái

Những chiếc lá bay rung nhẹ trong nắng

Ướp những môi t́nh lịm trong đam mê

 

Và chiều hôm nay mây hồng vẫn giăng ngang

Vẫn nét mi say ru hồn gió Xuân sang

Hây hây đôi má thật xinh

Bờ môi đó nói ḿnh yêu nhau

Cho dù mùa Xuân trôi mau

 

(1969)

 

ngothuymien.cjb.net


Ai Xuôi Biên Thùy

Anh Việt

 

 


Tango

 

2/4

 

Rừng trong đêm nghe gió vi vu

Có ai xuôi đến chốn biên thùy

Năm tháng qua ḷng người tha phương

Dầu chết đi theo bụi bên đường

 

Đời muôn dân say trong đảo điên

Lúc sông núi đang c̣n nguy biến

Ai nỡ yên mơ t́nh say duyên

Ngoài biên quan nghe gió chiều lên

 

Có ai lạc bước

Mau về đây cùng người ngàn phương

Đời cùng sương gió

Tiếng vó câu ngàn trùng xa đưa

Đêm dần xuống, muôn bóng quân tiến binh

Tan dần mất bao lớp quân chiến chinh

Khúc ca oai hùng vang rừng núi

Mất dần sau chân đồi xa xôi

 

Có ai về nhắn

Biên thùy xa chờ ngày b́nh yên

Ḷng đừng lưu luyến

Nhớ núi sông bằng ngh́n yêu thương

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: Ai Xuôi Biên Thùy, nhạc và lời Anh Việt, T.H. 142, Tinh Hoa Huế ấn hành 1951

Phạm Anh Dũng


Âm Thầm Mưa

Từ Công Phụng

Tuệ Nga

 

1988

Espressivo

 

Em về gọi nắng sau hè

Lâu rồi nắng cũng chẳng về với em

Con chim làm tổ vườn bên

Cũng bay mất dạng từ đêm băo lùa

 

Lệ người nhỏ lạnh sông mưa,

em ngồi đợi nắng đong đưa sợi buồn

Nhưng sao nắng vẫn biệt tăm

Em tôi hong tóc âm thầm mưa bay

 

Quê hương sao măi đọa đày

Trùng trùng thăm thẳm phương mây u hoài

Cuối vườn c̣n sót nụ mai

Cánh hoa hay cánh sầu dài trong em

 

Ngồi đây hồn những hắt hiu

Trong chiều tịch mịch trong chiều cô liêu

Em về gọi nắng bao mùa

Lâu rồi nắng cũng chẳng lùa vào song

 

Một gịng sông nhớ mênh mông

Mi em ngấn lệ một đời thương thân

Chiều mưa âm thầm mưa

Hồn em âm thầm mưa

 

chút ǵ c̣n lại trong em

chút ǵ c̣n lại trong tôi

chút hồn luân lạc sầu phơi cuối đời

 

Tytee


America Tuyệt Vời (America The Beautiful)

Bates, Katharine Lee

Phạm Duy

 

Ôi sao đẹp ngời ! Bao la một trời

Mầu vàng mênh mông tốt tươi.

Oai nghiêm đời đời, non cao tuyệt vời

Ơn đầy trên cánh đồng vui.

America ! America !

Ơn Chúa ban cho đầy vơi.

Ban cho cuộc đời

Ban cho t́nh người

Từ biển ra biển sáng soi.

 

******

 

1. O beautiful for spacious skies,

For amber waves of grain,

For purple mountain majesties

Above the fruited plain!

America! America!

God shed his grace on thee

And crown thy good

With brotherhood

From sea to shining sea!

 

2. O beautiful for pilgrim feet

Whose stem impassioned - stress

A thoroughfare for freedom beat

Across the wilderness!

America! America!

God mend thine every flaw,

Confirm thy soul

In self-control,

Thy liberty in law!

 

3. O beautiful for heroes proved

In liberating strife.

Who more than self the country loved

And mercy more than life!

America! America!

May God thy gold refine

Till all success

Be nobleness

And every gain divine!

 

4. O beautiful for patriot dream

That sees beyond the years

Thine alabaster cities gleam

Undimmed by human tears!

America! America!

God shed his grace on thee

And crown thy good

With brotherhood

From sea to shining sea! 

 

5. O beautiful for halcyon skies,

For amber waves of grain,

For purple mountain majesties

Above the enameled plain!

America! America!

God shed his grace on thee

Till souls wax fair

As earth and air

And music-hearted sea!

 

6. O beautiful for pilgrims feet,

Whose stem impassioned stress

A thoroughfare for freedom beat

Across the wilderness!

America ! America !

God shed his grace on thee

Till paths be wrought

Through wilds of thought

By pilgrim foot and knee!

 

7. O beautiful for glory-tale

Of liberating strife

When once and twice, for man's avail

Men lavished precious life !

America! America!

God shed his grace on thee

Till selfish gain

No longer stain

The banner of the free!

 

8. O beautiful for patriot dream

That sees beyond the years

Thine alabaster cities gleam

Undimmed by human tears!

America! America!

God shed his grace on thee

Till nobler men

Keep once again

Thy whiter jubilee!

 

họctṛ


Ấn Độ Mến Yêu

(chưa biết)

 

 

 


Chuyện thần tiên hay mơ thật, chuyện ngàn năm đă qua

Chuyện thần tiên hay mơ thật, chuyện ngàn năm qua đi

Cùng yêu trong chuyện cổ tích đầy bao mộng mơ

 

Được đi qua csa mạc qua thành đô mến yêu

T́m đến nơi kinh thành đang c̣n dâng thắm tươi

Đêm nay đêm vui, đêm hoang ca cho một đêm ánh trăng sáng ngời

Nâng cao bao chén nồng say trong men thắm tươi

 

Oh .... ah .. ah ... Nâng cao bao chén nồng say trong men thắm tươi

Đừng ra đi đừng xa nhau và cùng tay xây mộng mơ

Ngọc Dung


Ăn Năn

(chưa biết)

 

 


Ngày ḿnh yêu nhau hai đứa ước mơ trầu cau

Em đâu có ngờ rằng hai đứa xa nhau

Đời buồn không anh nếu mộng xưa chẳng thành

Em tin không phải ḿnh mà v́ đời chia rẽ.

 

Chiều buồn trên mi hai đứa giữa cơn hè đi

Yêu thương kéo dài ngày hai đứa chia tay

Một lần bên nhau cũng làm yêu suốt đời

Trông cơn mê đắm này là dấu buồn ăn năn.

 

ĐK:

 

Sóng gió cuốn tới lúc t́nh yêu mất rồi

Đam mê đi hoang trên vùng trăn trối buồn

Bánh xe t́nh yêu c̣n lăn qua trái tim

Ngày xưa cho đến sâu t́nh yêu luôn đớn đạu

 

Nước mắt nuối tiếc trải đầy trong đáy hồ

Ưu tư anh mang theo ṿng tay ră rời

Nhớ thương từng đêm về khơi thêm vết đau

Ngày vui sao quá mau ngày buồn sao quá dài

 

Ngày ḿnh yêu nhau hai đứa cũng không giàu sang

Em đâu có ngờ t́nh yêu chiếc khăn tang

Đường trần đêm đêm mắt buồn trong tủi hờn

Lang thang trên lối ṃn v́ đời không tô son.

 

Ngày ḿnh yêu nhau hai đứa ước mơ trầu cau

Em đâu có ngờ t́nh hai đứa xa nhau

Một lần bên nhau cũng làm yêu suốt đời

Trông cơn mê đắm này là dấu buồn ăn năn!

Yếu Nhân - chin rom


An Phú Đông

Vơ Đức Thu

 

 

 

 


Điệu march

 

Lời 1:

Bên hàng dừa cao ḍng sông mờ soi bóng

Nhớ những chiến binh trồng cây trên má hồng

Điêu tàn nhà hoang đường xưa ngập xương máu

Muôn cây bấp bênh giữa ḍng trôi đến đâu

Hôm nay ai nghe có súng gọi hồn về

Ôi bao anh linh khuất bóng trọn lời thề

Vươn lên mây cao khí uất tràn tràn đầy

Nghe dân quân Nam vẫn thét rền nơi đây

 

ĐK:

Đây An Phú Đông

Ơi An Phú Đông

Ngày nào quân đi reo bao hùng dũng

Đây An Phú Đông

Ơi An Phú Đông

Muôn đời uy linh sống với núi sông

 

Lời 2:

Sa trường là đây ngàn cây c̣n vương máu

Tiếng súng vẳng xa từ đâu như thét gào

Con đ̣ dừng đưa đoàn quân qua muôn sông

Hôm nay bến xưa vẫn c̣n ghi chiến công

Nơi đây dân quê sát cánh cùng thề nguyền

Xung phong đi lên Thát Đát dành tự quyền

Nơi đây chôn thây chiến sĩ ḍng lạnh lùng

Im nghe muôn dân hát khúc hờn non sông

 

Trở lại ĐK

 

 

 

Tham khảo:

1. Giọng ca Khánh Ly trong băng nhạc Nhă Ca 1: Nét đậm t́nh yêu do nhạc sĩ Mặc Thế Nhân thực hiện và phát hành trước 1975.

 

 

Tran Anthony


Ân T́nh

(chưa biết)

Hoàng Hương Trang

 

Từ ngày em đến, đôi mắt nhung huyền vào suối thơ êm

Nhạc ḷng mê say, tơ duyên từ đấy, thắm hương cỏ may (đấy)

Khi bóng hoàng hôn ngả, hoa in trên thềm đá (ngả)

Mây theo mây hẹn ḥ, hương lan ch́m trong ngơ

 

Từng mùa trăng sáng, hoa lá trên cành, nở cánh nhung xanh

Từng v́ sao đêm, đêm đêm tŕu mến, vuốt ve ḷng tôi

Hương tóc buồn vương giả, vương vương trên ngàn lá

Mây phiêu du vào đời, cho ân t́nh lên ngôi

 

Ṿng tay ân ái, khép kín đôi vai, cho ước mơ dài

Mây vương theo gió, đàn chim lướt bay, ḷng tôi ngất ngây

Ṿng tay ái ân, cho hoa mùa xuân, hôn nét môi gần

Say mê tiếp nối, như ru ḷng tôị

 

Rồi mùa thu đến, cho mắt em sầu, trời đă mưa ngâu

Rồi mùa thu đi, mây pha màu áo, tóc em cài sao

 

Ôi hỡi người em nhỏ, xin cho tôi màu mắt

Xin đôi tay ngọc ngà, mang ân t́nh như hoa

 

Hư Vô & Phạm Anh Dũng


Ân T́nh Không Phai

Ngoại quốc (Nhật)

LV: Anh Khôi

 

Một ḿnh anh trong đêm lẻ loi,

ḷng chợt nghe vương mang bóng ai,

ṿng tay yêu thương ôm nỗi đau bước đi mà hồn ở phương nào.

Đường xưa nay khơi bao xót xa, một ḿnh anh lang thang phố khuya,

chợt nghe miên man khát khao phút giây ḿnh bước chung đường.

Ôi yêu thương khi xưa giờ phai dấu,

giấc mơ đôi ta bên nhau nay c̣n đâu?

Trong hơi men say mơ hồ nỗi đau.

Bước chân em nơi xa xăm mù khơi.

Những hương nồng dĩ văng c̣n đây, đắng cay ḷng anh nhớ về em.

Dẫu ân t́nh năm tháng nhạt nḥa, với anh ân t́nh vẫn chưa phai.

Một người trong đêm thâu vấn vương, t́m lại nơi buông rơi ánh trăng.

Chợt bừng lên trong tim nhớ thương chốn xưa cùng ngắm trăng bên hồ.

Nhưng trăng xưa đêm nay chỉ c̣n làm nuối tiếc

Bước chân em qua mang theo những thầm lặng Đem bao yêu thương chôn vào dĩ văng.

Biết em nay vui phiêu du cùng ai?

Có bao giờ em nhớ đến ngày xưa mảnh trăng đầy năm ấy c̣n đây,

Những men nồng ân ái vẫn hiện về bóng em mờ khuất trong đêm.

Hoa Biển


Ân T́nh Mong Manh

Ngọc Trọng

 

 


Ân t́nh cho anh từ muôn kiếp nào

Ân t́nh cho anh từng cơn sóng gào.

Cho dù xa nhau t́nh không xóa mờ

Những đêm buồn, ngồi mênh mang tiếc nhớ.

Ân t́nh cho anh tuổi xuân trắng ngần.

Ngày nào đôi lứa, sống trong mơ mộng,

Ân t́nh cho anh sầu dâng ngút ngàn

Chan chứa nỗi vui đớn đau ră rời.

 

Anh ở nơi nào đắm say với ai

Ngày nào hạnh phúc nay đă phôi pha

Những đêm giá lạnh những đêm nhớ anh,

Hồn em chỉ thấy mưa gió ngậm ngùi.

Dù thời gian dấu vết xưa phai tàn

Đă trót yêu anh rồi, yêu măi măi.

Anh ở nơi nào có nghe lá rơi,

Ṿng tay ân ái tiếng hát lả lơi

Những đêm giá lạnh những đêm nhớ anh,

Hồn em chỉ thấy mưa gió ngậm ngùi.

 

Ân t́nh cho anh từ muôn kiếp nào

Ân t́nh cho anh từng cơn sóng gào.

Ngày nào đôi lứa sống trong mơ mộng,

chan chứa nỗi vui đớn đau ră rời.

Anh ở nơi nào hạnh phúc nay đă phôi pha

Những đêm giá lạnh những đêm nhớ anh,

Hồn em chỉ thấy mưa gió ngậm ngùi.

Dù thời gian dấu vết xưa phai tàn

Đă trót yêu anh rồi, yêu măi măi.

Anh ở nơi nào có nghe lá rơi

Ṿng tay ân ái tiếng hát lả lơi

Những đêm giá lạnh những đêm nhớ anh,

Hồn em chỉ thấy... mưa gió ngậm ngùi...


Ân T́nh Ngàn Sau

(chưa biết)

 

 


Sóng bát ngát vỗ măi như không ngừng

Cuốn xoay chôn bao ân t́nh

Nắng lấp kín lướt sóng như se buồn

T́nh đă trôi xa khơi vô bờ

Trùng dương bao sóng lênh đênh như t́nh ta

T́m đâu bao dấu yêu xưa nay đă xa

Nắng héo hắt lướt măi trong âm thầm

Lấp che cơn đau ân t́nh

Gió cuốn xoáy giết chết bao tia vọng

Vạt nắng kia ai chia đôi đành

Trùng khơi bao la vắng mây trôi sao ngậm ngùi

Nụ sầu rơi sống đơn côi xa một đời

Từng đợt sóng kia xoay ṃn giấc mơ

Ngh́n trùng cách xa chôn trong vực sâu

Thầm hỏi cố nhân bao ngày vẩn vơ

Dật dờ hắt hiu xót xa lệ sầu

T́nh yêu hỡi thôi từ đây

Xin giọt lệ thương đau

Giữ cho nhau ân t́nh ngàn sau!

LV


Áng Mây Chiều

Dương Thiệu Tước

 

 


3/4

 

Lento

Trời hoàng hôn nắng vàng xao xuyến

Ḱa làn mây gió quyến xa đưa

Mây trôi lững lờ, hồn ai luống ngẩn ngơ

Chiều lắng lắng xuống dần, lắng lắng gieo buồn, chiều mơ

 

Nh́n áng mây chiều

Thuyền mây lướt tha thướt về bến nao

Ch́m trong bóng tà dưới trời u sầu

Làn mây kia gió đưa về đâu

 

Andante

Nh́n áng mây chiều

Ḷng thao thức tưởng nhớ h́nh cố nhân

Ngày chia tay thiết tha bao tơ ḷng

Mà giờ đây cách xa muôn trùng

 

Gió cuốn cuốn bóng ai mờ

Sương rơi rơi mắt lệ nḥa

Ai ra đi khắp bốn phương

Nơi biên cương chốn sa trường

 

Gió cuốn cuốn lớp mây bay

Sương rơi rơi khắp đó đây

Trong sương mù bóng ai ngồi

Nhớ nhung hoài t́nh xưa

 

Ḱa áng mây chiều

Thuyền mây lướt tha thướt về bến nao ?

Ch́m trong bóng tà dưới trời u sầu

Làn mây kia gió đưa về đâu ?

 

Này áng mây chiều

Thuyền mây ơi, trôi đi đừng vấn vương

Về phương xa nhắn ai khuây tơ ḷng

Là nam nhi chí trai tang bồng

 

Bóng tối lan ...

Mây khuất ngàn xa ...

 

(Ghi lại theo một bản nhạc chép tay)

tvmt + PAD


Anh

Nguyễn Quyết Thắng

 

 

 


Anh là tia nắng ấm, chiếu sáng trên trần gian

Anh là ngàn cây xanh, chim hót vang trên cành

Anh là vầng trăng sáng, nằm thấp thoáng bờ ao

Anh là bài ca dao, thuở mới yêu ban đầu

 

Anh là con chim quốc, khóc nước chưa b́nh yên

Anh là người tha phương, ôm trái tim kiên cường

Anh là thuyền không bến, vượt sóng giữa đại dương

Anh là t́nh yêu thương, của thế nhân quanh đời

 

Là quê hương yêu dấu, là mái tranh rêu phong

Anh là lời gịng sông, anh là t́nh biển Đông

Là thông reo đầu ngơ, là gió ngang lưng đồi

Người tôi yêu măi măi, người đáng yêu của tôi ...

 

Anh là chàng thi sĩ, cất tiếng ngân sầu bi

Anh là người nông phu, cày cấy trong sương mù

Anh là vị thiên sứ, ngồi gơ chút từ bi

Anh là người t́nh si, đàn hát vang xuân th́ ...

 

(lại từ đầu ...)

 

Là... là lá la ......

Minh Chiến tŕnh bày

 

©¿®


Anh Biến Mất Thôi

Vũ Thành An

 

 


Nếu yêu em là xa em, anh cũng đành biến mất thôi .

Anh biến mất thôi để trả lại em cuộc sống tự do, để trả lại em niềm vui đợi chờ giấc mộng c̣n xanh mơ.

 

Trả lại em cuộc sống yên vui với tiếng cười vời vợi

Trả lại em mộng ước nơi xa đường tương lai rộng phơi phới, bước thong dong đường em, ấm êm một số phận, anh thật ḷng cầu chúc cho em.

 

Nếu yêu em là xa em , anh cũng đành biến mất thôi.

Anh biến mất thôi để trả lại em cuộc sống thảnh thơi, đế trả lại em ngày tháng tuyệt vời, đôi mắt người xinh tươi.

 

* * * *

Nếu yêu em là xa em, anh cũng đành biến mất thôi.

Anh biến mất thôi để trả lại em cuộc sống tự do, để Trả lại em niềm vui đợi chờ giấc mộng c̣n xanh mơ.

 

Trả lại em lời nói đơn sơ với tấm ḷng rộng mở

Trả lại em vọng ngóng xa xôi một tương lai đầy ánh sáng, bước đi trên đường hoa, ấm vui hạnh phúc thật, anh một ḷng cầu chúc cho em .

 

Nếu yêu em là xa em, anh cũng đành biết mất thô .

Anh biến mất thôi để trả lại em cuộc sống thảnh thơi đế trả lại em ngày tháng tuyệt vời, đôi mắt người xinh tươi.

 

 

Ngô Đồng


Anh Biết Em Đi Chẳng Trở Về

Lê Minh Bằng

Thái Can

 

Anh biết em đi chẳng trở về

Dặm ngàn liễu khuất với sương che

Em đừng quay lại nh́n anh nữa

Anh biết em đi chẳng trở về

 

Không phải v́ anh, chẳng tại em

Hoa thu tàn tạ, rụng bên thềm

Ân t́nh sớm nở, chiều phai úa

Không phải v́ anh, chẳng tại em

 

Bên gốc thông xưa, ḿnh lỡ ghi

T́nh ta âu yếm lúc đam mê

Thôi đành xóa lời thề trăng nước

Bên gốc thông xưa, ḿnh lỡ ghi

 

Em nhớ nhung chi, giọt hương huyền

Đàn xưa đă lỗi khúc tơ duyên

Tơ trời không đượm t́nh âu yếm

Em nhớ nhung chi, giọt hương huyền

 

Bể cạn sao mờ, núi cũng tan

T́nh kia sao giữ muôn vàn

Em đừng giận t́nh phai úa

Bể cạn sao mờ, núi cũng tan

 

Anh biết em đi chẳng trở về

Dặm ngàn liễu khuất với sương che

Em đừng quay lại nh́n anh nữa

Anh biết em đi chẳng trở về

 

 

 

 

tvmt


Anh Cần Có Em

Ngoại Quốc

Khúc Lan

 

Như là cuộc sống mong đợi thương yêu.

T́nh nhân hỡi anh cần có em để yêu suốt đời.

Như là cuộc sống anh cần bên em.

T́m em măi, anh t́m đến em để yêu suốt đời.

 

            Nàng là hơi ấm cho đêm hy vọng.

            Là cơn sóng ru tâm hồn say sưa.

            T́nh thấp sáng con tim dịu dàng

            Người t́nh ơi.

 

Như là cuộc sống mong đợi thương yêu.

T́nh nhân hỡi anh cần có em để yêu suốt đời.

 

            Nàng thật duyên dáng như mây trên ngàn.

            Ṿng tay âu yếm có anh chờ mong.

            Cùng anh hăy hát lên câu chuyện t́nh yêu.

 

Như là cuộc sống mong đợi thương yêu.

T́nh nhân hỡi anh cần có em để yêu suốt đời.

 

SOLO:

            Chiều nay em đến nhớ cô nhân t́nh.

            Ḿnh chung bước đến bao mùa Xuân

            Kề đôi bóng có hai ta cùng dệt mơ.

 

Như là cuộc sống mong đợi thương yêu.

T́nh nhân hỡi anh cần có em để yêu suốt đời.

 

            Nàng là hơi ấm cho đêm hy vọng.

            Là cơn sống ru tâm hồn say sưa.

            T́nh thấp sáng con tim dịu dàng

            Người t́nh ơi.

 

Như là cuộc sống mong đợi thương yêu.

T́nh nhân hỡi anh cần có em để yêu suốt đời.

Như là cuộc sống anh cần bên em.

T́m em măi, anh t́m đến em để yêu suốt đời.


Anh Cần Em

Lương Ngọc Châu

Trần Quang Hải

 

Anh cần em, anh v́ em trên trần gian, không c̣n ai

Nuôi cuộc sống bên t́nh thương vô bờ bến chan ḥa

Ngày bên sát cánh, nh́n qua tương lai, đời thấy thêm vui

Dù trong băo tố, t́nh em cho anh, c̣n nghĩ chi hơn

 

T́nh yêu muôn lối không qua lời nói, nghẹn thoát trong tim

Khi t́nh yêu đă quyện thắm bên nhau

Xin cùng chia sẻ niềm đau xót chua cay bây giờ cho đến khi bạc đầu

 

Từ nay anh sẽ đưa em vào cơi đẹp sáng tươi vui

Cho ngày mai thắm hạnh phúc say mơ

Cho dù không nói chỉ nh́n mắt nhau thôi

Anh d́u em đến bến Thiên Thai

 

Words come from your tender heart

as time goes by

Everytime we hold one another

Sharing sorrow, sadness together

From now till the day we die

 

I will bring you into the world of  happiness

Let tomorrow be better than today

and without words _______

I'll guide to paradise

I love you, I need  you, I want you

Hand in hand

Forever I'll be with you

 

Bạch Yến hát trong CD Souvenir

tvmt


Anh Chàng Dễ Ghét

Vơ Công Anh

 

 

 


Người ǵ đâu trông mà dễ ghét

Người ta đi sao cứ liếc hoài

Nh́n làm chi cho người ta mắc cỡ.

Mặt ửng hồng cúi xuống làm ngơ.

Người ǵ đâu sao mà kỳ thế.

Người ta đi sao mà cứ theo hoài.

Theo người ta mà sao ḿnh ngượng nghịu

Trông dại khờ luống cuống ngu ngơ

Ghét quá đi thôi đừng nh́n như thế

Để người ta về ḷng thấy bâng khuâng

Đôi lúc buồn thẫn thờ đi ra ngơ

Nh́n con đường coi ai đó có không?

Hăy nói đi đừng ngập ngừng như thế

Ngỏ lời đi cho ḷng bớt vu vơ

Sao mắc cỡ để ḷng ai xao động

để khi buồn ai ray rứt nhớ mong hoài.

 

Ngọc Dung


Anh Chàng Lười

(Dân Ca)

Lê Anh Trung

 

2/4

 

Ḱa trâu là trâu ăn lúa,

tôi đứng coi trâu ngoạm mà run

Trâu đói tôi nào đâu dám đuổi

cặp sừng nhọn ghê

Ḱa trâu là trâu ăn lúa,

tôi đứng coi trâu ngoạm mà run

Chờ nó ăn rồi tôi mới đến đuổi

trâu chạy cong đuôi

 

Chờ cho là cá sấu chết,

tôi mới bắt đem về nhà tôi

C̣n sống nào tôi đâu dám bắt

răng nhọn sợ ghê

Ḱa con là con cá sấu

đuôi nó to quẫy mạnh ớn xương

Chờ nó chết rồi tôi mới bắt đem

về nhà của tôi

 

Ḱa bao là bao không lúa

tôi vác luôn một mạch về nhà

Bao lúa đang đầy tôi không vác

tôi lủi chuồn ngay

Chờ cho là kho hết lúa

tôi vác bao không cho mà xem

C̣n lúa tôi nào đâu dám vác

tôi sợ ẹo cái lưng

 

 

Ḱa cô nàng mê tôi quá

sao trái tim tôi đập tùm lum

Cô gái ơi đừng mong đám cưới

đừng chờ đợi tôi

V́ cô nàng yêu tôi trước cô

phải theo tôi cho mà xem

Chừng đó cho dù tôi biếng nhác

cũng đâu sợ đói meo

 

Tham khảo : Tuyển tập nhạc dân ca 3 miền - nxb Mũi Cà Mau, 2001

 

 

Lephan41


Anh Chỉ Yêu Em

Kỳ Phát

 

 


Bao năm yêu thương nay hết rồi

Xa em yêu ḷng anh năo nùng

Bao ưu tư anh thương (yêu) nhớ nhiều

Em ra đi anh mang theo nỗi buồn...

 

Khi em đi mùa Thu rồi gió nhẹ

Mưa bay bay rơi trên tóc mềm

Anh xa em trời giăng mắt buồn

Em yêu ơi... anh luôn thương nhớ em...

 

   Hỡi em!  Dĩ văng nay c̣n ǵ đâu

   Ước muô'n yêu thương thần tiên

   Thâ'p thoáng bay theo làng mưa...

 

   Hỡi em!  Ước muốn xưa nay c̣n đâu?

   Biến mất bay theo làn mây

   C̣n ǵ đâu... em đă ra đi...


Anh Cho Em Đắm Say (Tout Donné, Tout Repris)

Ngoại Quốc (Pháp)

Lê Toàn

 

Ánh sáng đă đến sau đêm mịt mùng

Nhưng trong cô đơn em nghe lạnh lùng,v́ vắng anh

Nhớ măi tiếng nói anh trong nụ cười

Anh trao cho em đam mê tuyệt vời, đời như mơ

Đôi ta yêu nhau trong bao ngày dài

Cho đến khi anh ra đi miệt mài, nhà vắng tanh

Em nay cô đơn như trong tù đày

Xa anh em như nai tơ lạc bầy, đời bơ vơ 

 

Anh cho em đắm say, anh cho em t́nh yêu

Biết bao kỷ niệm xưa c̣n tràn ngập măi trong ḷng

Nay anh yêu vắng xa, con tim em tàn phai

Nhớ thương anh triền miên

Anh yêu sao đành đi 

 

Anh ơi, em đây cô đơn một ḿnh

Đêm đêm em mơ ta trong cuộc t́nh, t́m đến xa xưa

Thấp thoáng bóng dáng anh yêu ngày nào

Trong cơn đam mê em nghe nghẹn ngào, lệ tuôn rơi

Tuy anh xa xăm không quay trở về

Sao em nghe măi tin yêu tràn trề từ đáy tim

Mai đây đôi ta như xa lạ rồi

Bao nhiêu yêu thương xa xưa tuyệt vời ch́m trong mơ

 

tvmt


Anh Cho Em Mùa Xuân

Nguyễn Hiền

Kim Tuấn

 

Tango Habanera

[2/4 - A]

 

Anh cho em mùa xuân, nụ hoa vàng mới nở,

chiều đông nào nhung nhớ

Đường lao xao lá đầy, chân bước ṃ̣n vĩa phố,

mắt buồn vin ngọn cây

 

Anh cho em mùa xuân, mùa xuân này tất cả,

lộc non vừa trẩy lá

Lời thơ thương cơi đời, bầy chim lùa vạt nắng

trong khói chiều chơi vơi,

 

Đất mẹ đầy cỏ lúa, đồng  xanh xa mấy mùa

Ngoài đê diều căng gió, thoảng câu ḥ̣ đôi lứa...

Trong xóm vang chuông chùa, trăng sáng soi liếp dừa

Con sông dài mấy nhánh, cát trắng bờ quê xưa

 

ĐK:

Anh cho em mùa xuân, trẻ nô đùa khắp trời

Niềm yêu đời phơi phới

Bàn tay thơm sữa ngọt, giải đất hiền chim hót,

mái nhà xinh kề nhau...

 

Anh cho em mùa xuân, đường hoa vào phố nhỏ,

nhạc chan ḥ̣a đây đó

T́nh yêu non nước này, bài thơ c̣̣n xao xuyến

rung nắng vàng ban mai

 

Anh cho em mùa xuân

Nhạc thơ tràn muôn lối...

TvmT - Lê Phan - PAD


Anh Có Nghe Mưa Rơi

Huỳnh Nhật Tân

 

 


Anh có nghe mưa rơi

Ngoài trời mưa rơi hoài

Làm ḷng em đắng cay

Anh có nghe thâu đêm

Tiếng mưa rơi rớt êm đềm

Từ ngày ḿnh xa cách nhau

 

Bao kỷ niệm như giấc chiêm bao

Một lần yêu nhau nhiều

T́nh ḿnh đau bấy nhiêu

Thương tiếc hoài một mối tơ duyên

Nỡ sao hỡ hững cung đàn

Làm ḷng ḿnh đau xót thêm

 

Mưa rơi

Mưa rơi mà chi

Mưa rơi làm ǵ

Cho t́nh lạnh giá bờ mi

Mưa rơi

Mưa rơi mà chi

Mưa rơi làm ǵ

Cho sầu giăng mắt phôi pha

Mưa rơi

Mưa rơi từng đêm

Con tim mù ḷa

Sao t́nh đành nỡ chia xa

Yêu anh mong anh từng đêm

Thương anh thật nhiều

Sao đành phụ rẫy t́nh em

 

Anh có vê bên bến năm xưa

Khi mùa thu hoa tàn

Một đời em nát tan

Anh có c̣n nghe tiếng đêm mưa

Nói năng chi cũng thừa

Lời thề nguyền xưa đă quên

 

Ôm giấc mộng chôn giấu trong tim

Trọn đời yêu anh rồi

Mà nào anh biết đâu

Hay chúng ḿnh đă cố quên nhau

Bóng trăng xưa măi đi t́m

Ngoài trời mưa suốt đêm

 

 

tvmt


Anh C̣n Cây Đàn

Canh Thân

 

 

 


1955

 

Rumba Bolero

 

Đêm nay trời khuya vắng

Trăng lên đẹp mơ màng

Bâng khuâng bao niềm nhớ

Bao nỗi thương bao mối sầu

Cùng dâng lên lúc canh tàn

 

Từ ngày xa người yêu

Ôi đau ḷng trăm chiều

Một ḿnh anh thơ thẩn

Đi khắp nơi tận chân trời

Ḥng t́m bóng dáng yêu kiều

 

Đêm nao trời khuya vắng

Bên em cùng cây đàn

Ngồi kề bên bờ suối

Hai trái tim ḥa chung nhịp

T́nh đằm thắm bao nồng nàn

 

Dịu dàng anh nh́n em

Buông lơi nhẹ cung đàn

Ngây thơ khua ḍng nước

Em hát vang đâu có

Ngờ cuộc t́nh duyên sẽ lỡ làng

 

Xa em câu thề ước ghi trọn đời…Ghi nhớ

Như một cánh chim lạc cuối trời …Ai nỡ

Cách chia duyên t́nh đôi nơi

Đêm nay trời khuya vắng

Anh mơ gần bên nàng

Say sưa chia niềm nhớ

Chia nỗi thương chia mối sầu

Cùng nhau đắm giấc mơ vàng

 

Mộng đẹp tuy ĺa tan

Nhưng anh c̣n cây đàn

Gửi lời theo làn gió

Mong gió đưa về bên nàng

Nhạc ḷng anh reo tiếng than

Đêm nay trời khuya than

Nhạc ḷng anh reo tiếng than

 

Nguồn: Ấn bản của may4phuong.dns2go.com

 

 

Hư Vô


Anh C̣n Chờ

Ngọc Trọng

 

 


Anh c̣n chờ em dù băo táp mưa đă qua

và ngày sắp tới thê lương quanh nhà

Trời bên ấy mây có bay

Trời bên ấy mưa dáng gầy

 

Tâm hồn cô liêu ...

Bầu trời xám ngắt hoang sơ tiêu điều

Chờ người héo hắt tim anh bao chiều

Chờ em đến vui bước quen

Chờ em đến cho nắng lên

 

Có bao giờ em qua phố nhỏ

Con đường t́nh đưa đón

vào nối chốn

Có bao giờ nơi bên ấy

Bao giờ t́nh yêu đến tả tơi

 

Anh c̣n chờ em dù ngày tháng sẽ phôi pha điêu tàn

và trời sẽ âm u sương mù

Ḷng ta măi vẫn đắm say

T́nh ta măi măi ngất ngây

tvmt


Anh C̣n Nợ Em

Anh Bằng

Phan Thành Tài

 

Anh c̣n nợ em

Công viên ghế đá

Công viên ghế đá

Lá đổ chiều êm

 

Anh c̣n nợ em

Ḍng xưa bến cũ

Ḍng xưa bến cũ

Con sông êm đềm

 

Anh c̣n nợ em

Chim về núi nhạn

Trời mờ mưa đêm

Trời mờ mưa đêm

 

Anh c̣n nợ em

nụ hôn vội vàng

nụ hôn vội vàng

Nắng chói qua song

 

Anh c̣n nợ em

Con tim bối rối

Con tim bối rối

Anh c̣n nợ em

 

Và c̣n nợ em

Cuộc t́nh đă lỡ

Cuộc t́nh đă lỡ

Anh c̣n nợ em

 


Anh Cứ Hẹn

Anh Bằng

Hồ Dzếnh

 

Anh cứ hẹn  nhưng anh đừng đến nhé

Để một ḿnh em dạo phố lang thang

Quán vắng quanh đây nụ hôn quá nồng nàn

Em bước vội để che hồn trống vắng

 

Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé

Để chuyện t́nh em đợi đến si mê

Những lúc xa nhau là tiếng sóng gần kề

Không dỗi hờn xót xa làm ướt mi

 

T́nh yêu chỉ đẹp phút hẹn thề

T́nh yêu sẽ buồn khi bước vào ṿng đam mê

T́nh như trái mộng chín rung rinh trên đầu cành

T́nh như nắng lụa hoa mộng mơ

 

Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé

T́nh chỉ đẹp khi c̣n dở dang thôi

Những cánh thư yêu đừng nên kết vội vàng

Những cánh buồm đừng nên dừng bến đỗ

 

Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé

Cuộc đời buồn khi t́nh đă lên ngôi

Có biết bao nhiêu t́nh say đắm tuyệt vời

Đều dở dang như t́nh ḿnh thế thôi.


Anh Đă 33 Tuổi (Mes Trente Trois Ans)

Ngoại Quốc (Pháp)

Lê Toàn

 

(CAPO 0.TIME 4/4) lời Việt: Lê Toàn

 

INTRO:            Am  D7  Em  C  Am  B7  Em  Em

    Am            D7

Giọt nước mưa kia c̣n rơi rớt nhanh

   G           Em

Niềm nhớ thương trở về đây với anh

    Am                   B7

Tiếng nói ân t́nh, mùa Thu lá rơi

    Em          Em

Ng̣ai sân cây buồn, áng mây xa vời.

 

       F#dim      B7

Em trong ngây ngô như trẻ thơ

      Em       Em

T́m đến dĩ văng trong mộng mơ

      D

Đón những chiếc lá Thu c̣n đây

  D7                 Gm

Em như sương mai tung ḿnh bay

 

  Em                     F#dim   B7

C̣n anh chơi vơi, không ngày mai

    Em        Em

T́m măi bóng dáng duyên t́nh phai

      D

T́nh cũ thấp thoáng theo mộng mơ

    D7                  G

Chờ măi vẫn thấy em c̣n thơ

    E7                Am

 

Anh đă 33 rồi, mà măi nhớ ngày ấu thơ xa vời

Năm tháng sao phôi pha, t́nh yêu ấy là giấc mộng mơ hồ.

Anh đă 33 rồi, chiếc lá úa rời nhánh cây phai tàn

Anh sẽ ra đi, dù c̣n yêu em, để nắng sưởi ấm em.


Anh Đă Biết

Vũ Hữu Toàn

 

 

 


Anh đă biết, từ ngày anh gặp em,

yêu thắm thiết từng làn môi dịu êm.

Anh đă biết, lần đầu đan ṿng tay

Anh đă măi, trọn về em từng giây.

 

Anh đă biết yêu khuất lối đường về

Lúc bên nhau, thời gian trôi thật mau

Anh níu kéo thêm mấy phút gần kề

dưới trăng thề, ḷng mơ muôn ngàn sau

 

Anh đă biết, dù thời gian làm ngơ,

ta sẽ măi một đời chung đường tơ.

Anh vẫn nhớ, lần đầu đan ṿng tay

Em bỡ ngỡ, thẹn thùng xanh trời mây.


Anh Đă Đổi Thay

(chưa biết)

 

 


Người yêu ơi, giờ đây trong ánh mắt.

Anh đă quên đi h́nh bóng em.

Về nơi xa, người yêu có nhớ.

Những phút giây bên nhau t́nh đắm say.

 

* Hỡi dấu yêu xưa em luôn chờ mong.

Những bước chân như quên đường về ngày xưa giờ đă xa.

Nhớ măi phút giây ta yêu nồng say.

Hỡi người yêu ơi hay chăng tim em vỡ tan.

 

Đường thênh thang, một ḿnh em bước măi.

Bỗng nghe bước chân ai chợt lệ ước mi.

Chờ thời gian trôi t́m trong dĩ văng.

Thương những môi hôn ngày nào ta có nhau.

 

Rồi mai đây lạc loài bóng đêm.

Những giấc mơ em luôn mơ về anh.

Từng ngày buồn, từng ngày cách xa.

Tiếc nuối hoài yêu thuơng ngày xưa.

 

Repeat *

 

Hmhm…….

Hiền Thục tŕnh bày trong CD "Email T́nh Yêu"

Quên


Anh Đă Hay Trước (Et Pourtant)

Aznavour, Charles

 

 


(capo 0.time 4/4) (ET POURTANT)

 

Anh đă hay trước sẽ có một sáng đẹp trời

Sẽ có một sáng, một sáng không như bao ngày

Ta không c̣n nồng ân ái, môi nhạt môi. Ôi! Hững hờ.

Dẫu xa nhau, dẫu xa nhau.

 

Anh sẽ không tiếc, không tiếc năm tháng hoa gấm ngày nào

Anh sẽ đi măi không biết khi nào quay về

Bước đi rồi là đi măi xa mù khơi

Xa muôn trùng, xa tiếng nói, xa tay mềm

Xa hơi ấm, hỡi em yêu.

 

            Anh vẫn biết, vẫn biết đời anh chỉ yêu ḿnh em

            Anh vẫn biết, vẫn biết ngoài em chẳng yêu một ai.

            Anh vẫn biết, vẫn biết đời anh chỉ yêu ḿnh em

 

Anh vẫn biết cho dẫu chua xót khi dứt đi những ân ái ngày nào

Anh sẽ căm nín ngăn khóe mắt hoen lệ trào.

Cho tâm hồn tựa cơn nước xuôi b́nh yên

Trôi êm đềm dẫu xa nhau, dẫu xa nhau.

 

Anh sẽ lê gót đi măi, đi măi xa tít mịt mờ

Anh sẽ quên hết, quên hết trái tim em lạnh lùng

Với hai bàn tay anh sẽ xây t́nh yêu, xây ân t́nh

Cho năm tháng trái tim nồng nàn ân ái, hỡi em yêu.

 

            (CHORUS)                 fade out ĐK


Anh Đă Quên Em

Ngoại Quốc (Triều Tiên)

 

 


Này người yêu dấu sao nỡ vội vàng chia xa.

Khi trái tim em c̣n đang ngập tràn yêu thương.

Có nhớ không anh ngày xưa đôi ta cùng hẹn ḥ bên nhau.

Sao giờ người đành ḷng quên lăng?

Và rồi em sẽ chôn dấu lệ sầu chia tay.

Như đă chôn sâu t́nh ta vào tận con tim.

Này cười lên đi người yêu!

Dẫu có nát tan nhưng em đây không hờn trách anh đâu.

 

T́nh yêu nào mà không có nhưng khi thương đau.

Thời gain dần rồi sẽ xóa hết vết thương t́nh yêu.

Để măi chỉ có em với nỗi đau ḷng hoang vắng.

Nụ hôn say đắm giờ c̣n trong những giấc mơ thôi

Và em ḷng càng thêm thấy nhớ nhung chơi vơi.

V́ sao anh ra đi!

V́ sao anh mau quay lưng?

Đă quên em.

<font color=red>Mèo Ướt</font>


Anh Đă Quên Mùa Thu

Tùng Giang - Nam Lộc

 

 


Viết cho cuộc t́nh đă mất ...

T.G.

 

3/4

 

Em đă quên mùa Thu! Em đă quên mùa Thu!

Bây giờ là mùa Thu

Chiều vắng khói sương mù

Hàng cây khô sầu úa! Hiu hắt đứng trong mưa

 

Mưa như lệ t́nh xưa! Lệ thấm mấy cho vừa!

Lệ thương hoa phượng rũ!

Em có nghe mùa Thu!

 

Thu mang cho t́nh yêu một thời đă qua!

Thu mang cho người yêu một đời xót xa!

Muà Thu đă xóa hết cơn mong chờ, 

Mùa Thu sẽ cất dấu chân ơ thờ, một người bước đi, lệ t́nh ướt mi!

 

Hôm nay trời vào Đông, t́nh đă chết trong ḷng, niềm cô đơn chợt đến

Em đă quên mùa Thu! Em đă quên mùa Thu!

 

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: Anh Đă Quên Mùa Thu, Tùng Giang - Nam Lộc, Khai Sáng phát hành 1974

 

tvmt và Phạm Anh Dũng


Anh Đă Thấy Mùa Xuân Chưa

Quốc Dũng

 

 


Một vùng mây trắng bay đi t́m nhau

Chẳng c̣n thấy đâu, mắt em hoen sầu

V́ ḿnh xa nhau nên anh chưa biết xuân về đấy thôi

Ngày xuân vẫn trôi rừng c̣n ngây dại mơ bóng h́nh ai

Trời mưa giăng lối áo em lệ rơi

Nhạt nḥa nét môi, đá xanh quên lời 

V́ ḿnh xa nhau nên anh chưa biết xuân về đấy thôi

Giọt sương vẫn rơi, t́nh ḿnh vẫn hoài thương nhớ đây vơi

 

Chiều xưa ngồi bên anh em nghe như đă xót xa trong tay ḿnh

Một giây hờn lênh đênh môi em thơm ngát đón đưa hương say t́nh

Anh biết không anh em như bóng mây t́m nơi đổ bến

Đậu bến xa vời mà t́nh vẫn rơi, mây hoài vẫn trôi

 

Trời xao xác sóng, gió reo mùa đông

T́m trong giá băng bóng xuân mịt mùng

V́ ḿnh xa nhau nên anh chưa biết xuân vẫn măi xa vời chốn nao

C̣n thương nhớ nhau, c̣n nặng u sầu muôn kiếp về sau

tvmt


Anh Đă Tương Tư

Nguyễn Dũng

Nguyễn Dũng

 

Nhịp 4/4, moderato

 

 

Từng tia nắng rơi rớt trên sân

và cơn gió mới thoáng đưa êm

Từng chiếc lá rớt rơi nhẹ nhàng

Một cô bé nhẹ bước êm đềm

Hỡi cô bé nhỏ nhỏ xinh xinh

Này em có biết anh đang ngóng đợi

Từng giây phút em tung tăng về

Dừng lại anh nói nhỏ đôi lời

 

Anh sẽ nói anh đă tương tư

Nhớ thương em từng giây phút qua

Nhớ khoé mắt ướt át long lanh

cùng mái tóc tung xơa đôi bờ

Anh sẽ nói anh đă tương tư

Nhớ thương em từng ngày tháng trôi

Nhớ những lúc mơ ước mong manh

Cùng dáng nhỏ bước khẽ đi về

 

Và những đêm sao rơi rất nhanh

Anh ao ước sống măi bên em

và sẽ chẳng cách xa em yêu

Để nước mắt sẽ hết hoen mờ

Anh ước ao sánh bước em đi

Và đi đến chốn xa xôi tuyệt vời

Rồi đôi ta sống rất êm đềm

Cùng nhau kết bao nhiêu mộng đẹp

 

Tuyển tập "Mười T́nh Khúc Nguyễn Dũng", Thời Văn xuất bản 1993

 

Đă do nữ ca sĩ Thái Thảo tŕnh bày trong CD "T́nh Ca Nguyễn Dũng - Đă Lỡ Yêu Em", Sound Mark Production - 1994

 

Bảo Trần


Anh Đă Vắt Cạn T́nh Yêu Cho Đời

Trịnh Công Sơn (Bài Viết)

Thanh Tùng

 

Thế là người VN viết t́nh ca hay nhất thế kỷ đă qua đời. Thế là một trái tim nhân hậu đă ngừng đập, một thân phận mà sự hiến dâng là vô vàn trái ngọt c̣n sự hưởng thụ lại hết sức đắng cay... thân phận ấy đă chấm dứt.

 

Mặc dù đă cố gắng hết sức ḿnh, từ Hà Nội tôi vẫn không thể nào trở về kịp trong giờ phút lâm chung của anh, để được ngồi bên giường bệnh cầm tay anh nghe dù chỉ một lời của anh như trước đây hơn mười năm anh đă làm như vậy khi vợ tôi ra đi. Chợt nghĩ đến cái "Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau" mà ḷng đau vô hạn. Đôi khi tôi ngồi với anh trong căn pḥng nhỏ ngổn ngang những bức tranh, có lúc hàng giờ đồng hồ chẳng ai nói với ai tiếng nào, dường như ai cũng đang theo đuổi những ư tưởng nào đó... Không! Chẳng có ư tưởng nào cả! V́ Sơn có một câu hát mà tôi rất thích: Đôi khi một người ngồi trong im lặng, thực ra đang ngồi thảnh thơi.

 

Vâng, giờ th́ anh đă thảnh thơi, xin anh thật thảnh thơi, đừng mang theo những nỗi đau c̣n sót lại trên cuộc đời này làm ǵ cho vướng bận.

Rồi:

Một buổi sáng mùa xuân

Một đứa bé yên nằm

Bờ môi dường thầm hỏi

Có thiên đàng hay không?

ռbr&gt; Có? Hay không? Thiên đàng hay một chốn nào như vậy xin hăy đón nhận từ anh một linh hồn trong sáng như trẻ thơ. Tôi nghĩ đó không chỉ là lời cầu mong của riêng tôi mà có lẽ là của hàng triệu người yêu mến anh.

ռbr&gt; Trước đây có người nói: Trịnh Công Sơn là phù thủy của ngôn ngữ để có ư ám chỉ tài năng văn học hay khả năng sử dụng ngôn ngữ của anh trong ca từ. Tôi không phản đối, về tài năng này của anh th́ không ai sánh kịp, thế nhưng ở anh tài năng lại được nhân lên gấp nhiều lần bởi chính tâm hồn anh. Quả thật Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.

 

Sơn hầu như chưa bao giờ làm cho ai giận, ngược lại đối với những người có lỗi với anh - có giận mấy anh cũng không bao giờ mất b́nh tĩnh, câu phán xét cuối cùng của anh thường là một tiếng tặc lưỡi kèm theo câu nói: Thôi kệ.

 

Sự thông thái, tính bao dung, sự từng trải, tính khiêm nhường tạo nên một Trịnh Công Sơn có phong cách của một nhà hiền triết khổ hạnh, một nhân cách có cá tính độc đáo nhưng lại hoà đồng, cao siêu vời vợi nhưng lại dễ gần.

O

Chua xót là để có thể cảm thông được nhưng nỗi đau của kiếp người, con người tài hoa ấy hầu như phải hứng chịu tất cả những nỗi khổ đau ấy. Tất nhiên bù lại anh được sự kính trọng yêu mến, đôi khi là sự sùng bái hoà lẫn với vinh quang. Sự kính trọng và quí mến: anh khiêm nhường đón nhận và đền đáp, nhưng vinh quang đôi lúc quá nhiều anh cũng ngán ngẩm: Cũng chỉ là giả mà thôi!

 

Sơn đă từng thốt lên:

Từng người t́nh bỏ ta đi như những ḍng sông nhỏ

Ôi những ḍng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mưa.

 

Cho dù vậy, với anh tất cả đều có thể hiểu được, trái tim anh lúc nào cũng cháy bỏng t́nh yêu cho dù là đơn phương hay song phương, cho dù là đa phương hay vô định. T́nh yêu đă đầy ắp trái tim th́ phải cho, cho mà chẳng mong nhận lại, trong sáng, cao thượng, hiện hữu nhưng chẳng phải bao giờ cũng nắm giữ được, đó là t́nh yêu của Sơn.

 

Mặt trời, mặt trời đă lên, c̣n nh́n, c̣n nh́n thấy con người.

Một ngày t́nh cờ biết em, là ngày lạ lùng nhất trần gian.

 

Có đúng là một ngày nào đó Sơn đă gặp một ai đó và anh cảm thấy đó là một ngày lạ lùng nhất trần gian không? Có thể nhiều người không tin, c̣n tôi th́ tôi tin v́ tôi cũng đă từng gặp được điều đó, chỉ có điều tôi không nghĩ được ra một bài hát như vậy mà thôi.

 

Lại nói: Trong đạo làm người đức hy sinh là đức tính cao quư vô cùng, hiến dâng mà không cần đền đáp, đó là sự cao thượng nhất của đức hi sinh. Sơn nói:

 

Sống trên đời sống phải có một tấm ḷng, để làm ǵ em biết không? Để gió cuốn đi!. Anh cũng viết: Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người, có nghĩa anh biết chấp nhận sự đau khổ của đời sống. Anh thường nói với tôi là anh tán thành quan điểm Sống chứ không phải tồn tại. Bởi v́ từ lâu bằng một giọng lạc quan, anh đă viết:

 

Tôi nay ở trọ trần gian

Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời.

 

Và dù cuộc đời chỉ là ci tạm, anh vẫn phải sống, phải yêu thương, phải hy vọng ước ao: Tim em người trọ là tôi, mai kia dù có xa xôi cũng đành.

 

Ôi cái chữ đành này nghe mới thật là lạ, nó tưởng như mềm yếu lại hoá thành dũng cảm, nó quyết liệt chấp nhận sự đối đầu với định mệnh như chấp nhận sự bất thành tạm thời của những hy vọng và hoài băo mà vẫn dấn thân v́ như anh đă viết: Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ.

 

Quả thật cuộc đời chẳng được bao lâu, trái tim anh đă không bao giờ hờ hững với cuộc đời, anh đă vắt cạnh t́nh yêu trong trái tim cho cuộc sống, cho những thân phận khổ đau. Và cuối cùng nó đă ngừng đập.

Tôi mong anh nhận ở tôi và những người mến mộ yêu quí anh ḷng biết ơn và nỗi tiếc thương vô hạn.

Tôi dừng lại ở đây với một nỗi băn khoăn: không biết đến bao giờ đất nước chúng ta mới lại có được một nhạc sĩ với cả tài năng, đức độ và sự nghiệp như anh.

 

Nhạc sĩ Thanh Tùng (2-4-2001)

 

 

học tṛ


Anh Đâu Em đó

Y Vân

 

 


-soul-

Anh ở đâu th́ em đó

Lúc núi biếc khi sông hồ

biên thùy kia nào khác chi nhà

v́ t́nh yêu th́ có đâu xa

ḱa mùa xuân xanh thắm

mùa hè ve ca hát và cùng chia ánh trăng thu

Chỉ c̣n mùa đông lạnh lùng

th́ em đan áo cho chàng

ba ngày một lá thư t́nh

bảy ngày em gởi tấm h́nh

dặm trường muôn lối co' em bên ḿnh

 

Anh ở đâu th́ em đó

Lúc núi biếc khi sông hồ

biên thùy kia nào khác chi nhà

v́ t́nh yêu th́ có đâu xa

dù biển đông sóng gió

th́ ḷng luôn ghi nhớ

th́ t́nh yêu vẫn trong ta

 

tvmt


Ánh Đèn Mầu (Eternally)

Chaplin, Charlie

Nguyễn Xuân Mỹ (Việt) / Charlie Chaplin (Anh)

 

Nhịp 3/4, boston

 

Đời ca hát ngày tháng cho người mua vui

Đời son phấn làm mất bao ngày thơ ngây

Cùng bên ánh mầu sắc lạc lơng trong tiếng đàn hát đêm khuya

Rồi bao nếp răn về với tháng năm đời lăng quên rồi

 

Buồn trong tiếng nhạc lắng cho đời mê say

Cười trong ánh đèn sáng cho người mua vui

Rồi khi ánh đèn tắt lặng lẽ cô đơn

Ch́m theo bóng đêm, người ta lăng quên bẻ bàng

 

Giờ đây vắng tan rồi, khách ra về, ơi ánh đèn

Nh́n cảnh vắng hoang tàn kiếp con ve khi cuối mùa

Nào đâu phút huy hoàng, phút say sưa theo tiếng đàn vui ca

 

Ḱa khi ánh đèn tắt ơi đời vui ca

Đời thương khóc làm mướn ánh đèn ban đêm

Nào ai biết đời sống bạc bẽo sau tiếng đàn hát trong đêm

Đời ca hát thuê Đời qua phấn son Đời sống không nhà

 

Về theo nét tàn úa đâu c̣n duyên xưa

Người năm trước nào nhớ bóng người đêm xưa

Đời cam sống một bóng lặng lẽ cô đơn

Đời xa tiếng ca nào ai tiếc thương bẽ bàng

 

 

ETERNALLY

 

I 'll be loving you, Eternally

With a love that 's true, Eternally

From a start with my heart, it seems I 've always know

The sun would shine, when you were mine and mine alone

 

I 'll be loving you Eternally

There 'll be no one new, my dear for me

Tho ' the sky should fall, remember I shall always be

Forever true and loving you Eternally

 

 

Tài Liệu Tham Khảo:

 

(1) Ánh Đèn Mầu (Eternally) nhạc và lời Anh: Charlie Chaplin, lời Việt: Nguyễn Xuân Mỹ

 

(Đoạn in nghiêng có trong bản nhạc, không thấy có lời tiếng Anh)

 

(2) Ánh Đèn Mầu, nhạc: Charlie Chaplin, lời Việt: Nguyễn Xuân Mỹ, ấn bản 1955,  An Phú 289

 

 

 

Phạm Anh Dũng + Bảo Trần


Anh Đi Chiến Dịch

Phạm Đ́nh Chương

 

 


Anh đi chiến dịch xa vời, ḷng súng nhân đạo cứu người lầm than. Thương dân nghèo ruộng hoang cỏ cháy. Thấy nỗi xót xa của kiếp đoạ đầy anh đi.

 

Không quên lời xưa đă ước thề, dâng cả đời trai với sa trường.

Nam nhi cổ lai chinh chiến hề, nào ai ngại ǵ v́ gió sương.

Hôm nay ruộng đồng trong chiến dịch, ḱa sáu chốn miền Đồng Nai lên niềm tin.

Nghe như lúa reo đời sống lành, nghe như đất vui nhịp quân hành.

 

Anh đi chắc hẳn anh c̣n nhớ, đôi mắt u uẩn chiều tiễn đưa. Của người em nhỏ thơ ngây quá, chưa biết cười lên hẹn đợi chờ.

 

Có những chiều mưa phơn phớt lạnh, đem cả hồn Thu tới ḷng người. Bao nhiêu chàng trai tay xiết mạnh, thầm hẹn ngày về quê Bắc ơi.

Im nghe từ đồng hoang phố phường, c̣n mênh mang một niềm thương như trùng dương.

Hôm nay có anh miền chiến dịch, ôm súng mơ ngày về quang vinh

tvmt


Anh Đi Chiều Thu Ấy

Nguyễn Hữu Thiết - Ngọc Cẩm

 

 


Chiều thu ấy ánh nắng thu rơi ḷng người

Hồn chơi vơi gió cuốn mây trôi về nguồn

Ḷng bâng khuâng nghe lá rơi

T́nh lâng lâng lâng theo sóng môi

Cầm tay nhau trao câu tiễn đưa

Đừng sầu gió mưa

 

Chiều thu ấy chiếc lá thu rơi đầu mùa

Người ra đi tấm áo quê hương bạc màu

Ngoài biên cương anh vui đấu tranh

Miền hậu phương em yêu lúa xanh

Chờ ngày mai quê hương ngát hương

Vui đời ấm no

 

Anh vui xây cuộc đời mà mang bao tâm t́nh

Vợ hiền và con thơ chúc anh đi yên lành

Mẹ già ngày đêm mong yên ấm tấm thân anh

Ruộng đồng và nương dâu gieo bát ngát niềm tin

Có lũy tre xanh có giọng ḥ thôn nữ

Trên những con đê có giọng ḥ nông phu

Bên mái tranh xưa có giọng ḥ khoan hát

Anh ơi khoan khoan mong anh vinh quang

 

Chiều thu ấy ánh nắng thu rơi hiền ḥa

T́nh bao la tiếng gió thu rơi mặn mà

Ngàn câu ca đưa ai bước đi

Mà ḷng ai như đang khắc ghi

Rồi ngày mai quê hương sáng tươi

Anh về mừng vui

 

nb - Hư Vô


Anh Đi Mai Về

Hoàng Nguyên

 

 


(sáng tác cuối thập niên 40)

 

Giọng nam:

 

Nếu hiểu rằng anh đi v́ lũ giặc tham tàn

Th́ em ơi ! Em chớ sầu thương chi

Em thấy chăng khói súng của giặc thù

C̣n mịt mùng và c̣n che khuất mờ

 

Khói lửa c̣n đang thiêu về xóm làng điêu tàn

Đầu thơ ngây ai quấn vành khăn tang

Bao đau thương khi quân cướp c̣n bạo tàn

C̣n bạo tàn và c̣n chưa khuất phục

 

Giọng nữ:

 

Nắng nửa chiều đưa anh nh́n mấy đồi chập chùng

Nh́n sông xanh, nh́n bông lúa, nh́n nương dâu

Tay nắm tay em nhớ lời dặn ḍ:

"Đừng ngập ngừng buồn ḷng ai giết thù"

 

Tiếng diệt thù đang vang ngoài chiến trường hung tàn

Và xương rơi như núi v́ quân tham

Anh anh ơi khi quân cướp c̣n bạo tàn

Th́ người Việt c̣n chưa thôi chia ĺa

 

Hợp ca:

 

Anh đi mai về chiến thắng

Anh đi mai về chiến thắng

Khi súng quân thù thôi vang trên non sông

Tươi thắm màu cờ vui reo trên kinh thành

 

Anh đi mai về ḥa b́nh

Anh đi mai về ḥa b́nh

Ca khúc khải hoàn không c̣n hận biên cương

Quân cướp bạo tàn thôi xéo dầy quê hương

 

 

Tài liệu tham khảo: Những ca khúc một thời vang bóng do nhạc sĩ Văn Giảng chủ biên, xuất bản tại Saigon 1971.

Biển Nhớ


Anh Đi Rồi

Lê Tín Hương

 

 


Anh đi rồi, một ḿnh em đứng bơ vơ

Cây thông gầy rủ buồn trăng gió xác xơ

Con chim nào gọi bầy cất tiếng thiết tha

Chim ơi muộn màng t́nh đă bay xa

Anh đi rồi, một ḿnh em với cô đơn

Công viên buốn lạnh lùng tiếng dế nỉ non

Dế có c̣n lặng nghe khúc hát yêu thương

những buổi chiều về nồng ấm yêu đương

 

C̣n ǵ đâu t́nh như sương khói tan rồi

Lời hẹn ḥ chỉ như cơn gió thoảng thôi

Một ḿnh em và nước khóc chia phôi

Yêu thương như con tàu ĺa khỏi ra cuộc đời

 

Anh đi rồi, đường dài em bước đơn côi

Chiếc lá vàng muộn màng lướt trên môi

Nhớ hôm nào, nụ hôn ngây ngất ta trao

Cho nhau t́nh nồng ngỡ đến mai sau

 

Anh đi rồi, t́nh ta có lúc chia phôi

Như cơn mưa rào, như nắng qua thôi

Phút cuối cùng gởi người yêu dấu xa xôi

Xin anh mang theo hạnh phúc em một đời

tvmt


Anh Đi Về Đâu

Hoàng Nguyên

 

 


Mến tặng những người lính Cộng Ḥa đi không biết mệt mỏi, t́m lại những nẻo đường đất nước.

 

 

Anh đi về đâu mà bụi đường vương trên mái tóc

Anh đi về đâu mà chiều vàng lắng xuống mi anh

Anh đi về đâu khi ánh trăng xuyên cành,

Mà c̣n đi đi măi, c̣n đi đi măi.

Anh đi về đâu mà bạc mầu xanh trên nếp áo

Anh đi về đâu mà nụ cười héo hắt trên môi

Anh đi về đâu xin ghé chân đêm dài,

Đường c̣n xa xa lắm, mà anh cứ đi.

 

Hỡi anh về đâu !

Ghé thôn nghèo chiều nay,

có bát nước đơn sơ,

thay rượu hồng làn môi.

Với ánh mắt em thơ,

sẽ vơi đi niềm nhớ những phút say sưa.

 

Anh đi về đâu mà miệt mài quên trăng gió mát.

Xin anh dừng đây để sưởi ḷng mái ấm đêm nay.

Biên khu c̣n xa mà bóng đêm chưa nḥa,

Rồi ngày mai quan tái, đường trai sá chi.

 

 

Quan tái : Quan - cửa ải, tái - thành lũy nơi biên cương.

Nghĩa rộng : chốn xa xôi.

Lê Phan


Anh Đi Về Nơi Đâu

Nguyễn Tuấn Huê

 

 


Anh đi về nơi đâu

Để em dấu chôn t́nh đầu

Trên biển nhớ đêm nay

Sóng gào lên từng hồi.

 

Anh đi về nơi đâu

Để em ngóng trông t́nh đầu

Trên biển nhớ đêm nay

Sóng mang t́nh xưa vào bờ.

 

ĐK:

 

Ngày đó t́nh ngỡ trong ṿng tay

Em trao em trao anh yêu thương lần đầu

Ngày đó ánh biển xanh dập d́u

Vô lên bờ cát em dịu hiền.

 

Anh bây giờ nơi đâu

Để trăng vỡ trên biển sầu

Mong t́m dấu chân anh

Sóng biển nào chơi vơi... !!!

ĐừngTắmChiềuNay


Anh Đừng Có Lo

Dạ Cầm

 

 


Mới vừa ôm lương đă hết sạch rồi người yêu ơi

Thương chi đời lính tiền neo bạc thiếu đă lâu rồi

Thuốc th́ bạn cho đôi điếu

Biết th́ luôn luôn đánh thiếu cà-phê cà-pháo ít hôm là nhiều

 

Có phải em thương anh lính sa trường đi chiến đấu

Thương anh v́ nước v́ non ngày tháng lắm dăi dầu

Nếu chỉ t́nh yêu châu báu em chọn ai kia nương náu

Chứ yêu chi chàng lính nghèo này đâu

 

Em ơi em ơi nếu được như thế anh cầu

Anh không lo chi kiếm tiền để mơ sang giàu

Anh đừng có lo đâu phải lúc

Em cần anh yêu và yêu em măi đến khi bạc đầu

 

Nói thiệt em nghe vui sướng ai bằng ḿnh anh thôi

Yêu đương th́ có người thương đẹp nhất đây rồi

Thế đời ḿnh đẹp làm sao

Mai này sinh con đẻ cháu

nắm tay đôi ḿnh suốt đời gần nhau

 

 

 

 

Hư Vô


Anh Đường Anh Em Đường Em

(chưa biết)

 

 


Lừa dối nhau chi khi t́nh ḿnh không c̣n

Lừa dối nhau chi cho ḷng thêm xót xa

T́nh đă phôi pha thôi th́ đừng thương tiếc

Anh đường anh đi, em đường em đi

 

Bao nhiêu năm t́nh nghĩa mặn nồng

Ai hay đâu giờ là bong bóng bay

Thôi anh ơi c̣n chi nữa mà mong

Ta chia tay giă từ bao đắng cay !

 

T́nh thắm duyên say nay c̣n là kỷ niệm

T́nh đấy duyên đâu thôi đành xa cách nhau

Người lắm tơ vương thôi th́ đừng thương tiếc

Anh đường anh đi, em đường em đi !

 

(lại từ đầu)

 

Người lắm tơ vương thôi th́ đừng thương tiếc

Anh đường anh đi, em đường em đi !

 

Người lắm tơ vương thôi th́ đừng thương tiếc

Anh đường anh đi, em đường em đi !.....

Hoài Thương


Anh Em Khá Cầm Tay

Văn Cao

 

 

 

 


Anh em khá cầm tay

Mau đến cùng nhau hát nhé

Nơi đây chúng ḿnh ca

Trong gió ḥa êm êm

Bao nhiêu gió về đây

Chim chóc về đây hót nhé

A vui sướng làm sao

Ta ngó trời xanh êm

Mà ca hát cười nô

Không biết chi buồn

Đời trần gian chắc là thắm tươi

Trời xanh ngát từng cao

Nh́n chúng ta cười

Này này sao các người vui thế ?

 

Hư Vô


Anh Em Ta Về

Vô Danh

 

 


(nhạc sinh hoạt)

 

 

Anh em ta về cùng nhau ta xum họp này

Một - hai - ba - bốn - năm

 

Anh em ta về cùng nhau ta quây quần này

Năm - bốn - ba - hai - một

 

Một - đều chân bước nhé!

Hai - quay nh́n nhau đi!

Ba - cầm tay chắc nhé

Không muốn ai chia ĺa!

Bốn - nhớ rằng: chúng ta bốn biển anh em một nhà!

Năm - nhớ măi t́nh này trong câu ca

 

 

Ngô Đồng


Anh Hăy Về Đi

(chưa biết)

 

 


Chia tay xa nhau từ đây, trông rât không quên nhau

cho qua mau cuộc t́nh

T́nh này rộng lời theo tháng năm thời gian

Anh ơi, anh ơi ngày xưa anh đă nói

Nếu ta chia tay chẳng vấn vương lệ sẽ không ướt mi.

Anh ơi, anh ơi ḷng em đang chơi vơi

tiếc thương duyên bấy lâu.

Làm sao em quên anh, kỷ niệm trên hai ta

cùng yêu thương đắm đuối bên nhau,

Xin một lần ḿnh nh́n nhau trong phút giây,

một lần thôi hăy nói tiếng yêu,

lần cuối chớ nên âm thầm lăng quên.

Ta chia tay nhau c̣n chi nữa giờ phút cuối

quên luyến vấn vương,

quên đi duyên xưa từ ly ta trao nhau lần cuối.

Người hỡi em phải quên anh sao h́nh bóng không nhạt nḥa.

Làm sao, làm sao, em lăng quên!

LV


Anh Hăy Về Đi 2

(chưa biết)

 

 


Thôi anh hăy về đi xin trả lại anh

Những ǵ đầu môi anh trao

Xui hai đứa gặp nhau mai sao nên nghĩa vợ chồng

Mà nay đâu ngờ biệt ly anh chớ buồn làm chi.

Thôi anh hăy về đi anh chớ sầu bi

Bởi t́nh c̣n mang chia ly

Vui khi mới gặp anh yêu anh yêu thật đậm đà

Nào hay duyên t́nh dở dang trách anh sao quá phủ phàng.

 

ĐK:

 

Anh ơi anh ơi thôi c̣n ǵ đâu để nhớ

Thôi c̣n ǵ để chờ c̣n ǵ đâu ước mơ

Ta chung nhau một lối ta chia nhau nụ cười

Câu thủy chung lứa đôi thề không đổi ngôi.

 

Thôi anh nhắc làm chi anh hăy về đi

Hết rồi c̣n chi đâu anh

Nay mỗi đứa mỗi nơi anh đang vui bên cạnh một người

C̣n tôi đêm dài lẻ loi viết lên câu hát thiệt tḥi...!!!

Đi Về Nơi Xa


Anh Hỡi Anh Cứ Về

Phạm Duy

 

 


1.

Anh hỡi anh cứ về

Về đây nghe tiếng cố hương

Tiếng thiết tha của người thương (láy.... )

Anh hỡi anh cứ về

Cứ về làng thôn tươi thắm

Mong đón đưa bước chân hồi hương (láy.... )

Anh hỡi anh cứ về

Về đây chung sức đắp xây

Quốc gia đang ngóng chờ bàn tay (láy.... )

Anh hỡi anh cứ về

Có về lập công chiến đấu

Hay sống yên vui bên ruộng nương (láy.... )

 

Đ. K.:

Anh hỡi anh cứ về

Anh hỡi anh cứ về

Anh nở nào theo giặc cho đành (láy.... )

Anh hỡi anh cứ về

Anh hỡi anh cứ về

Về đây anh hỡi anh cứ về

 

2.

Anh hỡi anh cứ về

Về đây nghe tiếng nhớ thương

Tiếng chưa quên của người quen (láy.... )

Anh hỡi anh cứ về

Cứ về người xưa yêu dấu.

Đang khát khao anh mau về quê (láy.... )

Anh hỡi anh cứ về

Dù nay mưa cuốn gió bay

Cũng có khi nắng đẹp trời mây (láy.... )

Anh hỡi anh cứ về

Cứ về dù đêm nay tối

Nhưng sớm may vui trên ruộng vui (láy.... )

 

Phạm Duy, 1971

HyTran


Anh Hỡi Em Về Đây.   Je Suis Revenu

Hetu, Daniel

Khúc Lan

 

Anh hỡi em về đây

Ḷng vẫn mong ta

Sẽ có nhau như ngày xưa.

Anh hỡi em về đây

Nhớ nhung đong đầy .

Ôi t́nh em cô đơn

Không có anh đâu c̣n vui chi.

Bao gịng lệ chứa chan,

Ôi mắt môi đă ch́m sâu.

 

Rồi em ca lên

Dù sáng hay trong đêm thâu

Giọng ca ngân vang.

Người có hay chăng hỡi anh

T́nh em trao anh.

Tươi thắm như muôn đóa hoa

Măi không phai nhoà .

 

Anh hỡi em về đây

Ḷng vẫn mong ta

Sẽ có nhau như ngày xưa.

Anh hỡi em về đây

Héo hon tim gầy .

Ôi t́nh em xanh xao

Không có anh nên đời phai mau

Sao kỷ niệm đớn đau

Bao tin yêu đă về đâu ?

 

Rồi em ca lên

Lời hát ru cơn đam mê

Rồi em ca lên

T́nh lỡ em mong kiếp sau.

Đời em bơ vơ

Giông tố ơi xin hăy cho

Phút giây mong chờ .

 

Anh hỡi em về đây

T́nh vẫn như trong giấc mơ ôi t́nh say

Anh hỡi em về đây

Xót xa bao ngày .

Đâu ṿng tay nâng niu

Môi cười cho t́nh ta phiêu diêu.

Ân t́nh ta đă trao

Anh hỡi xin nhớ đừng quên ngày nào .

 

Rồi em ca lên

Dù sáng hay trong đêm thâu.

Giọng ca ngân vang

Người có hay chăng hỡi anh?

T́nh em trao anh

Tươi thắm như muôn đoá hoa.

Rồi em yêu ạnh

Rồi em yêu anh

T́nh vẫn bên anh ngàn năm.

Rồi em yêu anh

Người hỡi thiên thu không phai.

Và đôi uyên ương

Sẽ yêu măi nhau muôn đời nhé anh.

AlexTG


Anh Hùng Xạ Điêu

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

 

 


Ngước mặt lên cao hỏi

trời sao trời nỡ lạnh lùng,

giấc mơ bao lâu chờ mong,

vẫn ch́m trong tăm tối,

Đời ta như làn mây không ngừng

phiêu bạt phận bèo mây xác xơ,

t́nh ta con thuyền nan băo bùng trôi

dạt trăm ḍng sông mịt mùng bến mơ,

lỡ khi duyên ta nổi trôi băo bùng giữa ḷng người,

Cuộc t́nh ta khác chi bèo mây phận

bèo mây xác xơ u buồn cuộc t́nh

Ta như con thuyền nan,

Là ḍng sông biển mơ,

lỡ khi duyên ta nổi trôi băo bùng

giữa ḷng người

Chút hương duyên xin trao người giữ măi

Dẫu đời có đổi thay.

 

Dù đang trong niềm vui hay niềm u sầu,

xin v́ nhau chia xót cho nhau thủy chung

cho dù măi núi mờ bóng nhau

ta nào quên ước thề ban đầu,

lỡ khi duyên ta nổi trôi băo bùng giữa ḷng người,

 

Dù đang vui hay đang sầu đau,

Th́ v́ nhau sớt chia cho người chờ thủy chung

Dẫu cho ngày mai th́ đừng quên lời hứa xưa,

Lỡ khi duyên ta nổi trôi băo bùng giữa ḷng người,

Chút hương duyên xin trao người

Giữ măi dẫu đời có đổi thay

Quốc Mai


Anh Hùng Xưa

Vô Danh

 

 


(nhạc sinh hoạt)

 

 

 

Anh hùng xưa nhớ hồi là thời niên thiếu

Dấy binh lấy lau làm cờ

Quên ḿnh là ḿnh giúp nước

Hết sức giữ ǵn non nước

Dấn thân khắp nơi nguy nan

Ngàn thu lừng danh đất Bắc

Sứ quân khắp nơi kinh hồn

Tiếng lừng nước Nam

 

 

evietonline.com


Anh Không Chết Đâu Em

Trần Thiện Thanh

 

 


Anh không chết đâu anh, người anh hùng mủ đỏ tên Đương

Tôi vẫn thấy đêm đêm một bóng dù sáng trên đồi máu

Nghe trong đêm kêu gào từng tiếng súng pháo đếm mau

Và tiếng súng tiếng súng hay nhạc chiêu hồn đưa anh đi anh đi

 

Anh, anh không chết đâu em, anh chỉ về với mẹ mong con

Anh vẫn sống thênh thang trong ḷng muôn người biết thương đời lính

Trong tim cô sinh viên hay buồn thường nhắc nhở những chiến công

Chuyện nước mắt ướt sân trường đại học chuyện anh riêng anh riêng anh

 

Ôi đất mát trên đồi xanh t́nh yêu khóc ngất bên cỏ tranh

Đâu cánh dù ôm gió, đây cánh dù ôm kín đời anh

Trong những tiếng reo ḥ kia lẻ loi tiếng súng anh nhiệm màu

Ôi tiếng súng sau cùng đó, anh c̣n nghe tầm đạn đi không anh

 

Không, anh không, anh không chết đâu em anh chỉ vừa bỏ cuộc đêm qua

Tôi thấy mắt anh bên ngọn nến vàng hắt hiu niềm nhớ

Trên khăn tang cô phụ c̣n lóng lánh dấu ái ân

Giọt nước mắt nóng bây giờ và c̣n hằng đêm cho anh cho anh ...

tvmt


Anh Không Lại

(chưa biết)

 

 


Anh không lại để em chờ đợi măi

Yêu là chờ là nhớ phải không anh

Nếu làthế em xin chờ anh suốt kiếp

Để nghe lời t́nh bay trên gối chăn

Anh không lại để em hờn giận măi

Yêu là hờn là dỗi phải không anh

Nếu là thế em buồn anh suốt kiếp

Hờn dỗi anh là nỗi vui đời em

Anh ! T́nh em như lửa cháy mà anh vẫn lạnh lùng

Vẫn như mùa đông tuyết rơi

Anh ! Bây giờ anh ở đâu

Em gọi trong giấc mơ, em buồn trong gió mưa

Anh không lại ḿnh em nh́n trời tím

Nghe lạnh lùng và khóc nhớ trong tim

Ôi nhớ lắm nhưng giận anh cũng lắm

Để sương buồn về vây quanh mắt em

Anh không lại để mưa dài đường phố

Em lại ngồi nh́n lá nhớ sang thu

Yêu nhiều lắm nhưng sầu đau cũng lắm

Đời vắng anh th́ trái tim c̣n anh...

Hoài Thương - chin rom


Anh Không Muốn Ra Đi

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

Nguyễn Biện

 

Slow Surf[4/4 - E]

Em hay trách móc vu vơ

Anh cho em nỗi mong chờ

Và rồi chợt bước đến khi lẻ loi

Yêu em như thế sao

Không như sao khuất trao

Bên em hôm nay, mà măi chốn nao

 

Sao ta không hiểu cho nhau

Anh yêu em vút vô bờ

Đợi chờ là bóng thấy như cút côi

Bên em, anh rất vui

Chia tay thấy ngậm ngùi

Ra đi, anh lưu luyến h́nh bóng em mà thôi

 

Dù bàn chân anh bước.

Mà hồn sao chẳng rời

Đời anh vui nơi ấy

Sống bên em qua kiếp người

Hăy tin anh một lần

Thế gian kia muôn trùng

Và rồi trong duyên kiếp

Sẽ trọn đời ta có đôi.

Nguyễn Phi Hùng tŕnh bày

Hoài Thương


Anh Không Thể Quên Em

(chưa biết)

 

 


Anh không thể quên em, hỡi người t́nh dấu yêu

Khi ta đă cho nhau những ân t́nh nồng say mộng ước

Khi sánh bước bên nhau, em nói rằng yêu anh suốt đời

Nhưng em đă đi rồi, để ḿnh anh thương nhớ

 

Anh không thể quên đi, tháng ngày c̣n bên nhau

Em đă tung tăng, hát cười ḥa theo nhịp sống

Anh say đắm hôn em, như thiên đường t́nh yêu thuở nào

Đêm đen đă qua rồi, ta thề yêu nhau suốt đời

 

Ôi mối duyên t́nh ta đă trót trao

Đến bên người ta đă trót yêu

Em có biết chăng hỡi người t́nh

Khi mối duyên đầu mang nhiều khổ đau, đắng cay rồi ta mới hiểu nhau

Thật say đắm và thật hạnh phúc

 

Anh không thể quên em, cho dù đời cách ngăn

Khi ta đă trao nhau những ân t́nh nồng say hạnh phúc

Em nay đă xa xăm nhưng trong ṿng tay anh vẫn c̣n

Anh sẽ nhớ suốt đời mối duyên t́nh của đôi chúng ta

Thế Sơn tŕnh bày

Quên


Anh Là Của Em - A Part Of You

Cardin Nguyễn

 

 


(chưa có lời Việt)

 

 

Tell Me

Music & Lyrics: Cardin Nguyen

Verse 1:

So many nights that you can’t sleep

With the questions burning endlessly

Wondering if I’d ever be

The love forever meant to be

And you’re afraid that someday I may leave

Once I found the pieces of my dream

Well here I am standing next to you

And sing this from my heart

 

Chorus:

Wherever you go, I’ll be there

There was a world we’re meant to share

Sometimes the words don’t come out right

Maybe I’ll find a way tonight

You’re still the sun in my world

Forever still can’t be enough

Til’ the end of time I’ll always be

A part of you

 

Verse 2:

I don’t ever want to lose your love

You’re the only one I’m thinking of

I can live without your love

But there’s no meaning left without you

Without you, without you...

 

(Repeat Chorus)

 

Verse 3:

Can you tell everytime we've kissed

Just the sweetness of your lips

Baby how can I live without your love

When there’s no meaning left without you

 

(Repeat Chorus)

Hoài Thương


Anh Là Lẽ Sống Đời Em

(chưa biết)

 

 


Ngồi một ḿnh nghe lạnh vắng...

Đêm buồn ơi mưa rơi cô liêu

Để nghe con tim đau bơ vơ sầu úa nhớ.....

T́nh trôi theo áng mây...

Nghe buồn với trái đắng nhức nhối...

C̣n đâu nữa ánh mắt sưởi ấm bao đêm lạnh giá...

Đời em luôn v́ yêu anh dù cho anh t́nh quên ḷng vẫn nhớ...

Hăy nói với em tại sao anh ơi tại sao...

 

ĐK:

 

Giờ đây em như nắng chơi vơi không nguôi những nỗi sầu

Thổn thức nhớ những lúc bên ai đắm đuối

Như cây khô đang mong chờ nắng mùa thu về.....

Đừng để chứa chất những nỗi thương đau người ơi...

Đừng để con tim gầy héo tương tư... úa sầu.....

 

Người ơi đừng nhớ nhung...

Giọt sầu cay rơi rơi không vơi...

Cuộc t́nh si măi măi suốt kiếp em luôn sầu nhớ

T́nh trôi xa muôn khơi.....

đâu c̣n những đam mê ân ái

Người đă xa, người đă xa tôi không sao quên đôi mắt ngât ngây.....

T́nh yêu xa mù khơi.....

Ḷng hoang vu tựa như đời cát trắng...

Em đang mong anh đến bên em hỡi anh...

 

(Repeat ĐK)

 

Đời em luôn v́ yêu anh dù cho ḷng anh sao quên lăng

Hăy nói với em tại sao ?

<font color=pink>Nhạt Nḥa</font> chin rom


Anh Là Tất Cả (You Mean Everything)

Ngoại Quốc (English)

 

 


(you mean everything to me)           

 

Chiều nay trên phố vắng nghe cành thu lá rơi

Trời thu như muốn khóc thương t́nh yêu lẻ loi.

Nḥa trong nước mắt nghe bờ môi đắng cay

Sao anh quá mau quên, người yêu hỡi!

 

Chiều nay trên phố vắng chân buồn trên lá khô

T́nh em đang uá trong mong chờ.

Chiều không có anh ôm đôi bờ vai.

Mưa rơi hắt hiu trên hàng mi gầy.

 

T́nh ta đang héo hắt như rừng thu lá rơi

Bàn chân ngoan bước măi trên đường hoang lẻ loi.

Người yêu xa vắng quá cho ngày xanh đắng cay

Sao anh nỡ quên mau, người yêu hỡi!

 

T́nh yêu như chút nắng trong chiều thu lất lây

Hồn em đang úa theo thu này

Làm sao có anh bên em từng giây

Cho mưa gió vui trên bờ vai gầy.


Anh Là Tia Nắng Trong Em

Trúc Sinh - Lê Đức Long

 

 


T́m đến với em bằng thương mến

Đến cho em t́nh yêu mới.

Chàng có trái tim biển xanh

Sóng xa đưa giấc mộng lành.

Chàng chiếu sáng em bằng tia nắng

Xóa tan bao ngày tăm tối.

Chàng có mắt môi đẹp thơ, ngỡ như thiên thần trong giấc mơ.

 

ĐK:

Anh là tia nắng trong em

Anh là câu hát trong tim, là b́nh minh rực sáng.

Anh là tia nắng trong em, anh là hạnh phúc đêm đêm

là nhạc khúc êm đềm.

 

T́m đến với nhau người nhé hăy cho nhau lời ân ái.

T́m đến với muôn vần thơ, măi yêu nhau như ngày xưa

Đời cho cuộc t́nh đầy mơ ước, hăy trao nhau trái tim hồng

Ṿng tay ngặp tràn hạnh phúc, hát đi anh khúc xuân hồng.

 

(back to ĐK)


Ánh Mắt Ấy

(chưa biết)

 

 


Đàn em thơ tung tăng bên mẹ

Cười vang vang trông sao vui ghê

Cành hoa mai đong đua khoe rằng mùa xuân đă về

Nh́n sang bên kia sân em nghe

Đàn ai vang du dương say mê

Lời ca ai êm êm khi không thẹn vui ghê

 

ĐK:

Ánh mắt ấy ngắm em thẹn quá

Sáng lóng lánh thoáng sau ṿm lá

Một ánh mắt đắm đuối bao điều thiết tha

Thoáng bồi rồi nép sau ṿm lá

Tránh ánh mắt ngắm em thẹn quá

Mà đôi mắt vẫn cứ theo hoài như là ....

 

Lời yêu thương em không nghe đâu

Dù con tim em đang bay cao

Đàn ai kia ngân ngả bao lời t́nh duyên buổi đầu

Đàn vang câu tương tư tương tư

Làm con tim em nghe sao như

Muà xuân này bao ngây thơ không c̣n nhu xưa.

 

ĐK:

Ánh mắt ấy ngắm em thẹn quá

Sáng lóng lánh thoáng sau ṿm lá

Một ánh mắt đắm đuối bao điều thiết tha

Thoáng bồi rồi nép sau ṿm lá

Tránh ánh mắt ngắm em thẹn quá

Mà đôi mắt vẫn cứ theo hoài như là ....

 

Muốn nói câu ǵ dây ?

Tiếng hát hay lời ca ...

Nói vói em điều chi ?

Ấp úng sau bờ mi ... (2 times)


Anh Muốn Nói Yêu Em

Quốc Vượng

 

 


Ngày ta gặp gỡ phút giây ban đầu

    T́nh sao êm ái ngỡ như giấc mơ

    Nhớ thương là thế dâng kín một trời

    Đă yêu người hỡi nhưng sao ngại nói

 

    T́nh như là gió mát cho tâm hồn

    T́nh trong ánh mắt vấn vương suốt đời

    Muốn xin là nắng vương gót chân anh

    Bóng dáng anh yêu hiền ḥa

 

Chorus:

 

    Ước chi là cánh chim trời xa

    Đến bên người dấu yêu của ta

    Ước chi là những con thuyền hoa

    Đón đưa người đến đây cùng ta

 

    Ngày ta gặp gỡ đă yêu anh rồi

    Lời yêu chưa nói măi sâu đáy ḷng

    Nhớ thương là thế dâng kín một trời

    Đă yêu người hỡi nhưng sao ngại nói

 

    Chiều thu buồn vắng nhớ anh vô cùng

    V́ con tim đă khắc sâu bóng h́nh

    Biết chăng người hỡi em muốn nói yêu anh

    Muốn nói yêu anh thật nhiều

 

    (Repeat chorus)

CN


Ánh Nắng Đồng Quê

Từ Vũ

Từ Vũ

 

Nhịp C, rumba lente

 

 

Ánh nắng lấp lánh chiếu đồng quê sáng tươi.

Muôn chim reo vang khúc nhạc yêu đời.

Nắng chiếu khắp lối xóm làng như đón mời.

Niềm vui đem tới muôn người.

 

Tre xanh rung rinh đua cười ca hát vang.

Ánh nắng lung linh vương trên xóm làng.

Thân cau êm êm ru ḿnh theo gió đàn.

T́nh tang theo ánh nắng vàng.

 

Nhịp đàn ta ca theo t́nh quê

nhịp đàn ta hát theo t́nh quê

nhịp đàn ta hát theo hương quê.

Một màu xanh xanh ven bờ đê

nhuộm vàng lên ánh nắng đồng quê

ngạt ngào gió đưa hương lúa về.

 

Ánh nắng sáng chói hé nh́n qua khóm cây.

Hân hoan như gieo từng bừng tháng ngày

Nắng chiếu khắp lối nhuốm vàng tươi chốn này.

T́nh tang câu hát vơi đầy.

 

 

Ấn bản 1956 - Diên Hồng 14

Bảo Trần


Anh Như Giọt Nắng Sớm

(chưa biết)

 

 


Ngày anh đến cho nhau cuộc đời

Ṿng tay ấy thiết tha gọi mời

Bờ môi ấm đam mê ngàn lời

T́nh dâng nét môi

Người yêu dấu ơi anh đă đến cho vui cuộc đời

Bấy lâu đă khô cạn rồi

Đừng xa nhé người ơi xin chớ ĺa xa

Và em sẽ nói yêu anh rồi

Người yêu dấu ơi

Để quên hết những cơn đau dài từng đêm lẻ loi

Và anh đă đến như một giấc mộng trong nắng sớm trên làn má hồng

T́nh ta măi măi tươi đẹp chẳng bao giờ phai

 

Chàng như nắng ấm soi cuộc đời từ lâu đă vắng xa nụ cười

T́nh em đó khát khao vời vợi làm tan giá băng mờ xa bóng đêm

Anh đă đến cho vui cuộc đời bấy lâu đă khô cằn rồi

Đừng xa nhé t́nh ta măi không nhạt phai

 

Ngày anh đến cho nhau cuộc đời

Ṿng tay ấy thiết tha gọi mời

Bờ môi ấm đam mê ngàn lời

T́nh dâng nét môi

Người yêu dấu ơi anh đă đến cho vui cuộc đời

Bấy lâu đă khô cạn rồi

Đừng xa nhé người ơi xin chớ ĺa xa

Và em sẽ nói yêu anh rồi

Người yêu dấu ơi

Để quên hết những cơn đau dài từng đêm lẻ loi

Và anh đă đến như một giấc mộng trong nắng sớm trên làn má hồng

T́nh ta măi măi tươi đẹp chẳng bao giờ phai

 

Chàng như nắng ấm soi cuộc đời từ lâu đă vắng xa nụ cười

T́nh em đó khát khao vời vợi làm tan giá băng mờ xa bóng đêm

Anh đă đến cho vui cuộc đời bấy lâu đă khô cằn rồi

Đừng xa nhé t́nh ta măi không nhạt phai

Chàng như nắng sớm trên khung trời thần tiên ước mơ

T́nh ta đó dấu yêu tuyệt vời rực muôn ư thơ

V́ anh đă đến như một giấc mộng

T́nh như gió mát trên làn tóc bồng

T́nh ta thắm thiết tươi hồng măi không nhạt phai

 

Là la lá lá ... la la là.Là la lá la..

Là la lá lá ... la la là.Là la lá la..

 

V́ anh đă đến như một giấc mộng

T́nh như gió mát trên làn tóc bồng

T́nh ta thắm thiết tươi hồng măi không hề phai

Bảo Thơ giới thiệu

Hoa Biển


Anh Ở Đây

Thục Vũ

 

 


Anh ở đây, bạn bè anh cũng ở đây

áo rách xác xơ thân gầy

Cùng chung kiếp sống đọa đầy

Anh ở đây, ngày ngày cơm không đầy chén

Chiều chiều ra trông đàn én

Gọi đàn thấp thoáng bay qua

 

Toa liền toa, tầu đi trong ánh hoàng hôn

Tiếp nối những dư âm buồn

Tàn canh thao thức canh trường

Trăng ngậm sương, bóng mờ không soi nẻo tối

Đường đời sao rơi lạc lối

Cho ḷng giăng mắc đôi nơiĐK:Chiều Suối Máu xót xa buồn nhớ con

T́nh yêu em vẫn đong đầy khoé mắt

Chiều Long Giao đồi cao heo hút gió

Bóng phai mờ hẹn ḥ vướng chân mây

 

Anh ở đây, vẫn giếng nước trong bên cầu

T́m trăng, trăng vướng dây gầu

Anh ở đây, sớm chiều bên trong rào sắt

Ngày ngày ưu tư chồng chất

Giữa ḷng núi cũ sông xưa

 

Anh ở đây? Sao anh vẫn ở đây?


Anh Ơi, Đừng Đến Nữa

(chưa biết)

 

 


Anh ơi, đừng đến nữa anh ơi

Anh ơi đừng đến nữa anh ơi

Thương nhau, thương mấy, thương cho vừa

Yêu nhau, yêu măi đến khi nào

 

Thương mối t́nh nghèo đẹp mấy câu

Thương kiếp tơ tầm được bao lâu

Thương lá thư xanh sớm phai màu

Thương mái tóc huyền nay c̣n đâu

 

Thôi nhé đừng lưu luyến cho t́nh thêm úa

Thôi đừng nhắc chi cho ḷng thêm ưu sầu

Đường về nhà em nở đầy hoa

Tâm t́nh từ đây cách biệt xa

Lối đi mơ gió lộng,  bước chân t́m bến mộng

Giang hồ một kiếp t́m thấy đâu

 

Anh ơi, đừng đến nữa anh ơi

Anh ơi, đừng đến nữa anh ơi

Xa nhau, nhưng có đâu xa ḷng

Bên nhau khi xót xa mơ mộng

Đă chẳng thề cùng chung hướng đi

Đôi nẽo tâm t́nh chia hai lối

Thôi nhé anh ơi đă xa rồi

Xin nhớ thương vào mộng mà thôi......

CN - Angie


Anh Ru Em Ngủ

Ngọc Lễ

 

 

 


Anh ru em ngủ nhé em yêu

cỏ xanh mềm, hôn môi em

hoàng hôn xuống nhạt nḥa

 

ĐK:

Anh ru em ngủ nhé em (ơi), đừng thức vội

Mơ đi em thời thơ ấu ngọt ngào

A-á ơi, à ơi, à-á ời...

 

Anh ru em ngủ mấy xuân xanh, làn gió lành

quên đi em đời sóng gió bọt bèo

 

Anh ru em ngủ tóc phai rồi - Một góc trời

Tin đi em, đời vẫn có một người

A-á ơi, à ơi, a-á ơi, à-á ời...

 

Khép mắt lại, khép mắt lại

mong manh như khói mây cuộc sống này

Khép mắt lại, khép mắt lại

nào ai biết đâu ngày mai

 

(...nhạc... quay lại ĐK)

 

CN


Ánh Sáng Của Đời Tôi

Minh Châu

 

 


Em đă cất bước quay mặt vội vàng.

Chuyện hôm qua khiến cho ḷng ta ngỡ ngàng

Giữa căn pḥng im tiếng người.

Ngoài kia gió gào mưa vẫn rơi

Mong em sẽ thứ tha lời nói vô t́nh.

Giờ đây giữa trái tim c̣n in bóng h́nh

Có em kề bên nói cười người là ánh sáng của đời tôi

 

Khi em đă bước đi chẳng quay trở về

Nghe như trong ḷng anh băng giá tái tê

Anh mới hay rằng trái tim đă hiến dâng người

Đời anh vô nghĩa khi ĺa xa người ơi.

Cơn giông tố nhỏ nhoi rồi sẽ phai tàn.

Xin bao dung để t́nh yêu măi chứa chan

Cơi thiên đàng sẽ hoang tàn nếu vắng em

Ngàn trăng sao nhớ em đêm đêm.

Hoài Thương


Ánh Sáng Đồng Quê

Nhật Bằng

 

 


Rumba

4/4

 

Chim non ca vang tưng bừng đùa vui trong ánh dương

Muôn hoa xinh tươi mơ màng cùng phô sắc hương

Sông xanh bao la êm đềm cuộn trôi như thiết tha

Trên đê reo vang bao lớp người cùng ḥa ca

 

Thôn quê hân hoan tưng bừng đùa vui trong nắng mai

Mong cho tương lai dân Việt được no ấm luôn

Bao cô thôn quê yêu kiều cùng vun bông lúa thơm

Hương quê bao la vang khúc nhạc ḷng yêu đời

 

Nào ai ai ơi đồng quê chờ ta

Bàn tay vun lên để xây ngày mai

Bông lúa thắm tốt tràn ngập đầy đồng

Hồn quê dâng lên đây bao nguồn sống

 

Ta đi muôn phương trên đường ngập tràn ngập hương lúa thơm

Thôn quê vui trong thanh b́nh tự do ấm no

Non sông vinh quang tưng bừng chờ mong đây sức dân

Binh Công Nông Thương thề đồng tâm xây nước Nam.

 

 

 

Tài liệu tham khảo:

Tập Nhạc Tuyển 1: “T́nh Yêu và Quê Hương”

Văn Phụng – Đan Thọ - Nhật Bằng - Nguyễn Túc

Ấn hành tháng Giêng 1996 tại Arlington, VA. USA

Hư Vô


Ánh Sao Rơi

Phạm Quang Tuấn

 

 


(Để kỷ niệm những đêm trên băi biển Hawera)

 

Trời đêm nay muôn ánh sao soi

Ngàn dặm thẳm mờ bóng chơi vơi

Gịng sông Ngân lạnh lẽo chia phôi

Người cùng ta muôn kiếp xa xôi

Tháng năm dài c̣n t́m nhau măi

 

Màu sao soi trong ánh mắt ai

Nh́n thời gian lặng lẽ buông trôi

Người cô đơn như ánh sao rơi

Thoảng một giây vụt tắt ngang trời

Đắm ch́m trong đêm tối muôn đời

 

Trầm trầm tiếng sóng xa xăm

Biển sầu tăm tối mênh mông

Không gian im lắng nhịp ḷng

Một ḿnh ta lê gót chân lạnh lùng

 

Rồi bâng khuâng nh́n ánh sao rơi

Thoảng một giây vụt tắt ngang trời

Ngàn trùng tan một chấm hư vô

Màu thê lương lạnh giá tâm tư

Đứng lặng thầm trong ánh sao mơ


Ánh Sao Trên Trời

Đức Trí

Bằng Kiều

 

Chỉ một ánh mắt đắm đuối em trao

Anh ngỡ như ánh sao trên trời

Rơi vào tim này muôn ngàn thương yêu

Anh mong ánh sao trời kia ngừng măi nơi đây

Để anh luôn nhớ trong giây phút này

Và ánh mắt em măi không rời xa

Một làn môi ấm đă lướt qua đây

Cho thế gian bỗng như ngưng lại

Những giây phút này măi c̣n trong anh

Như sao sáng khi màn đêm dần xuống nơi đây

Em đă cho anh ấm lạI dù bao giá băng

Trong tim vẫn c̣n

Người ơi hăy luôn gần anh

Và anh sẽ nhớ măi những phút mặn nồng

Khi anh luôn có em trong đời

Em như tia nắng của ngày giá rét

Cho ḷng này bao ấm áp

Em như muôn ngàn giọt mưa xuân

Cho chồi non luôn xanh thắm

Hăy đến đây cùng anh để anh măi ấp ôm

Và măi có em trong đời.

 

tvmt


Anh Sẽ Không Quên

(chưa biết)

 

 


Biết có níu kéo chỉ là

Bao đau thương anh xin chấp nhận

Khi em đă ngoảnh mặt giă từ

T́nh chỉ là gió thoảng qua

Cho ta thêm sầu nhớ

Hăy cố quên t́nh yêu thần tiên

 

Anh sẽ không quên

Bao nụ hôn

Đêm đầy ân t́nh

Sẽ c̣n nhớ măi

Những đêm say t́nh ái

Nhưng anh biết em không

Không c̣n yêu như ḿnh lúc xưa

V́ em đă bỏ đi rồi đă đi xa

Hỡi em yêu....

Hoài Thương


Anh Sẽ Về

Nguyễn Hữu Nghĩa

 

 

 


1. Anh sẽ về, em ơi anh sẽ về (em ơi anh về),

Về nơi ngôi nhà, vách đất với hàng hoa thơm,

Nơi con đê già, nơi cây cầu tre,

Nơi con đường đất dấu chân trâu ḅ.

 

2. Anh sẽ về, em ơi anh sẽ về (em ơi anh về),

Về trên sông rộng, ôm hết cánh đồng xanh lam.

Hôn em, hôn mẹ, hôn bao người thân,

Sẽ nói sẽ cười sẽ vui nhiều hơn.

 

Đưa em vào gió, khẽ trao cành hoa

Ra sau vườn nhỏ, trồng lại cho em

Dây hoàng lan, hương đậm thêm.

 

3. Anh sẽ về, em ơi anh sẽ về (em ơi anh về),

Dù đêm không cùng hay mất hết người thân yêu.

Cho em thôi buồn, cho chim ĺa xa,

Sẽ gắng quay về, chết nơi ra đời.

Hợp ca

evietonline.com


Anh Sẽ Về

Hoàng Giác

 

 


[Blues 4/4]

Mây buồn vương khi chiều thu reo lá úa

Tim sắt se khẽ nâng chén rượu từ ly

Xa xa giữa khói mờ chinh phu lặng bước

Dặn ḍ đừng quên nhé mai đây trở về

 

Âm thầm đêm đêm soi bóng

Bâng khuâng nhớ người muôn trùng

Hẹn ngày mai trở về chốn cũ

Chờ đợi măi chờ đến bao giờ

 

Ai ngày tháng âm thầm sống

Sống lặng lẽ trong chờ mong

Có c̣n không ngày trở về ?

Đắm hương thắm quên t́nh quê

 

Ḱa thu ngập ngừng đón gió đông

Nơi ngàn dâu lạnh lùng thêu cánh én

Rồi xuân lại qua giữa tiếng ve

Rên rỉ gợi mong nhớ những đêm hè

 

Ta mơ bốn phương trời vắng

Nén tim sống trong hoài mong

Đem ḷng trao nơi ngàn dặm

Ước hẹn đến muôn ngàn năm

 

(sáng tác khoảng giữa thập niên 40)

Tài liệu tham khảo: Những ca khúc một thời vang bóng do nhạc sĩ Văn Giảng chủ biên, xuất bản tại Saigon 1971.

Biển Nhớ


Anh Ta Hơn Anh Sao ?

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

LV: Nguyễn Yên Nho

 

Từng lời em trao như đang day dứt ân t́nh kia

Và bờ mi em long lanh những nỗi niềm riêng

Bởi em đang âu sầu khi con tim luôn mang h́nh bóng ai

 

Một người cho em bao nhiêu đắm say đầu tiên

Để rồi em trao đi bao nhiêu những câu hẹn ước

Thế gian kia bao người, nào ai hay trái tim ḿnh biết yêu

 

ĐK:

 

Muộn màng không em bao câu hứa em đă trao

Muộn màng v́ những lúc thốt lên câu thề

Mà ḷng ḿnh chưa xôn xao yêu ai nhớ ai

Muộn màng ǵ những phút chốc đắm đuối

ngày nào dại khờ

Muộn màng ǵ những lúc trót trao tiếng yêu ai

Cuộc đời kia ai không xuôi chân đến một thời để yêu

Một thời lầm lỡ cứ để tháng năm cuốn nhanh

đi v́ bên em c̣n có anh

Trần Dương


Anh Th́ Không

Ngoại Quốc

Lê Xuân Trường

 

Bao xa hoa đam mê vây lấy em

Anh ta mang đem dâng không tiếc chi. Anh th́ không!

Cho em lên ngôi cao trong trái tim

Yêu như say như điên theo bước em. Anh th́ không!

Anh luôn mang cho em giây phút vui

Mang cho em câu ca trong sáng tươi. Anh th́ không!

Bao say mê dâng lên trong mắt kia

Nhưng em không yêu, em không tiếc chi em không cần!

 

ĐK:

Thế gian, ngh́n đàn ông giống nhau

Trọn đời anh cũng như đàn ông khác

V́ đă yêu th́ dù anh thế nào

Vạn lần em vẫn thứ tha cho người !!!

 

Khi nhân gian con tim hay đổi thay

Câu yêu đương điêu ngoa trên khóe môi. Anh th́ không!

Trong nhân gian tim yêu có mấy ai

Ghen đua nhau cho nhau những đớn đau. Anh th́ không!

Quên bao năm, quên khi ta có đôi

Quên bao nhiêu gian nan ta đă qua. Anh th́ không!

Khi đêm sâu bao quanh trong tối đen

Anh bao dung môi anh như ánh sao trong đêm dài.

(Lặp lại điệp khúc)

 

Anh ta cho xe hơi với nữ trang

Cho kim cương thêm bao nhiêu áo lông. Anh th́ không!

Anh ta cao sang bao nhiêu Mỹ kim,

Bao vila, phi cơ đi khắp nơi, Anh th́ không!

 

Anh luôn khen em xinh như đóa hoa

Em tươi duyên mỗi khi anh ghé thăm. Anh th́ không!

Anh ta luôn nâng niu âu yếm em

Nhưng sao em không yêu, không nhớ nhung. Không rung động!

(Lặp lại điệp khúc)

 

Nhân gian luôn điêu ngoa luôn dối gian

Luôn khoe khoang cao sang như chiếm em. Anh th́ không!

Nhân gian luôn trăng hoa không thủy chung.

Nhưng luôn luôn vênh vang câu sắc son. Anh th́ không!

Trong đê mê yêu đương ra thế gian

luôn ba hoa khoa trương những chiến công. Anh th́ không!

Con tim em không mơ không ước ao

Bao cao sang, kim cương hay áo lông em không màng

(Lặp lại điệp khúc)

 

Yêu anh chân thành tiếng yêu ban đầu

Yêu anh ngây thơ với con tim hồng

Yêu anh bây giờ đến mai sao này

Không ai ngăn chia t́nh đó muôn đời !!!

 

LV


Anh Tiền Tuyến Em Hậu Phương

Minh Kỳ

 

 


Boléro

1967

 

Em hậu phương c̣n anh nơi tiền tuyến

chúng ta cách xa rồi nhưng t́nh đâu có chia phôi

Ḿnh gọi tên nhau nhớ nhau trong mộng thôi

tha thiết yêu nhau mà vui

 

Em hậu phương c̣n anh nơi tiền tuyến

những đêm phố lên đèn

Tuyến đầu anh đón trăng lên

T́nh ḿnh cao hơn núi non kia hùng vĩ,

nên vẫn vui câu biệt ly.

 

Anh ơi em mơ thấy anh về bao rộn ràng

đôi tim hân hoan kết se duyên thắm nồng nàn

Ḥa theo cung đàn có lời ca nhịp nhàng

vạn niềm vui chứa chan

 

Em ơi biên cương súng vang rền

Anh ngờ quê hương thân yêu

đón xuân về pháo rượu nồng

mừng duyên tơ hồng,

chúng ḿnh nên vợ chồng

là ngày anh ước mong.

 

Em hậu phương c̣n anh nơi tiền tuyến

ước mong nước non ḿnh hết ngày chinh chiến điêu linh

Mộng đẹp yên vui với câu ta thường nói:

"Thương mến nhau không hề vơi"

 

Mai này đây người em thơ nhỏ bé

có anh vuốt vai gầy,

ngắm làn môi thắm thơ ngây

Trọn đời chung đôi măi yêu như ngày cưới

Hai đứa kêu nhau: "Ḿnh ơi!"

 

tvmt


Anh Tôi

Phương Uyên

 

 


Xe tang đưa anh đi trong chiều vắng

Gọi tên anh không gian âm u cha mẹ khóc thương

Hôm nay anh ra đi bao người tiếc thương cho thân anh

Cuộc đời vẫn dang tay chờ đón anh

 

Anh sao anh quên em bao lời hứa

V́ sao không quên đi đam mê trong màu trắng kia

Anh ơi hay không anh, cha mẹ đă cho anh hôm nay

Giờ đang khóc đưa anh về cơi mơ

 

V́ sao ma túy mang anh tôi ra đi suốt đời

V́ sao ma túy kia gieo bao đau thương khắp trời

V́ sao anh không biết rằng, đời c̣n xanh c̣n hy vọng

Và ngày tháng đang chờ anh

 

 

tvmt


Ánh Trăng Lẻ Loi

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

Kỳ Anh

 

 

Này người yêu hỡi xin đừng quay bước

V́ em đă trót yêu anh

Tiếng yêu đầu ngại ngùng dẫu ân t́nh ngàn trùng

Muôn bể dâu, em nào biết đâu

 

Này người yêu hỡi, ân t́nh em đó

Ngàn năm như ánh trăng tan

Vẫn muôn đời dịu dàng, vẫn muôn đời nồng nàn

Tha thiết yêu dù t́nh yêu trái ngang

 

Ái ân như bọt sóng trào

Tan vỡ mau bước chân sỏi đá

Trái tim em bờ cát mềm

Bàn chân ai vội vàng in dấu quên

 

Thuyền t́nh xa bến mê đời hoang phế

Chờ theo muôn ánh trăng tan

Những đêm về lạnh lùng, gió mưa nào ngại ngùng

Hoen mắt em đường khuya trăng lẻ loi.

 

Ai thương


Ánh Trăng Tan

Anh Bằng

Đặng Hiền

 

Buồn như tóc em hôm nào ướt đẫm mưa đêm

Sầu như gót em nhẹ gió qua thềm

Buồn dâng mắt em trong chiều lộng gió mưa lên

Chiều nghe biển xa gợi nhớ mong mênh

Chừng như phố xưa một thoáng sương khuya

Ḷng nghe hiu hắt chất ngất tiếng đàn

 

C̣n đâu nữa em những ngày âu yếm bên nhau

C̣n đâu nữa em một thuở ban đầu

Về theo ánh sao trong chiều nhạt nắng phai mau

Về theo hải âu lịm chết đêm sâu

Ngàn hoa ngát hương, ngàn sóng xôn xao

T́nh như băo tố cuốn mất đời nhau

 

Thôi t́nh đă lỡ mất nhau,

Tan nát đi hy vọng ban đầu

Sao em, sao em đành quay bước

 

Ḷng anh đắng cay

như từng con nước dâng lên

Ḷng anh đớn đau hàng lá me sầu

Về ngang ngơ khuya ôi c̣n đâu dấu chân em

Đời anh xót xa nh́n ánh trăng tan

Nh́n con sóng cao ngày tháng qua mau

T́nh em đă lỡ giết mất đời anh

Đời anh xót xa nh́n ánh trăng tan

T́nh ta đă lỡ đánh mất đời nhau

 

tvmt & Hư Vô


Anh Ước Mong (J'ai Envie)

Hervé, Vilard

 

 


Anh ước mong, được sống vui bên em.

Anh ước mong, được có em luôn bên anh.

Luôn với anh được có em luôn bên anh.

Ta bên nhau trong mai sau, trong mai sau.

Anh ước mong, được hát lên khi em ca

Anh ước mong, được khóc khi em âu sầu

Anh ước mong, cười lớn khi em vui,

khi em vui, khi em vui.

 

Đọc lá thư em miên man,

anh trông thấy quá rơ niềm tuyệt vọng

V́ gót chân em hôm nay

không đi đến chỗ hẹn ḥ buổi chiều.

Tim anh chất ngất nỗi nhớ

Mong em với những đắm đuối

má gót chân em không quay về

Đường cũ hôm nào.

 

Anh ước mong, được nói lên câu yêu thương

Anh ước mong, được nói lên câu đam mê.

Anh ước mong, gần gũi bên em luôn luôn

Anh ước mong, được sống vui bên em

Anh ước mong, được có em, vui bên em.

Anh ước mong, được có em, vui bên anh.

 

 

****

 

J'ai Envie

J'ai envie de vivre avec toi

J'ai envie de rester avec toi

Toute la vie, de rester avec toi

Toute la vie, toute la vie, toute la vie

J'ai envie de chanter quand tu chantes

J'ai envie de pleurer quand tu pleures

J'ai envie de rire quand tu ris

Quand tu ris, quand tu ris

Mais en lisant ta lettre

Je vois qu'il n'y a plus d'espoir

Je sais que tu ne viendras pas

Au rendez-vous ce soir

J'avais tout préparé

J'avais tout décidé

Mais tu ne viendras pas

Au rendez-vous ce soir

 

 

J'ai envie de parler avec toi

J'ai envie de dire n'importe quoi

J'ai envie pourvu que tu sois là

J'ai envie de vivre avec toi

J'ai envie que tu sois près de moi

J'ai envie que tu sois près de moi

Mais en lisant ta lettre

Je vois qu'il n'y a plus d'espoir

Je sais que tu ne viendras pas

Au rendez-vous ce soir

J'avais tout décidé

J'avais tout préparé

Mais tu ne viendras pas

Au rendez-vous ce soir

J'ai envie de parler avec toi

De dire n'importe quoi

De vivre avec toi

J'ai envie de chanter quand tu chantes

J'ai envie de pleurer quand tu pleures

J'ai envie de rire avec toi

Quand tu ris.

 

 


Anh Và Em

Lă Văn Cường

 

 


Nếu em là nụ hoa hé trong nắng Xuân

Anh sẽ là hạt sương long lanh buổi sáng

Nếu em là ngọc trai kiêu sa bờ  mộng

Anh sẽ là  ṿng vàng ôm ấp tay ngoan

Nếu em là vầng trăng lung linh cuối thu

Anh sẽ là nhà thơ ươm mơ nhă chữ

Nếu em là chùa hoang không ai cầu tự

Anh sẽ là nhà sư ngồi thiền với cưng  

Là la la la la lá la………………

 

Nếu em là làn mây trên cao biếc xanh

Anh sẽ là ḍng sông soi gương say đắm

Nếu em là biển xanh mênh mang vô tận

Anh sẽ là thuyền buồm lướt sóng ra khơi

Nếu em là t́nh xa ru xưa ngất ngây

Anh sẽ là người say yêu mến tiếng hát

Nếu em là  loài chim di bay lưu lạc

Anh sẽ là tượng đá ngàn đời ngóng trông

Là la la la la lá la………………

tvmt


Anh Vái Trời

Phạm Duy

Nguyễn Tất Nhiên

 

Đôi mắt tṛn đen như búp bế

Cô đă nh́n anh rất kiêu sa

Anh vái trời, anh vái trời cho cô dễ giậy

Cô dễ nghe, dễ giậy nghe...

Đôi guốc mầu cao như trái núi

Xiêm áo mùa thi vẫn sênh sang

Anh vái trời, anh vái trời cho cô vấp té ,

Để anh nâng, để anh nâng .

 

Anh vái trời cho cô thích mộng

Để anh ngồi kể chuyện anh mơ

Đêm hôm qua có chàng bươm bướm

Nguyện chết khô trên giấy học tṛ

 

Ha há ha hà

Anh vái trời cô chẳng dửng dưng

Hết coi anh là xứ hoang đường

Cho anh c̣n mời cô đi phố

Dắt cô vào coi cải lương

Đi coi cải lương...

 

Hai ngón vàng tay sơn khói thuốc

Cô níu thời gian vốn vô tâm

Anh vái trời, anh vái trời cô không dễ giận ,

Không dễ ghen, chớ giận ghen .

 

Đôi mắt tṛn đen như búp bế

Mai kén chồng xin nhớ anh nghe

Anh vái trời, anh vái trời đôi ta dễ có

Bầy trẻ oe oe

Oe oe Oe oe Oe oe Oe oe...

 

Tài liệu tham khảo: Phạm Duy Tuyển tập 6 - Đôi ta mất hết chỉ c̣n nhau [Nhà sách Nam Á -1992]

 

 

 

họctṛ


Anh Vẫn Biết

Nguyễn Trung Cang

 

 


Anh vẫn biết anh đă từng yêu em.

Anh vẫn tiếc bao chuỗi ngày bên nhau

Anh vẫn sống trong cơi bờ thương đau,

Khi trở giấc nghe gió về đêm khuya.

 

Anh vẫn biết giông tố làm xa nhau

Anh vẫn biết yêu sẽ là thương đau

Anh vẫn nhớ thương mảnh t́nh hư hao

Mà anh là tên dại khờ,

C̣n em nụ hoa (thánh thiện) tuyệt vời

 

V́ thế chúng ḿnh xa nhau,

V́ thế chúng ḿnh xa nhau

V́ thế chúng ḿnh xa nhau!!!

Để đêm về c̣n nghe tiếng thở dài

Ṃn mỏi đếm từng canh thâu,

Bừng sáng cơi ḷng nao nao,

Hạnh phúc thuở nào trôi mau,

Buớc trên đời nghe quá lẻ loi

 

Anh vẫn biết anh măi c̣n yêu em.

Anh vẫn nhớ tiếng nói nào ru êm.

Trong giấc ngủ trưa những ngày nên thơ,

Anh đắm đuối môi ngát t́nh như mơ

 

Anh vẫn biết anh măi c̣n yêu em.

Anh vẫn sống mong lúc tàn qua đêm.

Anh vẫn uớc mơ đến ngày xa xôi,

Dù cho ngàn năm mong đợi

T́nh yêu hóa thành bụi mờ.

 

ĐK:

Hạnh phúc lẫn cùng thương đau,

Ngọt ấm lắng vào cay sâu

Gặp gỡ để rồi xa nhau,

Những vui buồn dệt nên khúc t́nh sầu

Dù biết măi là chia xa,

Dù biết sẽ tàn như hoa,

Dù biết sẽ thành hư vô

Vẫn nghe t́nh dâng cao ngút ngàn.

 

(repeat ĐK)

Quốc Mai


Anh Vẫn Biết

Ngoại Quốc

Hoài Loan

 

T́nh anh đó đă trao cho em hôm nào

Và em nói em sẽ yêu thương anh trọn đời

Lời t́nh anh uống chất ngất

Say chén trong ngàn nụ hôn môi em

Ṿng tay ái ân hay đưa anh đến gần giấc mơ diệu kỳ

 

T́nh anh đó vẫn nghe như trên mây ngàn

Mà em đă như cánh chim xa bay phương trời

C̣n lại ḿnh anh cô đơn bao xót xa và buồn thương vây quanh

Người yêu dấu ơi nỡ ra đi bỏ anh sao đành

 

Một lần t́nh với ít nỗi nhớ trong ḷng không quên

Một lần t́nh vơi đi nước mắt chưa được mang tên

Này người t́nh ơi anh luôn yêu em chỉ yêu ḿnh em riêng em

Một lần t́nh với cứ ước mơ về dĩ văng

Một lần t́nh với chất đắng yêu một tái tê

Này người t́nh ơi anh luôn yêu em chỉ yêu ḿnh em thôi

Hỡi em........

 

T́nh anh đó hiến dâng cho lần yêu đầu

Và lời em nói như là cơn gió xa nhẹ thoáng ru hồn anh

Vẫn biết t́nh trao sẽ là tiếc nuối

Vẫn biết lần xa ấy là phút cuối

Nhưng anh hoài yêu đến đời anh... lỡ làng

Đàm Vĩnh Hưng tŕnh bày

Khánh


Anh Vẫn Buồn Như Xưa

Ngoại Quốc

 

 


Từng giọt nắng chiếu lấp lánh giừa cơn mộng tím

Cuộc t́nh ngàn đời nguyện khép kín

Ngày ấy có nước mắt trên bờ mi xanh ngời

Người t́nh tuyệt vời hỡi xin đừng quên

 

Mùa hạ đến với khúc hát nhớ nhung trầm lắng

Ḍng nhạc vội vàng nơi quán vắng

Hạnh phúc rất đắm đuối nay giờ xa ta rồi

Ḷng vẫn luôn bên người măi trong cuộc đời

 

Thuyền đă ghé đến bến hỡi em đừng âu sầu

Biển lạnh mịt mùng t́m đâu cánh ngạn trắng

Từng lớp sóng khuất lấp núi cao và mây hồng

Ôi bao thương nhớ làm sao vơi

(Thương yêu c̣n măi trong một cuộc đời)

 

Từng giọt nắng chiếu lấp lánh giữa cơn mộng đắng

Cuộc t́nh dại khờ nay đă lắm

Một sớm đó đă mất đi niềm vui xa rồi

Người đă trót yêu người măi lên nghẹn lời

 

*Một sớm đó đă mất đi niềm vui xa rồi

Này em ơi con tim sẽ yêu ngàn đời


Anh Vẫn Cần Em

Ngọc Trọng

 

 


Hôm nào em đến khu phố trên cao

Đường trơn ướt, bờ biển vắng âm thầm

Nghe ḷng hoang vắng, buổi chiều phố xá tiêu điều

Nhớ mênh mang ngày t́nh đến huy hoàng

 

Ta c̣n ngồi đây giữa chốn hoang vu

Ly cà phê đắng từng giọt xuống êm đềm

Men t́nh chất ngất, ḍng buồn xót xa đầy vơi

Dáng xuân xưa giờ chỉ biết mong chờ

 

Anh vẫn cần em bên đời sóng vỗ mênh mang

Cho bớt cô đơn đêm về phố vắng thênh thang

Liên khúc yêu đương hôm nào ngồi hát bên nhau

Kỷ niệm đêm cuối chia tay, em về bên ấy ...

 

Dù mai xa cách, chỉ biết yêu em

Một lần ân ái, ngàn đời nhớ nhau hoài

Em về bên ấy từng chiều có nghe ê chề

Tiếc nhau chi mảnh đời lúc xuân th́.

Quoc Mai


Anh Vẫn Không Đổi Thay (Je N'ai Pas Changé)

Ngoại Quốc (Pháp)

Phạm Duy

 

Anh vẫn không đổi thay !

Anh vẫn như cũ, tên lăng du trong đời em.

Em vẫn e ấp nuôi trong tim

Câu ân ái, ôi biết bao nhiêu tháng năm

Em đă âu yếm dâng tặng anh.

Anh vẫn không đổi thay !

Anh vẫn như thế, anh vẫn yêu như người say.

Anh vẫn giơ cánh tay ôm em

Anh mơ anh có ngay đôi cánh chim

Ta sẽ bay tới khung trời êm.

CHORUS

Và em cũng thế ! Có đổi khác ǵ mấy !

Một nàng tiên nữ, thân h́nh vẫn nhỏ bé.

Nụ cười hồn nhiên, môi mọng xinh c̣n kia.

Và hồn say đắm, ta nh́n nhau như thế.

T́nh ta vẫn thế, vẫn bừng như lửa sáng

Cuộc đời đă thoáng bay tựa gió mùa Thu.

T́nh c̣n nồng thơm như loài hoa rừng Mơ

Nhạc t́nh c̣n tấu, cho bền lâu t́nh ta !

. . . . .

Anh vẫn không đổi thay !

Anh vẫn khao khát như mới yêu em, đầu tiên.

Anh vẫn ve vuốt câu thương yêu

Câu ân ái, anh vẫn chưa quên mối duyên

Anh đă âu yếm, dâng tặng em !

Anh vẫn không đổi thay !

Anh vẫn đi măi, đi măi trên con đường xa

Anh vẫn ao ước cho đôi ta, tuy xa vắng

Nhưng vẫn như trong tấc gang

Anh sẽ thương nhớ em ngh́n năm.

 

 

 

 

họctṛ


Anh Vẫn Mơ Một Ngày Về

Nguyệt Ánh

 

 


Anh vẫn mơ một ngày nào

quê dấu yêu không c̣n cộng thù

Trên con đường ṃn, sau cơn mưa chiều,

anh ôm đàn d́u em đi dưới trăng.

 

Ta đứng yên nghe rừng th́ thầm.

Ta ngước trông sao trời thật gần.

Anh ôm cây đàn,

Anh buông tơ trầm.

Em ca bài mừng quê hương thanh b́nh.

 

ĐK:

 

   Rồi b́nh minh tới anh đưa em về làng

   Này bà con đón ḱa anh em chào mừng

   Thôn quê tưng bừng,

   Muôn chim reo ḥ hát mừng người

   vừa về sau chiến chinh.

 

   Rồi hoàng hôn xuống ta say men rượu nồng

   Họ hàng trong xóm thay nhau nhen lửa hồng

   Sương giăng mịt mùng

   Đêm sâu chập chùng xóa ngục tù xiềng gông bao năm.

 

Anh vẫn mơ một ngày nào anh với em chung t́nh bạc đầu.

Trên quê hương nghèo. Trong khu rừng già.

Trước mái nhà cờ vàng bay phất phơ.

 

Bên mái hiên ta ngồi chuyện tṛ.

Khoai nướng thơm hương t́nh ruộng đồng.

Con thơ ngoan hiền ê a đánh vần

"Vê en-Nờ" là Việt Nam kiêu hùng.

 

ĐK:

 

   Rồi ngày con lớn con ca vang t́nh người

   Ḥa b́nh no ấm con ca vang t́nh đời

   Thay cho cha già

   Suốt cuộc đời ḥa lời ca đấu tranh.

 

   Rồi ngày con lớn con đi xây cuộc đời

   Màu cờ tổ quốc con tô thêm rạng ngời

   Quê hương thanh b́nh

   Muôn dân yên lành sống cuộc đời tự do muôn năm!!!

Hoài Thương


Anh Vẫn Nhớ Em

(chưa biết)

 

 


Khi em nghe nói câu ḿnh chia tay nhé th́ anh biết em quên anh thật rồi.

Em không lưu luyến chi t́nh yêu xưa đó.

Ḷng băng giá vô t́nh em đă xa tôi rồi.ngồi nhớ em yêu khi đêm về em ơi

 

 

ĐK:

 

Ánh mắt ấy,đôi môi xinh nay xa xôi h́nh bóng em.

Nhớ dĩ văng ta chung đôi khi bên nhau giấc mộng vàng.

Rồi ngày tháng trôi qua mau cho phôi pha dần.

Ước mơ bên nhau nay phai tàn cho anh ḷng xót xa ngàn nơi.

Nhớ phút cuối ta chia tay em ra đi mà đắng cay.

Cố nuối tiếc chi thêm đau khi con tim lỗi hẹn rồi.

Dù ḷng muốn thôi quên em quên bao ân t́nh,

dấu yêu xưa nay qua rồi.

Nhưng đêm về vẫn nghe buồn vương khi nhớ về em

Lâm Hùng

Ngọc Dung


Anh Vẫn Thích

Nhật Vũ

Thơ: Đ́nh Nguyên

 

4/4_ Cha Cha Cha _Tempo=105

1.

Anh vẫn thích mùa xuân

Có mai vàng trước ngơ

Và hoa đào rợp đỏ

Mênh mông những cánh đồng

 

2.

Mượt xanh màu lá mạ

Anh vẫn thích mùa hạ

Lấp lánh những cánh diều

Chiều về ngàn gió bay

 

ĐK:

Tràn ngập nỗi yêu thương

Đưa ta vào giấc ngủ

Anh vẫn thích mùa thu

Vàng rơi với sương mù

 

3.

Con đường mờ che phủ

Dáng gầy em nghiêng vai

Ngày ơi c̣n đẹp măi

Anh vẫn thích đông dài

 

4.

Bàn tay ngày xưa ấy

Sưởi ấm t́nh ngây dại

Em nghiêng vào đôi vai

Xuân nghe như trở lại

...........

(Fade Out...)

 

Ngày ơi c̣n đẹp măi

Anh c̣n măi xuân xưa

Ngày ơi c̣n đẹp măi

Anh c̣n măi xuân xưa

............

 

Xin mời nghe Tiếng hát của Tuấn Khoa từ Viet Nam:

geocities.com/nhatvu2k/nvAnhVanThich.html

NV


Anh Vẫn Yêu Em

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

 

 


Anh xin yêu em hỡi người.

Dù cay đắng vẫn măi măi yêu người và gian khổ vẫn măi không xa rời.

Đừng gian dối lúc anh quay đi.

Hát khúc hát đó,ḍng sông măi trôi.

Nay đă rời xa,người ơi có biết

 

ĐK:

 

Ḷng vẫn luôn thầm nhớ bao ngày tháng xưa c̣n đó không phai tàn.

Bước đi trong mưa anh gọi tên,sẽ yêu nhau đôi ta măi không rời.

Người ơi hỡi có biết ân t́nh đó vẫn cháy măi trong ḷng anh.

H́nh bóng thiên thần đó luôn hằn măi trong trái tim anh bao tháng ngày.

Thiết tha trên đôi môi câu t́nh yêu,ngắm sao rơi trong đêm thương nhớ nàng.

T́nh yêu đó vẫn măi luôn nồng cháy với kỷ niệm xưa

anh vẫn yêu

Ngọc Dung


Anh Vẫn Yêu Em

(chưa biết)

 

 


Mùa thu đến có lá vàng rơi đầy.

Ḷng anh đến với nỗi đắm đuối nhớ em bằng tháng ngày.

Người yêu ơi khi anh nghe có em đang cười đùa.

Bàn chân anh sao đi liêu xiêu muốn quay cuồng

Từ lâu lắm con tim anh chợt xao động

từ lâu lắm muốn nhắn với gió tiếng ḷng bao tâm sự

từ lâu lắm muốn bước đến nói với em một điều

Người yêu hỡi yêu em si mê và không biết giận.

 

I LOVE YOU SO I NEED YOU SO.

anh yêu em bên lá úa vàng đợi chờ

anh yêu em bên tiếng ngơ ngác nai vàng ngóng thu .........

 

I LOVE YOU SO I NEED YOU SO

 

Ta yêu nhau quên hết tháng ngày muộn

phiền

mong mai sau duyên kiếp như lá vàng sẽ

nhớ măi măi mùa lá phai.......

Hoài Thương


Anh Về Kẻo Mưa

Ngân Giang

 

 

 


Nếu chiều nay không có anh, ai sẽ đưa em về?

Tṛi sắp đổ cơn mưa, sao anh c̣n đứng măi

Hăy nói một lời, có phải anh giận em?

Có phải anh giận em?

 

Nếu ngày mai xa cách nhau, em chẳng nên âu sầu

Trời có đổ mưa ngâu, đôi ta chẳng tan vỡ

Dẫu biết t́nh đầu rất dễ chia ĺa nhau

Để ch́m vào trong bể dâu

 

Yêu nhau từ độ nào, mấy mùa trăng lên cao

Thiết tha mối duyên đầu, để t́nh đôi ta bền lâu

 

Mùa thu lá bay bay thật nhiều

Kỷ niệm càng thương bấy nhiêu

 

Nếu t́nh đôi ta dở dang, anh hăy xem như là

Một giấc ngủ chiêm bao, mai sau cũng quên hết

 

Đôi hướng cuộc đời có lẽ không gặp nhau

Em về kẻo trời mưa mau

©¿®


Anh Về Một Chiều Mưa

Duy Khánh - Anh Thy

 

 


Slow Rock, 4/4

 

Giữa ḷng mưa chiều người đă về đây

Gió bạt núi rừng t́m cánh hoa phai

Người về, quê hương xanh ngàn lá,

Hoa xuân vương mầu má người em ngóng chờ

Có phải chúng ḿnh hẹn ước từ lâu

Sẽ trọn bước đời đẹp ánh trăng sao

Để chiều mưa thôi rơi sầu năo

Hoa tươi lên mầu áo

Buồn vui có nhau

 

Bao năm cách xa người ơi,

Bao nhiêu thương nhớ nào nguôi,

Bao ân t́nh xưa c̣n măi,

Giờ người về đây: Thôi nghe sầu nhớ thôi nghe mong chờ

Vắng tiếng bơ vơ sầu ánh mắt xưa

Và người em thơ không buồn nữa,

Hoa xuân thôi tàn úa

Dài thêm ước mơ

 

 

Tham khảo: Nhạc Việt - Trường Hải biên soạn - Tập 14

Lê Phan


Anh Về Một Mùa Trăng

Trần Nhật Bằng

 

 


Slow Waltz

3/4

1.

Nh́n vầng trăng lên sáng soi

Khắp trên ngàn nơi, thắm hương duyên đời

Và gịng sông trôi lững lờ

Thời gian xóa mờ, vương vấn đường tơ

 

Hẹn một mùa trăng sẽ về

Về say ấm t́nh, về vui thái b́nh

Khúc ca thanh b́nh nhịp nhàng

Một mùa trăng sáng chờ anh bước sang …

 

2.

Và gịng thời gian đă qua

Biết bao mùa hoa vẫn không phai nḥa

T́nh quê hương ôi nhớ thương

Ḷng bao vấn vương, mong lúc hồi hương

 

Người về đây trong tiếng ca

Mùa vui thái ḥa, đẹp bên mái nhà

Nước non tưng bừng vui ngày tươi sáng

Mùa chiến thắng vẻ vang…

 

Nhạc hồn quê lai láng

Vương cung đàn một mùa trăng sáng

Đường về tuy xa vắng,

Nhưng ước mong tràn dâng

Chờ một mùa trăng sáng tươi

Khúc ca đầy vơi, lắng nghe nên đồi

 

Chàng v́ non sông đă về,

Trọn câu ước thề, vui với t́nh quê

Mùa đẹp t́nh thương đón chờ,

Mùa vui thái ḥa, về bên mái nhà

Nắm tay xây một cuộc đời tươi mới

Ḷng phơi phới người ơi !

 

Tài liệu tham khảo:

Tập Nhạc Tuyển 1: “T́nh Yêu và Quê Hương”

Văn Phụng – Đan Thọ - Nhật Bằng - Nguyễn Túc

Ấn hành tháng Giêng 1996 tại Arlington, VA. USA

 

Xin mời nghe Kim Tước hát:

http://inthenight.net/anhve.ram

Hư Vô & Bảo Trần


Anh Về Thủ Đô

Y Vân

 

 


Anh về Thủ Đô chúng tôi chờ mong

Với vạn niềm tin với muôn t́nh thương

Điểm tô phố phường người trai áo xanh

Phố hoa pha màu lá rừng

 

Anh về Thủ Đô ấm êm ḷng tôi

Đứng lại gần nhau nói câu chuyện vui

Chuyện hai chúng minh gặp nhau chốn đây

Lúc quân dân cùng nắm tay

 

Ôi nầy anh !

Áo xanh chiến trường bạc mầu

Mến anh mến từ thuở nào

Người trai tranh đấu

Ôi nầy anh !

Đă mang đến t́nh mặn mà

Đón anh những lời thật thà

Ḷng dân mong chờ

 

Anh về Thủ Đô biết bao là vui

Đă để lại đây mến thương đầy vơi

Người dân nước Việt ghi ơn các anh

Đă hy sinh v́ giống ṇi

 

Anh về Thủ Đô nước Nam tự do

Chút quà mừng anh chiến binh đường xa

Là muôn tấm ḷng yêu thương đón anh

Đón anh trai hùng bước qua !

 

Anh về ………….bước qua !

Anh về Thủ Đô vui mừng đây đó

Muôn ḷng dân đang đón chờ !

 

 

 

Tài liệu tham khảo: Tuyển tập nhạc: Đường Đi Không Khó

Nhà xuất bản Văn Nghệ Dân tộc.

Cục Tâm-Lư-Chiến ấn hành 1974 .

 

 

 

 

Hư Vô


Anh Về Với Em

Trần Thiện Thanh

 

 


Cho em KHÔNG BAO GIỜ NGĂN CÁCH

 

Bolero

 

Anh về với em,

như chim liền cánh như cây liền cành.

Như đ̣ với sông,

như nước xuôi gịng vào ḷng biển xanh.

Em ơi trăng c̣n sáng nên t́nh yêu vẫn c̣n mang,

Em ơi sương c̣n xuống nên tim côi mong sưởi ấm.

Ta xa nhau lâu rồi,

ta mong nhau lâu rồi, gần nhau đêm nay thôi...

 

Anh về với em,

mai ta lại cách xa nhau muôn trùng.

Bao ngày nhớ nhung,

vơi hết tâm sự vừa cạn một đêm.

Sao em anh lại khóc khi anh ra đi v́ em?

Hay chăng ân t́nh lớn hơn không gian đôi ḿnh cách?

Mai nay anh đi rồi,

mai nay anh đi rồi,

mai nay anh lại đi...

 

   Không trách em yếu mềm khi con tim đơn côi.

   Không muốn em dối ḷng khi mang mang buồn tủi.

   Anh muốn em hiểu rằng đời chiến sĩ phong sương,

   Nên một lần về thăm bằng vạn ngày gần nhau.

 

   Em biết không những chiều, khi sương thu giăng giăng,

   Anh nhớ xưa chúng ḿnh hay đi trên đường vắng,

   Anh nhớ xưa một lần lặng ngắm ánh mây trôi

   Làm người yêu lính chiến mấy ai gần nhau ....

 

Bây giờ cách xa,

đôi đứa đôi miền nhạt nḥa chiều mưa.

Xin cho ân t́nh sẽ bao la như sương đầu núi,

Xin cho ân t́nh sẽ không mau tan như bọt nước.

Anh đi anh lại về,

em ơi tơ duyên đầu xin trăm năm bền lâu...

Anh đi anh lại về,

em ơi tơ duyên đầu xin trăm năm bền lâu...


Anh Xa Em Rồi

Khúc Lan

 

 


Đêm nay xa anh rồi, mối duyên không nên lời

Cuộc t́nh về đâu giữa biển khơi mịt mù

Tiếng sóng vỗ bên đời những khúc hát xanh ngời

Một cánh chim lưng trời.....

Giữa phố ấy trăng thề rét mướt những câu thề

Én trắng vẫn bay trong vườn cũ

Đêm nay đêm muôn màu

Nước mắt vẫn âu sầu

Cho nhau giấc mơ ngọt ngào

Đêm nay anh xa rồi

Hoang vu trên môi cười

Giọt lệ ngàn thu rơi rụng

Câu thơ trong sương mù

Rượu say trên con tàu

T́nh cũ nay không c̣n

Đêm nay đêm xanh mềm

Câu ca dao bên thềm

Chiếc lá bay trong chiều hoang úa

Yêu thương đă qua rồi

Những khúc hát muôn đời

Trôi theo giấc mơ tận phương trời.

Hoa Nắng


Anh Xin Làm

Mai Anh Việt

 

 


Đừng đi em ơi bên kia núi đau có trời xanh hơn

Bên kia sóng đâu vỗ về mênh mang

Bên kia đời đâu có ǵ hân hoan

 

Đừng xa nhau em hạt sương cũ chan chứa t́nh đơn sơ

Bông hoa cũ vẫn nở trọn trong ta

Những kỷ niệm đâu dễ ǵ phôi xa

 

Đừng đi em nhé v́ những buồn vui sẽ nối ḷng ta

Thành mối dây đời trói ta từ đây (2)

Anh xin làm cỏ dại đón bước chân em

Anh xin làm tàng cây che mát thân em

 

Đừng đi em ơi bên kia gió đâu có ǵ xôn xao

Bên kia nắng đâu có c̣n lung linh

Bên kia trời đâu có nhiều trăng sao

Đừng xa nhau em ḍng thư cũ em có c̣n say mê

Chân em có khi mỏi ṃn lê thê

Hăy trở về bên gối mộng đêm nao.

Quên


Anh Yêu Của Em (pretty boy)

Phạm Thanh Thảo

 

 


* Chàng mang v́ sao sáng ngời

Cùng Em đùa vui khắp trời

T́nh yêu ta như ánh trăng bừng sáng màn đêm

Em luôn mong măi bên Anh.

 

Mặc cho trời giông tố về

Cầm tay vượt bao thác ghềnh

Niềm tin yêu toả sáng trong tim Anh và Em

Rạng ngời ánh mắt ôi nồng say.

 

** Chàng ơi! Nghe đại dương từng đêm sóng vỗ ru bờ êm

Nghe dường như lời Anh nói yêu măi không rời

Em ngồi đây h́nh dung dáng Anh

T́nh ấm như ngọn nến dịu êm…

 

Và t́nh yêu dành riêng tặng Anh măi không bao giờ phai

Yêu người cho dù bao đổi thay

Vẫn luôn bên Anh dù bao khó khăn

Em măi xin nguyện cùng.

 

( Repeat *- ** )

...Và trong cô đơn hay gian khó ḿnh luôn nhớ nhau

Đến và hát với Em…

 

( Repeat ** )

giaidieu.net


Anh Yêu Em

Vũ Quang Trung

 

 


Ngày tháng trôi theo mùa lá rơi,

Em như cái bóng vô h́nh noi tim anh.

Đường phố cũ, hàng cây quen,

Ly cà phê đắng hương vị nụ hôn đầu

Anh có nhớ chúng ḿnh bên nhau

Như tia nắng đầu chớm hé môi em.

Anh có nhớ chúng ḿnh bên nhau

Ôi làn gió thu vờn bay mái tóc ẹm

 

 

Ngày tháng trôi theo mùa lá rơi,

Em như cái bóng vô h́nh noi tim anh.

Đường phố cũ, hàng cây quen,

Ly cà phê đắng hương vị nụ hôn đầu

Anh có nhớ chúng ḿnh bên nhau

Như tia nắng đầu chớm hé môi em.

Anh có nhớ chúng ḿnh bên nhau

Ôi làn gió thu vờn bay mái tóc em

 

 

Ngày tháng trôi theo mùa lá rơi,

Bài hát ta trao nhau

Bên đường phố cũ, hàng cây quen,

Ngọn gió vui đùa thiếu h́nh bóng em.

Em có biết anh vẫn chờ em

Để trao em nụ hôn khát khao.

 

***

 

Giọt nước mắt ngày nào

Khi anh nói lời yêu em.

 

 

 

tvmt


Ảo Ảnh

Y Vân

 

 


Yêu cho biết sao đêm dài

Cho quen với nồng cay

Yêu cho thấy bao lâu đài

Chỉ c̣n vài trang giấy

 

Gịng mực xanh c̣n đấy

Hứa cho nhiều dù bao lời nói

Đă phai tàn thành mây thành khói

Cũng xem như không mà thôi

 

Những ân t́nh em đong bằng nước mắt

Khóc cho đầy hai chữ t́nh yêu

Phấn hương nồng anh xem tựa tấm áo

Đă thay màu ân ái từ lâu...

 

Những neo thuyền yêu đương thường dễ đứt

Khiến bao chiều trên bến tịch liêu

Vắng con tàu sân ga thường héo hắt

Thiếu em ḷng anh thấy quạnh hiu...

 

Xưa đêm vắng đưa nhau về

Nay đơn bóng đường khuya

Khi vui thấy trăng không mờ

Ḷng buồn nên trăng úa

 

Ḱa phồn hoa c̣n đó

Những con đường buồn vui lộng gió

Những ân t́nh ch́m trong ḷng phố

Cũng theo hư không mà đi

 

tvmt


Ảo Ảnh

Ngọc Đại

Vi Thuỳ Linh

 

Vươn tay chới với

Người đàn bà đợi

Cây khô bứt tiếng gọi

Lá hừng hực đỏ

Trước nhà em mà tu viện, cây nữ tu

Chỉ nghe gió thất thanh, trong đêm

Trút áo bốn mùa tiếng khèn quanh quất

Không có bước chân nào thực ḷng yêu;

Dừng trước nhà tu kín mà!

Bỗng tiếng hát ru tṛn thiếu nữ, đâu đó!

Mùa xanh chớp mắt a ha!

Ḱa lá xám liệng bay ́ a,

Qua mái tu viện ́ a,

Ô hô! Ḱa những cánh chim vụt bay, về trời

Ô hô! Ḱa những cánh chim vụt bay, về trời

Í a ́ a i a ́ a, í a i a i a ́ a!

 

 

Mèo Ướt


Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà

Phạm Duy

Hữu Loan

 

Nàng có ba người anh đi bộ đội lâu rồi

Nàng có đôi người em có em chưa biết nói

Tóc nàng hăy c̣n xanh, tóc nàng hăy c̣n xanh...

Tôi là người chiến binh xa gia đ́nh đi kháng chiến

Tôi yêu nàng như yêu người em gái tôi yêu

Người con gái tôi yêu, người em gái tôi yêu.

Ngày hợp hôn tôi mặc đồ hành quân

Bùn đồng quê bết đôi giầy chến sĩ

Tôi mới từ xa nơi đơn vị về

Tôi mới từ xa nơi đơn vị về

Nàng cười vui bên anh chồng kỳ khôi

Thời loạn ly có ai cần áo cưới

Cưới vừa xong là tôi đi.

Cưới vừa xong là tôi đi.

 

Từ chốn xa xôi nhớ về ái ngại

Lấy chồng chiến binh mấy người trở lại

Mà nhỡ khi ḿnh không về

Th́ thương người vợ, bé bỏng chiều quê.

Nhưng không chết người trai chiến sĩ

Mà chết người gái nhỏ miền suôi

Nhưng không chết người trai chiến sĩ

Mà chết người gái nhỏ miền suôi

Nhưng không chết người trai chiến sĩ

Mà chết người gái nhỏ miền suôi

Hỡi ôi ! Hỡi ôi !

 

Tôi về không gặp nàng

Má ngồi bên mộ vàng

Chiếc b́nh hoa ngày cưới

Đă thành chiếc b́nh hương

Nhớ xưa em hiền hoà

Áo anh em viền tà

Nhớ người yêu mầu tím

Nhớ người yêu mầu sim.

Giờ phút ĺa đời

Chẳng được nói một lời

Chẳng được ngó mặt người...

 

Nàng có ba người anh đi bộ đội lâu rồi

Nàng có đôi người em, những em thơ sẽ lớn

Tóc nàng hăy c̣n xanh, tóc nàng hăy c̣n xanh

Ôi một chiều mưa rừng trên chiến trường Đông Bắc

Ba người anh được tin người em gái thương đau

Và tin dữ đi mau, rồi tin cưới đi sau.

 

Chiều hành quân qua những đồi sim

Những đồi sim, những đồi sim, đồi tím hoa sim

Tím cả chiều hoang biền biệt

Rồi mùa Thu trên những ḍng sông

Những ḍng sông, những ḍng sông làn gió Thu sang

Gió rờn rợn trên mộ vàng

Chiều hành quân qua những đồi sim

Những đoàn quân, những đoàn quân và tiếng quân ca

Có lời nào ru ời ời :

À ơi ! À ơi ! Áo anh sứt chỉ đường tà

Vợ anh chết sớm, mẹ già chưa khâu

Những đồi sim, những đồi sim, đồi tím hoa sim

Đồi tím hoa sim, đồi tím hoa sim

Đồi tím hoa sim, đồi tím hoa sim

Đồi tím hoa sim...

 

 

 

 

hoàngthị


Áo Cưới Không Nàng Dâu

Dạ Từ

 

 


Từng chiều vàng, trên cánh đồi hoang,

tôi đến thăm mộ nàng.

Đây cánh hoa hồng, cài lên vành bia,

thương tiếc làm sao nguôi.

Chuyện ngày xưa c̣n đó tôi với nàng yêu nhau

Đời cùng con số nghèo đâu dám nghĩ cao sang

Nàng chỉ mơ một ngày vui nhất đời

Áo cưới hoa hồng em mặc để làm dâu

Nhưng ai đâu ngờ t́nh duyên nay đă lỡ

Nàng ra đi trước ngày làm lễ cưới

Trăm năm ai xui duyên t́nh ḿnh vỡ tan

Để buồn lên ngày tháng

 

Nay áo cưới hoa hồng đó

Anh mới vừa may xong

Sao chẳng mặc một lần

Để em sang nhà chồng

Trọn duyên trọn kiếp, cho thỏa ḷng ước mơ

Màu kỷ niệm, đôi áo c̣n đây, nghe xót xa ngậm ngùi

Em bỏ dương trần, để riêng ḿnh anh, thương nhớ làm ưu tư

Một người ôm mộng ước đi đến vùng hoang vu

Một người mang nỗi sầu lên chín tầng thương đau

Giờ c̣n đâu, một lần mơ áo nàng

Áo cưới hoa hồng nay chẳng có nàng dâu

Xích Lô & Dũng Hồ


Áo Dài Việt Nam

Jo Marcel

 

 


Xinh, xinh thật là xinh cô gái Việt Nam

Duyên, duyên thật là duyên cô gái Miền Bắc

Thương, thương thật là thương cô gái Miền Nam

Yêu, yêu kiều dịu dàng cô gái Miền Trung

Rồi một mùa thu ta về ta nắm tay nhau

Cùng hát ca vang mừng chiếc áo dài

Một chiếc áo dài của người Việt Nam

 

Người Việt Việt Nam trong chiếc áo dài

Người Việt Việt Nam tha thướt bước về

Vẻ đẹp Việt Nam ngàn đời không phai

 

Cùng tha thướt bước trên đường của xứ khách

Cùng nắm tay nhau chia xẻ buồn vui

Cùng tiếp tay nhau duy tŕ nét đẹp

Vẻ đẹp của người Việt Nam

 

Xinh, xinh thật là xinh cô gái Việt Nam

Duyên, duyên thật là duyên cô gái Miền Bắc

Thương, thương thật là thương cô gái Miền Nam

Yêu, yêu kiều dịu dàng cô gái Miền Trung

Rồi một mùa thu ta về ta nắm tay nhau

Cùng hát ca vang mừng chiếc áo dài

Một chiếc áo dài của người Việt Nam

Lê Phan


Áo Đẹp Nàng Dâu

(chưa biết)

 

 


C̣n ǵ đẹp hơn những ngày bên nhau

Hai đứa chung vui ư hợp tâm đầu

Em nhớ chăng em mỗi độ hoa Đào

Ḿnh thầm ước đến mai sau

Nhặt hoa kết áo nàng dâu.

 

Ḿnh thường chờ nhau những ngày mưa ngâu

Chung nón che mưa nói chuyện ban đầu

Anh viết câu thơ ư đẹp muôn màu

Ḿnh nào nghĩ đến thương đau

Nào hay yêu mến con tàu.

 

ĐK:

 

Em ơi giờ đây em c̣n phiêu bạn nơi đâu em ơi

Đời em bao ngày nắng mưa dăi dầu

Về đây em có bàn tay nhỏ đêm thâu

Đốt đèn châm lửa cho nhau

Quên chuyện đắng cay cơ cầu.

 

C̣n ǵ buồn hơn những ngày xa nhau

Hai đứa hai nơi cũng một tâm sầu

Em hỡi nơi đây vẫn nhiều hoa đào

Mà người cũ măi nơi đâu

Để cho duyên lỡ nhịp cầu...!!!!

Quốc Mai


Áo Em Chưa Mặc Một Lần

Hoài Linh

 

 

 


Tôi với nàng, hai đứa nguyền yêu nhau

Tha thiết từ đây cho đến ngày bạc đầu

Để sau hết tôi trao nàng nhẫn cưới,

Em cũng tặng tôi khăn hồng thêu cành hoa mai.

 

Tôi vốn nghèo, em cũng chẳng cao sang,

Tay trắng cùng nhau hai đứa dệt mộng vàng

Ngày hôn lễ, em không đ̣i châu báu

Chỉ ước một đôi áo thêu để nhớ chuyện đời

 

Ngờ đâu, giây đứt ĺa đàn,

Nụ hoa chưa thắm vội tàn,

Chưa thương đă sầu chia phôi

Vội đi bỏ đôi áo mới, ai mặc bây giờ em khâu ?

Tôi thẫn thờ, nghe tiếng hàng thông reo,

Thương quá là thương khi nắng ngă về chiều

Nh́n đôi áo tôi thương về dĩ văng

Nhưng vẫn c̣n trông thấy em mặc lễ tơ hồng...


Áo Hoa

Trần Quang Lộc

 

 


Gặp nhau cái thuở ban đầu

Áo xanh áo (ơ) xanh (mà) em mặc một màu thiên thanh

Dáng em đẹp tựa trong tranh

T́nh trong đôi mắt (mà) t́nh trong đôi mắt duyên lành ḿnh đă trao

 

Bữa sau em mặc áo vàng

Áo em (ơ) em mà (mà) nở rộ  một bông cúc vàng

Dịu dàng làn điệu dân ca

Mà nghe ai hát (mà) mà nghe ai hát duyên thề của lứa đôị

Anh về, anh hái nụ hoa si (ơ ... ơ)

Gieo hương thơm cả đưởng đi lối về

Dẫu đời cỏn lắm nhiêu khẽ yêu em cả bốn bề áo hoa

Hôm nay em mặc áo hường vẫn là em đó (ơ) thiên đường

(mà) anh mơ

Mong rằng có chút đợi chờ

Trong đôi mắt đó (mà) trong đôi mắt đó c̣n mơ mơ những ǵ 

 

tvmt


Áo Lụa Hà Đông

Ngô Thụy Miên

Nguyên Sa

 

Nắng Sài G̣n anh đi mà chợt mát

Bởi v́ em mặc áo lụa Hà Đông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn

Mà mùa Thu dăi nắng ở chung quanh

 

Linh hồn anh vội vă vẽ chân dung

Bay vội vă vào trong hồn mở cửa

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết

Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng ǵ đâu

Nhưng sao đi mà không bảo ǵ nhau?

Để anh gọi tiếng thở buồn vọng laị ....

 

Em ở đâu, hởi mùa Thu tóc ngắn?

Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

...Anh vẫn yêu màu áo ấy em ơi

 

 

 

Lâm Viên


Áo Lụa Vàng

Phạm Thế Mỹ

 

 


Ngày xưa em đến, em mặc áo lụa vàng

Em đi trong nắng, chân chim xinh xắn,

chưa hề lấm bụi trần, chưa hề vướng cỏ sầu.

Em đi vào mộng mơ.

 

Ngày mai em đến, xin mặc áo lụa vàng, nghe em hăy nhớ.

Quê hương anh đó, đang cần đến t́nh người, đang cần đến nụ cười.

Cho tâm hồn nghỉ ngơi.

 

Ôi ! nắng lụa vàng, nắng lụa vàng nắng ướt môi em.

Ôi ! nắng lụa vàng, nắng lụa vàng quấn quít chân em.

Trên con đường nầy, ngày xưa, ngày xưa

Trên con đường nầy, chiều nay, chiều nay .....

 

Chiều nay em đến, vẫn màu áo lụa vàng,

như xưa trong trắng, mang theo ánh nắng.

Cho đời bớt lệ sầu, cho ḷng bớt hận thù.

Anh đi vào tuổi thơ.

 

Mùa thu đă đến, trên đường lá rụng vàng.

Anh đi trong nắng, mang theo ánh sáng.

Với màu áo tuyệt vời, với màu nắng rạng ngời,

Anh đi vào niềm vui.

ĐừngTắmChiềuNay


Ảo Mơ (chưa có)

Phạm Mỹ Lộc

 

 



Ảo Mộng T́nh Yêu

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

Minh Thuận

 

Chuyện t́nh ta nay ră đi vào trong giấc mơ

Để ḿnh em mang bao nỗi u buồn

Phút yêu thương bên nhau c̣n đâu hỡi anh?

Cho riêng em ḷng đớn đau

 

T́nh yêu ta qua bao khổ đau đắng cay

Mà hôm nay đôi ta vẫn xa vời

V́ là cuộc đời đâu như ta mong chờ

V́ t́nh yêu trong ta đầy hoài nghi 

 

T́nh là giọt nắng thắp những ánh sáng lung linh

Soi rọi ta trong đêm tối mịt mù

C̣n lại đây vây quanh em hơi ấm của anh

Mà v́ đâu em yêu vội sớm chia ĺa 

 

T́nh là làn gió cất tiếng hát giữa nhân gian

Vang lời ca ngân nga đến tuyệt vời

C̣n lại đây vây quanh em những phút thần tiên

Mà v́ đâu tan ra thành khói ngang trời ...

 

vk


Áo Tím Mùa Thu

Nguyễn Vũ

 

 


Em c̣n ở quanh đây, hay em đă đi xa rố

Em xa vùng biển vắng, hay em lên miền núi cao

Áo tím em c̣n tím, nhưng màu hoa tím rơi

Má em c̣n hồng đỏ, như lần đầu ta yêu nhau

 

Xưa là đă yêu nhau, sao ánh mắt long lanh buồn

Em đi mùa thu lá bay, bay rơi vàng lói xưa

Áo tím em dần khuất, tím lâu hồn tôi giá băng

Xa nhau buồn vời vợi, bao giờ chúng ḿnh gặp nhau

 

Em nhé, chiều nay ḿnh xa nhau, mùa thu cho áo tím phai màu

Màu tím, tôi yêu như lần đầu, dù cho muôn chùng xa cách nhau

Thôi đừng hẹn yêu nhau, thương nhau măi như hôm nào

Tôi đi t́m quên lăng, quên em quên màu tím ái ân

 

Có những khi chiều tím, lá thu vàng trên lối xưa

Xa nhau buồn vời vợi, bao giờ chúng ḿnh thấy nhau

 

tvmt


Áo Tím Ngày Xưa

(chưa biết)

 

 


Thả áo đi vào trong giấc mơ

Yêu mến xưa t́m lên trang thơ

Ḷng vẫn nhớ một mùa thu xưa

Một mùa thu dệt nhiều mộng mơ

Tôi đă yêu đă thương đă nhớ.

 

Giữa lúc thu về trên lối đi

Lưu luyến sân trường hoa thu rơi

Tà áo tím dịu dàng bên tôi.

Và t́nh yêu nhẹ nhàng thầm khơi

Đâu có nghe mùa thu đă rơi.

 

Đ.K

Tôi vẫn mong dù năm tháng dài

Hoa tím đem cài lên tóc ai.

Cho trọn màu tím tôi yêu

Trọn màu hoa tím năm xưa

Và màu áo tím ngây thơ.

 

Tôi vẫn đi vào trong giấc mơ

Nên mỗi khi ḷng nghe bơ vơ

Màu áo tím hiện về bên tôi

Kỷ niệm xưa gợi lại buồn vui

Thương nhớ ai hoài thương nhớ ai.

 

Đ.K.:

Tôi vẫn mong dù năm tháng dài

Hoa tím đem cài lên tóc ai.

Cho trọn màu nhớ không phai

Dù đường đời lắm chông gai

Và ngày tháng trĩu đôi vai.

 

Tôi vẫn đi vào trong giấc mơ

Xao xuyến cung đàn vương vương tơ

Màu áo tím ngày nào xa xôi

C̣n in măi màu đời đẹp tươi

Khi cánh hoa phượng theo lá rơi.

AlexanderTG


Áo Trắng

Hoàng Thanh Tâm

 

 


Áo trắng vờn bay, phố dài thật dài

Áo bay nhẹ trong khu phố trống trải

Áo trắng chiều hôm

Phố buồn thật buồn

Phố im ĺm trong nắng chói, cơn đau ṃn

 

Hoang mang em đi trong cơn cô đơn

Hoang mang em đi bước chân vào buồn

Em có nghe buồn

Em có nghe buồn

Gọi tên giữa vùng phố dài vắng tanh

Nắng chói mông mênh

 

Tóc xơa bờ vai, phố dài thật dài

Phố yên lặng trong hoang vắng nhớ ai

Áo trắng chiều hôm

Bước buồn thật buồn

Cúi vai lặng nghe giá rét len trong hồn 

 

tvmt


Áo Trắng

Mai Anh Tuấn

 

 


Áo trắng vờn bay,

Phố dài thật dài,

Áo bay nhẹ trong khu phố trống trải.

 

Áo trắng chiều hôm,

Phố buồn thật buồn,

Phố im ĺm trong nắng chói, cơn đau ṃn.

 

Hoang mang em đi trong cơn cô đơn,

Hoang mang em đi bước chân vào buồn,

Em có nghe buồn,

Em có nghe buồn,

Gọi tên giữa vùng phố dài vắng tanh,

Nắng chói mông mênh.

 

Tóc xơa bờ vai,

Phố dài thật dài,

Phố yên lặng trong hoang vắng nhớ ai.

Áo trắng chiều hôm,

Bước buồn thật buồn,

Cúi vai lặng nghe giá rét len trong hồn.


Áo Trắng Học Tṛ

Vy Nhật Tảo

 

 


Này em, cô học tṛ, hồn nhiên giữa phố chợ đông

phất phới cánh chiếc áo trắng,

ánh mắt sáng long lanh măi nh́n ai

 

Dường như nỗi tâm t́nh, c̣n vương qua màu mắt

v́ em thức trong mùa thi, hay là v́ mơ nghĩ đến chuyện t́nh

 

Này em, cô học tṛ, miệng nghêu ngao khúc t́nh ca

em như ánh nắng cho hoa lá lấp lánh giữa mùa xuân

 

Ḷng anh như si t́nh, mộng mơ măi trên đường phố

ch́m say với bao vần thơ ơ ờ

quên ưu phiền, quên hết nỗi nhọc nhằn

 

Tha thiết mong được đón em về

đứng dưới cây phượng xưa ngóng trông

Phượng như mưa rơi rơi để ḷng anh chơi vơi

nô nức nghe hồi trống tan trường,

nghe tiếng ve gợi nỗi nhớ thương

anh như kẻ tha phương trở về cố hương

 

Này em, cô học tṛ hồn nhiên vấn trên bờ môi

Yêu những cánh chiếc áo trắng

anh muốn cất tiếng hát về em em ....

 

Này em, cô học trọ tuổi xuân vẫn đang mở lối

ḷng anh măi luôn hằn yêu

yêu vô cùng chiếc áo trắng dịu hiền

CN


Áo Trắng Học Tṛ (chưa Chép)

Từ Nguyên

 

 

 


Mời bạn nghe giùm, chép giùm luôn

 

...........

 

 

Minh Chiến tŕnh bày


Ảo Tưởng

Chu Minh Kư

 

 


Em đừng cho anh niềm tin dối trá

Hăy cho anh giấc mơ đầu đôi mắt thơ ngây

Em dịu êm như hoàng hôn lắng xuống

Đến bên anh ru tâm hồn bao giấc mơ tiên

 

Hăy đến cho nhau những ân t́nh những mê say tháng ngày dài

Hăy đến bên nhau chung say mộng mơ

 

Người yêu hỡi anh vẫn luôn mơ về em

Môi em thơm nồng làm anh say men t́nh ái bao ngày

Chợt anh nhớ khi tiếng yêu chưa kịp trao

Em đă xa rồi c̣n đâu nữa tan giấc mộng vàng

tvmt


Áo Vàng Em Mặc

Phú Ân

 

 


chiều ấy nắng không dừng lại

giống như một chiều nào thôi

Thương tôi áo vàng em mặc

cho màu chiều măi không trôi

và gió thiết tha ŕ rào

bao khát khao nồng nàn t́nh tôi

em như nắng nhẹ giữa đời

cho màu chiều măi không trôi

giờ nắng có c̣n đong lại

trên áo người mặc v́ tôi

chao ơi vẫn nguyên màu áo

mà chiều xưa đă quá xa xôi

giờ đây tháng năm qua rồi

người đi măi mịt mù trùng khơi

trong tôi vẫn nghe niềm nhớ

mà chiều xưa đă quá xa xôi

tvmt


Áo Xanh

Tuấn Khanh (Nguyễn TK)

 

 


1. Ngày em sinh ra, ở nơi con phố không tên trên trần gian tôi. Đời chưa nghe vui, từng đêm nghe tiếng gió reo cho ḷng nao nao. Mẹ may cho chiếc áo xanh, mong đời em thơm lành. Ôi, áo xanh như đời, Ôi áo xanh như đời...

 

2. Ngủ ngoan em tôi, mồ hôi hay nước mắt rơi của Mẹ tôi rơi. Ngày sau ai hay, đời em với chiếc áo xanh có nhiều yên vui. Cầu xin cho sớm mai kia cuộc đời em thơm lành.

Như áo xanh hôm nào (3x)….

 

Chorus:

Giữ chiếc áo ngày mai sợ sẽ phai màu (sẽ phai màu)

Thế giới hỡi hăy thêm màu xanh áo em.

Xếp chiếc áo từng đêm từng đêm em gối đầu.

Giữ măi nhé áo xanh mẹ trao ước mơ, oh… oh….

Như áo xanh hôm nào…. Ôi áo xanh như đời….

 

3. Ngày như thoi đưa, rồi mai như chiếc áo xanh em về nơi đâu. Đời đưa chân em, c̣n không hỡi chiếc áo xanh với mộng mơ xưa. Mẹ ơi xin giữ áo xanh bên mộng xưa thơm lành. Ôi, áo xanh hôm nào. Ôi, áo xanh như đời, Ôi áo xanh như đời….

 

Hoài Thương


Ave Maria

Bach

Phạm Duy

 

Dâng về Mar-i-a

Đây những linh hồn đầy ưu tư

Khép nép trong ḷng Mẹ, ôi hết ưu phiền

Đàn con xin Mẹ âu yếm nối cho lành duyên.

Hăy ban cho hương đời đă tan vỡ trong ngày qua

Và đưa tới nơi mơ hồ.

Mẹ ôi ! Sancta-a Mar-i-a.

Ḷng con run lên v́ nghe tiếng chuông xa xa.

Từ xưa thơ ấu, hoa xuân nở trong gió thơ

Tàn kiếp mong linh hồn siêu thoát Thiên Đường kia.

Ave Mar-i-a

 

Ave Maria!

Jungfrau mild, erhoere einer Jungfrau Flehen

aus diesem Felsen starr und wild soll mein

Gebet zu dir hin wehen

Wir schlafen sicher bis zum Morgen

ob Menschen noch so grausam sind

O Jungfrau, sieh der Jungfrau Sorgen

O Mutter, hoer ein bittend Kind!

Ave Maria!

 

láxanh


Ave Maria

Schubert, Franz

 

 


AVE MARIA (I)

A... á... a à... a... a à a ...

Xin mẹ Ma..ri..a ... cho nước con qua ngày cang qua

Đă mấy mươi năm mẹ ơi sống trong mộng

Ngày mai một ngày tan chinh chiến vui b́nh yên

Hăy ban cho một mùa xuân như ư quên sầu bi

Đầy ơn phứớc trong tay người

Mẹ ơi bao la ḷng Ma..ri...a

Nầy đây muôn kinh qú lạy tấu dâng lên bà

Tạ ơn thiên chúa Ga..ri..en truyền tin khắp nơi

Trần thế thăm bao t́nh ơn thánh nữ đồng trinh

Ave Ma..ri..a

 

A... á... a à... a... a à a ...

Dâng về Ma..ri..a

Đây những linh hồn đây yêu thương

Khép nép trong ḷng mẹ ôi hết ưu phiến

Đàn con xin mẹ âu yếm nối cho lành duyên

Hăy ban cho hương đời đă tan vỡ trong ngày qua

Và đưa tới nơi mơ hồ

Mẹ ơi, Santa Ma..ri..a

Ḷng con run lên v́ nghe tiếng chuông xa xa

Từ xưa thơ ấu hoa xuân nỡ trong gió thơ

Tàn kiếp mong linh hồn siêu thoát thiên đường kia

Ave Mạ..rị..a

Ave Mạ..rị..a

Ave Mạ..rị..a

 

AVE MARIA (II)

 

Ave Maria con dâng lời chào mẹ

Ave Maria con dâng lời chào mẹ

Khi tàn màu nắng chiều và khi sương đêm lặng reo

Con say sưa lời ca chào Ave Maria

Con dâng lên mẹ lời mừng Maria đầy phúc

Maria đầy ơn mẹ luôn có Chúa ở cùng

Maria mẹ hiền từ xinh hơn muôn phụ nữ

Con dâng lên lời ca mẹ tươi hơn muôn ngàn hoa

 

Ave Maria con dâng lời chào mẹ

Ave Maria con dâng lời chào mẹ

Khi trời gặp nắng hồng b́nh minh yên vui trời đông

Con hâng hoan lời ca mừng Ave Maria

Maria mẹ diệu dàng xin nghe con cầu khẩn

Cho nhân dân Việt Nam được mau thoát ách quỷ thần

Maria mẹ hiền từ xin đưa tay ǵn giữ

Cơn gian nan dần qua đàn con yên vui trần gian

 

Ave Maria con dâng lời chào mẹ

Ave Maria con dâng lời chào mẹ

Khi đời đời mỗi người và khi cô đơn lệ rơi

Con say sưa đọc lên lời Ave Maria

Qua bao năm lạc loài rồi đêm sương mờ tối

Maria mẹ ơi hồn con héo úa ră rời

Con trông lên mẹ dịu dàng ôi sao mai bừng sáng

Maria mẹ ơi xin thương vong hồn con

 

Lời Việt 2: Đặng Hoàng Xa

 

Khi có người gần con

Những bóng yêu ma c̣n trên thế gian

phải biến đi v́ con có mẹ hiền

Thoáng trong mơ con hằng trông thấy mẹ cười,

nở như hoa trên môi người

Nhẹ đưa hương thơm tỏa lan khắp đất trời

Mẹ ơi, xin nghe lời ca thiết tha chân thành

Gửi lên mẹ thân yêu của chúng con

Mẹ hỡi xin thương lấy đàn con

Ave Maria !

 

Lời Đức: P. A. Storck

 

Ave Maria!

Jungfrau mild, erhoere einer Jungfrau Flehen

aus diesem Felsen starr und wild soll mein

Gebet zu dir hin wehen

Wir schlafen sicher bis zum Morgen

ob Menschen noch so grausam sind

O Jungfrau, sieh der Jungfrau Sorgen

O Mutter, hoer ein bittend Kind!

Ave Maria!

 

Song_Anh & Hoài Thương


Ave Maria

Văn Phụng

 

 


(viết năm 1976 tại Sài G̣n, Việt Nam)

 

Andante Expressivo

 

3/4

 

Nh́n về tương lai

Thấy con đường dài

Ta đi và đi măi

Tâm tư miệt mài

Trong mây chiều nắng quái

Thấy bao nhiêu h́nh hài

Đọng giọt sương mai

 

Ḷng c̣n suy tư

Với bao tưởng nhớ

Cuộc đời xa xưa

Nào c̣n đâu nữa

Chỉ c̣n mưa gió

Chỉ c̣n câu ca

Nghẹn ngào khấn khúc:

"A ve Ma ri a

A ve Ma ri a

A ve Ma ri a

A ve Ma ri a

A ve Ma ri a

A ve Ma ri a"

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: Ave Maria, nhạc và lời Văn Phụng, Cơ Sở Ấn Loát Walter Bros.

Phạm Anh Dũng


Ave Maria

Gounod

Phạm Duy

 

Cầu xin Mari-a !

Thấm nhuần một ḷng thương chúng ta

Đoái hoài một đàn con xót xa.

Mến tŕu một bàn tay thiết tha của người.

Mẹ ôi ! Mà ḷng trinh tiết toả ngời.

Người mà t́nh thiêng muôn đời

Quỳ niệm, một ṿng hoa đặt trên thánh giá

Những khi chiều tà.

Xin cầu một kiếp nào

Mối t́nh xanh măi mầu, tiếng hát chầu

Đưa bao duyên lành mới qua cầu.

Hoa trong muôn vườn hát khoe mầu

Người cười trong ánh nắng

Tiếng reo yên lành.

Đây đó ta cùng nép dưới ban thờ xin cầu lời thương nhau.

Amẹn

láxanh


Ba Bà Ham Vui (nhạc kịch)

(chưa biết)

 

 


Ba bà, ba bà, ba bà (là) ba bà,

Ba bà đi chợ đường xa,

Mua mắm mua muối (i) cho qua cái nghèo.

Nghèo ni rằng bởi ham đèo,

Năm bảy đứa (í a) một lèo, một lèo mà ra quân.

Tiền nhà, tiền học mà tiền ăn,

Này tiền quần áo (ối cha) mần răng mà chẳng nghèo!

Nghèo ni rằng bởi ham đèo,

Vui chi một lúc để héo xèo, héo xèo mà thiên-thu!

O tèo, cái tĩ, thằng cu,

Đứa kêu đứa réo (ó o), bỏ bu ba bà!

Ba bà, ba bà (là) ba bà,

Ba bà, ba bà (là) ba bà...

 

Ơ.... .... ... ơ.... .... .... ơ

.... .... .... .. hé hé hé...

 

- Chào bà chị!

- Dạ, chào chị à!

- Trời ơi! hôm nay đi chợ, mần răng mà gặp được hai o. Vui quá là vui, hỉ?

- Trời ơi! dzui cái ǵ mà dzui! Rầu thúi ruột chớ... ở đó mà dzui! Người ta có tiền đi chợ mua cá mua thịt mới dzui, c̣n ḿnh th́... trời (hức hức)...

- Sao thế? Sao thế?

- (hức hức)... Hai bà coi nè, trong giỏ chỉ có hai cái trứng dzịt với mớ cải xanh mà cả nhà bảy miệng ăn... mà hai đứa... coi bộ có bao nhiêu đó th́ làm sao mà sống nỗi!!!

- Ôi giời ơi, bà ơi! Trứng vịt luộc giầm nước mắm cải xanh, ăn cũng là tạm ngon rồi bà chị ạ! Chả bù nhà em đây này...

- Sao?

- Tám nhân-khẩu! Xơi toàn là rau muống chấm tương! Thỉnh thoảng có đổi món th́ lại tương chấm dưa chua với cà-pháo ! Đấy...

- Trời... người ta biểu ăn rưá nó bổ gan bổ tạng. Hai o ń, thịt cá mần cho cơ thể dễ phát tham sân si, sinh sôi đủ thứ lục dục thất t́nh...

- Ôi! th́ nghèo quá nói bậy cho nó đỡ khổ dzậy chớ... cứ tương chao rau muối hoài...

 

Trước sau chẳng đau cũng bịnh,

Người ngợm eo xọp vàng thịnh,

Đâu bự, đít dẹp, khó coi!

Ba xườn hai hàng phơi đủ!

Mắt như ốc bu trợn trừng!...

 

Th́ rằng là: máu mất hết,

Nh́n mà nhầm như con cá lúc chết !...

 

Khổ ni biết kêu mô chừ !

 

- Ḿnh làm th́ ḿnh chịu chứ kêu ai ! Lỡ ba cái số ăn mày mờ !...

- Đấy! ăn mày thật đấy bà chị ạ. Nhà em cả vợ lẫn chồng nhá, lại thêm cái Nhớn, cái Bé, cái Bo Lan, cái Lê, cái Lựu, cái Tĩ, cái Tèo nhá! Cứ làm tắt mặt từ sáng đến chiều, rồi hồng hộc từ chiều cho đến khuya, lắm khi chưa đủ c̣n phải tranh thủ làm đêm nữa đấy! Ôi giời ơi, thế mà vẫn cứ nghèo cơ chứ lỵ! Quần th́ ống cụt ống cao nhá, chả sắm nổi một bộ cánh xem cho nó ra tṛ cơ!

- Cửa nhà tôi có khác chi mô! Quần quật quanh năm đủ ba trăm sáu mươi lăm ngày mà gia sản ông bà để lại cứ rủ nhau lần lượt ra đi gần cạn sạch.

- Đi đâu dzậy? Đi đâu dzậy, hả bà ch ? Hả?

 

Ơ.... .... .... .... .... .... .... .... ơ

 

- Ngừng lại! ngừng lại!

- Cái ǵ dzậy? cái ǵ dzậy?

- Xe cấp cứu! xe cấp cứu! xe cấp...

- Trời ơi, bà ń! Ta ḥ mái đẩy mờ...

- Người ta ḥ mà bà nói đi xe cấp cứu.

- Bà ḥ đấy à?

- Dạ.

- Thế th́ bà ḥ tiếp đi.

- Dạ.

- Tôi tưởng xe cấp cứu đến!

- Hứ!

 

Ơ.... .... .... .... .... .... .... .... ơ

Cái tủ áo với bộ sa-lông nó dông sang nhà Bảy Xế,

Cái tủ thờ với bộ bàn ghế th́ bán rẻ cho thím Hai Phô,

Cái đôi hoa tai ngày cưới nó vô tiệm cầm-đồ,

C̣n cái ra-dô cát-xét nó (ớ)

C̣n cái ra-dô cát-sét ra chợ-trời từ khuya.

 

- Ôi giời ơi! buồn nhể? Bàn ghế tủ giường bán đi... th́ ḿnh lăn ra đất ngủ, có chết cái thằng tây nào đâu ! Nhưng có cái ra-dô cát-sét đấy mà ra chợ giời th́ lấy ǵ mà bà chị nghe cải lương, hở bà chị?

- Thôi thôi đi mấy bà ơi! Già bành tơ không à... hổng lo... ở đó mà lo... không... không có cái ra-dô cát-sét nghe cải lương. Trời ơi! (hức) tui nói... (hức) hoàn cảnh cuả tui đây nè (hức) nó khổ lắm...

- Thôi nín đi! O ni răng cứ sụt sùi hoài vậy?

- Chứ hai bà nghĩ coi, hai bà c̣n có tủ có giường đem cầm đem bán. C̣n tui... đến một miếng cạp đất cũng không có nưă. Túng cùng phải đem bán...

- Bán cái ǵ đấy?

- Bán cái chi?

- Bán con!

- Úi giời ! úi giời ơi! úi giời ơi!

.... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .

 

- Trời ơi! thời buổi ni cũng có chuyện nớ hỉ!

 

(híc híc)

Ḥ... ớ... ơ

Th́ thân không một cắc dính thân,

Cho con đi ở đợ cũng bằng bán con.

 

- Giời ơi! ở đợ thế mà tôi tưởng chị cho nó vào xe tua chứ ư!

- Thôi! tui đang than-thở mà chị nói ǵ đâu không hà.

 

Thằng Hai gửi bác hàng cơm,

Con Ba gởi thím Tư Ṛm hàng bún riêu,

Thằng Út Nhứt gửi chủ trại heo,

Út Nh́ chăn dzịt mốc meo ngoài đồng.

Ḥ... ớ... ơ

Út Nữa bắt ốc moi c̣ng,

C̣n thằng Út Trót tập bồng giữ em.

 

- Nó giữ thằng Út Ráng đó. Đó thấy không (hức) hai bà thấy không (hức)...

- Ôi cha mẹ bố tôi ơi! Út đâu mà Út lắm thế?

- Kiểu ni sang năm o ráng thêm thằng Út Hết chứ chưa thôi hể?

- Chắc ǵ đă chịu hết cho đâu! Em tính là bà chị Chín Nam này này ham vui số một đây. Không khéo th́ lại Út Hết rồi lại Út C̣n lại Út Thêm, Út Thừa, Út Sót...

- Thôi thôi thôi, thôi đi bà ơi! Trời ơi thấy người ta khổ hổng thương sao? c̣n chọc quê người ta nữa!

- Lo hộ cho bà chứ ai mà sung sướng ǵ mà chọc quê bà đâu! Cùng một ruột cả đấy mà! Này nhá, mới tháng trước đây thôi, thấy bố con chúng nó nhà tương rau dưa hành măi, người ngợm th́ cứ gầy gọc xanh lơ xanh lác ra, trông mà của đáng tội. Em này, bậm gan, ra chợ cân trăm ram thịt nhá, về cho bố con nó có chút vi-ta-min đấy mà.

- Trời ơi... sang ơi là sang à... c̣n có tiền ăn thịt là cha chú lắm rồi!

- Thịt bữa nay nghe đâu tới mười-lăm ngàn đồng một kư đó hai bà.

- Hôm ư th́ mới có mười-bốn ngh́n thôi! Khốn nỗi bà chị ạ...

 

Trong người này, em vét túi trước, túi sau,

Túi trên thời túi dưới, lẫn cái hầu-bao trên đầu giường!

Tập trung mà đếm đủ vưà ngh́n-rưởi đồng,

Em mấy mà ngả giá: 'Một lạng bán giùm ngh́n ba.'

Định c̣n hai-trăm uống cốc đá trà,

Uống cho mà đỡ khát rồi cuốc bộ về nhà cũng xong.

 

- Rứa là o khéo tính! Đă ăn được thịt c̣n được uống cả trà!

- Đúng rồi! Bà bói vô dạ, không có mất một xu nào đó.

- Ối giời ơi! Tính kỹ thế mà không có ngon sơi đâu bà chị.

 

Con mụ mà hàng thịt cứ mặt trơ trơ,

Chắc giá mà ngh́n-rưởi không giảm cho một đồng nào !

Em nài em nỉ năm lượt bảy lần

Chẳng những nó không bán mà lại, lại c̣n xỏ-xiên.

 

- Xỏ-xiên làm sao dzậy ?

.... .... .... .... .... .... .... .... ... Xỏ-xiên sao ?

- Thế này...

 

Rằng không tiền thời chịu khó ăn kiêng,

Cứ tập mà rau muống luộc,

Chớ mon-men sơi thịt thà !

 

-Ôi trời ơi! nó nói thế à?

-Thế...

 

Thèo leo th́ chỉ tốn nước bọt kề cà,

Thêm hai mà bớt một nghe mà điếc lỗ tai!

 

- Lỗ tai đấy chị ạ...

- Đồ vô giáo dục!

- Đúng rồi!

- Buôn bán chi mà ăn nói như ruồi đục chấm mắm cáy!

- Hớ hớ hớ

- Gặp tôi à? tôi thọi một cái, đấm vào là bể mặt nó ra.

- C̣n tui, tui không có thọi mà tui phang cho nó mấy hèo nó què gị...

- Ấy chết, ấy chết...

- Sao? sao ấy chết?

- Hai cái bà chị mất dạy này!

- Ớ? ơ?...

- Đây này... thưa bà, nó cầm con dao to tổ bố như thế này nhá, bà chị bảo tôi thụi nó nhé, bà bảo tôi phang nó nhé, chưa thụi chưa phang nó xả cho một cái... chỉ c̣n có nước mặc sơ-mi gô-hốt thôi bà ơi...

- Rứa o đành chịu để cho chồng con nhịn thịt hè?

- Dạ không. Túng quá th́ em phải xuống nước than-thở, khóc-lóc, kể-lể t́nh-cảnh nhà em khốn-khổ ngặt-nghèo y như là đi khai lư lịch ứng cử Hội Đồng Nhân Dân ư ! Măi.. con mụ ấy mới là động ḷng... em nói thật với bà chị... nó cắt cho em một miếng thịt nhá... mỏng như thế này... đấy... chỉ bằng hai ngón tay thôi... hai ngón tay thôi... mà là thịt thứ hạng tồi cơ chứ lỵ... mới là đau chứ... Mà cái da cuả nó, bà chị biết không, dày cứ như là tám ly hai...

- Hí hí, phải được năm ly tư hột soàn th́ khoẻ biết mấy! hí hí...

- Sư bố cả làng... cả huyện... cả tỉnh con mẹ hàng thịt mất dạy đấy... nó cắt thịt xong rồi, nó chẳng thèm gói lại... nó quẳng ra như là cho chó ăn đấy chị ạ... (híc) như là cuả bố-thí không bằng (híc, híc)... em nhặt miếng thịt mua bằng tiền... (híc) mà có khác nào là em đi ăn xin đấy bà chị ơi (híc, hấc, hấc, hấc, hấc, hấc)...

- Thôi! nín...

- Đừng khóc nữa, o ơi! Tôi ń, mới hôm qua thôi ń, đi mua tập vở cho xấp nhỏ nhập-học... bốn đứa, mười-hai cuốn... trong túi chỉ c̣n có đủ mua mười cuốn à... ấy là chưa kể hai đứa nhỏ ở mẫu-giáo... một đứa ở nhà-trẻ... chứ đôi ba năm nưă, phải mua tới hai-mươi-mốt cuốn... mần răng mà mua nổi, hở trời ?

- Rồi không mua đủ vở th́ làm sao cho các cháu nó đi học đây?

- Th́ tôi phải cầu-khẩn tỉ-tê với thằng cha cửa hàng Trưởng... xin mua chịu hai cuốn cho đủ số... chỗ hàng-xóm láng-giềng mà...

- Dzậy là ông cửa hàng Trưởng tử-tế quá ha?

- Trời... tổ mạ nó! (hức)...

- Sao kỳ dzậy?

- Trời... tử-tế chi!...

- Làm sao dzậy ?

- (hức) Trời ơi... hắn cho nợ hai cuốn á... nhưng mà mắng-mỏ ḿnh là... là... là...

- Mắng làm sao?

- Nó mắng chị làm sao nào?

- Nó mắng rằng... là: "Nghèo... nghèo mà ham vui... đẻ đái cho nhiều để làm phiền ḷng thiên-hạ. "

- Ối giời ơi! cái thằng cha cưả hàng Trưởng mất dạy nhà chị... thế mà chị im à?... gặp em à, em chỉ cần, nói thật với chị, em tát nó vỡ mồm ra...

- Trời ơi! tát hắn à ?... tát hắn lấy vở sách đâu cho con đi học? Chưa kể thằng cha nó... nó theo nghề bán thuốc Sơn Đông... vơ nghệ đầy ḿnh... người hắn lại to đùng như cái thùng tô-nô... chỉ cần x́ một cái... là hai o lẫn tôi cũng té ḅ dài ra...

-Ơ, ơ, ơ, hổng sợ... hổng sợ... vơ ǵ mà đụng nhằm cái vơ... "Cẩu Xực Xí Quách" cũng phải chào thua thôi!

- "Cẩu Xực Xí Quách"?

- Ờ...

- Là răng mà ghê rứa hỉ?

- Trời ơi... hông biết hả? Là dzầy nè...

- Á... !

- Đó... là dzầy đó...

- Trời ơi... tưởng răng... chứ rưá th́ tôi cũng một cây xanh rờn... ba xấp nhỏ ở nhà tôi, hắn ngán tôi... là... cái miếng nớ đó...

- Ối giời ơi! các bà chị ơi! vơ cuả các bà chị là xoàng... loại xoàng rồi... đây này (h́ h́) em nhiều món độc-hiểm lắm. Em nói thật với bà chị nhớ, em chỉ cần chộp lại thôi... đối-thủ chết đứng như Từ Hải ngay thôi...

- Hắn chết, ḿnh ở tù răng?

- Nhưng không... em buông ra th́ nó lại sống lại...

- Á... hay quá... a Ờ hay quá, hết xẩy, hết xẩy... Dzậy là phải dậy cho tui học chứ à nghen... chụp người ta chết luôn (hi hi) thiệt t́nh là tui hổng có dám... nhưng mà chụp mà người ta chết, buông ra người ta sống lại th́ tui chịu quá chừng à nhe.

- Này này này hai bà chị ơi! nghe em bảo đây nay

- Dạ...

- Nước Việt Nam ta, xưa th́ có bà Trưng, bà Triệu, sau này bà Đoàn thị Điểm rồi th́ là bà Bùi thị Xuân... ḿnh th́ không sánh được các bà ấy rồi...

- Dạ...

- Nhưng cũng phải có tí vơ-nghệ để pḥng thân...

- Dạ... răng đường phố lúc ni là ác-ôn giựt-giọc lu-bù:

 

Đôi guốc cùn hắn cũng xách,

Cái nón-lá rách, hắn cũng không tha.

 

- Đúng, đúng, đúng! Phải học vơ mới được... tôi khoái cái ngón... cái ngón vơ mà bà chụp đó... bà khoe tôi hồi năy đó... (hí hí hí)...

- Yên chí... yên chí nhớn... yên chí... ǵ chứ vơ là nhất đời rồi... tổ bốn đời nhà em để lại mà... đây, biểu-riễn cho bà chị xem nhá...

- Dạ...

- Hai bà chị đứng ra xem nhá...

- Dạ...

- Đây...

- Ớ ớ ớ...

- Trời ơi! bà ń... đánh th́ đánh cho rồi mà c̣n cứ biểu-riễn, biểu-riễn...

- Ơ hay, cái bà chị này rơ là vớ-vẩn... em đang bái-tổ đấy bà chị ạ...

- À thế à ?

- Đây... bà chị nghe nhá...

- Dạ...

 

Thiếu Lâm này nức tiếng ấy một thời,

Chưởng phong mà chỉ lực giết người như chơi!

Duy-đô này xuất-xứ ở mặt giời,

Xáp nhanh, túm gọn, quật thôi dễ-dàng (y ỳ ỳ ỳ y y).

Tai-kân-đô này vốn ở Đại Hàn,

Nội-công mà chỉ-lực đá vàng khó đương (y ỳ ỳ ỳ y y)

Ăng Lê này đánh bốc chứ sở-trường,

Một thoi này sấm sét chứ trâu-rừng cũng "đai".

Đi "đai", đi "đai", đi "đai"...

 

- Đi đai là răng? Nghe lạ quá...

- Tiêng Ăng Lê đấy!

- À?

- Tiếng Ăng Lê!

- Trời ơi, o biết cả tiếng Ăng Lê nữa?

- Đấy... đi "đai"... nhái theo động-từ là "to die"...

- "Tu đai" là cái ǵ ?

- Tiếng Ăng Lê, có nghĩa là chết đấy !

- Trời ơi, o ơi! o rành cả tiếng Ăng Lê nữa...

- Đấy... tôi là quốc-tế mà...

- O ơi ! rưá chứ xứ ḿnh có cái môn vơ chi mà chọi lại cái vơ... với cái vơ nớ không hỉ ?

- Có chứ sao hông ! có nhiều nưă là đằng khác nưă... nghe tôi kể cho nghe à nghe ! Nè, tới tui, bà chị coi tui này nghen...

 

Vơ Ta thời B́nh Định chứ đứng đầu,

Đá cao mà đấm mạnh, dễ nào kém ai.

Đó...

Nghệ An mà Tân Khánh chứ lừng oai,

Con gái mà muá gậy, con trai là hết hồn.

Đó...

Tây Sơn này nổi tiếng như cồn,

Một thời mà hiển-hách hăy c̣n vang danh.

Đó... đó đó, đó đó...

 

- Hay quá! Trời ơi, hai o thạo cả vơ Tây, vơ Ta, vơ Tàu. Rưá tŕnh độ hai o chắc phải thuộc hàng cao thủ à.

- Dạ không ạ, không dám ạ. Chỉ sơ sơ vưà đủ cho người ta mệnh-danh là "sư-tử Hà Đông" thôi bà chị ạ.

- Đây nè, nói thiệt với hai bà đó nhen... vô-phước cha nào mà đụng tới cái móng chưn cuả tui đó hả ?... tui cào, tui xé, tui bẻ vụn ra rồi tui chà-chà dưới đất cho dẹp lép chứ đừng có ḥng mà giỡn mặt à...

- Rồi, tôi biêt rồi... tôi ngó lướt qua hai ông chồng cuả hai o... lúc mô cũng tiêu-điều,  cũng bí-xị, là mười phần tôi rơ mười...

- Phải dzậy chứ bà... trời ơi! đàn ông không thể dễ-dăi, lơ-lỏng với họ được... léng-phéng là phụp liền mới xong...

- Đấy đấy đấy... quá lắm ấy th́... bà chị ơi, nhẹ-nhàng thôi!

- Nhẹ-nhàng là sao ?

- Chỉ xẻo gân nó...

- Trời ơi!

- .... .... .. Ư!!!

- Khất nhượng nó... 

- Trời ơi!

- .... .... .. Ư!!!

- Đổ ch́ vào lỗ-tai nó...

- Hổng được.

- Thế là êm-đềm như mặt nước Hồ Tây thôi.

- Trời ơi, rứa là tôi phải học ở hai o nhiều lắm...

- Hổng dám đâụ... nghe đồn bà chị cũng cao tay giàn trời lắm chứ bộ giỡn hà...

- Ơi giời ơi, chả thế mà bác giai nhà... nhà chị cứ quanh năm một mực khép-nép ngoan lành, suốt ngày không dám ǵ cả...

- Trời ơi, tôi nói thiệt là tôi dễ-dàng lắm...

- Thế à ?

- Ừ, tôi chỉ cần là... một nhúm tiêu... một nhúm ớt... là... là tôi quẹt vào mắt!!!

- Oái ! thôi thôi thôi thôi....

- Cái ǵ dzậy ? cái ǵ dzậy ?

- Thôi thôi, mù rồi, tôi mù rồi !

- Sao ?

- Trời ơi, tôi tỉ vụ thế mà.

- À, thế à ? giả vờ thế à ?

- Ừ...

- Ối giời ơi..

- C̣n mà tôi nói không nghe nưă đó... là... một đường lưỡi lam cạo râu lướt vèo qua vành-tai... rưá là mọi chuyện êm-ấm... là... là... là như mặt nước sông Hương tê...

- Ấy chao ơi! giời đất ơi là giời... ối giời ơi... bà chị nhẹ-nhàng như thế à ? nhỡ tay... ôi giời ơi... làng nước phải kêu giời lên...

- Ơ... nặng tay chi mệt xác... cùng-cực lắm ḿnh chỉ cần vài giọt át-xít là... là dứt nọc ngay...

- Trời ơi ! ác chi mà ác dữ dzậy ? Hèn nào ông trời ông phạt bà chị, bắt bà phải sanh một hơi liền tù-t́ bẩy đứa, cho bà chị chạy gạo vắt gị lên cổ, rồi bà chị già sớm, chết sớm, bởi dzậy tôi nóị..

- Thôi nín đi! miệng o ăn mắm ăn muối... đừng trù-ẻo xui-xẻo hể.

- .... ... .... trời đất ơi! .... .... .... .... .... .... . xui ǵ đâu xui...

- Tôi đa mang bẩy đứa là do...

- Do cái ǵ ?

- Bên nhà chồng tôi, những cái đầu óc cổ xưa nói là phải có con trai để nối dơi tông-đường, mà tôi lại phải sanh con gái... khổ lắm...

- Đấy đấy đấy... th́ đấỵ.. năm đứa con-gái sau này là nó giả quả cho bà chị đấy...

- Thôi im đi! Miêng rắn độc... miệng cá xà...

- Dạ không... miêng em cá hú chứ...

- Trời, mà không chừng o nói đúng... chúng nó đang trả quả cho tôi thiệt rồi chứ c̣n chi nưă... (híc) trời ơi, năm bảy đứa con leo-nheo lóc-nhóc, thiếu ăn thiếu áo, thiếu lu-bù thứ trên đời... chúng thèm một miếng bánh không dám mua, cần một cái khăn không dám sắm. Chúng nó thấy bè-bạn rủ đi xem xi-nê, đi nghe ca-nhạc...

 

Mà ḿnh cay-đắng ngẩn-ngơ hồn!

O nhứt thích cái khăn vuông,

C̣n o nh́ th́ ước cây kẹp tṛn,

O tam đ̣i chiếc nơ xanh,

Chứ o tứ đ̣i cây lược đỏ,

O ngũ th́ đ̣i ngậm kẹo-ke.

Rưá như ḿnh cứ phải giả-bộ không nghe,

Ngoảnh mặt nín khe mà xót ḷng nẫu ruột.

Hai bưă cơm thiếu sau hụt trước,

Tiền đâu mua lo cho con được vuông tṛn.

 

Vưà nghe, em sắt-se trong ḷng,

Như người ta bảo, sách c̣n ghi: "Phu tử khổ v́... "

Đằng này chị em ta đă cùng nhau bao tháng bao ngày,

Cùng chung oan-trái, khổ-đau v́ thân con gái,

Ai sướng cười vui nào hay, để cho tay ḿnh gánh riêng ḿnh

 

Ơ.... .. ớ.... . ờ.... . ơ.... ... ḥ ới

 

- Chị ḥ nữa đấy à?

- Dạ

 

Ơ... cái tập-quán cổ xưa nó đưa tôi vào chỗ cực,

Chứ bẩy lượt lâm-sàng là bẩy lượt toi công!

Chứ bây chừ mà một lũ long-đong cho tủi thân làm mạ,

Ơ... chứ tủi thân làm mạ lo cho con không tṛn...

 

- Híc.... híc...

- Nín đi! Ối giời ơi làm ǵ mà khóc thế ? Gớm cái mặt cuả bà chị khóc... cứ như là con lợn-xề đấy bà chị.

- Trời ơi trời, bà nói cái mặt bà giống mặt heo đó..

- Trời ơi  hai người cứ chửi tôi thế à? Bây giờ đừng chửi nữa... bây giờ tôi là bẩy đứa hè... bây giờ bà.... là.... là... bà mấy hè?

- Ối giời ơi! tôi th́ ít hơn bà chị nhiều...

- Bao nhiêu?

- Mười-bốn đứa...

- Trời ơi !

- .... .... . Trời ơi! hèn chi...

- Xong rồi là tôi mới hư thai đấy...

- Tầm thường!....

- Nhưng mà có phải tại tôi đâu! tại "ông mănh" nhà tôi cả đấy... tôi đă bảo: "Này, bố nó nhé... này, tôi đẻ cứ như... ", ông ấy bảo: "Ư sời ! cứ đẻ th́ đẻ... việc ǵ mà phải... mẹ mày cứ là vớ-vẩn... ", thế là tôi lại đẻ nữa cơ. Bà chị ơi tôi khổ lắm... nó cứ đè lên đầu lên cổ tôi cơ !!!...

- Đè th́ bà phải vùng lên!

- Vùng lên thế nào?

 

Vùng lên, vùng lên, vùng lên.

Vùng lên quyết đ̣i dân chủ.

Vùng lên, vùng lên, vùng lên.

Vùng lên quyết đ̣i tư-dọ

La lá là là là là là la,

La lá là là là là là la...

La lá là là là là là la,

La lá là là là là là la...

 

- Vùng lên đi ! vùng lên

- Vùng lên? trời ơi tôi đâu có vùng lên...

- Bà làm cái ǵ dzậy ?

- Vùng lên! không... không...

- Bà làm cái ǵ dzậy?

- Trời ơi ! không nổi, không nổi... bà chị, hai bà thương em một lúc đi... ối trời ơi, bà chị ơi!... một bà th́ bẩy, một bà th́ tám, c̣n em mười-bốn, hai bà cộng lại mới bằng em... chân em nó run bắn lên cả rồi... không vùng lên nưă đâu... mới lại thưa bà chị, việc ǵ mà phải vùng lên vùng xuống... vùng lên rồi lại con không cha không mẹ, lại khổ nưă... bây giờ ḿnh cứ lấy kinh-nghiệm bản thân chị em ḿnh đây, khuyên lại các chị em kia. Đây, các chị em nhá, nhớ mỗi gia-đ́nh chỉ hai con là đẹp lắm, đừng có bắt-chiếc chúng tôi thế này là xấu lắm... đấy... trông đây này... đây... đấỵ... cứ như là lợn-xề... mất cả tuổi xuân-xanh rồi... đấy!!!... Bà chị!

- Chi?

- Bà chị có cái cách ǵ mà không đẻ nữa không?

- Trời ơi ! không biết chi hết!!!

- Dạ...

- Bây giờ không đẻ nữa là đi đặt ṿng...

- Đặt ṿng hả? ṿng cẩm-thạch hay mă-năo?

- Trời... bà ń... không biết... ṿng nhưạ... ṿng hóa-chất...

- Cao-su í à?

- Ừ...

- Bé thế à?

- Ừ... 

- Để vào đâu?

- Á!!!

- Để vào lỗ-mũi à ?

- Thôi, đừng vô-duyên... trời ơị... đặt vào nơi không sanh-nở nữa...

- Í.... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .. hổng được đâu, mắc-cở lắm

- Ơi giời ơi! không được đâu!.... .. trời ơi, cái ṿng bé xíu ấy mà để vàọ... hi hi hi

- Trời ơi! may mà mắc-cở, một bà tám c̣n một bà mười-bốn... trời ơi, không mắc-cở chắc là ba-chục quá! Bây giờ không đặt ṿng phải không?

- Vâng.

- Không đặt ṿng bây giờ là uống thuốc.

- Vâng, cứ đưa thuốc đây, em làm một lúc một vốc, một... một...

- Nhưng mà em cũng ngán uống thuốc lắm rồi!!!

- Không có một vốc đâu. Bây giờ là mỗi ngày tiêu-thụ một viên...

- Ấy! không được, không được bà chị ơi... Em bây giờ đầu óc nó lăng lắm rồi...

- Lăng sao?

- Giời ơi ! Em quên nhá bẩy ngày em không uống là em đẻ liền một lúc bẩy đứa nữa th́ chết nhà em...

- Thôi, bà đừng có nói ǵ đâu không à !...

- Trời ơi! đặt ṿng không chịu, uống thuốc không chịu... bây giờ c̣n một biện-pháp chót...

- Dạ, là sao?

- Thế sao?

- Là đi Nhựt...

- Đi Nhựt ?

- Á.... . đi Nhật ?

- Đi Nhựt!

- Bà định mua cái ǵ ?

- Đi mua bán... đúng rồi, nếu thấy cái ǵ có lời là...

- Hai bà nói chi ?

- Dạ, đi Nhật.

- Đừng vô duyên quá đi...

- Sao dzậy ?

- Cữ theo Nhựt, cữ theo phương-pháp Ogino.

- Cữ theo Nhật ?

- Dzậy mà tôi tưởng đi Nhựt...

- Cữ theo là mười đầu mười cuối tha-hồ...

- Á.... há há há

- Ố.... .... .... .... .... ô

- Nhưng mà mười ngày giữa là phải cữ...

- Ớ.... . ơi! Thế th́ không được rồi bà chị ơi. Gớm, ông xă nhà em ông là thi-sĩ mà, gớm cứ thơ về, ông chỉ cần là là...

 

Rủ nhau mà lên núi hái chè

Cho em gặp thằng phải-...

 

- Thôi thôi thôi thôi! Trời ơi đừng nói bậy-bạ, khổ quá đi! Bây giờ hai bà ơi, khổ lắm rồi, thôi được rồi, cho hai bà bây giờ vào Sài G̣n.

- Vào trong ư làm ǵ ạ ?

- Vào ăn-xin !!!

- Ớ ?

- Nghèo quá mà, đẻ nhiều quá mà! nhà không đủ ở, cơm không đủ ăn, bây giờ quần áo... bây giờ khổ quá... bây giờ bịnh-hoạn không thuốc men chi cả... mà đè quá... bây giờ tôi đi.

- Khoan

- Ấy ấy bà chị ơi, khổ lắm bà chị ơi, đừng giận-dỗi nưă, cho em xin đi... thưa với bà chị, nói là đuà thế thôi, chứ làm sao mà đẻ được nưă, khổ thế. Thế th́ bây giờ hai chị em chúng em xin chị dắt chúng em đi đặt cái ṿng.

- Bây giờ đi ha ?

- Vâng.

- Chịu đi ha ?

- Đi đặt cái ṿng, ờ...

- Ờ, bây giờ nghe tôi nói hè...

 

Phen ni ngẫm nhớ khi xưa mà chưà nghe không!

Vui chi xin đừng quên lúc chạy không ra gị!

Giờ đây em đă phân rồi, đều hay lẽ hơn,

Kế-hoạch dân-số, xin nhớ chấp-hành y-boong !

Xuân sang xin gởi đôi câu chào mừng chị em.

Mong sao trên đường đi tới không phải lỡ-làng,

Việc non việc nước chu-toàn, việc nhà khang cùng an,

Kế-hoạch dân-số, xin nhớ chấp-hành, bạn ơi!

Chấp-hành bạn ơi!

Bảo Trần


Ba Bà Mẹ Chồng

Duy Nhượng

Duy Nhượng

 

Ngâm:

 

Tôi nghĩ đến chuyện đời dang-dở kể tự thời ông Bành Tổ về sau,

Con người ta ăn ở với nhau khác nào như thể nàng dâu với mẹ chồng.

Nàng dâu hay kể xấu mẹ chồng, như Nga với Mỹ rơ một ḷng thương nhau.

 

Nói:

 

C̣n mẹ chồng th́ sao?

 

Ngâm:

 

C̣n mẹ-chồng lại tố-khổ nàng dâu, như hai cô ca-sĩ có khen nhau bao giờ.

 

Hát:

 

Ba bà đi bán lợn-xề (ba bà đi bán lợn-xề),

Ấy thế mới gặp ngày hôm nay là ngày thứ-sáu,

Ba bà lóc-cóc (ba bà lóc-cóc), ba bà trở về lon-ton (trở về lon-ton).

Đi bán lợn con, chứ ba bà này bây giờ thời đi bán (bán) lợn con.

Hôm nay là cái hôm cấm thịt, bà ơi...i!

Cũng lon-ton, ấy lon-ton chạy (chạy) về.

Đi đường xa có bạn-bè (đi đường xa có bạn-bè),

Ấy thế mới chuyện-tṛ loanh-quanh,

Ba bà nói xấu, ba bà bới móc, ba bà bốn-mối năm bè kể tội con dâu (kể tội con dâu).

Than-văn một câu, chứ bà đi đầu thời rỉ-rền than-văn một câu:

"Ôi thôi, là ôi thôi! nói chuyện, bà ơi...i!, đến nàng dâu (đến nàng dâu) mà (mà) buồn."

 

Nói:

 

Bà người trung hỏi: "nàng dâu bà reng? nói nghe coi!"

 

Bà người nam trả-lời: "th́ để thủng-thẳng ta nói chứ làm ǵ mà gấp vậy!"

 

Hát:

 

Nàng dâu nhà tôi (ối a) cầm tinh con hợi (ối a), vừa ngu lại vừa dại (ối a), vừa béo lại vừa đen,

Mắt trắng, môi thâm, lưng bằng cái tủ,

Người hôi như cú, đầu tóc bù-xù, đầu tóc thơm-tho như cái ổ chuột-chù,

Làm chậm như rùa, ăn như ăn cướp,

Nói sau quen trước, ruột để ngoài da,

Suốt ngày tơ-tưởng đến cái cô hàng-quà.

Ới dâu ơi là râu!

Ới dâu ơi là rầu!

 

Nói:

 

Bà người nam hỏi: "c̣n con dâu bà làm sao, bà nói thử nghe coi?"

 

Bà người trung trả-lời: "dâu tôi nó giống bà, hai đứa cũng rứa giống nhau, dâu tôi ri!"

 

Hát:

 

Cô nàng dâu quí nhà bà (ối da), cô nàng dâu quí nhà bà,

Ấy thế mới gặp nàng dâu tôi, cá-mè một lứa, dâu bà dâu tôi, cá-mè cá-riếc cũng là một bè như nhau (một bè như nhau).

Nói xấu nàng-dâu (ôi da) chứ không khi nào bây giờ thời tôi nói xấu nàng-dâu.

Thân tôi là cái thân bá-vạ, bà ơi...i!

Rước con dâu (rước con dâu) về mà thờ.

Trong nhà tôi có mẹ già (ối da), trong nhà tôi có mẹ già,

Ấy thế mới gặp bà con dâu đêm nằm nó ngáy, đêm nào đêm nấy, nó nằm nó ngáy như là gọi đ̣ sang sông (gọi đ̣ sang sông).

Nó quét chửa xong (ôi da), hễ bảo quét nhà thời bẩy ngày nó quét chửa xong,

Hễ ăn là nó ăn tem-tép, bà ơi...i, hết nồi trong (hết nồi trong) nồi (nồi) ngoài.

 

Nói:

 

Bà người trung hỏi: "c̣n con dâu bà ni reng? noi nghe coi!"

 

Bà người bắc trả-lời: "Hừ...con dâu của tôi th́ khác hẳn con dâu của các bà. Đây này!"

 

Hát:

 

Nàng dâu nhà tôi (ối a) cầm tinh con Ngọ (ối a), vừa ngon lại vừa bổ (ối a), vừa khéo lại vừa khôn,

Mặc giuưp eo thon hay quần khít hẹp,

Cỡi mô-bi-lét chạy khắp Sè-g̣n, nhảy-nhót phom-phom như cái kiểu ngựa lồng.

Nhiều cậu si-t́nh cay như cay ớt, kéo nhau xúm-xít chầu-chực ṭn-ten,

Suốt ngày ngơ-ngẩn đứng cái bên cột đèn.

Ới dâu ơi là râu!

Ới dâu ơi là rầu!

 

Nói:

 

Bà người-trung nói: "bà đây có phước đó bà!"

 

Hát:

 

Ba bà đi bán lợn-xề (ba bà đi bán lợn-xề).

Ấy thế mới gặp ngày hôm nay ông-trời đi vắng,

Có bà thương-xót, có bà yêu-quí, có bà xử về con dâu (xử về con dâu).

Đ́nh-chiến nàng dâu, có mấy khi nào mẹ chồng thời đ́nh-chiến với nàng dâu.

Ôi thôi là thế-gian hết loạn, bà ơi...i, sắp mau-mau (sắp mau-mau) hoà (hoà) b́nh.

 

MẸ CHỒNG Đ̀NH CHIẾN NÀNG (NÀNG) DÂU!

 

 


Ba Giờ Khuya

Đức Quỳnh

 

 

 


Trời đông lạnh lẽo muôn bề

Buồn nhớ ai đêm dài

Ḷng xôn xao như cùng nhịp theo tiếng chuông

Ḱa ngoài hè gió lạnh băng

Rồi từng hồi lá vàng rơi

Như reo tiếng buồn trong đêm vắng

Tiếng dế khóc dường oán thương

Trong sương mờ bóng chim

Bay đến từng lứa đang t́m nơi tổ ấm

 

Nh́n mây mây bay

Nh́n sương sương rơi

Ḷng anh như tơ ṿ trong mối

Người ôi hay chăng

Mỗi đêm anh nghe

Tiếng chuông đàng xa lắng ngân

 

Tham khảo:

1. Giọng hát Trần Văn Trạch trong băng nhạc T́nh ca quê hương 1: Đỉnh sầu tương tư do nhạc sĩ Anh Sơn thực hiện và phát hành trước 1975.

 

Anthony Trần


Bà Mẹ Gio Linh

Phạm Duy

 

 


Mẹ già cuốc đất trồng khoai

Nuôi con đánh giặc đêm ngày

Cho dù áo rách sờn vai

Cơm ăn bát vơi bát đầy

Ḥ ơi ơi ới ḥ ! Ḥ ơi ơi ới ḥ !

Nhà th́ nó đốt c̣n đây

Khuyên nhau báo thù phen này

Mẹ mừng con giết nhiều Tây

Ra công sới vun cầy cấy

Ḥ ơi ơi ới ḥ ! Ḥ ơi ơi ới ḥ !

Con vui ra đi, sớm tối vác súng về

Mẹ già một con yêu nước có kém chi

Đêm nghe xa xa có tiếng súng lắng về

Mẹ nguyện cầu cho con sống rất say mê.

Mẹ già tưới nước trồng rau

Nghe tin xóm làng kêu gào

Quân thù đă bắt được con

Đem ra giữa chợ cắt đầu

Ḥ ơi ơi ới ḥ ! Ḥ ơi ơi ới ḥ !

Nghẹn ngào không nói một câu

Mang khăn gói đi lấy đầu

Đường về thôn xóm buồn teo

Xa xa tiếng chuông chùa gieo

Ḥ ơi ơi ới ḥ ! Ḥ ơi ơi ới ḥ !

Tay nâng nâng lên, rưng rức nước mắt đầy

Mẹ nh́n đầu con, tóc trắng phất phơ bay

Ta yêu con ta, môi thắm bết máu cờ

Nụ cười hồn nhiên, đôi mắt ngó trông ta.

 

Mẹ già nấu nước chờ ai

Đêm đêm súng nổ vang trời

Giật ḿnh em bé mồ côi

Ḥ ơi ơi ới ḥ ! Ḥ ơi ơi ới ḥ !

Bộ đội đă ghé về chơi

Khơi vui bếp lửa tơi bời

Mẹ già đi lấy nồi khoai

Bưng lên khói hương mờ bay

Ḥ ơi ơi ới ḥ ! Ḥ ơi ơi ới ḥ !

Khi trông con nuôi xúm xít dưới túp nhà

Mẹ nh́n đàn con thương nhớ đứa con xưa

Con, con con ơi ! Uống hết bát nước đầy

Ngày một ngày hai, con nhớ ghé chơi đây.

 

 

hoàngthị


Bà Mẹ Ô Lư

Trịnh Công Sơn

 

 


Một sớm lên đường

Mẹ ra sau vườn

Hỏi thăm trái bí

Trên giàn c̣n xanh

 

Một sớm bên hè

Vườn sau vắng vẻ

Này thôi bí nhé

Lên đường cùng me

 

Bí nằm bí ngủ đường xa

Trên vai mẹ già

Bao nhiêu vốn liếng

Nhớ tới một đời đă xới vun

Hôm nay bỏ vườn với xóm thôn

Chân mẹ già sao run quá

Qua sương trắng với máu hồng

 

Một sớm đă về

Dừng chân phố thị

Mẹ ôm trái bí

Mắt c̣n ngẩn ngơ

 

Đường vắng bên lề

Một thân rất nhỏ

Mẹ mang trái bí

Đi về chợ xa

 

Mẹ nhớ mái nhà

Hàng cau sau hè

C̣n riêng trái bí

Nhớ giàn đầy hoa

 

Tài liệu tham khảo: Băng nhạc Lời Buồn Thánh

Khánh Ly và Trịnh Công Sơn

Sóng Nhạc phát hành tại Hoa Kỳ 1981

Hư Vô


Bà Mẹ Phù Sa

Phạm Duy

 

 


(Saigon 1967)

MỞ ĐẦU

Tôi nghe người ta kể chuyện

Xin hát bà con cô bác nghe, cô bác nghe...

 

Mẹ người, mẹ người ở đất Phù Sa

Mới năm mươi tuổi đă già như tám mươi

Mẹ ngồi, mẹ ngồi bấm đốt ngón tay

Xóm tuy là tuy xóm nhỏ

Đổi thay, đổi thay bao lần

Ù là ù ù ơ, ù ụ ơ !

Không ai chê Việt Nam

Dân tộc ta thiếu sức hùng

Mà người th́ quanh năm

Phải ôm lấy hăi hùng

Năm mươi năm làm dân

Chưa được mấy lúc mừng

Vậy mà Mẹ không than

Chỉ sống với ḷng thương.

 

Mẹ già, mẹ già ở túp lều tranh

Đói no ai biết rách lành ai có hay ?

Một ngày, một ngày tháng tám năm sáu mươi hai

Có anh Ba cán bộ về đây tuyên truyền

Ḥ là ḥ ḥ khoan, ớ ḥ khoan !

Anh thưa anh học xong

Chiến lược giữ xóm làng (Ấp Chiến Lược)

Mẹ gật gù nghe anh, và xin rất cám ơn !

Đang khi anh (cán bộ ấp chiến lược) cười vang,

Ai nổ súng dưới vườn ?

Mẹ vội lùa anh Ba vào trốn dưới gầm giường.

 

Mẹ cười, mẹ cười trông cũng thiệt là vui

Bước ra đón khách, trông người cũng rất quen

Mẹ mời, mẹ mời anh miếng bánh men

Hỏi thăm sức khoẻ và khen anh hiền lành

Đồ là đồ mi fa, són đồ mị fa

Anh xưng tên là Tư, đi giải phóng xóm làng (Mặt Trận)

Mẹ gật gù nghe anh, và xin rất cám ơn !

Trông ra trên đường mương

Quân Đội Mỹ tới gần

Mẹ vội lùa anh Tư cũng vào trốn dưới gầm giường...

KẾT LƠ LỬNG

Tới đây là xong nửa chuyện

Không biết rồi ai sẽ cứu ai ?

Ai sẽ cứu ai ?

 

họctṛ


Bà Mẹ Quê (Bà Mẹ Chiến Sĩ)

Phạm Duy

 

 


Vườn rau, vườn rau xanh ngắt một mầu

Có đàn, có đàn gà con nương náu

Mẹ quê, mẹ quê vất vất vả trăm chiều

Nuôi đàn, nuôi một đàn con chắt chiu

Bà bà mẹ quê !

Gà gáy trên đầu ngọn tre

Bà bà mẹ quê !

Chợ sớm đi chưa thấy về

Chờ nụ cười con, và đồng quà ngon.

 

Trời mưa, trời mưa ướt áo mẹ già

Mưa nhiều, mưa nhiều càng tươi bông lúa

Trời soi, trời soi bốc khói sân nhà

Nắng nhiều nắng nhiều th́ phơi lúa ra

Bà bà mẹ quê ! Đêm sớm không nề hà chi

Bà bà mẹ quê ! Ngày tháng không ao ước ǵ

Nhỏ giọt mồ hôi, v́ đời trẻ vui.

 

Miệng khô, miệng khô nhớ bát nước đầy

Nhớ bà, nhớ bà mẹ quê xưa ấy

Mùa đông, mùa đông manh chiếu thân gầy

Cháu bà, cháu bà ngủ ngon giấc say.

Bà bà mẹ quê !

Chân bước ra đời cơi xa

Bà bà mẹ quê !

Từ lúc quê hương xóa nḥa

Nhớ về miền quê, mà giọt lệ sa

tvmt


Bà Mẹ Trị Thiên

Trần Thiện Thanh

 

 

 


Ballade

 

Mẹ già có một thằng con

tṛn ba năm lính vẫn chưa về nhà

Mẹ c̣n nuôi một đứa con

ở tận Thất Sơn ra Trung Lập đồn

Mẹ chờ con ruột ở xa

thương yêu mẹ dành cho thằng con nuôi

Mẹ đợi một sớm b́nh yên

hai thằng con mẹ về vui với tuổi già

 

Rồi mẹ sẽ kể con nghe

năm mẹ mười tám mẹ đánh Tây công đồn

Rồi mẹ sẽ kể con nghe

mùa thu năm bốn mẹ mang mang tủi buồn….

Thằng Tây thằng Cộng bất nhân

chia đôi nước Việt, chia con sông gần

C̣n đây c̣n từng đêm sâu

ḍng xanh Bến Hải ngậm muôn đời sầu

Mẹ nuôi mẹ dạy đứa con

cho con đánh giặc cho dân yên ḷng

Một ngày mẹ đợi bên sông

bờ Nam Thạch Hăn, đợi tin con diệt thù ..

 

Nào ngờ có một lần kia

Thằng Hai anh dũng chiến trường Lộc Ninh

Chuyện đời có tử có sinh

có con đi lính hy sinh là thường

 

Mẹ ngồi bên cổ áo quan

long lanh quốc kỳ hai hàng bội tinh

Mẹ buồn mà mắt mẹ vui

“Con mẹ vị quốc vong thân chiến trường”

 

Rồi ngày tháng ngày qua

đây mảnh vườn mẹ xới, luống khoai mẹ gầy

Mẹ định cưới vợ cho con

thằng con nuôi lính, thằng con sao thiệt thà …

 

Ngày kia bọn giặc kéo về

băng qua xóm mẹ giết dân trả thù

Sợ con chiều chiều hay qua

trầu cau con hái về dâng mẹ già

 

Mẹ đi mẹ chạy lên đồn

tin con biết giặc đang trên ruộng nhà

Gặp thằng giặc Cộng tinh ma

hỏi mẹ, mẹ mắng ! bèn bêu đầu già

 

Khi con về, xác mẹ thành xương mọc ruộng khô

Măng khóc tre trên mảnh đất quê

Khi con về, khi con về thê thảm nào hơn

Ôi nỗi buồn biết thuở nào nguôi

Ôi ! Mối thù đến thuở nào vơi !

 

Nguồn: Ấn bản của may4phuong.dns2go.com

 

Hư Vô


Ba Mươi Năm

Vơ Tá Hân

Lưu Trần Nguyễn

 

Ba mươi năm ngỡ là cơn mộng

Người đến thăm ta bạc mái đầu

Có chút ǵ vương trong kư ức

Mà sao trong đôi mắt quầng sâu

 

Người có ǵ để buồn ta không

Ba mươi năm c̣n giữ trong ḷng

Một chút hờn thôi từ dạo ấy

Bây giờ con sáo đă sang sông

 

 

Áo lụa xưa hồn nguyệt bạch

Ngỡ như kỷ niệm ấu thơ

Ba mươi năm dài như cổ tích

Gió vô t́nh nên lá vàng khô

Rớt rơi đầy con ngơ ngày xưa

 

 

Ba mươi năm chỉ là cơn mộng

Người đến thăm ta tuổi xế chiều

Có tiếc ǵ không trăm nỗi nhớ

Mà sao như có chút đăm chiêu

 

Đời vơ vàng trong đôi mắt nâu

Ba mươi năm đă vẫy tay chào

Người đứng trên ḍng sông kỷ niệm

Ta quay về đợi giấc chiêm bao

VTH


Ba Năm Lính

Tú Nguyệt

 

 

 


Đêm nay trăng suông viết thư gửi em hậu phương

Em yêu anh ơi lần say ba năm vừa tṛn

Đêm đêm anh băng suối rừng sâu vui đời hải hồ

Thư về em kể chuyện ḷng… một đời thương yêu em

Nhưng biết anh sa trường miệt mài

Mà ḷng em vui không ?

Măi măi vẫn ước mơ về bên em

C̣n giận hờn anh nữa không ?

Th́ xin đừng trách chi cuộc đời

Cuộc đời buồn vui

 

Đêm nay thư xanh gửi em người em hậu phương

Cho em hay anh lập công nhiều chiến cuộc (?)

Anh đi ba năm lính buồn vui trên vạn nẻo đường

Thư về em kể chuyện đời

 

Chép từ băng nhạc với tiếng hát Hùng Cường

 

Hư Vô


Ba Năm Yêu Em Âm Thầm

Tô Thanh Tùng

 

 


Đêm đêm ḿnh ta riêng bóng

Ưu tư một mối hoài mong

Mưa rơi đường xưa ướt thắm

Mây bay bay măi ngàn năm

Yêu em mà không dám nói

Ba năm một mối t́nh câm

Bâng khuâng đèn khuya le lói

Ba năm yêu em âm thầm

ĐK:

Thà yêu em âm thầm

Thà yêu em lặng câm

C̣n hơn là anh chờ

C̣n hơn là anh trông

Thà có em trong mộng

C̣n hơn mất đi hy vọng

V́ em trong mộng là của riêng anh

Yêu em nào em có biết

Ba năm một mối t́nh câm

Đêm qua từng đêm tha thiết

Ba năm yêu em âm thầm

Quoc Mai


Ba Ngọn Nến Lung Linh

Ngọc Lễ

 

 


"Trong đêm giao thừa năm 1997, Thảo đă thắp 3 ngọn nến cầu nguyện sẽ sinh con gái. H́nh ảnh ấy khiến tôi mơ ước về một gia đ́nh hạnh phúc, vợ chồng con cái sum vầy cùng ca hát, kể cho nhau nghe những câu chuyện cổ tích". Ngọc Lễ đă kể như vậy về hoàn cảnh ra đời của "Ba ngọn nến lung linh", được giới chuyên môn đánh giá là Ca khúc về gia đ́nh hay nhất.

 

"Vào khoảng tháng 6/1999, khi bé Na của chúng tôi gần 2 tuổi, nhiều đồng nghiệp động viên cả ba thành viên trong gia đ́nh tôi thể hiện bài hát trong chương tŕnh Tuổi thần tiên. Ca khúc này được xem là kỷ niệm đáng nhớ trong sự nghiệp sáng tác của tôi." (Ngọc Lễ)

 

 

Ba là cây nến hồng

Mẹ là cây nến xanh

Con là cây nến hồng

Ba ngọn nến lung linh A.............

Thắm sáng một gia đ́nh

 

Gia đ́nh gia đ́nh

Ôm ấp những ngày thơ

Cho ta bao kỷ niệm thương mến

Gia đ́nh gia đ́nh

Vương vấn bước chân ta đi

Ấm áp trái tim quay về

 

Lung linh lung linh t́nh mẹ t́nh cha

Lung linh lung linh cùng một mái nhà

Lung linh lung linh cùng buồn cùng vui

Lung linh hai tiếng gia đ́nh

Lung linh hai tiếng gia đ́nh

 

Ba là cây nến hồng

Mẹ là cây nến xanh

Con là cây nến hồng

Ba ngọn nến lung linh

A......... Thắp sáng một gia đ́nh

 

Gia đ́nh gia đ́nh , ôm ấp ta những ngày thơ

Cho ta bao nhiêu niềm thương mến

Gia đ́nh gia đ́nh

Bên nhau khi đớn đau

Bên nhau đến suốt đời

 

Lung linh lung linh t́nh mẹ t́nh cha

Lung linh lung linh cùng một mái nhà

Lung linh lung linh cùng buồn cùng vui

Lung linh lung linh hai tiếng gia đ́nh

Lung linh lung linh hai ...tiếng ...gia ......đ́nh ...

 

 

 

 

tvmt


Bà ơi ! Cháu Rất Thương Bà

Nhật Vũ

Ca từ: Bài học thuộc ḷng

 

1.

Bà ơi cháu rất thương bà

Đi đâu bà cũng mua quà về cho

Hôm qua có chiếc bánh ḅ

Bà chia cho cháu phần to nhất nhà

.................

 

Mỗi lần cháu chạy chơi xa

Mẹ cháu có đánh th́ bà lại can

Cháu không nói bạy nói càn

Bà xoa đầu cháu khen ngoan nhất nhà

 

Đk:

 

Bà là... cây to bóng mát

Bà là... hoa thơm trái ngọt

T́nh yêu bà/ cho chúng cháu thật bao la

 

Midi: geocities.com/nhatvu2k/nvChauRatThuongBa.html


Bà Rằng Bà Rí

(Dân Ca)

 

 


Bà Rằng bà Rí

hỡi Rằng bà đi

hỡi đi là đâu

bà di khắp chốn

nối dây tơ hồng

cái duyên ông chồng

làm khổ cái đời tôi

hỡi bà Rí ơi...

bà Rằng...bà Rí ơi!!!!

 

Chồng ǵ mà chồng bé

bé tẹo tèo teo

chân đi cà kheo

lúc đi phải cơng

lúc khóc phải bồng

cái duyên ông chồng

làm khổ cái đời tôi

hỡi bà Rí ơi

bà Rằng bà Rí ơi...

 

Chồng ǵ ma chồng ngáy

ngáy ̣ ọ o

đêm rồi th́ nằm co

làm ăn lười biếng

chẳng lo học hành

cái duyên ông chồng

làm khổ cái đời tôi

hỡi bà Rí ơi

bà Rằng bà Rí ơi !!!


Ba Tháng Quân Trường

Hoài Nam

 

 


Tuổi thư sinh gối mộng đăng tŕnh

Vui buớc quân hành dọc ngang đời lính

Ba tháng quân trường mồ hôi đổ

Ngày đầu tiên bỡ ngỡ tau súng với nhịp đi

Lâu dần rồi chẳng khó khăn chi

 

Chín mươi hai ngày lẻ , bạn bè vui vẻ

C̣n một đêm nay trước phút chia tay

Ôi tâm sự (vơi) tràn đầy

Hỡi Quang Trung đôi ta cùng nhau

Nguyện dù đường đời mỗi đứa cách một nơi

Nẻo ấy nếu có xa xôi

Nhớ mang theo một lời nguyền mến thương nhau hoài

Ngày mai đây trên con đường xuôi ngược

Bạn về miền trung tôi ở miền tây

Thế gian dù có đổi thay

T́nh ta vẫn đẹp như ngày đầu tiên ...

Hoa Nắng


Ba Tháng Tạ Từ

Thanh Sơn

 

 


Người ơi thắm thoát niên học hết rồi.

Chúc nhau cạn lời giây phút ly bôi.

Ngày mai tan trường ḿnh không chung lối.

Thương nhau nhiều biết gửi về mô.

Kỷ niệm cũ tan vào hư vô.

 

Cầm tay bốn mắt thương cảm nỗi sầu.

Tiễn đưa bùi ngùi phút cuối như nhau.

Đời không bao giờ hợp nhau măi măi.

Thương yêu rồi nỡ đành biệt nhau.

Để nhung nhớ muôn vạn ngày sau.

 

Thôi nhé, từ đây cách xa trong đời.

Vẫn buồn theo tháng ngày trôi.

Nụ cười khô héo trên môi.

Mỗi lần, thấy phượng nở tim xao xuyến.

Bạn bè đâu chỉ ta một ḿnh.

Nỗi buồn này đành câm nín.

 

Rồi đây, có những khi buồn năo ḷng.

Cố nhân biền biệt có nhớ nhau không.

Ngoài kia hoa phượng rụng rơi tơi tả.

Dư âm làm sống lại đời ta.

Dù ngăn cách nhớ hoài ngày qua

Cát Nhu


Bắc Đẩu

Trần Thiện Thanh

 

 


Boston

Tặng anh hùng mũ đen Bắc Đẩu Nguyễn Ngọc Bích

 

Người bỗng trở thành v́ sao Bắc Đẩu,

lẻ loi tinh cầu đêm đen không dấu

Cây "Cầu Gà" nhỏ anh qua anh qua

V́ sao Bắc Đẩu trôi dạt đêm mưa,

người xa cách người, nước mắt tiễn đưa

đă thấy xót xa

Một lần anh đi đă thấy xót xa từ ngày hôm qua

Đây thinh không thiên thần lên tiếng hát,

chiêu hồn người từ hỏa ngục dương thế .

Ḱa bầu trời Ngọc Bích đă thênh thang ...

Ôi ...lời mời gọi anh bước chân sang .

Xin muôn năm như v́ sao sáng đó

Hỡi người định mệnh là v́ sao lẻ .

Dậy đi Bắc Đẩu!

Bừng mắt dậy soi sáng thiên thu.

Người tên "Bắc Đẩu" chết trận hôm nao?

Một áo quan đóng vội một chuyến cuối phiêu du ...

"Có thấy dấu chiến xa của người của hôm qua ?"

"Có thấy chiếc mũ đen của người lạc trong đêm?"

Người tên "Bắc Đẩu" chết trận La Vang, liệm xác ba lần ...

Ngọc bích cũng tan chỉ c̣n v́ sao thôi, chỉ c̣n v́ sao thôi ...

Cuộc đời vài mươi năm

Người vội về xa xăm

 

 

tvmt


Bạc Liêu Hoài Cổ

Thanh Sơn

 

 


Nghe tiếng đàn ai rao sáu câu

Như sống lại hồn Cao Văn Lầu

Về Bạc Liêu danh tiếng ôn lại

Một thời để nhớ ngày đó xa rồi.

 

Bên nước mặng biển cho muối nhiều

Bên nước ngọt phù sa vun bồi

Bạc Liêu đưa ta tới cánh đồng

C̣ bay thẳng cánh nh́n mơi mắt người

 

Bạc Liêu giấc mơ t́nh yêu

Dân gian ca rằng: "Bạc Liêu là xứ cơ cầu

Dưới sông cá chốt, trên bờ Triều Châu

Nghe danh Công Tử Bạc Liêu

Đốt tiền nấu trứng tỏ ra ḿnh giàu!"

 

Cho nhắn gởi Bạc Liêu mấy lời

Sông có cạn t́nh không đổi dời

Dù đi xa trăm hướng

Ai người có nỗi ngoài hương

Bạc Liêu thương quá ... h́nh bóng quê nhà ...

BLCT


Bắc Một Nhịp Cầu

Hoàng Trọng

Hồ Đ́nh Phương

 

Trăng ai chờ bến giang đầu

Anh lo xây đá bắc cầu cho em,

Ngày mai đất lặng trời êm:

Đất trời giao hợp, anh em trùng phùng.

H. Đ. P.

 

Nhịp 2/4, tango

 

 

Chiều về nghiêng nghiêng trên cánh chim bay lưng trời,

Hồn người bâng khuâng như nhớ thương ai xa vời,

Đàn chùng đà lên phím rồi

mà ḷng c̣n nghe sóng đời

nên đàn hoà tiếng đầy vơi...

 

Lạnh lùng phương Nam mơ bóng cây xanh ven hồ,

Ngậm ngùi phương Bắc trông lúa xa xăm mong chờ,

V́ một gịng sông xoá mờ

t́nh đời ĺa đôi bến bờ,

ai người c̣n nhớ quê xưa?

 

Em ơi nhớ lời năm ấy

ra đi hẹn về một sớm ngàn hoa đua cười.

Anh đang bắc cầu đưa lối,

mai đây người người cùng hát khúc ca yêu đời...

 

Mai kia dưới cờ chiến thắng

dân Nam vượt đồi vượt núi về thương sông Hồng.

Mai kia đón ngàn tia nắng

anh mang về cùng nhuộm thắm đôi ḷng...

 

Không than khóc chia ĺa

một vài giây phút căm hờn sá chi?

Hẹn ngày anh sẽ về

muôn năm dẹp tan buồn đau nhân thế!

 

Ai ra xứ ngoài cho nhắn:

bao nhiêu lời nguyền này kết thành câu tung hoành!

Đâu đây đă tràn tia nắng

anh tin nhịp cầu vượt sóng đang thành...

 

 

Ấn bản 1956 - Tinh Hoa 526

 

 

 

Bảo Trần


Bác Phạm Duy

Phạm Duy (Bài Viết)

Bích Xuân

 

NT 98, 5/02

 

Bích Xuân, Paris

 

Buổi sáng, tôi c̣n nghiêng nghiêng trên giường, hiện thân của hoang dă câm lặng, cảm giác đầy đủ sau một đêm ngủ dài no nê, trong cơi mông lung bất tận lạ kỳ. Hy vọng qua những cơn mơ, tâm linh tôi được lắng nghe vời vợi, gởi trí tưởng về một phương trời nào hun hút.

Bỗng chuông điện thoại reo vang, lảnh lót đưa tôi về thực tại, không gian như có thoảng mùi hương ban mai.

Nh́n đồng hồ treo trên tường đúng 8 giờ sáng.

 

- A lô, ai đó?

 

- Phạm Duy đây...

 

- Ô la lá! Bác Duy đấy à? Đến Paris khi nào vậy?

 

- Chiều hôm qua, ngủ dậy chưa? Đi ra uống cà phê nhé!

 

Tôi như đang c̣n trong mơ choáng ngợp bức màn nhung phủ kín che ánh mặt trời yên ả. Lăn người nằm thẳng, gác chân trên gối, thân thể cười đùa dưới bộ đồ lụa mỏng, một tay lùa dưới áo đè lên trái tim, một tay ôm máy nói với giọng lơ lửng trăng vàng khàn đục:

 

- Hẹn bác ngày mai 8 giờ sáng nhé!

 

- Vậy thôi! Ngày mai nhá!

 

Gác máy, tôi nhắm mắt lại mà thấy những con đường, những hàng cây bừng lên sức sống, một ngày nhộn nhịp

bắt đầu với mùa xuân Paris, như đang đón đợi khách đến từ phương xa.

 

Gió gờn gợn dặt d́u nghiêng ngă từ đâu bay ra. Trời lành lạnh nhưng nắng đầy dưới sân, ngời lên một thứ ánh sáng, lung lay, mủm mỉm, thong thả. Hôm nay như đă hẹn tôi đến gặp nhạc sĩ Phạm Duy tại nhà chị Thụy Khuê, bất ngờ nhà văn Nguyễn Huy Thiệp cũng có mặt tại đây.

 

Bác Phạm Duy và tôi chào nhau theo kiểu Tây phương thân mật với chiếc hôn trên má. Quay sang bắt tay nhà văn Nguyễn Huy Thiệp, vừa thoáng nhận xét về nhà văn mà tôi đă từng được đọc tác phẩm của ông.

(Nhà văn nữ Bích Xuân & nhạc sĩ Phạm Duy gặp gỡ tại Paris)

 

Tôi nh́n Nguyễn Huy Thiệp nghiêng nghiêng mỉm cười. Ông vuốt mái tóc cười hỏi chuyện thân t́nh. Những lời của Thiệp là thể hiện sự mực thước, trơn loáng nhắc tôi nhớ lại một thời tưởng đă quên. Thiệp có sống mũi thẳng, cặp mắt to, hàng lông mày dài, nước da den.

Người làm văn nghệ dễ thân và dễ thông cảm nhau mặc dù là buổi gặp gở đầu tiên. Sau một lúc chuyện tṛ, ba chúng tôi chụp h́nh kỷ niệm. Tạm biệt Thiệp để cùng Bác Phạm Duy xuống phố. Trước khi bước ra cửa, tôi và Thiệp tặng nhau món quà văn nghệ để kỷ niệm buổi sơ ngộ, đó là khăn cḥang cổ, Thiệp mang từ Việt Nam sang, chiếc khăn cḥang, ngẫu nhiên rất hợp với chiếc áo tôi đang mặc hôm ấy. C̣n tôi chẳng có ǵ tặng Thiệp ngoài tập truyện "Trước khi mùa xuân đến" của tôi đang có sẵn trong xách, rồi chia tay nhau.

 

Suốt một buổi, Phạm Duy và tôi lang thang trong thành cổ, cái thành phố bé nhỏ nhưng rất duyên dáng, bước chân dạo chơi thanh nhă, mang cả hai đến một thị xă xô bồ, bụi bặm. Chúng tôi bước vào quán, chọn một cái bàn gần mái hiên ngồi uống cà phệ Ánh sáng nḥe nhọet ngang qua chỗ ngồi. Sau khi gọi xong cà phê, tôi chống tay trên cằm đôi mắt nheo nheo, tinh nghịch cất tiếng hỏi Phạm Duy:

 

- Này bác Duy! cho em hỏi một tí nha?

 

- Ừ! Hỏi ǵ cứ... một tị thôi nhá.

 

- Này bác! Hôm nay nắng rực rỡ quá chừng chừng... Nhờ bác mang nắng Cali sang đấy!

 

- Có nắng bên "Xuân" là tuyệt...

 

Tôi ngốc nghếch căi:

 

- Xuân đă qua rồi mà... À mà bác Duy nè, em khó có dịp gặp bác lắm! Nhân dịp bác qua Paris, tŕnh diễn Minh họa Kiều phần 2, do nhóm trẻ trong Thư Viện Diên Hồng tổ chức nhân ngày lễ Phục sinh 1/ 4/ 02 cho cộng đồng người Việt thưởng thức. Tiện đây chỉ có em với bác, em xin hỏi tí tị về đời bác cho thỏa tính ṭ ṃ! Nhưng em vẫn gọi nhạc sĩ bằng bác đúng lễ nghĩa đấy, phải không ạ?

 

- Gọi "bác"... Chán bỏ mẹ!

 

- Vậy sao, gọi "anh" nhé'!

 

- Cứ thế...

 

- Dạ, lúc nào em cũng có ḷng... từ bị

 

- Thế! có mất mát cái ǵ đâu! Cho bọn già chúng tôi vui cô à.

 

- Dạ, da.... Bác Duy nè, ư quên... Anh, anh uống cà phê kẻo nguội.

 

Một luồng gió thoang thoảng ngang qua, làm lay động nhẹ chiếc khăn trên bàn, bất chợt, trước mắt tôi như bừng lên một cây cổ thụ đang trổ bông trong nắng, giữa mùa xuân có một chút gió heo maỵ Tôi nh́n vào mắt Phạm Duy h́nh như cũng sáng lên, rực rở như ánh nắng ban mai trên phố.

 

Năm nay Phạm Duy đă 81 tuổi, tôi nh́n vào mắt ông cả bầu trời hun hút, trong đó nổi lên bao sóng gió, một tâm hồn sâu thẳm sôi nổi và khác la.. Với tuổi 81 ông chưa chịu dừng lại mà vẫn c̣n khát khao giấc mơ, mê say cuồng nhiệt ngân lên khúc nhạc đời, cũng như khúc nhạc ḷng ân ái trong thế giới rất riêng tư của ông. Tôi nghĩ chẳng có thế lực nào lôi ông ra khỏi hai thứ đó.

Đôi mắt tôi mở to như muốn t́m hiểụ Với tuổi này ông vẫn choáng ngợp t́nh yêụ Ánh sáng vẫn c̣n hiện hữu trên ngọn đèn nghệ thuật, vĩnh viễn ông vẫn c̣n t́nh yêu, nếu không đời ông chỉ là hư không vô nghĩa.

 

Tôi bắt đầu câu chuyện:

 

- Anh cho biết niềm vui và nỗi buồn?

 

- Vui đă được về lại quê hương, có cảnh sắc riêng, có vẻ đẹp thiên nhiên. Buồn đất nước chưa được như ư ḿnh muốn.

 

- Anh có c̣n ấp ủ đề tài nào nữa không?

 

- Minh họa Kiều 3 và 4.

 

- Những nơi nào anh thích nhất?

 

- Việt Nam.

 

- Quan tâm điều ǵ nhất và tránh điều ǵ nhất?

 

- Cuối đời về được nơi sinh rạ Tránh tuyên bố điều nhảm nhí.

 

- Văn nghệ sĩ? Hải ngoại?

 

- Làm văn nghệ để chơi chơi, nếu có sống được cũng chỉ một thời gian ngắn thôi.

 

- Điều ǵ khiến anh làm Minh họa Kiều?

 

- Nhạc kịch Opéra Paris.

 

- Người ta chỉ có một thời... C̣n anh, trải qua bao thời kỳ? Cảm giác anh như thế nào, hôm nay!

 

- Rất sung sướng và vô cùng hạnh phúc.

 

- Xong Minh họa Kiều, anh thấy nội lực như thế nào?

 

- Khỏe mạnh và yêu đời, yêu người.

 

- Anh có cảm nghĩ ǵ về lứa tuổi của anh bây giờ?

 

- Chẳng nghĩ ǵ cả, c̣n sống c̣n thấy khỏe là c̣n làm nhạc, c̣n làm nhạc là c̣n... yêu.

 

- Yêu ǵ?

 

Ông nheo mắt đùa bỡn:

 

- Yêu em!

 

Tôi nham nhở chọc ghẹo lại ông:

 

- Yêu em, anh sẽ mau chết sớm.

 

- Rồi anh sẽ được hồi sinh, anh biết, em là núi lửa.

 

- Không, chỉ là nham thạch thôi!

 

Tôi khúc khích cười, hỏi tiếp:

 

- Anh yêu như thế nào hiện bây giờ?

 

- Yêu cuồng nhiệt, đam mê.

 

- Anh quan niệm ra sao về t́nh yêu?

 

- Bí ẩn, huyền bí, như anh nói yêu em.

 

- Lại khéo nịnh đầm! Yêu em th́ có ǵ là bí ẩn, là huyền bí?

 

- Ấy thế mà nó huyền bí và bí ẩn đấy, cô không thấy được đâu.

 

- Vậy à! Em ghi ra đây cái t́nh yêu huyền bí của anh nhé!

 

- Ừ! th́ cứ ghi, sợ thằng Tây nào chứ!

 

- Có phải cuộc đời, với anh, chất liệu sống là sự ngọt ngào của đàn bà, là nguồn cảm hứng để cho anh tiếp tục Minh họa Kiều phần 3, và 4?

 

Nghe tôi hỏi đến đây Phạm Duy nổi quạu, khoát tay:

 

- Thong thả nào, cô hỏi ǵ mà lẹ thế.

 

Tôi cũng làm bộ phát cáu:

 

- Vậy mà đ̣i "yêu" nỗi ǵ! Mới hỏi một tí mà đă mệt rồi.

 

- Th́ cũng tí ti thôi... Luật trời đất là vậy, âm dương điều ḥa mới có thăng bằng trong cuộc sống, t́nh yêu nó làm cho con người ta khỏe mạnh, trẻ trung, cảm thông. Trái tim của người nghệ sĩ có bao giờ già đâu?

 

- Anh có nhiều nhạc phẩm, anh tâm đắc tác phẩm nào nhất?

 

- Minh họa Kiều phần 2. Nó tích tụ tất cả những tinh hoa nghệ thuật dân tộc từ trước đến nay.

 

- Cảm tưởng của anh về giới trẻ và âm nhạc hiện nay ở hải ngoại?

 

- Chỉ có hai triệu người Việt tản mát khắp nơi trên thế giới, một số người không có điều kiện phổ biến rộng răi để tác phẩm đến với người thưởng ngoạn. Có quá ít người thưởng ngoạn th́ làm sao tác phẩm sống được! Không sống được th́ tác phẩm sẽ chết, nếu không cũng mau trôi vào quên lăng.

 

- Anh trở về VN nhiều lần, anh nh́n thấy văn nghệ sĩ sinh hoạt "bên ấy" ra sao?

 

- Sinh hoạt rất sôi nổi ồn ào, nhưng có trật tự.

 

- Những người bạn cùng thế hệ, cùng thời trong cuộc cách mạng chống Pháp với anh, sau những lần anh trở về

VN gặp lại những người bạn đó, hiện giờ họ sống ra sao, và họ đă nghĩ ǵ về hôm nay, ngày mai!

 

- Họ vẫn nghèo và họ vẫn sống thế thôi! Họ nghĩ ǵ bây giờ? Mà họ có nghĩ ǵ trong ḷng họ, làm sao ḿnh biết được! Gặp nhau là vui lắm rồi.

 

Sau khi hỏi xong những điều thắc mắc, tôi và Phạm Duy tiếp tục nói về chuyện con kinh, con lạch Việt Nam, thoảng như ngửi thấy mùi tôm, cá nướng, chuyện giàn bầu, giàn mướp, cảnh mái tranh nghèo khó, thôn quê VN... Tất cả như con nước nhỏ thầm nghe sức hút của đại dương nhưng không có con đường đi ra, bực bội, tù túng.

 

Ngồi đối diện tôi là một người nghệ sĩ lớn, toàn bộ gương mặt ông, tạo cho người ta một cảm giác thích thú đặc biệt. Ông đă ở tuổi 81 nhưng không biết mỏi mệt trong sáng tác, nghệ thuật đă bơm cho ông chất sống, khiến tôi hết ḷng cảm mến, một cảm giác ấp áp, vững vàng, tin cậy đến với tôi khi được đối diện cùng ông, nó xóa tan những khoảng cách tuổi tác giữa hai ngườị Tôi mong ông sống trên 100 tuổi, để làm nốt minh họa nàng Kiều của ông. Trong đôi mắt ông như có một ḍng điện chập vào trong người tôi, vuốt dọc sống lưng lạnh đến ót. Đôi mắt ông c̣n hấp lực đến thế sao? Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Tôi muốn ông nh́n thẳng vào tôi lần nữa để thương yêu mà thấy ông c̣n có nhiều cơ hội làm nốt phần 3 hay 4 minh họa nàng Kiều của ông.

 

Ông sang Paris lần này có vẻ ốm hơn những lần trước, nhưng nhẹ nhàng và lanh lẹ hơn. Tóc ông trắng như tuyết. Hôm nay ông mặc áo da màu đen, quần cũng bằng da hơi rộng, có hai sợi dây từ sau lưng kéo ra trước, đội mũ nỉ đen. (Tôi vẫn thích đàn ông mặc quần da màu đen, bó sát, thấy khỏe mạnh và gợi cảm hơn).

 

Tôi và Phạm Duy bước ra khỏi quán, khoan thai đi song song dọc theo những con đường ngóc ngách, bóng loang hoắc gió thổi tới. Khi qua khúc quanh hẹp, lưng Phạm Duy hơi cong xuống. Tôi nói đùa:

 

- Sao lưng cong xuống thế?

 

Phạm Duy cườí:

 

- Già rồi! Lưng nó c̣m xuống đất.

 

Tôi đưa tay vuốt lưng ông:

 

- Ráng đừng để đất nó kéo xuống. Uởn ngực nh́n thẳng.

 

Tôi giả đóng vai người lính, hô to:

 

- Nào thẳng người, đằng trước bước 1... 2...

 

Phạm Duy cười to, tươi vui. Tôi khóat tay ông đi trên những bậc tam cấp có hàng cây hai bên láng bóng. Tôi thầm nghĩ chắc trái tim của người nhạc sĩ đang rộn ràng, bên cạnh tuổi trẻ, con người ông cũng theo đó như tỏa ra thứ men rượu t́nh người, càng già, càng ngấm, không bồng bột, nhưng đằm thắm.

 

Tôi đi cạnh, ôm chặt lấy cánh tay của ông như đôi t́nh nhân nghệ sĩ lăng mạn nhất thế kỷ. Mà thật ra trong tôi, ngoài trừ những lúc đùa giởn, tôi vẫn xem ông như người bố tinh thần, rất kính yêụ Với ông, tôi có trọn vẹn t́nh bạn, t́nh yêu, t́nh cha con và hơn thế nữa là "t́nh nghệ sĩ". T́nh nghệ sĩ là thế! sống bằng những cuộc t́nh, đủ thứ t́nh, t́nh để quên, t́nh để nhớ, t́nh nhẹ, t́nh nặng, chứ để t́nh nó suông th́ chán lắm! Tất cả quyện lại với nhau, khiến tôi như được t́m về ẩn nấp dưới một tàng cây vững vàng.

 

Chúng tôi chia tay và hẹn sẽ đến dự buổi tŕnh diễn Minh họa Kiều 2. Tôi ch́a má để ông hôn tạm biệt, những sợi râu lún phún trên mép ông châm vào má tôi nghe nhột nhạt, nhưng dễ chịu...

 

Tôi không thể không ghi lại, h́nh ảnh người nghệ sĩ tŕnh diễn dưới ánh đèn sân khấu tại Paris ngày hôm ấy là Phạm Duy, người đă từng kết đọng những thao thức, những thời khắc, những quyến rủ, những truyền cảm đam mê, những dấu vết huyền thọai ngày xưa sôi động, phóng túng buông thả không dè dặt... Dưới ánh đèn sân khấu tràn đầy sinh khí, một Phạm Duy 81 tuổi vẫn đủ sức hấp dẫn người đến tham dự. Nh́n ông lắc lư theo điệu nhạc, ông như sống trong men ruợu, giao t́nh tri kỷ với nàng Kiềụ Ông thổi vào sinh hoạt văn học VN tại đây một luồng gió nồng nàn, khiến cho khán giả hôm ấy ngồi im hàng giờ. Ông như thóat ra khỏi cái "vỏ ốc" đời thường để trở về cùng bản chất sơ khai thuần khiết của một người nghệ sĩ.

 

Trong bóng tối, tôi dỏi mắt hóm hỉnh nh́n phong cách tŕnh diễn của Phạm Duỵ Dáng điệu giang hồ, lăng tử, ông như trở về với những thập niên 40-50, cả người lắc lư theo nhịp phách cầu kỳ, nhưng rất thanh lịch, ngọt ngào, cùng với tiếng hát đào nương liên miên tiếp diễn dưới màu sắc và âm thanh ảo tưởng, làm cho khán giả cũng say sưa nghiêng ngă theo nàng Kiều của ông. Vậy là nàng Kiều của ông lần này sang Paris đă nói được hết t́nh ư của chị em nên "đắt địa" quá xá!

 

Đèn bật sáng, Phạm Duy nở nụ cuời khoan ḥa, chào mọi người với một niềm tin và ḷng biết ơn sự thưởng thức nghiêm túc của khán thính giả.

 

Ngược lại người tham dự với những tràng pháo tay bất tận, như một phần thưởng đưa ông về gần với mơ ước hơn, gần với cái hy vọng của ông ôm ấp từ lâu. Chiều Phục sinh với Minh họa Kiều đă khắc họa được h́nh ảnh: Nâng cao t́nh người trong một xă hội đầy lọc lừa, cạm bẫỵ Tôi mang cảm giác vui vui, ấm áp trong ḷng.

Cái sung sướng, hạnh phúc như vẫn c̣n đọng lại trong tôi rất lâu. Một nỗi cảm thông bắt nguồn từ chính sự đồng cảm với con người. Với tôi đó chính là cuộc sống thật sự.

 

Trời Paris về khuya khá lạnh, tôi bước đi trong đêm mà như thấy một ngày của đời sống mới đang được bắt đầu. Cám ơn Phạm Duy: Người bạn chân thành. Người t́nh mơ mộng, người bố thân thương kính mến.

 

Hăy thẳng lưng, đằng trước bước... để con bé Xuân này c̣n được trêu chọc bố thêm ít ra là vài chục năm nữa.

Hoài Thương


Bắc Sơn

Văn Cao

 

 


(1945)

 

Moderato

2/4

 

Ôi c̣n đâu đây sắc chàm pha màu gió

Đau ḷng bao năm sống lầm than đây đó

Ai về châu xưa nhớ hồi máu thắm cây rừng

C̣n vang khe núi tiếng quân oai hùng

Lớp lớp chiến đấu Lạng Sơn tung bay cờ

Rồi vùng đồi núi nhờ bao nhiêu hận thù

Dân quân du kích. Cách mạng bùng mùa thu

Sao vương bóng cờ bay trên chiến khu

 

ĐK:

 

Bắc Sơn! Đây hố sâu mồ chôn

Rừng núi ngân tiếng hú căm hờn

Bắc Sơn! Khi bóng trăng mờ sương

Bắc Sơn! Không bóng người dưới thôn

Giặc Pháp tàn ác giày xéo

Từng xác ngập đất máu xương

Nhà đốt, cầm giáo cầm súng

Dân quân vùng ra sa trường

Bắc Sơn! Nơi đó sa trường xưa

Bắc Sơn! Đây núi rừng chiến khu!

 

Nghe rừng âm u tiếng ngàn ca nguồn sống

Nay toàn dân say gió lành bên khe suối

Khi nh́n châu xưa bóng cờ mấy cánh sao vàng

Đồn cao vách đá nép mây huy hoàng

Toán chiến sĩ bước về châu xưa xây đồn

Đoàn người Việt mới quyết hy sinh một ḷng

Gươm đao chung sức phá xiềng cùng chặt gông

Ra tay đắp nền xây châu Bắc Sơn

 

ĐK:

 

Bắc Sơn! Đây hố sâu mồ chôn

Rừng núi ngân tiếng hú căm hờn

Bắc Sơn! Khi bóng trăng mờ sương

Bắc Sơn! Không bóng người dưới thôn

Giặc Pháp tàn ác giày xéo

Từng xác ngập đất máu xương

Nhà đốt, cầm giáo cầm súng

Dân quân vùng ra sa trường

Bắc Sơn! Nơi đó sa trường xưa

Bắc Sơn! Đây núi rừng chiến khu!

 

Tài liệu tham khảo: Tập nhạc “ Ca Khúc Văn Cao” NXB Âm Nhạc. Hà Nội 1994

 

Hư Vô


Bạc T́nh

(chưa biết)

 

 


Thời gian như bóng mây

Niềm đau c̣n hẵn đầy

Cơn mê vùi năm tháng nghê cuồng dâng

Đêm ray rứt hồn đau

Thênh thang bước hoang sầu

Cụng đầu ngùi thương vết in sâu

Hồn rơi giữa cơi tan

C̣n đâu chuyện hẹn ḥ

Bâng khuâng hồn tê tái trong biệt ly

Tim mang khối t́nh si

Lê chân bước đau ḷng

Giọt sầu rưng rưng khóc trong chiều

Đêm trao thân cho t́nh yêu

Chân lang thang trong cuồng si

Qua cơn mê t́nh gian dối đêm chứng minh

Em yêu ơi sao đành giây thương đau ân t́nh

Cho đôi ta chia ĺa nhau trong đắng cay

Đường khuya ôi vắng tanh

Hàng cây sầu bụng đầu

Nghe tim buồn rươm máu đau từng cơn

Em như cánh vạc xa

Anh quê thững ôm sầu

Người đành đành sao kẻ bạc t́nh


Bạc Trắng Lửa Hồng

Thy Linh

 

 


T́nh nghĩa đôi ḿnh chỉ thế thôi sao?

Gặp gỡ chi rồi thoáng tựa chiêm bao

T́nh anh như áng mây cao

T́nh em như ánh trăng sao

Cớ sao ḿnh chẳng được gần nhau?

 

Cuộc sống kiếm tiền chia cách đôi ta

Bạc trắng lửa hồng, nên đời thêm xa

Đường anh sương gió bao la,

Đường em thêu gấm, thêu hoa

Đớn đau này muôn kiếp không nḥa

 

Hẹn ước nhau chi, cho một người ôm mối hận

Nh́n theo một chiếc xe hoa, trăm năm biết có duyên ǵ

Gian truân nếu có qua cầu

th́ hợp tan duyên số mà thôi

 

Một bước xa rời muôn kiếp ly tan

Một cánh thiệp hồng khiến người sang ngang

Mười hai bến nước thênh thang

Từ nay đôi nẻo hoang san

Khóc cho đời bạc trắng lửa hồng...


Bạc Trắng T́nh Đời

Ngọc Thành

Ngọc Thành

 

"Người ta đă phụ tôi rồi

Cùng lời ước hẹn suốt đời có đôi

T́nh đời bạc trắng như vôi

Người mê nhung gấm bỏ tôi một ḿnh"

 

Đoạn cuối t́nh ḿnh là thế đó sao em

Em ngoảnh mặt đi anh nghẹn tiếng tơ ḷng

Mai bước theo chồng c̣n lưu luyến ǵ không

Hay em sẽ xem anh như người chưa quen biết

 

Bạc trắng t́nh đời là thế đó sao em

Ai chót lưỡi đầu môi nên mộng vỡ tan rồi

Anh CÓ LỖI LẦM G̀ ĐỂ EM BỎ ĐI

Để EM NGOẢNH MẶT KHÔNG MỘT LỜI CHIA LY

 

ĐK:

 

Em ơi ... anh hiểu rồi ... anh hiểu rồi

Tại anh nghèo tay vẫn trắng tay

Cho nên em nỡ chối từ

Em đành ngoảnh mặt bỏ rơi anh

 

Thôi anh đă hiểu t́nh đời

Đă biết cuộc đời c̣n đong đầy đau thương đắng cay

Cho nên anh ĐÀNH CHẤP NHẬN

CHUA XÓT NGẬM NGÙI ĐỂ TRỌN ĐỜI EM VUI

 

Lời cuối cuộc t́nh là MONG EM ẤM ÊM

ANH SẼ T̀M QUÊN BAO NGÀY THÁNG ÊM ĐỀM

Trên bước phong trần đường t́nh đâu dám mơ

TA CÚI ĐẦU XIN T̀NH ĐỪNG ĐẾN NỮA BAO GIỜ

 

Nhật Lan


Bạch Đằng Giang

Nguyễn Đạt

 

 


Verse 1 : Chiếu mờ trong sương khói, chập trùng sau núi đồi

Từng đoàn quân hiên ngang cất bước

theo gót chân nhau đến sa trường

Mặt tṛi soi bóng nước, vầng trăng treo ánh gươm

Ôi bao nhiêu những hy sinh cho hôm nay những anh hùng

 

Verse 2 : Ḱa những cọc nhọn vẫn vươn ḿnh trong sóng nước

Và bóng mẹ già đứng bên thềm chờ quân đến

Mặt nước hào hùng đă in h́nh bao chiến sĩ

Cầm giáo vượt ngàn chống quân thù v́ đất nước

 

Chorus : Bạch Đằng Giang - nơi chôn xác bao quân thù

Bạch Đằng Giang - nơi ghi dấu bao anh hùng

Bạch Đằng Giang!

 

Verse 3 : Hịch truyền vang sông núi, người người dưới bóng cờ

Thề cùng nhau sát cánh dâng hiến xương máu

cho quê hương măi thanh b́nh

Bập bùng nghe tiếng trống, và rền vang tiếng chiêng

Bao nhiêu năm đă trôi qua, nhưng âm thanh vẫn vang vọng

 

(Verse 2 & Chorus)

 

Hội nghị Diên Hồng những nắm tay,

ḍng máu hào hùng của núi sông

Từ những cụ già đến những bé thơ : Nên ḥa hay nên chiến ?

Nên ḥa hay nên chiến ???

Chiến!!!..Chiến!!!..Chiến!!!..Sát Thát!!!

 


Bạch Đằng Giang

Lưu Hữu Phước

Nguyễn Thành Nguyên

 

Đây Bạch Đằng Giang sông hùng dũng

của ṇi giống Tiên Rồng,

 

Giống anh hùng,

Giống Lạc Hồng Nam Bắc Trung.

 

Trên trời xanh muôn sắc đua chen bóng ô.

 

Dưới đáy ḍng nước ánh sáng vởn vơ  nhấp nhô.

 

Hàng cây cao soi bóng gió cuốn muôn ngàn lau.

Hồn ai đang phảng phất  trong gió cảm xiết bao.

Mây nước thiêng liêng c̣n ghi chép rành

thời  liệt oanh của bao người xưa trung chánh

v́ yêu nước non vui ḷng hiến thân liều ḿnh

ra tay tuốt gươm bao lần.

 

Ḍng nước trắng xóa dưới trời quang đăng.

Từ xưa nêu cao tấm gương anh hùng dù có

sấm sét băo bùng,

mưa nắng Đằng Giang vẫn sáng

để cho ṇi giống soi chung.


Bách Khoa Phỏng Vấn ...

Vơ Đức Thu

Nguyễn Ngu Ư

 

Nhạc sĩ Vơ Đức Thu là một trong những nhạc sĩ đi tiên phong của nền tân nhạc Việt Nam, đặc biệt là về ngành hoà âm và sáng tác nhạc cổ điển dành cho dương cầm. Khi tân nhạc mới được thu thanh vào dĩa hát 78 ṿng khoảng giữa thập niên 40, ông đă điều khiển ban nhạc dưới tên Charles Thu đệm cho ca sĩ hát khi thu thanh vào nhiều dĩa hát thịnh hành vào thời ấy. Thiết tưởng chúng ta cũng không quên công của ông trong việc góp phần xây dựng cho nền Tân nhạc Việt Nam được đứng vững sau này. Ngoài ông ra, trong gia đ́nh ông c̣n có sự tham dự của các nhạc sĩ Vơ Đức Tuyết, Vơ Đức Xuân từng chơi cho ban nhạc trên các đài phát thanh và thu vào dĩa hát 78 ṿng thời đó.

 

BÁCH KHOA PHỎNG VẤN GIỚI NHẠC SĨ

(Tạp chí Bách Khoa, Sài G̣n năm 1963)

Nguyễn Ngu Ư thực hiện

Những câu hỏi để gợi ư:

1. Bạn chuyên về nhạc ǵ? Nhạc Tây phương hay nhạc Việt, nhạc mới hay cũ, cổ truyền hay cải cách? Về ngành nhạc nào, và xin giải thích cho biết qua về ngành đó.

2. Bạn bước vào ngành nhạc trong trường hợp nào. Và tập luyện ra sao? Xin cho biết về những hoạt động nghệ thuật của bạn (sáng tác, tấu nhạc, điều khiển ban nhạc, nghiên cứu về nhạc….)

3. Theo ư bạn chỉ nên phổ biến nhạc Tây phương cho thật rộng răi hoặc chỉ phục hưng hay cải cách nhạc Việt?

4. Nếu chỉ nên phổ biến nhạc phương Tây, th́ có những sự khó khăn ǵ? Và có những cách ǵ tiện lợi và hiệu nghiệm nhất.

• để huấn luyện nhạc sĩ;

• để cho quần chúng hiểu được và ưa được.

5. Nếu bạn chủ trương phục hưng hoặc cải cách, th́ theo đường lối nào, và cần điều kiện ǵ? Nhạc cổ Việt Nam hay nhạc mới gọi là ‘cải cách’, hiện nay có những ưu điểm, khuyết điểm ǵ?

6. Ư kiến về tương lai nhạc Việt hoặc tương lai nghệ thuật nhạc tại Việt Nam.

 

----------------------------------------------

 

BÀI SỐ 2B (1963)

 

VƠ ĐỨC THU

 

• Sinh tại Sài G̣n, năm 1915.

• Học nhạc từ 7 tuổi (dương cầm và lư thuyết âm nhạc).

• Năm 22 tuổi, dạy dương cầm và gia nhập một ban nhạc ngoại quốc để ḥa nhạc một buổi chiều tại Hotel Palace.

• 1940 -- Hội viên hội Đức trí Thể dục (SAMIPIC), thành lập và điều hiển ban nhạc cho hội (gồm 20 nhạc công, toàn là người Việt).

• 1941 -- bắt đầu soạn nhạc và hội viên hội các Tác giả, Soạn giả và nhà Xuất bản Âm nhạc (SACEM). Sáng tác gồm đủ loại:

 Loại ḥa tấu khúc: Một ngày đă qua, Trên sông Bạh Đằng… Loại độc tấu dương cầm: Việt Nam oán nhạc khúc, Bóng hoàng hôn, Dạo thuyền trên sông Hương, Bảy biến khúc theo điệu C̣ lả, Sáu biến khúc theo điệu Âu ca Việt Nam….

 Loại song tấu dương cầm và vĩ cầm: Đêm trăng, Bướm xuân….

 Loại thơ phổ nhạc: Tống biệt, Tha hương mộ khúc….

 Loại ca khúc t́nh cảm: Mưa đêm thu, Mùa hoa thắm, Mây thu, Đàn ai, Nhớ người xa vắng….

 Loại ca khúc vui tươi, hùng mạnh: Quyết tiến, Trên đường xa, Thôn quê b́nh minh, Việt Nam Việt Nam, B́nh minh ca khúc, Hồn quê, Đây Sài G̣n, Lửa dũng….

• 1948 -- Hợp tác với Lê Thương thành lập nhóm ‘Xuân Thu nhạc kịch’ và lănh phần điều khiển giàn nhạc của nhóm.

• 1949 -- Được bầu làm hội trưởng hội Khuyến nhạc Nam Việt.

• 1956 -- Được mời dạy dương cầm và ám diễn tại trường Quốc gia âm nhạc.

• 1962 -- Được bầu làm hội trưởng hội Nghệ sĩ Ca vũ nhạc Việt Nam.

 

 

I – Tôi là một giáo sư dương cầm và cũng là một dương cầm thủ (pianiste) và phong cầm thủ (accordéonist)

 

Tôi lại là soạn giả âm nhạc và hội viên hội các Tác giả, Soạn giả và nhà xuất bản Âm nhạc quốc tế (Société d’Auteurs, de Compositeurs et d’Editeurs de Musique, gọi tắt là SACEM).

 

Tôi đă được học hỏi khá nhiều về các loại nhạc Tây phương, từ loại nhạc cổ điển (musique classique), đến loại nhạc b́nh dân (populary music) mà ta thường gọi là nhạc jazz.

 

Tôi cũng đă có nghiên cứu về nhạc cổ truyền Việt Nam.

 

II – Tôi bước vào ngành nhạc một phần lớn là do thân sinh tôi. Người xuất thân tại trường Taberd, được học hỏi về đàn vĩ cầm (violon) và phong cầm (accordion) với các sư huynh của trường, rồi sau dạy tại trường này và được trau giồi nghệ thuật thêm. Ngoài giờ dạy học, người thường đi ḥa nhạc chung với các nhạc sĩ ngoại quốc tại Hotel des Nations.

 

Nhờ người mà tôi được học đàn rất sớm, năm lên bảy, tôi học dương cầm và theo lớp hàm thu Sinat tại Pháp để học phần lư thuyết. Bài học do thân sinh tôi giảng giải lại. Năm 1925, năm tôi lên mười, Sài G̣n mới bắt đầu mở trường dạy Âm nhạc dưới sự hướng dẫn của giáo sư ngoại quốc (tức là École de Musique de Saigon, thường được gọi là Philharmonique, hiện nay là trường Quốc gia Âm nhạc); tôi được cái hân hạnh là người Việt độc nhất được theo học lớp dương cầm với các khóa sinh ngoại quốc, mặc dầu tuổi hăy c̣n nhỏ. Cũng năm ấy, tôi chiếm được giải danh dự về dương cầm (Prix d’Honneur de Piano).

 

Sau đó, tôi ngỏ ư với thân sinh muốn sang Pháp để được tiếp tục học tại Nhạc viện quốc gia Pháp, nhưng v́ gia đ́nh không dư giả mấy, nên tôi phải ở nhà, tiếp tục học riêng với bà Armande Caron vốn giải nhứt về dương cầm và ḥa âm Nhạc viện quốc gia Pháp. Trong những năm này, tôi thường được các ban nhạc ngoại quốc, mời đệm dương cầm trong những buổi ḥa nhạc tại nhà Hát lớn Đô thành và tại Philharmonique.

 

Đến năm tôi hai mươi hai tuổi, tôi bắt đầu dạy dương cầm, số nhạc sinh của tôi rất đông, gồm có người Việt, người Pháp, người Trung Hoa, người Ấn Độ, người Nhật Bổn, người Hoa Kỳ, và tôi vui sướng mà thấy trong số này, có một số người Việt được học hỏi ở nước ngoài, đă thành tài và đă nổi danh.

 

Ngoài những giờ dạy nhạc, trong bảy năm liền, v́ sinh kế, tôi đă gia nhập một ban nhạc ngoại quốc để ḥa nhạc mỗi buổi chiều tại Hotel Palace, và đây là một dịp may để tôi học hỏi thêm về nhạc Cổ điển Tây phương, v́ ban nhạc này gồm có những nhạc sĩ có tiếng như Yvonne Leclerc (giải nhất về violon Nhạc viện Quốc gia Pháp), Renée Bondie (giải nhất về violon Nhạc viện Toulouse), Becchi (tốt nghiệp Nhạc viện Milan về violoncello), Charles Roques (giải nhất về bassoon Nhạc viện Quốc gia Pháp).

 

Một trong những nỗi vui lớn của tôi là khi thành lập ban nhạc cho hội Đức trí Thể dục (năm 1940) gồm toàn người Việt và điều khiển ban nhạc hai chục người này tŕnh diễn vào những buổi lễ, buổi hát do hội tổ chức tại hội quán và tại nhà Hát lớn Đô thành.

 

Năm hai mươi sáu tuổi, tôi mới bắt đầu soạn nhạc. Tôi rất chú trọng về loại nhạc thuần túy, chủ tâm là nâng cao tŕnh độ thưởng thức nhạc của thính giả Việt, các tác phẩm của tôi đă được các nhà xuất bản trong nước và ngoại quốc ấn hành như Tinh Hoa, An Phú, Hương Thu, Huỳnh Lâm, SEMI (tức là Société d’Editions de Musique Internationale, Hội các nhà xuất bản Quốc tế về Âm nhạc). Riêng các bài sáng tác thuộc các loại ḥa tấu khúc, độc tấu dương cầm, song tấu dương cầm và vĩ cầm đă được chính tôi tŕnh bày nhiều lần trên sân khấu các nhà hát lớn ở Sài G̣n, Chợ Lớn, Nam Vang, Huế, Hải Pḥng, Hà Nội và lại được Trần Văn Khê, Vơ Đức Lang tŕnh bày ở Pháp. Loại ca khúc được các ban nhạc tŕnh bày nhiều lần trên làn sóng điện các đài phát thanh trong nước và ngoại quốc và đă thu thanh vào dĩa thương mại của những hiệu dĩa Oria, Việt Nam, Philip.

 

Liên tiếp các năm 1948, 1949, 1950, 1951, tôi cùng Lê Thương đưa ‘Xuân Thu nhạc kịch’ ra mắt khán giả tại các nhà hát lớn ở Thủ đô và tại Nam Vang. Và trong những năm 1951, 1953, 1954, tôi thường được mời tŕnh tấu nhạc tại các nhà hát lớn Huế, Hải Pḥng, Hà Nội với ban hợp ca Thăng Long và ban Gió Nam.

 

Năm 1955, tôi dự Hội Chợ Triển Lăm Quốc Tế tại Nam Vang cùng phái đoàn Văn nghệ Việt Nam.

 

Năm 1955, tôi được bầu làm chủ tịch bộ môn Tân nhạc trong Đại hộc Văn hóa toàn quốc.

 

Năm 1958, tôi viết nhạc cho hai cuốn phim Việt: ‘Sự tích Trầu Cau’ và ‘Áo ḍng đẫm máu’ do hang Mỹ Vân sản xuất.

 

Năm 1959, tôi đứng tổ chức một ban nhạc Biệt thể cho đài phát thanh Quốc gia và đài phát thanh Quân đội.

 

Từ lúc c̣n thơ ấu đến nay, tôi chỉ là một nhạc sĩ tự do, lúc nào cũng hoạt động phụng sự cho Âm nhạc. Nước chúng ta c̣n nghèo v́ thế Âm nhạc không nuôi sống người nhạc sĩ được, và nhứt là ông bà chúng ta lúc nào cũng quan niệm rằng ‘xướng ca vô loại’. Cũng v́ lẽ đó mà nghề nhạc không được trọng dụng, cho nên có lúc tôi phải sống rât vất vả, v́ sống nhờ ở tiền thù lao thôi. Ăn hôm nay c̣n phải lo cho ngày mai….

 

III -- Nhạc Tây phương dầu có được phổ biến rộng răi đến đâu đi nữa th́ cũng chỉ có một số người ưa thích chớ không thể nào đi sầu vào đại đa số quần chúng được. C̣n nói về nhạc cổ điển Tây phương th́ số người hiểu lại c̣n hiếm hoi nữa, không riêng ǵ ở xứ ta mà ở các nước tiền tiến trên thế giới cũng thế. V́ lẽ đó mà một soạn giả nhạc cổ điển Tây phương ít khi được nuôi sống với soạn phẩm của ḿnh. Chỉ 50 hoặc 30 năm sau, người ta mới hiểu được và ưa thích, nhưng cũng chỉ với số ít thôi, chừng đó th́ tác giả đă ra người thiên cổ rồi, chỉ có nhà xuất bản hay là con cháu hưởng quyền lợi của tác giả thôi. Đó là chúng ta nói những nước văn minh và giàu có hơn chúng ta và họ có đủ phương tiện để truyền bá âm nhạc cổ điển. Hiện nay ở nước chúng ta, quyền tác giả chưa được nh́n nhận, như thế tác giả làm sao được nuôi sống với tác phẩm ḿnh? C̣n nếu nói về loại ca khúc th́ đâu đâu cũng được nhiều người ưa thích hơn. Chúng ta hăy nh́n sang các nước như Pháp, Mỹ, Đức. Một bài ca thịnh hành được xuất bản bao nhiêu lần, được thu thanh vào nhiều hiệu dĩa hát, và được tŕnh bày cả ngày lẫn đêm từ các nhà hát lớn đến các quán rượu nhỏ, các đài phát thanh trong nước và ngoại quốc. Những bài hát như J’ai deux amours, Parlez-moi d’amour, Ca c’est Paris Sous le ponds de Paris, tôi đă nghe hát và đàn từ lúc c̣n bé mà bây giờ vẫn c̣n được ưa thích. V́ lẽ đó soạn giả ngoại quốc có một đời sống dễ dăi hơn chúng ta và nhờ thế họ có thể tiếp tục soạn thêm những ca khúc hay hơn nữa.

 

IV -- Để cho quần chúng hiểu được và ưa thích âm nhạc, nhạc sĩ cần phải sống gần gũi với họ, t́m hiểu những ǵ họ cần để cung cấp cho họ, đem đến cho họ những t́nh cảm êm dịu hầu quên bớt những nỗi khổ đau hằng này của họ. Như thế họ cảm thấy sâu xa tiếng đàn là món ăn tinh thần của họ và lần lần họ sẽ quen và sẽ ưa thích âm nhạc. Chừng đó chúng ta sẽ dẫn dắt họ đến những phương trời nghệ thuật cao siêu hơn, v́ trên thực tế đời sống hằng ngày của người dân nghèo c̣n đ̣i hỏi những ǵ cần thiết hơn, chớ không chỉ ngồi nghe âm nhạc suông.

 

Cũng như một chánh phủ muốn được ḷng dân, muốn được dân ưa chuộng, nghe theo th́ cũng phải t́m đến với dân coi người dân thiếu thốn những ǵ để cung cấp cho họ, làm cho ḷng dân cảm mến ḿnh, rồi chừng đó muốn nói ǵ họ cũng nghe theo và họ sẽ hết sức mến phục vậy.

 

Một nhạc sĩ muốn tŕnh bày một nhạc phẩm để cho dân chúng nghe cũng phải tùy ở tŕnh độ hiểu biết âm nhạc của từng lớp thính giả và muốn tŕnh bày một nhạc phẩm không phải dễ dàng như tŕnh bày một họa phẩm. Một họa phẩm, người ta nh́n thấy được cái đẹp cái hay của nó và sự tổ chức tŕnh bày ít phức tạp hơn là tổ chức một buổi ḥa nhạc, và phải tùy ở khiếu thẩm âm của từng lớp thính giả.

 

V -- Nhạc cổ truyền Việt Nam cũng có cái hay cái đẹp của nó nhưng với một số bài bản đă có từ xưa, chúng ta cố ghi lại thực trung thành theo kư âm pháp Tây phương để giúp cho những người muốn nghiên cứu học hỏi và như thế các nhà soạn nhạc chúng ta sẽ giữ được nét nhạc thuần túy Việt Nam trong các soạn phẩm của ḿnh.

 

Ngoài công việc giữ ǵn ấy chúng ta cứ tiếp tục sáng tác thêm những ca khúc vui tươi, hùng mạnh mà hiện nay chúng ta gọi là nhạc cải cách, hay là tân nhạc. Nếu chúng ta nh́n sang các nước bạn chúng ta, như Nhựt Bản, Trung Hoa, Ấn Độ, Thái Lan, họ cũng đă làm thế. Không lẽ chúng ta đem một nhạc khúc cổ truyền ra tấu lên cho một đoàn quân đi ra biên cương diệt thù, và đến khi họ trở về trong nhịp bước chiến thắng khải hoàn, hoặc cho những đoàn thể Thanh niên, Thanh nữ Cộng Ḥa, v.v……..

 

VI – Chúng ta phải thẳng thắn nh́n nhận rằng trong những năm sau này, nhờ sự khuyến khích sáng nhạc khúc của nhiều cơ quan, như nha Vô tuyến Truyền thanh, Văn hóa vụ, nha chiến tranh Tâm lư, nha Trung ương Dân vệ, hiện nay Tân nhạc Việt được phổ biến rất mạnh. Chúng ta hăy nh́n sự ham mê sáng tác trong giới thanh thiếu niên, sự phổ biến ca nhạc trong các từng lớp dân chúng, trong các trường trung và tiểu học, trong các đoàn thể, trong các cơ xưởng, trong các lữ đoàn binh chủng, đâu đâu cũng có những đoàn văn nghệ được thành lập và những nhạc khúc t́nh cảm, vui tươi, hùng mạnh đă được đa số dân chúng ưa thích.

 

Chúng ta hăy so sánh t́nh h́nh Tân nhạc trong những năm đầu tiên của nó 1938, 1939 và sự tiến triển mạnh mẽ trong những năm sau này: 1961, 1962. Những nhạc hội nối tiếp nhau tŕnh diễn trên các sân khấu của những hư viện từ thành thị đến thôn quê, những số bài được xuất bản và số người tiêu thụ càng ngày càng tăng thêm nhiều. Chúng ta sẽ nói rằng, số ‘lượng’ th́ nhiều mà số ‘phẩm’ th́ ít, nhưng t́nh trạng đó ở các nước văn minh hơn chúng ta cũng không thể nào tránh được.

 

Chúng ta khổng thể đem so sánh nước Việt Nam chúng ta với các nước đă có một nền văn minh từ lâu, một nền kinh tế dồi dào phát đạt và hiện nay họ đang hưởng thái b́nh thịnh vượng. Đất nước chúng ta trong mấy năm qua đă bị chiến tranh tàn phá, dân ta phải nghèo c̣n nghèo thêm và hiện nay nước nhà bị nạn qua phân, t́nh trạng khẩn cấp được ban hành khắp nơi và cũng v́ đó số người chơi nhạc đă ít mà cũng phải bị lâm vào cảnh thất nghiệp. Chúng ta được biết hiện nay đă có những trường Quốc gia để đào tạo thêm nhiều tài năng kịch và nhạc, nhưng nếu t́nh trạng chiến tranh vẫn kéo dài th́ những cuộc vui chơi giải trí bị cấm ngăn, rồi đây những tài năng đó sẽ làm ǵ để tự nuôi sống?

 

Tôi chỉ ước mong cho nước nhà được sớm thống nhất và thanh b́nh được trở lại trên đất nước yêu quư chúng ta. Chừng đó đời sống của người dân được bớt khốn khổ phần nào, lúc đó họ sẽ đem hết tinh thần để học hỏi và hiểu biết những ǵ gọi là nghệ thuật cao siêu hơn.

 

 

Như tôi đă nói trên, tôi chỉ là một nhạc sĩ yêu chuộng tự do và lúc nào cũng có một đời sống hoạt động độc lập, v́ thế nên tôi không có những ước vọng quá xa vời. Tôi chỉ mong mỗi ngày có công việc làm để nuôi sống gia đ́nh và được sống gần gũi với dân chúng và thiên nhiên để trong những sáng tác phẩm của ḿnh, được nói lên đời sống thực tại của xă hội. Nhưng tôi rất hy vọng rằng nhạc Việt nói chung và Tân nhạc nói riêng sẽ sống mạnh và sẽ được tiến triển nhiều hơn khi nước nhà được thống nhất và thanh b́nh trở về với chúng ta.

 

Người Việt chúng ta vốn đă sẵn có óc thông minh và lúc nào cũng ham mê t́m ṭi học hỏi th́ một ngày gần đây, không riêng ǵ về ngàn Âm nhạc mà trên các lănh vực khác, đều sẽ được mạnh tiến.Sài G̣n, ngày 8 tháng 4 năm 1963

Vơ Đức Thu

Anthony Trần


Bạch Phong Lan

Khả Tú

 

 


" Một cành lan trắng xinh tươi

Cài lên áo tím cho người anh thương

Hôm nay trở lại phố phường

Hoa xưa tan tác người xưa đâu rồi..??"

 

 

Chiều tím dần tàn xuống chân đồi lan màu trắng

Có người đang khóc than chuyện xưa

Yêu đơn côi trong chiều tàn nhạt màu

Khói binh về tan tác bao mảnh t́nh sầu.

 

Ôi đau thương cánh hoa tim vỡ màu

Ai yêu ai khiến con tim héo sầu

Ngày chia tay nhau anh trao tặng nhành lan trắng

Em cài vào vạt áo tím tuổi mộng mơ.

 

ĐK:

 

Nhưng ai ngờ đâu

Khi trở về làng xưa không c̣n nữa

Ôi thôi đớn đau

Xơ xác cành lan áo tím giờ tả tơi.

 

Chàng về đây mới hay tin nàng rời nơi ấy

Thương cánh Phong Lan màu trắng cạnh áo tím hoa cà

Nghe đâu đây tiếng khóc than âm thầm

Thương chuyện t́nh câm nín một loài hoa...!!!!

tvmt


Bài 20

Trúc Sinh

 

 

 


Tôi ở nơi đây có những ngày gió nắng

Ngồi nhớ thương em phơi áo mộng chiều xưa

Đơi cách tay có nắng vàng hôn lẽ

Hồn bỗng say nghiêng, hồn bỗng say nghiêng ...

theo khóe môi cười

 

Đ.K.

Ở tuổi 20 nghe gió nóng bên vành tai

Theo những chiếc hôn đầu tiên,

Tôi đă yêu người ...

Ở tuổi 20, em như nhánh sông dần xa,

xa như lá phai thềm xưa,

Ngày tôi mơ người ...

 

Tôi ở nơi đây có những ngày rất nhớ

Từng chuyến xe lên, con dốc đời buồn trôi

Thương dáng em xưa, áo chiều hanh nắng

Ngồi viết cho em, ngồi viết cho em bài 20

tvmt


Bài Ca Chiến Sĩ Hải Quân

Văn Cao

 

 


(1945)

Lento

4/4

 

1.

Toán chiến sĩ thủy quân ra khơi hôm nay

Bờ nước Nam gió khơi nồng máu say

Ra đi không vương thê nhi

Miền Bắc núi tuyết rét mướt

Quen vui trong muôn phân ly

Sống trên ngàn trùng sóng

Thân phơi trên Nam Băng Dương

Nước xanh hồn Thái B́nh Dương

 

ĐK:

Xa khơi sóng vang dạt dào

Mênh mông sóng va thân tàu

Nghe âm u … u …. u ….

Át tiếng máy rầm rầm

Quân ca theo trầm trầm, tàu nhấp nhô

Mờ mờ xa mây mù

Dần dần xa mây mù

Đi cho quên bến bờ

Xa khơi trùng dương bát ngát

Ngày về tổ quốc ghi tên

 

2.

Hướng tới ánh hải đăng soi trong đêm sương

Đoàn chúng ta chí tang bồng bốn phương

Thi gan trong cơn phong ba

Tàu thét khói lướt gió tiến

Khi trăng trên boong in phơi

Giấc mơ người ngàn ngàn bến

Xông pha chung quên đau thương

Với gia đ́nh lớn Trùng Dương

 

(trở lại ĐK)

 

3.

Quyết chiến thắng thủy binh ngăn quân xâm lăng

Hồn Yết Kiêu, máu sông Đằng nhớ chăng ?

Say men năm châu tha phương

Đời khát máu, khát gió mới

Tay tung bao thây yêu thương

Xuống chôn vùi mồ cá !

Hy sinh sao nêu cao gương

Nước Nam miền Thái B́nh Dương

 

(trở lại ĐK . Để hết )

 

 

Hư Vô


Bài Ca Chiến Thắng

Minh Duy

 

 


Ḱa đoàn quân chiến thắng trở về dưới nắng hồng

Cùng nhau ḥa câu hát thành công

Lớp áo xanh phai mầu

Thấy phất phơ ngang đầu

Ngọn cờ tung bay cuối phố

 

Ḱa đoàn quân chiến thắng quay về với phố phường

Thành công c̣n ghi máu đầu súng

Những tấm gương kiêu hùng

Phất phới vui trong ḷng

Giữa trời thủ đô đón mừng

 

Thủ đô ơi ! Thủ đô !

Đoàn quân ta về đây

Tiếng reo vang vang dậy một trời

Lớp lớp tinh kỳ bay trong gió

Thủ đô ơi ! Thủ đô !

Đàn con yêu đă về đây

Ôi bao nhiêu ngày luôn ước mơ

Ngày chiến thắng quay về chốn xưa

 

Ai về Đồng Tháp. Hỏi thăm cây cỏ lá hoa

Quân giặc tàn ác. Chiều nao thây đổ máu sa

Giữa gió mưa âm u tiếng cười ngàn đời vờn

trên xác không mồ nằm đó

Tiếng súng ta như mưa khiến thù gục đầu đường

như vẫn c̣n nghe

 

Thủ đô ơi ! Thủ đô !

Đoàn quân ta về đây

Chiến công xin dâng đều người người

Xiết tay trong niềm tin yêu mới

Thủ đô ơi ! Thủ đô !

Đoàn con yêu đă về đây

Xua bao quân cộng nô nát thây

Ngày chiến thắng bóng cờ tung bay

 

Tài liệu tham khảo: Tuyển tập nhạc: Đường Đi Không Khó

NHà xuất bản Văn Nghệ Dân tộc.

Cục Tâm-Lư-Chiến ấn hành 1974 .

Hư Vô


Bài Ca Cho Bé Hải

Phan Văn Hưng

Đinh Tuấn

 

(Như nói...)

Cho em bé chào đời vào buổi sáng

Khóc oa oa giữa tay ấm mẹ hiền

Nơi đất lạ sinh làm dân tị nạn

Hỡi này em đừng quên gốc Rồng Tiên

Đừng quên nhé để mai này tôi kể

Chuyện quê hương với bao nỗi tủi sầu

Dù có khóc có tuôn ngàn ngấn lệ

Cũng muộn rồi nỗi khổ đă in sâu.

 

(Vào nhịp...)

Tôi sẽ kể chuyện quê hương máu lửa

Mảnh vườn xưa tan nát dấu bom cày

Ôi mẹ hiền ôm con ḿnh trong tay

Dấu đạn nồng oan nghiệt vẫn c̣n đây

Tôi sẽ kể những chuyến tàu tuyệt vọng

Vượt trùng dương với nỗi chết bên ḿnh

Biển lênh đênh biết đâu là cơi sống

Để chết dần khi nhân loại vẫn làm thinh

Tôi sẽ kể cảnh tù đày khốn khổ

Tiếng xiềng xích khua vang bước chân đi

Ôi dân ta vùng quê hương lặng thinh

30 năm chinh chiến chẳng c̣n chi

Này em nhỏ sẽ lớn không c̣n trong tủi nhục

Giữa quê người sẽ được sống ấm no

Nhưng đừng quên dù một giây một phút

Ở quê ḿnh có vạn kẻ đang mong chờ. 

 

Nai 15


Bài Ca Chưa Viết Hết Lời

Bảo Chấn

 

 


Bài ca đă biên rồi mà chưa nói hết lời

V́ cuộc sống đang tràn xót xa

V́ ai thắm môi nồng

V́ ai gót sen hồng

V́ yêu quá từng đêm chờ mong

 

Bài ca đă biên rồi mà chưa nói hết lời

V́ ta quá yêu đời đấy thôi

V́ khao khát dâng đầy

V́ những khúc xum vầy

V́ những lúc biệt ly lệ cay

 

Bài ca đă viết sao chưa hết lời

V́ ta c̣n đắm say khi em cười

V́ ta c̣n ngất ngây theo mây trời

C̣n bao nhiêu vần thơ chưa nói

V́ em c̣n giết trái tim yên lành

V́ sao đẹp măi tiếng ca cho đành

Ngàn câu hát vui ngân nga

 

Bài ca đă viết sao chưa hết lời

V́ ta c̣n đắm say khi em cười

V́ ta c̣n ngất ngây theo mây trời

C̣n bao nhiêu vần thơ chưa nói

V́ em c̣n giết trái tim yên lành

V́ sao đẹp măi tiếng ca cho đành

Ngàn câu hát vui ngân nga

 

Bài ca đă viết sao chưa hết lời

V́ ta c̣n đắm say khi em cười

V́ ta c̣n ngất ngây theo mây trời

C̣n bao nhiêu vần thơ chưa nói

V́ em c̣n giết trái tim yên lành

V́ sao đẹp măi tiếng ca cho đành

Ngàn câu hát vui ngân nga

 

V́ cuộc sống đang tràn xót xa

V́ ai thắm môi nồng

V́ ai gót sen hồng

V́ yêu quá từng đêm chờ mong

 

Bài ca đă biên rồi mà chưa nói hết lời

V́ ta quá yêu đời đấy thôi

V́ khao khát dâng đầy

V́ những khúc sum vầy

V́ những lúc biệt ly lệ cay

 

Bài ca đă viết sao chưa hết lời

V́ ta c̣n biết mây xanh cao vời

V́ ta c̣n yêu thế thương hoa đời

V́ ta t́m cười vui bóng mát

V́ khi b́nh minh đến đêm muôn trùng

Ḷng ta rộn măi cất vui tưng bừng

Nụ cười thắm tươi trên môi…

 

Bài ca đă viết sao chưa hết lời

V́ ta c̣n đắm say khi em cười

V́ ta c̣n ngất ngây theo mây trời

C̣n bao nhiêu vần thơ chưa nói

V́ em c̣n giết trái tim yên lành

V́ sao đẹp măi tiếng ca cho đành

Ngàn câu hát vui ngân nga.


Bài Ca Của Nàng

Tấn An - Hoài Linh

 

 


Cho anh nét đẹp học sinh trong ṿng tay tŕu mến.

Cho em ước vọng đăng tŕnh nửa vầng trăng thề.

Kể từ ngày anh đi đă lâu

chỉ v́ t́nh quê hương thắm sâu.

Đêm đêm trông trời chuyện buồn vui

Em, anh măi với hai người thôi.

 

Xin mùa đông thôi đừng đem giá băng

cho mùa xuân tươi để má em hồng.

Anh ơi, em ước mong nhiều cho t́nh ta

đẹp tṛn như trăng chiếu.

Có muôn v́ sao đang nh́n ḿnh mỉm cười.

Bấy nhiêu t́nh thương trao trọn vào một người

c̣n ǵ cho anh cả một đời xuân xanh,

trên thế gian nầy chỉ có anh.

 

Cho em tất cả trời xuân tô vành môi đỏ thắm.

Cho anh giấc ngủ yên lành gối mộng thanh b́nh.

Đừng hỏi thời gian sao quá lâu

đứng t́m không gian ngăn cách nhau.

Em tin trong đời một lần thôi

tên em c̣n măi măi gần trên vành môi.

 

Xin mùa đông thôi đừng đem giá băng

cho mùa xuân tươi để má em hồng.

Anh ơi, em ước mong nhiều cho t́nh ta

đẹp tṛn như trăng chiếu.

Có muôn v́ sao đang nh́n ḿnh mỉm cười.

Bấy nhiêu t́nh thương trao trọn vào một người

c̣n ǵ cho anh cả một đời xuân xanh,

trên thế gian nầy chỉ có anh.

 

HyTran


Bài Ca Dân Chủ (Món Quà Tự Do)

Phạm Duy

 

 

 


Thế rồi vào đầu năm 90, làn sóng dân chủ dâng lên ở khắp nơi trên thế giới khiến cho những nước có sự kỳ thị màu da như Nam Phi phải thay đổi và các chế độ độc tài, độc đảng Châu Âu th́ sụp đổ hoàn toàn với bức tường Bá Linh ô nhục... Biến cố Thiên An Môn ở Bắc Kinh cho thấy chế độ độc tài ở Á Châu sẽ có ngày phải được thay thế bằng chế độ dân chủ. Để ''ăn mừng'' sự tiến hoá của nhân loại, tôi đă soạn bài  Bài Ca Dân Chủ.

 

Chỉ có là điên th́ mới thản nhiên,

Tay ôm tay giữ bạo quyền độc tôn

Nên không nghe tiếng dân ca DÂN CHỦ

Nên không nghe tiếng dân ca DÂN QUYỀN

Mùa Hè Bắc Kinh.

Cả một đời tôi chỉ là ĺa đôi

Chia ly ngăn cách bằng bờ tường thôi

Nên tôi sung sướng nghe câu dân chủ

Nên tôi sung sướng nghe câu dân t́nh

Đục tường Bá Linh.

Người Tầu già nua cho nên lỡ hẹn

Máu chẩy đầm đià lụt cổng Thiên An.

Người miền Đông Âu đêm vui Thiên Chúa

Giáng Sinh nhận quà là món TỰ DO

 

Chỉ thấy mừng rên nh́n thấy đời lên.

Đông Âu rét mướt trở về mùa Xuân.

Vươn lên trong tuyết bông hoa dân chủ

Vươn lên không chết bông hoa muôn đời

Để Tiệp Khắc vui.

Một mảnh trời Âu từng chịu khổ đau

Bao quanh giây thép tưởng là dài lâu

Con tim êm ái con tim dân chủ

Con tim dân đă xuyên qua lao tù

Hàng rào sắt co.

 

V́ bạo quyền ngu nên rơi lỗ thẳm

Máu chẩy đền bù lệ cổng Thiên An

Kẻ độc tài quên Ba Lan, không nhớ

Cuối năm nhận quà là chết không mơ !

 

Chỉ thấy phải xa chủ nghĩa mầu da,

Phân chia giai cấp... chỉ là nhục ô

Vươn lên trong gió, Phi Châu dân chủ

Không phân da trắng hay da đen mờ

Cuộc đời chúng ta...

Rồi thấy thật vui được sống cùng ai

Trong thiên niên mới hoà b́nh mọi nơi.

Ai vô duyên đó tay ôm chưa cởi

Xin nghe dân hát lên ngôi đây rồi

Mở đường lối mai.

CODA

Xin nghe cho kỹ câu ca DÂN CHỦ

Xin nghe cho kỹ câu ca DÂN QUYỀN

Mùa hè Bắc Kinh

Vượt tường Bá Linh

Trời Tiệp Khắc xanh

C̣n nhiều nữa anh !

C̣n nhiều nữa em !

C̣n nhiều nữa anh !

 

Thế rồi vào đầu năm 90, làn sóng dân chủ dâng lên ở khắp nơi trên thế giới khiến cho những nước có sự kỳ thị màu da như Nam Phi phải thay đổi và các chế độ độc tài, độc đảng Châu Âu th́ sụp đổ hoàn toàn với bức tường Bá Linh ô nhục... Biến cố Thiên An Môn ở Bắc Kinh cho thấy chế độ độc tài ở Á Châu sẽ có ngày phải được thay thế bằng chế độ dân chủ. Để ''ăn mừng'' sự tiến hoá của nhân loại, tôi đă soạn bài  Bài Ca Dân Chủ.

 

họctṛ


Bài Ca Dành Cho Những Xác Người

Trịnh Công Sơn

 

 


Xác người nằm trôi sông, phơi trên ruộng đồng

Trên nóc nhà thành phố, trên những đường quanh co.

Xác người nằm bơ vơ, dưới mái hiên chùa

Trong giáo đường thành phố, trên thềm nhà hoang vu

 

Mùa xuân ơi, xác nuôi thơm cho đất ruộng cày

Việt Nam ơi, xác thêm hơi cho đất ngày mai

Đường đi tới, dù chông gai

Th́ quanh đây đă có người

 

Xác người nằm quanh đây, trong mưa lạnh này

Bên xác người già yếu, có xác c̣n thơ ngây

Xác nào là em tôi, dưới hố hầm này

Trong những vùng lửa cháy, bên những vồng ngô khoai

 

(Hát 2 lần rồi Hết)

 

Bản Giốc


Bài Ca Dao Đầu Đời

Quốc Dũng

 

 


Anh có nhớ bài ca dao đầu đời

Bên chiếc vơng mẹ ru ầu ơ hờ

Hàng dừa xanh soi ḿnh bên nương dâu

Sông dài quên nghèo quấn quưt với nhau

Em đă lớn dần trên quê hương ḿnh

Trong chiếc áo bà ba đượm thắm t́nh

Ngọt ngào thơm hương mạ non sáng sớm

Xa mấy xa hương hạt gạo thơm

 

ĐK:

 

Bao năm rồi từ lúc anh đi

Mẹ trông chờ anh hoài mà chẳng thấy

Mâm cơm chiều bên mái tranh xưa,

Con nước lên nghe tiếng b́m bịp kêu chiều

Thương đôi mái trèo khua đêm trăng mờ

Thương ai vẫn từng đêm đêm ngóng chờ

Đành đoạn sao quên lời thề năm xưa

Nay gịng sông buồn heo hút gió mưa

Anh có nhớ lời quê hương đậm đà.

Trong bao tháng ngày tha phương vắng nhà

Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá

Như giấc mơ ru đẹp đời ta

LV


Bài Ca Dao Xót Xa

Thái Hoàng

 

 


Em đă đi rồi t́nh cũng vụt bay

Về nơi xứ lạ trách cơn mưa chiều

Đổ xuống Làm chi để t́nh ta cách ly.

 

Em ở đô thị đời lắm sa hoa

C̣n đâu kỷ niệm thưở xưa đôi ḿnh

Cùng bước bên nhau dưới trời đổ mưa ngâu .

 

ĐK:

 

C̣n ǵ đâu em c̣n ǵ đâu nữa

Một thoáng hương xưa bay ngút ngàn

Em về đường nào mà vội vă bước chân mau

Không đợi chờ nhau khi bóng xế chiều tàn

Em có nhớ già ngày ta bên nhau

Em thường hay hát bài ca dao của Mẹ.

 

"Trời mưa Bong Bóng phập phồng

Mẹ đi lấy chồng con ở với ai "

Câu ca dao đó anh đă thuộc ḷng

Giờ đây anh mới hiểu

"Trời mưa Bong Bóng phập phồng

Em đi lấy chồng để khổ cho ai " ... !!!

NhatLan


Bài Ca Đất Phương Nam

Lưu Nhất Vũ

Lê Giang

 

Nhắn ai đi về miền đất phương Nam

Trời xanh mây trắng, soi ḍng Cửu Long Giang

Mênh mông rừng tràm, bạt ngàn dừa xanh.

Tiếng chang đước đong đưa, nhớ người xưa từng ở nơi này

Cho ta thêm yêu dấu chân ngàn năm đi mở đất

Cho ta thêm yêu bầy chim sáo sổ lồng

Ơi, ơi ḥ, ơi ơi ơi ơi ḥ

Ơi ơi ơi ḥ, ơi ơi ơi ḥ ơi

 

C̣n đâu đây tiếng vó ngựa phi

Mà ngỡ con tàu vỗ sóng bờ xa

Nỉ non sao tiếng nhạn kêu chiều

Buồm xuôi vô phương Nam phiêu bạt theo thủy triều

Dẫu trải qua thăng trầm giông tố

Qua bao cuộc bể dâu, măi dâng cho đời

Bài t́nh ca đất phương Nam

Ơi ơi ḥ, ơi ơi ơi ơi ḥ

 

Cánh chim tung trời về đất phương Nam

Người xưa lưu dấu in h́nh thuở mang gươm

Bao la t́nh đời. Màu lục b́nh trôi.

Hoàng hôn tím ven sông, tiếng ḥ khoan c̣n tỏa đôi bờ

Lênh đênh mây trôi, khói sương chiều miên man nỗi nhớ

Nghe trong âm ba từng con sóng vỗ về

Ơi ơi ḥ, ơi ơi ơi ơi ḥ

Ơi ơi ơi ḥ, ơi ơi ơi ḥ ơi

 

Chờ trăng lên cất tiếng gọi nhau

Đờn khảy tang t́nh đượm thắm hồn ai

Biển xôn xao gió lộng tứ bề

Thuyền ai xuôi phương Nam khoan nhặt trôi lững lờ

Đă trải qua bao muà mưa nắng, qua bao cuộc đổi thay

Măi dâng cho đời, bài t́nh ca đất phương Nam

Ơi ơi ḥ, ơi ơi ơi ơi ḥ

Ơi ơi ơi ḥ, ơi ơi ơi ḥ ơi ơi ḥ ơi

 

Tài Liệu tham khảo: Nhạc có khung từ Mây Bốn Phương

 

 

Chilli


Bài Ca Đêm

Bảo Chấn

 

 


R & B Ballad

[ 4/4 - C ]

 

 

Rồi đêm sẽ qua. Cuộc vui cũng qua

Em vẫn bên anh trọn đêm này

 

Ngày mai nắng lên. Biển xanh sóng êm

Câu hát đêm nay chợt vút cao!

 

Anh đi bên em giữa đêm thần tiên

Đêm nay với anh tuyệt vời

 

Nụ cười thật hiền giấu trong đêm xanh b́nh yên

 

ĐK:

 

Những khúc ca buồn... rồi sẽ tan vào lăng quên

Xin em hát lên bài hát tâm hồn

Những lo buồn muộn phiền sẽ qua!

 

Hát suốt đêm này... bài hát cho ngày... mai

Xin em hát lên bài ca thiết tha

Hát như cỏ hoa thật thà...

Mỹ Tâm giới thiệu

Tham khảo:

"117 ca khúc Cho Bạn - Cho Tôi", NXB Đồng Nai, 2002

Thương Ai


Bài Ca Đông Tiến

Trần Thiện Khải

 

 


Rừng đêm nay âm u, bóng trăng mờ mà xa biên khu

đoàn người đi bên nhau mắt căm hờn c̣n in bóng thù

Ch́m trong cây tiếng chim như giục ḷng ai

Gió theo như giục bước dài, màn sương rơi thấm vai

núi sông vẫn đang chờ măi, quyết thề cùng ḷng

chiến đấu cho một ngày mai.

Vượt trường sơn đêm nay bước chân dài ḷng ta mê say

Hành trang mang trên vai lá cây rừng c̣n in dấu giầy

Thù chưa vơi, nước non như giục ḷng ai,

bước đi ta c̣n bước hoài, dù chông gai, hiểm nguy,

núi sông vẫn đang chờ măi,

quyết thề cùng ḷng chiến đấu cho một ngày mai.

Ơi, anh em ơi tiến qua trời đông,

quân reo vang khắp nơi tưng bừng.

Ơi, anh em ơi tiến qua trời đông mai sương tan

đón thái dương hồng nắng say men ḷng rung khắp nước Nam.

đoàn quân qua phương đông mắt trông vời miền quê xa xăm.

Rừng hôm nay liên hoan đón ta về toàn dân réo mừng.

Thù kia ơi bấy lâu ta c̣n nung sôi bấy lâu ta c̣n nhớ hoài,

dù xương rơi máu rơi núi sông vẫn đang chờ măi,

quyết thề cùng ḷng chiến đấu cho một ngày mai.

LV


Bài Ca Đường Tàu Thống Nhất (chưa có)

Trịnh Công Sơn

 

 


(chưa có)


Bài Ca Giă Từ

(chưa biết)

 

 


Mưa buồn vẫn măi rơi,

nghe như nhưng tiếng lệ thảm thiết như một bài t́nh ca giă từ.

Biết không người ơi t́nh đă đến trong ngây thơ,

khi hai đứa ḿnh gặp nhau dưới nắng chiều ngất say.

Khi t́nh đă trao anh, anh ơi hăy chớ đừng quên,

hăy sống trong một kỷ niệm thương yêu suốt đời.

Trái tim c̣n đây tựa chiếc lá rơi mong manh,

anh ơi đừng nghĩ ǵ v́ t́nh kia theo tháng năm không nḥa.

 

Hăy đến với em đến bên em,

cho thêm thắm thiết chút hương xưa.

Nếu ḿnh lỡ đă có ước thề xa,

cho t́nh này ngăn đôi hằng chôn kín.

Anh ơi mà sao lúc chúng ḿnh gặp lại xin anh chớ quay mặt,

một ḷng sẽ nhớ măi muôn đời,

cho em giây phút bên người

Hoài Thương


Bài Ca Hạnh Ngộ

Lê Uyên Phương

 

 

 

 


Chờ trăng lên, nghe sao th́ thầm

Thời gian qua, đâu ngờ cuộc đời bao la

Rồi như mây thoáng qua

Rồi như trăng xế tà

Em ơi nhớ ngày xa vời dâng hoa

 

Nầy anh ơi, suối reo sườn đồi

Nầy chim ơi, reo mừng cuộc đời ghi tên

Rồi như khi lớn lên

Rồi như khi úa tàn

Hoa thơm vẫn chờ nắng vàng dâng hương

 

T́nh yêu đời đời

Làm sao như hoa vàng rừng xanh

Một khi đăng hoa t́nh yêu

Thiết tha cuộc đời đă mất hết mê say

 

Rố mai đây đi trên đường đời

Đừng buông tay âm thầm t́m về cô đơn

Một khi trao áo hồng

Là khi trao tiếng cười

Luôn ghi kỷ niệm ban đầu yêu thương

 

họctṛ


Bài Ca Hoa Hồng

Trần Long Ẩn

 

 


Chưa lần nào sang thăm, mà em không mang đóa hồng

Chưa lần nào anh sang mà em không bối rối

Không gian như hẹp lại, em chợt sợ mênh mông

Gió cuốn mây dồn về, em chợt sợ mong manh

 

Đời em là cánh hoa là gió nhẹ

Đời anh là ánh trăng là cánh rừng

Gió nhớ rừng gió sang

Trăng yêu đời trăng sáng

Thương anh nhiều em đến với anh

 

Rồi ngày mai dù cách xa hay rất gần

Chờ nhau ngày nắng lên hay băo nổi

Mỗi bước đường có anh

Em không sợ đêm vắng

Em không sợ mưa nắng

sống chết với t́nh yêu

 

Nếu ngày nào sang thăm, mà em không mang đóa hồng

Chắc v́ chuyện riêng tư mà em chưa dám nói

Có lúc không ngần ngại, đâu phải chuyện riêng ai

Có lúc cũng ngần ngại, đâu phải chuyện riêng ai

Hoài Thương


Bài Ca Hy Vọng

Văn Kư

 

 


Từng đôi chim bay đi tiếng ca rộn ràng

Cánh chim xao xuyến gió mùa xuân

Gửi lời chim yêu thương tới Miền Nam quê hương

Nhắn ràng ta ngày đêm mong nhớ

Ước mơ , những mùa xuân bóng dáng , tương lai

Đường ta đi lên xây đời trong hoa thơm có mùa xuân nào đẹp bằng

 

Về tương lai , ngày quê hương

Màu xanh áo mới chứa chan niềm tin

Đường ta đi lên xây đắp về tương lai

Đàn chim bay cùng ta cất cánh

Ḱa ánh sáng chân trời mới đang bừng chiếu

Bốn phương gió , mưa , buồn thương và mây mù xé tan ...

 

Về tương lai , ngày quê hương

Màu xanh áo mới chứa chan niềm tin

Đường ta đi lên xây đắp về tương lai

Đàn chim bay cùng ta cất cánh

Ḱa ánh sáng chân trời mới đang bừng chiếu bốn phương gió. mưa buồn thương và mây mù xé.... tan ....

 

Ngọc Dung


Bài ca không nhớ luôn đề

(chưa biết)

 

 


Tôi đứng giữa khoảng trời bơ vơ

           Hát bài ca tặng linh hồn các anh

           Nhữ ng người ngủ yên trong ḷng đất

           Cho đất khô lên cây trổ lộc

           Cho tóc em thơm hương cỏ mềm

           Cho mắt mẹ cười trong niềm tin

 

           Thương mấy đứa em c̣n ngây thơ

           Thiếu phụ kia c̣n u uẩn tiếc thương

           Vắng người, đèn khuya thêm sầu úa

           Trên cánh tay bâng khuâng nhỏ giọt

           Anh có hay nhân gian lúc này

           Em vẫn nguyện cầu cho linh hồn anh

 

           Trời mưa mưa măi ngàn năm

           Nước sông cứ chảy về biển khơi

           Th́ t́nh người Việt nam sau đêm tối

           Sẽ rạng ngời dưới ánh mặt trời

           Bởi các anh, bởi các anh,

           những người đi làm lịch sử Việt Nam

 

           Em sẽ hát cho ngàn năm sau

           Hát ủi an từng linh hồn các anh

           Những người đă an thu ngàn giấc


Bài Ca Không Quên

Phạm Minh Tuấn

 

 


Có một bài ca không bao giờ quên

là lời đất nước tôi chẳng phút b́nh yên

Có một bài ca không bao giờ quên

là lời mẹ ru con đêm đêm

Bài ca tôi không quên tôi không quên tháng ngày vất vả

Bài ca tôi không quên tôi không quên gót ṃn hành quân hối hà

Làm bạn cùng trăng và ôm súng ngắm sao khuya

 

Có một bài ca không bao giờ quên

là mẹ dơi bước con bạc tóc thời gian

Có một bài ca không bao giờ quên

là rừng lạnh sương đêm trăng suông

Bài ca tôi không quên tôi không quên những ngày đă ngă

Bài ca tôi không quên tôi không quên gửi trọn đời cho tất cả

Là đồng đội tôi c̣n ôm súng giữ biên cương

 

Nhưng giờ đây có giây phút b́nh yên

Sao tôi quên sao tôi quên

Bài ca tôi đă hát với quê hương với bạn bè với cả cuộc đời

Tôi không thể nào quên .. tôi không thể nào quên

 

Có một bài ca không bao giờ quên

là thánh phố nhớ nhung một dáng b́nh yên

Có một bài ca không bao giờ quên

là cả mùa xuân tim không phai

Bài ca tôi không quên tôi không quên những mùa nước đổ

Bài ca tôi không quên tôi không quên em chống xuồng vượt qua pháo nổ

chỉ một lần quen mà mang nỗi nhớ mênh mông

 

Có một bài ca không bao giờ giờ quên

là lời đất nước tôi chẳng phút b́nh yên

Có một bài ca không bao giờ quên

là lời mẹ ru con đêm đêm

Bài ca tôi không quên tôi không quên đất rừng xứ lạ

Bài ca tôi không quên tôi không quên bước dồn đường khuya đói lả

gạo hẩm cầm hơi một điếu thuốc cũng chia đôi

 

Nhưng giờ đây có giây phút b́nh yên

Sao tôi quên

Có giây phút b́nh yên sao tôi quên sao tôi quên

Bài ca tôi đă hát

Bài ca tôi đă hát với em yêu, với đồng đội với cả ḷng ḿnh

Tôi không thể nào quên

Tôi không thể nào quên.

Bản nhạc có nốt


Bài Ca Kỷ Niệm

Tú Nhi

 

 


C̣n ǵ giờ đây anh sao nhớ thương đầy vơi.

Mộng t́nh c̣n trong tim hay chết theo ngày tháng.

C̣n nhớ măi hôm nào, lời trao nhau ban đầu.

Ai nỡ quên t́nh nhau.

 

Đời c̣n ǵ vui hơn trong phút giây được yêu.

Đời c̣n ǵ đau thương khi lắng nghe t́nh vỡ.

V́ đă trót yêu rồi, th́ xin ghi đôi lời.

Dù xa cách phương trời.

 

Ôi, bao năm đă cách biệt

Anh, ra đi v́ đất Việt

Th́ dù xa xôi em nhớ rằng đừng tủi sầu.

Làng thôn êm ấm lúc anh về đẹp t́nh nhau.

 

Vài lời gửi cho em anh viết nên bài ca.

Kỷ niệm một đêm mưa, đêm cuối ba ngày phép.

Ngồi thức suốt đêm dài, thầm ghi câu sum vầy.

Ḷng thương nhớ vơi đầy...

Lửa Việt & Dũng Hồ


Bài Ca Mùa Thu

Chu Minh Kư

 

 


*

Hăy hát, hát đi em bài ca mùa thu

Này em ơi hăy hát, hát đi em bài ca mùa thu

**

Này em ơi, em có hay chiều nay

Trời nhiều mây bay, nắng úa trên ngọn cây

Từng cơn gió nhẹ mang theo những chiếc lá rơi

Này em ơi, thu đă đến bên ta rồi

Và mùa thu xưa c̣n đọng trong ta bài ca

 

***

Từng mùa thu qua, bao nhớ thương c̣n đây

T́m về trong ta, hát đi em bài ca

Về mùa thu ngày xa xưa nhớ măi trong ta

Này thu ơi, thu nói với ta bao điều

Về t́nh yêu, này em ơi hăy hát

 

****

Hăy hát, hát đi em bài ca mùa thu

Này em ơi hăy hát, hát đi em bài ca mùa thu

Này em ơi, thu sang vang trong tim ta câu ca

Mùa thu nhớ thương

 

(Repeat from ** to ****)

 

(Repeat **** and *)


Bài Ca Mừng Sinh Nhật

Diệp Minh Tuyền

 

 


Anh đi sinh nhật em với cây đàn guitar

Anh đi sinh nhật em không bánh và không hoa

Anh đi sinh nhật em chỉ có bài t́nh ca

Chỉ có trái tim yêu, đang ca hát rộn ràng

Lời ca kết thành hoa thắm

Ngọt ngào anh hát tặng em

Đàn reo hóa thành câu chúc

Rộn ràng nâng phím tặng em

Lời ca hóa thành ngọn nến

Hồng hào soi sáng mặt em

Đàn reo hóa thành câu chúc

Mừng ngày sinh của đời em


Bài Ca Ngày Vu Quy

Bằng Giang

 

 


Đừng khóc nghe em ngày vu quy,

cố nén đau thương để mà vui đi

Chuyện ngày xưa đừng nhắc nữa,

v́ ḿnh quên lời đă hứa, để giờ hai đứa phải xa nhau

                                                     

Đừng trách sau tôi chẳng yêu em

Biết nói sau hơn duyên t́nh đă lỡ

Rượu hồng tôi đă uống hết,

kỷ niệm xưa cũng đă chết

Để tiễn một người ra đi

                                                     

Xin em chớ buồn, xin em chớ buồn

Ngày mai em cất bước sang sông theo chồng

Ngàn nhớ thương trong ḷng

Như nước trôi theo ḍng

C̣n ǵ nữa mà mong

    

Trả hết cho em ngày xa xưa,

những tiếng yêu thương, xin đừng nói nữa

C̣n ǵ đâu để đắm đuối

C̣n ǵ đâu để tiếc nuối

Thôi nhé vĩnh biệt người ơi


Bài Ca Phụ Nữ Việt Nam (chưa Có)

Nguyễn Văn Tư

 

 



Bài Ca Sao

Phạm Duy

 

 


Sao Tua chín cái nằm kề

Thương em từ thuở mẹ về với cha

Sao Vua sáu cái nằm xa

Thương em từ thuở người ra người vào

 

Sao Mơ sáu cái nằm chầu

Sao Khuê mấy cái nằm đâu

 

Sao Khuê chín cái nằm dài

Thương em từ thuở t́nh ngoài nghĩa trong

Sao Măng năm cái nằm ngang

Thương em từ thuở mẹ mang đầy ḷng

 

Sao Vươn dăm cái nằm tṛn

Sao Tư bốn cái nằm vuông

 

Sao Đôi hai cái nằm chồng

Thương em từ thuở mẹ bồng mát tay

Sao Hoa ba cái nằm xoay

Thương em từ thuở được vay nụ cười

 

Sao Băng bay vút vào đời

Sao Sa rơi xuống ḷng vui

 

Sao Băng ngă xuống gầm trời

Thương em từ thuở mẹ ngồi nghĩ xa

Sao Sa rơi xuống vườn hoa

Thương em từ thuở người ta lại gần

 

Sao Hôm lấp lánh đầu làng

Sao Mai láp lánh đầu thôn

 

Sao Hôm le lói đầu hè

Thương em từ thuở em về với ai

Sao Mai le lói ngọn cây

Thương em từ thuở về xây t́nh người

 

Sao Vân xa tít đầu trời

Sao Quanh cao ngất ngoài khơi

 

Sao Vân muôn cái mịt mùng

Thương em từ thuở ngh́n trùng cách chia

Sao Quanh theo gót người đi

Thương em chỉ có trời khuya nh́n về

 

Sao ơi sao hỡi buồn ǵ

Sao ơi sao hỡi buồn chi

Phan Bá Trác


Bài Ca Thần Chim Lạc

Phó Đức Phương

 

 


Ta là thần chim lạc, sải cánh chín tầng trời

Qua biển Đông sóng dậy, về núi Tây điệp trùng

Đây Hồng Hà nặng đỏ, kia chín nhánh sông Rồng

Giang sơn muôn ngàn dặm, cháu con ước triệu người

Ta bay qua thời gian, từ thuở hồng hoang

Ta bay thấu không gian, biển rộng núi cao, đi hết cơi hữu h́nh Ta vào miền vô ảnh, nặng t́nh nhân gian

Bồn chồn nỗi cháu con ṇi giống..

Ta bay qua những lầu son, đầy nặng cuồng tham

Đến với nỗi cơ hàn, nhọc nhằn tối tăm

Bay qua những thăng trầm, bao vương triều hưng phế

Lời nguyền mê đắng, nhỏ nhen khiến bao đời quẩn quanh..

 

Bay lên, bay lên.. Con cháu Lạc Hồng

Ngàn năm qua từng kiêu hănh, dừng chân bên bờ biển Đông

Bay lên, bay lên.. Con cháu Lạc Hồng

Lồng lộng trời bay trên đầu ta, ḱa biển mây trước mắt ta

Ta mừng v́ giang sơn biền vững, v́ cháu con thảo thuận

Nhưng ta cũng mong các ngươi bày mở tấm ḷng rộng

Giải phóng tầm mắt ra, để sải cánh bay cùng cơi thế này

Bay lên, bay lên.. Bay lên, bay lên..

Ta là thần chim lạc sải cánh bay giữa bầu trời

Mau cùng ta nương gió, vượt lên ngàn trùng khơi

Thương Ai


Bài Ca T́nh Yêu

Ngoại Quốc (English)

Đức Huy

 

(And I Love You SO)                     Lời : Đức Huy

 

INTRO: Gm  C7  F  Dm  Gm  C7  F  ^Bb  F

 

                          Gm  C7                 F    Dm

T́nh yêu như giấc mộng, t́nh yêu như gió ngàn.

                          Gm  C7                     F  ^Bb  F

T́nh êm như tiếng nhạc, ngây ngất khi ta gần nhau.

T́nh trong em suốt đời, t́nh chân mây cuối trời.

Đừng xa nhau nhé em, anh muốn yêu em trọn đời.

 

                 F      Dm7        Gm                Gm

            Ngày đó lúc trước, lúc trước ta chưa gặp nhau.

            C7                      C7             F                  F

            Ngày tháng cô đơn quạnh hiu, những tối sương dâng mịt mù

                 Dm      ^DmM7     Dm7   ^Dm6 Bb                    Gm

            T́nh yêu  ..  như nắng ấm,   nắng ấm đến trong mùa Đông.

                 C7                   F  ^Bb  F

            Nắng lên cho t́nh thêm .. hồng.

 

T́nh cho nhau đón mời, t́nh lên cao ngút trời.

T́nh sâu như biển khơi, dâng sóng khi ta gần nhau.

Trọn con tim ước thề, ṿng tay em vẫn chờ.

Cùng riêng em dấu yêu, cho đến mai sau trọn đời.

 

And I love you so, the people ask me how

How I live till now, I tell them I don't know.

I guess they understand how lonely life has been.

But life began again, the day you to\ok my hand.

 

            And yes I know how lonely life can be,

  the shadows follow me

            And the night won't set my free.

            But I don't let the evening bring me down,

  now that you\'re around me

 

And you love me to\o, your thoughts are just for me

You set my spirit free, I\'m happy that you do.

The bo\ok of life is brief and once a page is read.

All but love is dead, that is my belief.


Bài Ca T́nh Yêu 2

Trung Nghĩa

 

 


Người bên tôi, tay trong tay ấm áp

Đôi mắt thơ ngây đầy khát khao

Khi mùa xuân sang, t́nh yêu thắp sáng

Như nến lung linh vừa cháy lên

 

Oh, my darling, em như thần tiên

Đến đây bên anh, cho anh ḥa ca

Oh, my darling, em như ngàn hoa

Dỗ mộng anh trong không gian hương bay rất xa

 

Người yêu ơi, bao đam mê quá khứ

Sẽ trôi đến xa xôi, ch́m lăng quên

Giờ trong ta, t́nh yêu chất ngất

Xin hăy yêu thương nhau trọn ước mong

 

T́nh đôi ta, đôi khi cách xa

Vẫn mong người đêm nay và đêm mai

Ngày lại ngày, từng lời nói yêu

Đến muôn đời bên nhau, ngày sau

Thương Ai


Bài Ca Trăng

Phạm Duy

 

 


(Saigon-1961)

 

Trăng ơi, trăng ới ḱa là trăng ơi !

Trăng lá trai trong chiều vơi (láy)

Lưỡi trăng treo đầu trời, đầu trời

Ngoài đồng hoang vắng rơi (láy)

Trăng ơi, trăng ới t́nh c̣n nhỏ nhoi

Theo gió đưa trăng về khơi (láy)

 

Trăng ơi, trăng ới ḱa là trăng xanh !

Trăng sáng soi trong vườn chanh (láy)

Sáng luôn trong vườn đào, vườn đào

Ḱa là soi trắng đêm (láy)

Trăng ơi, trăng ới mặn nồng t́nh duyên

Trăng thức lâu trên giường êm (láy)

 

Trăng ơi, trăng ới ḱa là trăng đêm !

Trăng đến khuya thăm người quen (láy)

Gối chăn đă lạnh mềm, lạnh mềm

Người về trong cơi duyên (láy)

Trăng ơi, trăng ới t́nh già b́nh yên

Trăng khuất mau sau màn đêm (láy)

 

 

họctṛ


Bài Ca Trên Núi

Nguyễn Văn Thương

Tô Hoài

 

Hơ hơ ....ơ ơ.......hơ hơ ....

Đầu trời có sao chiều sao sớm

Đầu núi kia có ớ ơ hai người

Dù đi cùng trời, dù đi khắp núi

Trời chỉ có, chỉ có sao sớm sao chiều

Núi chỉ có hai người, hai người yêu nhau

 

Hơ hơ ơ ớ ơ .... hơ hơ ....

Đầu trời có sao chiều sao sớm

Đầu núi kia có ớ ơ hai người

Dù đi cùng trời, dù đi khắp núi

Trời chỉ có, chỉ có sao sớm sao chiều

Núi chỉ có hai người, hai người yêu nhau

 

Hỏi rừng chiều có tiếng khèn ai đó

Khèn hát lên những lời mong chờ

Đường đi về rừng, đường đi xuống núi

Chỉ có, chỉ có sao sớm sao chiều

Núi chỉ có hai người, hai người yêu nhau

 

Đường đi về rừng, đường đi xuống núi

Chỉ có, chỉ có sao sớm sao chiều

Núi chỉ có hai người, hai người yêu nhau

 

Hoa Biển


Bài Ca Tuổi 20

Dương Thụ

 

 


Trước mắt em là biển rộng

Con sóng vỗ về chân trời mênh mông

Trước mắt em là con sông thuở nhỏ

Nơi ấy xa vời những ngày ấu thơ

Trước mắt em là mặt trời

Soi sáng con đường đi vào ban mai

Trước mắt em là đêm sâu thăm thẳm

Che dấu bao điều bao điều không nói

 

Biển hát một chân trời

Ḍng sông hát tuổi thơ

Mặt trời hát trên môi cười

Đêm thẳm sâu thắc mắc ai

 

Biển sóng một chân trời

Ḍng sông măi về xa xăm

Mặt trời chiếu soi mỗi ngày

Đêm thẳm sâu mắt ai

 

Trước mắt em là biển rộng

Trước mắt em là mặt trời

Trước mắt em là tuổi hai mươi

Hoài Thương


Bài Ca Xây Dựng

Hoàng Vân

 

 

 


Bạn đời ơi, bạn có nghe hay niềm vui của những người

dọn đến khu nhà mới mà chúng tôi vừa xây xong

Và em thân yêu ơi, ngày mai chúng ta lại lên đường đến những chân trời mới

Niềm vui của đôi ta

về ngôi nhà thầm mong ước

đă chan hoà trong niềm vui chung như nước sông ra biển lớn... Ơi...

Bạn đời ơi iiiiiiiiiii!

Hăy tin, hăy yêu, và hát cùng chúng tôi

Những người thợ xây, tin yêu cuộc đời mới

Trong khói bom, trong ánh trăng, suốt bốn mùa

Tôi vẫn xây tiếng hát vui

cho chúng tôi, tiếng hát vui

cho các bạn...

Cho ngày nay, cho ngày mai, cho muôn đời sau...

Cho ngày nay, cho ngày mai, cho muôn đời sau...

 

(lại từ đầu ...)

 

BBĐ


Bài Cho Em

Từ Công Phụng

 

 


1965

 

Chiều nay ngồi viết riêng cho em

Cho em bài hát êm đềm, trôi theo từng tiếng tơ mềm

Nhờ mây gửi đến riêng cho em

Cho em ngàn lời yêu thương, trôi trên nụ cười phong kín

 

Mùa Thu chợt đến trong cô đơn

Buồn bay lên mờ lấp khung trời chiều lạnh lùng

Trời c̣n gọi tiếng mưa đêm nay

Mưa ơi! Đừng làm buồn mắt em thơ ngây

 

Ô hay! Mùa Thu đến bao giờ

Mưa bay buồn giăng mắc khung trời

Người về từ trên đó để nh́n làn môi thắm

Cớ sao em c̣n buồn để mùa Thu đến rồi đi

 

Gịng sông nào vắng xa chưa em

Ru lên hồn tuổi thơ này, thêm một lần chuốc u buồn

Hồn lên ngàn phím tơ vương êm

Ru em bằng lời ca đêm, ru lên tuổi buồn em mang

 

Gịng sông rồi vắng xa thôi em

Đời trôi theo ngày tháng, mang nhiều kỷ niệm buồn

Tuổi thơ c̣n có mơ không em

Hay trôi miệt mài ngày tháng trong cô liêu

 

 

 

Tà Áo Xanh


Bài Cuối Cho Người T́nh

Ngoại Quốc

 

 


Người yêu ơi c̣n nhớ không,

Chuyện ngày xưa đă qua mau

Ḿnh hẹn ḥ yêu măi nhau

Cho dù năm tháng dài

 

Rồi thời gian lặng lẽ trôi

Rồi t́nh yêu cũng bay đi

Người xa xôi như bóng mây

Lời hẹn đầu tôi nhớ thôi

 

   Thôi t́nh nhân hỡi ta xa nhau rồi

   Thôi từ đây măi mất nhau trong đời

   Cho nhau bài hát cuối

   Quên đi t́nh gian dối

   Quên đi những lần xưa chót giận nhau

 

Bài cuối cho người t́nh

Bài cuối ta cho ḿnh

Nửa hồn ta ngơ ngác

Bao giờ vơi nhớ thương

 

Bài cuối cho người t́nh

Từ đây bước đăng tŕnh

Đường đời nghe hoang vắng

Thời gian âm thầm trôi

 

   Thôi t́nh nhân hỡi ta xa nhau rồi

   Thôi từ đây măi mất nhau trong đời

   Cho em bài hát cuối

   Tuy em nhiều gian dối

   Nhưng tôi thương nhớ hoài

   Môi mắt người yêu.


Bài Hát Buồn

Dương Thụ

 

 


Bàn tay bàn tay bé nhỏ

Mùa Đông t́m đâu hơi ấm

Ḍng sông ḍng sông khẽ thở

Bờ xa ch́m trong sương khói mờ

Nắng chấp chờn thấp thoáng lá bàng rơi

Những cuộc đời ngơ vắng đi t́m ai

Phố ồn ào những ngă tư buồn vui

Nghe bâng khuâng bâng khuâng con đường xa măi

 

Nắng th́ buồn ngơ vắng lá bàng rơi

Bóng một người dẫu nắng đi t́m ai

Phố th́ dài những ngă tư buồn vui

Nghe bâng khuâng bâng khuâng con đường xa măi

 

Nắng th́ buồn ngơ vắng lá bàng rơi

Bóng một người dẫu nắng đi t́m ai

Phố th́ dài những ngă tư buồn vui

Nghe bâng khuâng bâng khuâng con đường xa măi

Dạ Thảo


Bài Hát Chiều Thu

Quốc Vượng

 

 

 


Nắng vẫn tươi hồng trên đôi má em yêu.

Và anh vẫn ngồi ngắm em lặng im đường chiều.

Em vẫn dịu dàng như cô gái năm xưa.

Khép nép bên anh suối tóc buông trôi.

Khẽ hát bâng quơ bài hát mênh mang chiều thu vắng.

 

Có hay khi nào ta đă nói yêu nhau

Thời gian chẳng phai mờ khi dấu yêu thuở nào

Với những năm dài ta hạnh phúc bên nhau

Vẫn đắm say như t́nh mới

Với những yêu thương và những đắng cay cuộc đời.

 

Vẫn yêu em bao ngày qua

Và nhớ thương thêm khi rời xa

Hạnh phúc cho nhau

Lời yêu thương chan chứa

Và hát cho nhau bài hát chiều thu.

Ngọc Anh tŕnh bày

CD "Ngày Xa"

Ngọc Dung


Bài Hát Cho Em

Đức Trí

 

 


Ṿng tay anh buông lơi chơi vơi trái tim đê mê dại khờ

Thời gian trôi đi mau giờ đây cuốn theo niềm đau vuột mất.

C̣n bên em đêm nay đâu đây tiếng yêu thương anh nồng say.

Lời anh vang bên tai hôm nao giờ mang về bao sầu nhớ

 

Nói với em ta có nhau muôn đời

Oh oh oh...

Đến với em một lần thôi măi măi

Oh oh oh...

 

Ta yêu nhau dĩ văng không màng đâu

Ta yêu nhau vụt hết bao nỗi u sầu

Ta cho nhau khúc hát quên niềm đau

Ta cho nhau những tiếng yêu đến mai sau

Hoài Thương


Bài Hát Của Người Tự Do (chưa Có)

Xuân Lôi - Y Vân

 

 

 

 

 

 


Note nhạc ở đây

 

 


Bài hát đầu tiên, bài hát cuối cùng

Trịnh Công Sơn (Bài Viết)

 

 


TCS

 

Xuân Tân Mùi 1991

 

Ngạn ngữ Pháp có nói rằng bất cứ cái ǵ bắt đầu tốt th́ sẽ kết thúc tốt. Tôi không hiểu trong những địa hạt như kinh tế, xă hội, khoa học như thế nào nhưng trên lĩnh vực văn nghệ đôi khi hoặc nhiều khi nó không hoàn toàn như thế… Có không ít những trường hợp người nghệ sĩ đă khởi đầu rất hay và kết thúc rất tệ.

 

Tôi bước chân vào đất đai của nghệ thuật tương đối sớm. Từ tuổi mười ba mười bốn tôi đă làm những lưỡi sóng liếm láp mạn thuyền văn nghệ. Trong huyết quản tôi có thể thời ấy đă luân lưu những lượng máu bất b́nh thường.

 

Sau một vài biến cố lớn của gia đ́nh, tôi bắt đầu một cuộc sống riêng tư không phẳng lặng.

 

Và từ đó tôi rơi vào một cơn mộng mị triền miên.

 

Có một vài câu hỏi, với tôi, đă trở thành nỗi ám ảnh: Bài hát đầu tiên của anh là bài ǵ?

 

Câu hỏi bụôc tôi phải trở về những năm tháng xa xôi. Nhưng khi về đến nơi ấy, trong thời điểm ấy, th́ vô t́nh tôi lạc ḿnh về một quá khứ khác xa xăm hơn nữa. Và rồi tự hỏi: Cái đầu tiên ở nơi nào mà có và điều ǵ đă sinh ra cái đầu tiên kia?

 

Bài hát “Ướt mi” được nhà xuất bản An Phú ấn hành tại Sài G̣n năm 1959, Thanh Thúy hát quanh những pḥng trà và nổi tiếng. Thời ấy h́nh như Nguyễn Ánh 9 đă có lúc đệm đàn piano cho Thanh Thúy hát. Thanh Thúy trở thành giọng hát liêu trai. Anh Nguyễn Văn Trung, giáo sư triết thời ấy ở Văn khoa cũng đă từng có bài viết về một tiếng hát liêu trai Thanh Thúy.

 

Thế th́, cố nhớ lại và tôi đă nhớ một lần nào đó, trong pḥng trà, năm 1958, tôi thấy Thanh Thúy hát “Giọt mưa thu” và khóc. Bà mẹ Thanh Thúy dạo ấy lao phổi hằng đêm nằm hát “Giọt mưa thu” chờ Thúy về. Những giọt nước mắt ấy như một cơn mưa nhỏ trên tâm hồn mỏng mảnh của tôi đă khiến tôi phải lùi xa hơn nữa về một cơi đời nào c̣n xa xôi hơn đă từng làm tôi nhỏ lệ…

 

Phải có một nỗi tuyệt vọng nào đó khởi đầu để tôi không ngừng dan díu với những giọt nước mắt của đời làm của cải riêng tư. Eva ăn trái cấm và sự sống thành h́nh. Tôi e cũng đă từng nuốt những giọt nước mắt để biết tận t́nh nói về những giọt nước mắt kia.

 

Rất nhiều bài hát đă được viết trước bài “Ướt mi” nhưng riêng bài “Ướt mi” th́ tồn tại như số phận của nó và của tôi. H́nh như người Nhật rất thích nó v́ dàn nhạc giao hưởng Nhật đă thu bài hát này. Riêng tôi không thích lắm.

 

Dù sao th́ trong những năm 59-60 trong thành phố này nhiều người đă thích và hát.

 

Người ta có nhiều lư do để thích một bài hát đầu tiên của một tác gỉa để rồi không quên thắc mắc: Thế th́ bài hát cuối cùng của anh là bài ǵ? Sẽ như thế nào? v.v…

 

Sự kết thúc của mọi câu chuyện đời đều không giống nhau. Tôi vẫn thường muốn trầm ḿnh trong cái lẽ vô thủy vô chung nhưng người đời cứ thích níu kéo tôi về trong cái lề thói hữu hạn.

 

Trên đường băng chạy có cái đích để ḿnh đến. Trong nghệ thuật th́ khác. Cái cuối cùng có thể là cái vô hạn và biết đâu, nó đă từng có trước thời hạn mà ḿnh không ngờ.

 

Sự bất tử không có trước có sau mà thường nó nằm ở điểm mà mọi cơ duyên cùng hội tụ.

 

Tôi không hề có ư định viết bài hát cuối cùng bởi v́ tôi nghĩ rằng thời điểm cuối cùng là điều mà ḿnh không thể nào bắt gặp được. Nếu v́ một lư do nào đó tôi buộc ḿnh phải lên đường để viết những ư nghĩ cuối cùng của ḿnh trong một ca khúc th́ tôi tin rằng vào lúc đó tôi sẽ cố gắng cởi trói ḿnh thoát khỏi mọi hệ lụy của đời để sống chứ không cần phải nói them một điều ǵ nữa.

 

Bài hát cuối cùng có lẽ sẽ chỉ măi măi là một giấc mơ. Một giấc mơ buồn thảm mà chúng ta cần phải quên đi để mọi thứ biên giới trong cuộc đời trở thành vô nghĩa và nó sẽ không c̣n tồn tại như một lời thách thức kiêu hănh nữa.

 

Bài hát đầu tiên và bài hát cuối cùng, ngẫm ra cũng chỉ là những bọt bèo vô h́nh vô tướng. Chúng ta vui chơi với nó và chúng ta quên đi. Có kẻ gieo cầu cho người nhặt được. Kẻ nhặt được không chắc là vui măi. Kẻ không được cũng chẳng nên lấy nó làm điều.

 

Hơn ba mươi năm trước có một bài hát đầu tiên, như một trái cầu gieo, có chắc ǵ hạnh phúc? Không chắc ǵ hạnh phúc th́ sao lại cần phải có bài hát cuối cùng?

 

12-1990

 

 

 

 

hoctro


Bài Hát Học Tṛ (kính Thưa Thầy)

(chưa biết)

chưa biết

 

Kính thưa thầy đây bài chính tả của con

bài chính tả viết về nước Mỹ

con viết hai lần sai chữ America

con viết hai lần sai chữ Communist

con viết hai lần sai chữ Liberty

làm sao được, làm sao được, bởi anh con vừa chết

 

Kính thưa thầy, đây bài luận triết của con

Một căn nhà và một trái phá

Một đám cưới hồng bên cạnh một đám ma

Một nếp sống tàn bên cạnh người no ấm

Ôi tiếng hát nào bên lệ em tuôn mau

làm sao thuộc bài con học để vinh thân đời sau

 

Kính thưa thầy đây là bài toán của con

Những đường cong đường thẳng đều có gài ḿn

đường vào thành phố có bar, có Mỹ, có con gái học tṛ

đường vào làng có hầm hố cá nhân

đường vào đời có đao kiếm căm hờn

 

Con đă chứng minh nhiều lần

đường ngằn ngoèo qua Mỹ, qua Paris thật ngắn

nhưng không thể nối liền Sài g̣n - Hà Nội

nhưng không thể nối liền thành phố với làng quê

Con không đậu tú tài để đi sĩ quan Đà lạt

Con không đậu tú tài để làm bác sĩ kỹ sư

 

Kính thưa thầy đây bài thuộc ḷng của con

Tổ quốc Việt Nam bốn ngàn năm văn hiến

Một trăm năm Pháp thuộc

hai mươi năm đọa đày

Làm sao con thuộc được truyện Kiều Nguyễn Du

 

Kính thưa thầy đây là quyển vở của con

suốt một năm không hề có chữ

con để dành ép khô những gịng nước mắt

của cha con, của mẹ con, của chị con, và của

...chính con

 

 

Nguồn :

Phượng Nga 4 : Hát Cho Người T́m Tự Do, Elvis Phương, 1980

 

Temely


Bài Hát Này

(chưa biết)

 

 

 


(nhạc sinh hoạt)

 

 

Bài hát này con hát ba má nghe

Một lần thay cho suốt cả đời

Bài hát này con hát sao thích ghê

Là bài ca con thương ba má nhiều

 

 

evietonline.com


Bài Hát Này Cho Em

Lê Dinh

 

 


Nhịp 4/4 Chậm răi, kể lể Điệu Boléro

 

1.

Thương em . . . nhớ em nhiều lắm

Anh thức cả đêm . . . viết lên . . . tâm t́nh này

Biên cương . . . gió mưa lạnh lẽo

Cây rừng rũ buồn . . . cho ḷng người buồn lây

 

Ai chia . . . non nước . . . nước non ơi

Người . . . đi chinh chiến . . . sống gian lao . . . ngoài biên cương

Ai gây . . . thương nhớ . . . nhớ thương ơi

Sầu . . . cho thân gái . . . sống đơn côi . . . miền hậu phương

 

Điệp khúc

Anh . . . quên đi gian khổ

Viết bài . . . ca cho em

Bài thương ca muôn thuở

Cho ḿnh . . . yêu nhau thêm

Gió mưa . . . trong cuộc dời

Vẫn . . . thương nhau hoài

Buồn vui cũng thế mà thôi

 

Nghe . . . chim muông than thở

Giữa rừng . . . đêm hoang vu

Ngoài xa cơn mưa đổ

Mây trời . . . trôi bơ vơ

Chắp tay . . . anh nguyện cầu

Nắng . . . lên thôi nghèo

Ngày ấy hứa duyên đẹp màu

 

2.

Em ơi . . . núi cao biển lớn

Không ví t́nh em . . . đắm say . . . đôi ḷng ḿnh

Anh đi . . . đắp xây hạnh phúc

Cho t́nh đôi ḿnh . . . thêm đẹp . . . mộng ngày xanh

 

Đêm nay . . . mưa . . . ướt áo chinh nhân

Ngày mai . . . mong nắng . . . ấm tin yêu . . . một mùa xuân

Đêm nay . . . hai đứa . . . nén thương đau

Hẹn em . . . khi đất . . . nước yên vui . . . ḿnh gần nhau

 

Tài liệu tham khảo: Băng nhạc ”Nhă Ca 9”, chủ đề: ”Ngày Về Kẻ Bụi Đời”, nhạc sĩ Mặc Thế Nhân thực hiện tại Saigon khoảng năm 1974 .

 

Ghi chú: Những chỗ có dấu . . . là những chỗ ngân hoặc ngắt giọng

 

Biển Nhớ


Bài Hát Ngày Cưới

Đức Huy

 

 


Nữ     : Trong nắng hồng tươi

Nam   : Anh thấy em cười

Nữ     : Ta đă yêu nhau lâu rồi

Nam   : Rộn ràng hôm nay ngày cưới

Chung: Ước mộng đă đến đây.

           Người mộng đă trao tay

Nam   : Sẽ cùng nhau từ đây vui buồn hoài bên nhau.

          Sẽ cùng nhau về sau chia sẻ trọn cuộc sống

Nữ     : Dù băo tố mưa bay, dù đường đi có chông gai

Nam   : Sẽ cùng nhau từ đây vui buồn hoài bên nhau.

           Sẽ cùng nhau về sau chia sẻ trọn cuộc sống.

           Từ đây anh (em) của em (anh)

Nữ     : Từ đây em (anh) của anh (em)

Chung: Cầu chúc luôn hạnh phúc hôm nay.

           Trong ngày cưới măi sau trọn đời

Nam   : Cùng nâng ly rượu

Nữ     : Cùng nâng ly rượu

Chung: Mừng uống yêu thương trọn đời

sophisticated


Bài Hát Ru Cho Anh

Dương Thụ

 

 


Ru anh, ru anh ngủ, đồi thông nghiêng xa mờ

Vẩn vơ bóng liễu đổ, mặt hồ xanh như mơ

Ru anh, ru anh ngủ, rồi mai hay bao giờ

Niềm vui hay đau khổ, thật đời hay mộng mơ

Ru hời gió mát, trưa hè nóng bức

Ru hời nắng ấm, chiều đông chiều đông

Ru hời mây trôi, lang thang triền sông

Ru hời mưa rơi, đêm thu lồng lộng

 

Ru hời tiếng lá, xôn xao rừng vắng

Ru hời nắng sớm, nằm trong hạt sương

Ru hời đêm xanh, trăng non vừa lên

Đó bài hát, em dành ru anh.

 

(Repeat from beginning)


Bài Hát Ru Mùa Đông

Dương Thụ

 

 


Mùa đông, mùa đông

Bài hát ru nghe buồn không, buồn không

Bờ đê, bờ đê

Dài măi những con đường quê, đường về quê

Thương con c̣ trắng bay, lạc lối trong mây trời

Thương em lạnh cóng môi

Bài hát ru nghe xa vời

Nhắn nhủ trời xanh khuất sau làn mây

Nhắn nhủ mùa xuân chớm sau hàng cây

 

Ḱa mưa, phùn ơi

Ḱa tiếng ru em à ơi à ơi

Ḍng sông Hồng trôi

Lặng lẽ tiếng ru về khơi, về khơi

Mêng mông những tháng năm

Những tháng năm bao thăng trầm

 

Bâng khuâng, những ước mong

Những ước mong âm thầm

Trong lời của em hát ru mùa đông

Trong lời mà em hát ru mùa đông

Và đêm, và đêm

Và tiếng hát ru không thể quên, thể quên

Và em, và em

Mỗi sớm mai lên b́nh yên

 

 

Chilli


Bài Hát Xuân Cho Em

Anh Khoa

 

 

 


Mùa xuân em ra phố chơi, bỏ quên sau lưng tiếng cười, có nghe thánh giêng mùa xuân hát.

Mùa xuân xanh trong mắt người, giọt mưa rơi rơi trước hiên nhà, mùa xuân t́m đến bên em.

Ngày mai dù xa khuất nơi chân trời

Giờ đây xuân đă về ngang trước ngơ

Ngày mai dù hạnh phúc hay cô đơn

Và em, em mang mùa xuân đến.

 

** Bài hát cho em, bài hát xuân riêng tôi

biết bao con sông vắng đă trôi đi vào giấc mơ.

Đường phố lên đèn nhạt nḥa ánh trăng chiều, mong manh như là hạnh phúc.

** Bài hát cho em, bài hát xuân riêng tôi

những cơn mưa rơi xuống đă trong xanh cùng lá cây.

Đường phố lên đèn nhạt nḥa ánh trăng chiều, biết đâu bên tôi mùa xuân đi măi

Thanh Thanh - Minh Thuận tŕnh bày

Koala


Băi Hoang

Ngô Mạnh Thu

Nguyễn Ngọc Thạch

 

 

Thôi c̣n ǵ cho em, không gian đen giờ đă lên đèn

Thôi c̣n ǵ cho em, xa nhau thêm vơi đầy nhung nhớ

Trên sân ga vắng con tàu

Đôi môi hôn đă se sầu

Câu chia ly lắng trong chiều, mắt em sâu

 

Thôi c̣n ǵ cho em, sương mưa đêm lạnh thấm vai mềm

Thôi c̣n ǵ cho em, thân xiêu xiêu trên đường hoang tím

Chân đong đưa gót im ĺm

Nghe tim băng giá đông ch́m

Wellington nối con đường dài thêm ...

 

Chỉ c̣n hàng dương trụi lá giữa trời mây trắng căm căm

Chỉ c̣n biển ôm thành phố

băi hoang bờ nước im nằm

Chỉ c̣n ḿnh trên đường phố

Tóc vàng hong gió đông sang

Và đoàn tàu đi lặng lẽ trong hồn

 

Thôi c̣n ǵ cho em

Thôi c̣n ǵ cho em

Thôi c̣n ǵ cho em

Tâm tư nhuốm sương mù

Hôm nay tới bao giờ

Tương lai lăng quên chờ

Thôi c̣n ǵ cho em

 

 

tvmt


Bài Học Đầu Tiên

Trương Xuân Mẫn

 

 


Thưa thầy con đă thuộc

bài học sáng nay

trong bài giảng có bụi phấn trắng

bay bay trên tóc thầy ...

 

Giọng thầy như tiếng hát

Lời thầy như bài thơ

Cho con những ước mơ

Tới chân trời rộng mở

 

Bài học đầu tiên,

có bóng h́nh núi sông

yêu thương những cánh đồng

nối tiếp đường cha ông

Bài học đầu tiên

ấm êm lời ru của Mẹ

con c̣ trắng bay qua câu ca dao ngọt ngào ...

 

Bài học đầu tiên

ấm êm lời biển xanh

căng no những cánh buồm

chở tiếng ḥ quê hương

Bài học đầu tiên

cám ơn thầy, thầy đă dạy

con đường tới tương lai xây đất nước đẹp giàu ...

 

Bài học đầu tiên con đă thuộc rồi thầy ơi

Là bài ca yêu Tổ Quốc

Không bao giờ con quên ...

baobatdong


Bài Hương Ca Vô Tận

Trầm Tử Thiêng

 

 


Hát nữa đi Hương hát điệu nhạc buồn điệu nhạc quê hương.

Hát nữa đi Hương hát lại bài ca tiễn anh lên đường.

Ngày đao binh chưa biết c̣n bao lâu,

cuộc phân ly may lắm th́ qua maụ

Hát nữa đi Hương hát để đợi chờ.

 

ĐK :

Hương ơi...sao tiếng hát em,

nghe vẫn dạt dào, nghe vẫn ngọt ngàọ

Dù em ca những lời yêu đương,

hay chuyện t́nh găy gánh giữa đường.

Dù em ca nỗi buồn quê hương,

hay mưa giăng thác đổ đêm trường.

 

Hát chuyện vai em tóc xoả bồng mềm dịu ngọt môi em.

Hát măi nghe Hương cho hồng làn da kẻo đời chóng già.

Ngày xa xưa em vẫn nằm trong nôi,

mẹ ru em câu hát dài buông lơị

Hát để yêu cha ấm lại ngày già.

 

Hát nữa đi Hương câu nhạc thành nguồn gợi chuyện đau thương.

Hát kể quê hương núi rừng đầy hoa bỗng thành chiến trường.

Đồng tan hoang nên lúa ngại đơm bông,

thuyền ham đi nên nước c̣n trông mong.

Khiến cả đêm thâu tiếng em rầu rầụ

 

ĐK :

Hương ơi...sao tiếng hát em,

nghe vẫn dạt dào, nghe vẫn ngọt ngàọ

Dù em ca những lời yêu đương,

hay chuyện t́nh găy gánh giữa đường.

Dù em ca nỗi buồn quê hương,

hay mưa giăng thác đổ đêm trường.

 

Hát nữa đi Hương, hát đi Hương, hát nữa đi Hương.

 

 

 

CoBeBo


Bài Không Tên Cuối Cùng

Vũ Thành An

 

 


Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói

Nói ra nhiều cũng vậy thôi

Ôi đớn đau đă nhiều rồi

Một lời thêm càng buồn thêm

C̣n hứa ǵ?

 

Biết bao lần em đă hứa

Hứa cho nhiều rồi lại quên

Anh biết tin ai bây giờ

Ngày c̣n đây người c̣n đây

Cuộc sống nào chờ

 

Này em hỡi

Con đường em đi đó

Con đường em theo đó

Sẽ đưa em sang đâu

Mưa bên chồng, có làm em khóc, có làm em nhớ

Những khi ḿnh mặn nồng.

 

Này em hỡi

Con đường em đi đó,

Con đường em theo đó

Đúng hay sao em?

Xa nhau rồi

Thiên đường thôi lỡ

Cho thần tiên chấp cánh

Xót đau người t́nh si

 

Suốt con đường ai d́u lối

Hăy yêu nhiều người em tôi

Xin gửi em

Một lời chào, một lời thương, một lời yêu

Lần cuối cùng

 

***

 

Nhớ rất nhiều câu chuyện đó

Ngỡ như là vừa hôm qua

Tôi uớc ao có một ngày gặp lại em, hỏi chuyện em lần cuối cùng

Vẫn con đuờng, con đuờng cũ

Vẫn ngôi truờng, ngôi truờng xưa

Mưa vẫn bay như hôm nào

Nguời ở đâu ḿnh ở đây bạc mái đầu

Này em hỡi con đuờng em đi đó, con đuờng em theo đó chắc qua bao lênh đênh

Bao gập ghềnh có làm héo hắt, có làm phai úa nét môi đẹp ngày nào?

Này em hỡi con đuờng em đi đó, con đuờng em theo đó đúng đấy em ơi

Nếu chúng ḿnh đă thành đôi lứa, chắc ǵ ta đă, thoát ra đời khổ đau.

Nếu không c̣n gặp lại nữa, giữ cho trọn ân t́nh xưa

Tôi gửi em lời cầu nguyện, đuợc b́nh yên đuợc b́nh yên về cuối đời

 

 


Bài Không Tên Cuối Cùng Tiếp Nối

Vũ Thành An

 

 


Nhớ rất nhiều câu chuyện đó, ngỡ như là ngày hôm qua

Ôi ước ao có một ngày được gặp em, hỏi chuyện em lần cuối cùng

Vẫn con đường con đường cũ

Vẫn ngôi trường ngôi trường xưa, mưa vẫn bay như hôm nào

Người ở đâu ḿnh ở đây bạc mái đầu

 

Này em hỡi con đường em đi đó, con đường em theo đó

chắc qua bao lênh đênh, bao gập ghềnh

có làm hiu hắt có dập tắt mất nét tươi nhuận nụ cười

Này em hỡi con đường em đi đó con duong em theo đó đúng đấy em ơi

Nếu chúng ḿnh có thành đôi lứa chắc ǵ ta đă thoát ra đời khổ đau

 

Nếu không c̣n được gặp gỡ

giữ cho trọn ân t́nh xưa

Xin gửi em một lời nguyện

được b́nh yên được b́nh yên về cuối đời

tvmt


Bài Không Tên Nối Tiếp 28

Vũ Thành An

 

 


Anh cám ơn em những ngày vui

Anh cám ơn em mối t́nh si

Thời gian ngỡ ngàng khỏa lấp đi

Tương? như vẫn c̣n tuổi xuân th́

Ngạt ngào hương thiên lư

 

Tay đă trao tay phút đầu tiên

Ta đă trao nhau nỗi niềm riêng

Giọt nước mắt nào nhỏ tím ai ?

Niềm thương xót nào đă đón hoài

Từ trớ cao rơi xuống đời

 

Anh yêu em như yêu ḍng sữa ngọt ngào

Từ giây phút đầu nghiêng nghiêng cuối chào

Anh yêu em như yêu ḍng nhạc thời gian

Mong t́nh cảm dạt dào đừng tan

 

Cho đến trăm năm vẫn c̣n say

Xin đến trăm năm không rời tay

Sợi dây vô h́nh của chúng ta

T́nh yêu vững bền sẽ măi là

Vài ngh́n năm sẽ nối nhà...

 

Xin tạ ơn người ....

 

tvmt


Bài Không Tên Số 1

Vũ Thành An

 

 


Xin đời sống cho tôi mượn tiếng

Xin cho cơn mê thêm dài một chuyến

Cuộc t́nh buông xuôi c̣n lưu luyến

C̣n đắng cay c̣n hận c̣n đau

 

Em giờ đă xa xăm rồi đó

Nơi em đi chắc vẫn c̣n lệ ứa

Chiều nay trong mưa mà nhung nhớ

Một thoáng thương vay cho đời say

 

Cuộc t́nh ngày đó đă theo mùa Xuân đó

Cuộc đời này đây đă chôn vơi ở đây

Ước cho nhiều tuổi xanh trở về đâu

Theo ngày tháng tàn t́nh yêu cũng héo tàn

 

Mai đời có cho tôi gặp gỡ

Xin cho đôi môi em cười rạng rỡ

Một bờ mi cong vùng tóc nhớ

Để sống thêm thêm lần trẻ thơ


Bài Không Tên Số 12

Vũ Thành An

 

 


(Bên Nhau Chiều Gió Lộng)

 

Chiều vàng d́u nhau trong gió

Ŕ rào hàng dương thương nhớ

Thẫn thờ bàn chân lối ṃn dấu ai xưa

 

Xào xạc hàng cây nghiêng ngả

Rạo rực hồn em run lá

Tay t́m bàn tay ấm t́nh đă giao ḥa

 

Ngh́n lời cũng nói không hết

Ngh́n lần vẫn thấy dở dang

Lững lờ như mây tụ tan

 

Đứng trong bóng chiều hôn vội làn môi

Núp sau bức tượng mong đời ngừng trôi

Cơi trên đă nh́n xuống ta mỉm cười

 

Lồng lộng chiều tung mái tóc

Sâu thẳm hồn em đă khóc

Mong cầu rồi ra có ngày măi xum vầy.

 

SVC


Bài Không Tên Số 15

Vũ Thành An

 

 


Tango

 

PK 1:

Ngày nào ta c̣n có nhau

Biết đâu mai sau đẹp xấu

Ḍng đời vui buồn trôi mau

Thoáng đây đă bạc mái đầu

T́nh nào đă hằn vết đau

Cứa sâu con tim nhỏ máu

Người t́nh xưa giờ nơi đâu

Bóng kim thăm thẳm rừng sâu

 

Bridge:

Người đi, người đi !

Để lại ta... cuồng si...

Người đi! Người đi !

Chết trong ta một kỳ...

Giờ đây... sự sống...

Phá tan hoang hoài vọng

Mùa đông gần tới

C̣n ǵ nữa trông mong !!!

 

PK 2:

Đoạn đường xưa người tiễn ta

Măi tô in sâu vào nhớ

Nửa đời vẫn c̣n ngu ngơ

Tóc khô phiêu dạt bến bờ

C̣n một nhịp cầu bước qua

Đáy sông sao thăm thẳm quá

Biển đời dẫu c̣n phong ba

Vẫn ta, vẫn chỉ ḿnh ta ... !

 

(Trở lại từ đầu --&gt;&gt; ... ḿnh ta)

(Lập lại PK 2 ... ./.)Nguyễn Hưng tŕnh bày

Chín Ṛm, Trienchieu, Alex TG, TvmT


Bài Không Tên Số 2

Vũ Thành An

 

 


Ḷng người như lá úa, trong cơn mưa chiều

Nhiều cơn gió cuốn, xoay xoay trong hồn

Và cơn đau này vẫn c̣n đấy

 

Chiều về không buông nắng, cho mây âm thầm

Một ḿnh trong chiều vắng, nhớ đôi môi mềm

Ngày nào ân cần trao thân.

 

T́m trong tháng ngày buồn

Đôi mắt nào khô

đường tim chơ vơ

Đếm cho nhau lời nói

Trên đời nào yêu người.

 

Kỷ niệm xưa đă chết, cơn mê đă chiều,

T́nh yêu đă hết, xót xa đă nhiều

Đời thôi sẽ c̣n mai sau.

 

Thôi em đừng xót thương

Rồi ngày tháng phai đi.

Thôi cuộc t́nh đó tan rồi

Không c̣n ǵ nữa, tiếc mà chi.

 

Đời một người con gái, ước mơ đă nhiều,

Trời cho không được mấy, đến khi lấy chồng

Chỉ c̣n mối t́nh mang theo.

 

Xin một lần xiết tay nhau

Một lần cuối cho nhau.

Xin một lần vẫy tay chào

Thôi gịng đời đó, cuốn người theo.


Bài Không Tên Số 3

Vũ Thành An

 

 


Yêu nhau cho nhau nụ cười

Thương nhau cho nhau cuộc đời

Mà đời đâu biết đợi

Để t́nh nhân kết đôi

 

Yêu nhau cho nhau một lần

Thương nhau thương cho một lần

Một lần thôi vĩnh biệt

Một lần thôi mất nhau

 

Để rồi oán trách nhau

Tay buông lơi t́nh mềm

Chân không theo t́nh bền

Chẳng giữ được nhau

Cho môi khô nụ cười

Quên tiếng hát yêu người

Cho đôi mắt tủi hờn rơi

Để lệ cuốn mất câu thề

 

Đêm sâu mái tóc em dài

Buông xuôi, xuôi theo ḍng đời

Mà đời dài như tiếng kinh cầu

C̣n sầu mang đến cho nhau


Bài Không Tên Số 31

Vũ Thành An

 

 

 

 


V́ mới yêu lần đầu em ngại ngùng

trong cánh tay người yêu

Lời nào ngọt ngào quá em say

Rồi biết bao điều lạ đă ửng hồng đôi g̣ má

Ḍng điện nào đă bốc cháy thân này

 

Mười năm cay đắng, một giờ say đắm

đă trôi đi muộn phiền

T́nh yêu trau chuốt, từng giờ sẽ lớn lên thêm hơn

Một phút giây t́nh cờ ai nào ngờ đă trói chặt đời ta

Bầu trời chợt rực rỡ muôn hoa

Một chút yêu nhiệm màu

Đă phủ đầy nỗi trống trơn ngày mai

Hẳn rằng ở đâu đó có ..... thiên đàng

 

Ngọc Dung


Bài Không Tên Số 4

Vũ Thành An

 

 


Khóc cho vơi đi những nhục h́nh

Nói cho quên đi những tội t́nh

Đời con gái cũng cần dĩ văng

Mà em tôi chỉ c̣n tương lai

 

Mai về sau nước mắt có cạn

Khi xa đời thương cho đàn con

Triệu người quen có mấy người thân

Khi ĺa trần có mấy người đưa?

 

Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắng

Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về t́m?

 

Đếm cho em giây phút mặn nồng

Giữ cho em mái tóc bồng

Lời anh nói sẽ c̣n măi đấy

Truyện mai sau xin gửi trên tay


Bài Không Tên Số 5

Vũ Thành An

 

 


Quấn quít vân vê tà áo

Run run đôi môi mở chào

Tiếng nói thơ dại ngày đó

Bây giờ mộng đời bay cao

 

Góp hết tương lai vào tiếng

Yêu thương trao em một đời

Hăy sắt se đợi ngày tới

Mai rồi ngọt bùi sẽ chia

 

Mai rồi ngọt bùi sẽ chia

Nâng niu cô đơn từng ngày

Xoa tay khi em vào đời

Mà đời c̣n nhiều đắng cay

 

Hăy đến chia nhau nghèo khó

Quên lo tương lai mịt mờ

Hăy cố yêu người mà sống

Lâu rồi đời ḿnh cũng qua

 

Lâu rồi đời ḿnh cũng qua

Xin em đôi tay nuột nà

Xin em đôi môi thật thà

Thật thà chịu nhiều xót xa

 

Hăy cố vươn vai mà đứng

Tô son lên môi lạnh lùng

Hăy cố yêu người mà sống

Lâu rồi đời ḿnh cũng qua


Bài Không Tên Số 50

Vũ Thành An

 

 


(cảm hứng từ thơ Puskin)

 

Em bảo : "Anh đi đi"

Sao anh không đứng lại ?

Em bảo : "Anh đừng đợi"

Sao anh vội về ngay ?

 

Lời nói thoảng gió bay

Đôi mắt huyền đẫm lệ

Mà sao anh dại thế

Không nh́n vào mắt em

 

Mà sao anh dại thế

Không nh́n vào mắt em

Không nh́n vào mắt sầu

Không nh́n vào mắt sâu ?

 

Những chuyện buồn qua đi

Xin anh không nhắc lại

Em ngu khờ vụng dại

Anh mơ mộng viễn vông

 

Đời sống nghiệt ngă không

cho chúng ḿnh ấm mộng

Th́ thôi xin gửi sóng

Đưa t́nh về cuối sông

 

Th́ thôi xin gửi sóng

Đưa t́nh về cuối sông

Đưa t́nh về với mộng

Đưa tinh vào cơi không

Temely


Bài Không Tên Số 6

Vũ Thành An

 

 


Đêm nay gió xôn xao

Ngoài kia đă vang lời mưa chào

Chờ mộng ấp hơi nồng

T́nh lấp cho đầy hư không

 

T́m nhau, thắp đêm t́m nhau

ướp môi t́m nhau, với tay t́m nhau

Chiêm bao mặc áo t́nh nhân

đội lời nguyền thương thân trót đời

 

Chờ nhau, xót sa chờ nhau

Hắt hiu chờ nhau, năm vàng ngày héo

Thôi em màu môi cũng nhạt

Ch́m theo suối mê thời gian

 

Đêm mưa lũ t́m về

một cơn lốc xoay đời quên đời

Lời ngày đó ân cần

T́m đến ôm đèn chong đêm

    

Nhớ nhau, t́m đến nhau

Nắng mưa ngược xuôi

Đời ḿnh cơn lốc xoáy

Mai mốt rồi thương vay

 

Nếu yêu nhau, xin nhau

Thương cuộc đời khô héo

Xin dịu dàng dắt d́u.

 

T́m nhau, thắp đêm t́m nhau

Ướp môi t́m nhau, với tay t́m nhau

Chiêm bao mặc áo t́nh nhân

Đội lời nguyền thương thân trót đời

 

Chờ nhau, xót xa chờ nhau

Hắt hiu chờ nhau, năm vàng ngày héo

Thôi em màu môi cũng nhạt

Ch́m theo suối mê thời gian

 


Bài Không Tên Số 7

Vũ Thành An

 

 


Một làn khói trắng

Du đời vào quên lăng

Nâng sầu thành hơi ấm

Hơ dịu t́nh đau

 

Ngày tàn im ắng

Yêu người làm tóc trắng

Tâm sự rồi đến đắng

Như lệ giờ biết nhau

 

Đêm vỗ về nuôi nấng

Đêm trao ngọt ngào hương phấn

Buông lơi ḍng tóc mỡ

Trên vùng ngày tháng vật vờ.

 

Thân em rồi hoang phế

Lê theo thời gian giông gió

Thôi cũng đành cúi xuống

Cho mộng đời thoát đi

 

Một đời đổ cho t́nh yêu

Từng đêm ḍng nước mắt

Sẽ nâng niu đời nhau ư? Đớn đau anh

Sẽ cho nhau đời nhau ư? Xót sa em

Dắt đưa nhau mối hận đời người

 

Trả lại nước mắt

Cho mệnh đời son sắt

Thôi rồi em cũng mất

Cho t́nh cúi đầu

 

Một ḿnh đi măi

Trên đường dài không thấy

Ai người quen tôi đấy

Bao giờ đời sẽ vơi


Bài Không Tên Số 8

Vũ Thành An

 

 


Chiều thơm, du hồn người bềnh bồng

Chiều không, im gọi người đợi mong

Chiều trông cho mềm mây ươm nắng

Nắng đợi chiều nắng say

Nắng nhuộm chiều hây hây

 

Ngày đi qua vài lần buồn phiền

Người quen với cuộc t́nh đảo điên

Người quên một ṿng tay ôm nhớ

Có buồn nhưng vẫn chưa bao giờ bằng hôm nay

 

Vắng nhau một đêm, càng xa thêm ngàn trùng

Tiếc nhau một đêm, rồi mai thêm ngại ngùng

Bao lâu rồi tiếc, những ngày c̣n ấu thơ

Lần t́m trong nụ hôn lời nguyền xưa mặn đắng

 

Về đâu, tâm hồn này bềnh bồng

Về đâu, thân này ṃn mỏi không

Về sau và nhiều năm sau nữa

Có buồn nhưng vẫn chưa bao giờ bằng hôm nay


Bài Không Tên Số 9

Vũ Thành An

 

 


Ngày đến mang tin buồn

Thời gian theo về nguồn

Giọt nắng loe trong đầu

Bàn tay trơ đốt khâu

 

Lệ ứa ra hai hàng

Lệ thương thân đă tràn

Ngh́n xót xa cũng muộn

Rồi mai sau nhớ lần đầu

 

Ḿnh yêu nhau có thương nhau?

Ḿnh cho nhau nỗi đớn đau

Chợt yêu nhau đă xa nhau

Chợt xa nhau đă quên nhau

 

Thôi đó em xa rồi

Nước mắt rơi qua đời

Ch́m trong một cơn mê thôi

Ch́m trong một cơn mê thôi

 

Ngày nuôi t́nh yêu lớn dậy

Đêm đắp khao khát lên đầy

Một lần đă trót cho nhau

Là lần ĺa xa măi nhau

 

Đâu biết có nắng trong đầu

Đâu biết môi thắm sẽ nhầu

Một đời cầy xới nỗi sầu

Một đời vun xới niềm đau


Bài Ngợi Ca Quê Hương

Thanh Sơn

 

 


Sáng tác năm 1973

 

Nhịp đều khoan thai 3/4

 

1.

Tôi đi xem để thấy những ǵ yêu dấu Việt Nam

Trên quê hương ta đó  cố t́m đâu đây chút t́nh

T́nh là đồng ruộng bao la t́nh là đ́nh làng cây đa

Thương tiếng ru ai bùi ngùi rót trên đất bồi phù sa .

 

2.

Bên con sông đưa khách chiếc đ̣ nay vắng người xưa .

Nghe xa xa tiếng hát thoáng buồn vây quanh liếp dừa .

Ngày nào ḿnh c̣n ngây thơ t́nh học tṛ đẹp như mơ .

Ôi khói lam ban chiều là biểu tượng tuyệt vời mến yêu.

 

Điệp Khúc

Chúng ta thích sống đời ḥa b́nh,

Chúng ta hăy ca ngợi ḥa b́nh,

lời hát thay kinh cầu chứng minh

Ôi vui là vui cho cuộc đời ḿnh

 

Hoà b́nh ơi đón chờ từ lâu.

Người Việt Nam hăy hoà hợp nhau

Ánh dương soi sáng ngời xóa hận thù thôi binh đao. Hê!

 

Quê hương tôi con gái áo bà ba gánh mạ non

Câu ca dao trên lúa bốn ngàn năm hơn vẫn c̣n

C̣n ruộng đồng c̣n quê hương!

C̣n giọng ḥ c̣n yêu thương!

Xin chắp tay lên nguyện cầu.

Tất cả hăy c̣n với tôi.

 

Tài liệu tham khảo: Ấn phẩm tại Saigon năm 1974, giấy phép số 4239/PTUDV ngày 22/10/1973, tác giả tự xuất bản, in lại tại Hoa Kỳ trong 'Tuyển tập 40 “T́nh Khúc Quê Hương”', tuyển tập 6, Nhạc Hay Của Bạn, trang 8 - 9 . Tác giả giữ bản quyền .

 

Biển Nhớ


Bài Ngợi Ca T́nh Yêu

Phạm Đ́nh Chương

Thanh Tâm Tuyền

 

Tôi chờ đợi lớn lên cùng giông băo,

Hôm nay tuổi nhỏ khóc trên vai ,

Hôm nay tuổi nhỏ khóc trên vai .

T́m cánh tay nước biển,

Con ngựa buồn lửa trốn con ngươi (hm ..hm...)

Đất nước có một lần tôi gh́ đau thương trong thân thể,

Những gịng sông, những đường cày, núi nhọn.

Những biệt ly, những biệt ly rạn nứt ḷng đường. 

Hút chặt mười ngón tay, ngón chân da thịt

Như người yêu, như người yêu từ chối vùng vằng.

Những gịng sông, những đường cày, núi nhọn.

 

Những biệt ly, những  biệt ly rạn nứt ḷng đường. 

Tôi chờ đợi cười lên sặc sỡ, la qua mái ngói thành phố ruộng đồng,

Bấu lấy tim tôi thành nhịp thở

Ngơ cụt đường làng cỏ hoa cống rănh

Cây già đá sỏi bùn nước mặn nồng chảy máu tiếng kêu.

 

Chilli


Bài Nhă Ca Thứ Nhất

Trầm Tử Thiêng

Nhă Ca

 

1.

Tôi làm con gái

Buồn như lá cây

Chút hồn thơ dại

Xanh xao tháng ngày

Một lần qua đây

Rồi không trở lại

Ôi mùa xuân này

 

ĐK:

Tôi làm con gái

Đời như heo may

T́nh bằng cỏ dại

Giận hờn không khoây

 

2.

Tôi làm con gái

Một lần yêu người

Một lần măi măi

Bao giờ cho nguôi

Bao nhiêu tuổi đời

Bấy lần thơ dại

Buồn không ai hay

sophisticated


Bài Tango Cho Em

Lam Phương

 

 


(Intro : E A F # m E C # m B7 E B7)

 

Từ ngày có em về,

nhà ḿnh toàn ánh trăng thề.

Gịng nhạc t́nh đang tắt lâu,

tuôn trào ngọt ngào như gịng suối.

 

Anh yêu phút ban đầu,

đẹp nghiêng nghiêng dáng em sầu.

Trong mắt em buồn về mau,

em ơi có khi nào lần gặp đây cho mai sau.

 

Tiếng đàn ḥa êm ái,

nhịp bước em thêm lả lơi.

Cung điệu buồn chơi vơi,

đôi tâm hồn riêng thế giới.

 

Ḿnh d́u sát đi em

để nghe làn hơi cháy

trong tim nồng nàn.

Tiếc thương chi trời rộng thênh thang,

Vương vấn để rồi một đời cưu mang.

 

(lần 1)

Giờ ḿnh có nhau rồi,

đời đẹp v́ tiếng em cười.

Vượt ngàn trùng qua bể khơi,

dắt d́u cùng về căn nhà mới.

 

Ta xây vách chung t́nh,

nhiều chông gai có tay ḿnh.

Xin cảm ơn đời c̣n nhau,

xin ghi phút ban đầu bằng bài TANGO cho em.

 

(lần 2)

Giờ ḿnh có nhau rồi,

đời đẹp v́ tiếng em cười

Vượt ngàn trùng qua bể khơi,

dắt d́u cùng về căn nhà mới.

 

Ta xây vách chung t́nh,

nhiều chông gai có tay ḿnh.

Xin cảm ơn đời c̣n nhau,

xin ghi phút ban đầu bằng bài TANGO cho em.


Bài Tango Cho Em

Hoàng Nguyên

 

 


một bài tango anh viết cho riêng em

để hồn lâng lâng theo tiếng nhạc êm

cho nhớ thương sâu dà́ thêm

cho bướm bên hoa đẹp thêm

thương giấc anh gọi đến em

 

Gịng nhac êm êm như lá thu bay bay

nụ cười hôm nao như vẫn c̣n đây

môi mát tươi trong ṿng tay

anh như uống cho say thật say

cho hết men say tháng ngày

 

Yêu em như sóng trào

từ ngàn non cao vực lớn

yêu em như cung đàn

c̣n nhiều tiếng hát lời thơ

 

một bài tango anh viết cho riêng em

để tặng cho em ghi dấu t́nh yêu

em sẽ như muôn  v́ sao

soi sáng cho ta t́m nhau

duyên thắm như mộng ban đầu

 

tvmt


Bài Tango Cuối Cùng

Hoàng Ngọc Ẩn

Việt Dzũng

 

Ta đă mê say điệu nhạc buồn.

Đàn lên người nhạc sĩ cô đơn.

Hăy đàn cho ta, khúc sầu xưa cũ.

Ru hồn ngậm ngùi, cuộc t́nh thương, nhớ thương.

 

Ta vẫn mê say điệu nhạc sầu.

C̣n ai d́u ai bước Tango.

Ru ngày chia xa, ru hồn nhung nhớ.

Ai oán chi ai, c̣n lại đêm giă từ.

 

Bài Tango cuối cùng.

Bờ vai gầy sao em xót xa.

Ṿng tay ân cần đưa em thiết tha.

Bờ môi nào thèm nụ môi ấm nồng,

làn môi đi t́m nhau,

trong đêm sầu đau.

 

Bài Tango cuối cùng.

Mời em d́u bước giữa đêm say.

T́nh yêu rồi theo áng mây bay.

Dù em c̣n đây giữa ṿng tay.

 

Ta muốn ru em điệu nhạc buồn.

Đàn ai c̣n réo rắt cung thương.

Xin người cùng ta, say điệu luân vũ

Ai biết trong ai hồn ru câu tủi hờn.

 

peter lam


Bài Tango Màu Xanh

Song Ngọc

 

 


Bài tango ngày xưa

Muôn kiếp c̣n sống măi trong tim em

Bài tango màu xanh

Phút vui xưa ân t́nh quá mong manh

Bài tango t́nh yêu

Khúc t́nh thiết tha uớc mơ màu xanh

Phút đầu mới quen đă yêu

Phút nào đă yêu rồi xa

Nghe lạnh vắng ḷng ta

 

Em yêu khúc tango sầu

Và yêu măi những đấm say ban đầu

Nụ cuời màu mắt môi xưa

Điệu tango như lời yêu bên ai

C̣n nhớ hay quên nguời ơi

T́nh ấy nếu chưa nhạt phai

Có c̣n nhớ nhau

Hăy t́m đến trong khúc tango màu xanh 

 

tvmt


Bài Thánh Ca Buồn

Nguyễn Vũ

 

 

 


Bài thánh ca đó c̣n nhớ không em

Noel năm nào chúng ḿnh có nhau

Long lanh sao trời thêm đẹp môi mắt

Áo trắng em bay như cánh thiên thần

Giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân

 

Cùng nhau quỳ dưới tượng Chúa cao sang

Xin cho đôi ḿnh suốt đời có nhau

Vang trong đêm lạnh bài ca Thiên Chúa

Khẽ hát theo câu đêm thánh vô cùng

Ôi giọng hát em mênh mông buồn...

 

ĐK :

Rồi mùa giá buốt cũng qua mau

Lời hẹn đầu ai nhớ dài lâu

Rồi một chiều áo trắng phai màu

Em qua cầu xác pháo bay sau

 

Lời nguyện ḿnh Chúa có nghe không

Sao bây giờ ḿnh hoài xa vắng

Bao nhiêu đêm Chúa xuống dương gian

Bấy nhiêu lần anh nhớ người yêu

 

Rồi những đêm thánh đường đón Noel

Lang thang qua miền giáo đường dấu yêu

Tiếng thánh ca ngày xưa vang đêm tối

Nhớ quá đi thôi giọng hát ai buồn

Đêm thánh vô cùng lạnh giá hồn tôi ...

 

Tham khảo:

1-Băng nhạc Đêm hạnh ngộ: tiếng hát Khánh Ly (kỷ niệm đại lễ phong 117 thánh tử đạo Việt Nam tại Roma), Khánh Ly Productions 1989.

CN - TvmT - Anthony Trần


Bài Thơ Cho Em

Mai Đức Vinh

Thơ: Phạm Ngọc

 

Em rất xa và trăng rất cao

Loài người đă t́m đến trăng

Ta chưa t́m đến em

Ơi em ! Ơi em !

Cuộc đời c̣n hoang phế

 

Mười hai ngàn dặm đường bay

Ta loài chim mỏi cánh

ngây ngất giữa trời

hoài vọng một giấc mơ

em loài hoa

mang tên biển cả

như sóng xô bờ

trăm ngả yêu thương

 

Khi chiều xuống rơi ngàn cánh tuyết

Chiếc áo choàng có ấm đôi vai

Và những lúc nghe đời mỏi mệt

Em có buồn gọi đến tên ai

 

Ta bỗng nhớ mùa trăng cổ tích

Ảo ảnh về ru giấc mộng đêm

Quê hương ơi những ngày ly biệt

Chung quanh ḿnh chỉ thấy lặng im

 

Trăng rất cao và em rất xa

Ngọn đèn vàng hắt hiu cuối phố

Ta âm thầm đợi tháng năm qua

Gửi đến em ... gửi đến em ...

Bài thơ dang dở

Quốc Dũng ḥa âm

Bảo Yến tŕnh bày

©¿®


Bài Thơ Cho Em

Vơ Tá Hân

Thơ: Phạm Thế Trường

 

Này cô bé Bắc Ninh họ Phạm

V́ tơ duyên lạc bước đời ta

Cho ḷng em vừa chợt nở hoa

Cuối tháng tư một chiều nắng nhạt

 

Trời tuyệt đẹp mời em dạo mát

Thơ ta làm lót bước chân em

D́u nhau đi dưới ánh trăng đêm

Hương thơm ngát t́m trong hơi thở

 

 

Mái tóc dài rỡn đùa cùng gió

Đôi mắt em là cả trời sao

Thẹn thùng chi má ửng hồng đào

Ngả vào ta ḿnh tơ tha thướt

 

Em có nghe hồn ta say khướt

Men t́nh yêu đang đổ về tim

Em là người trong mộng ta t́m

Này cô bé Bắc Ninh họ Phạm

Mỹ Ngọc


Bài Thơ Cho Huế

Vơ Tá Hân

Minh Đức Hoài Trinh

 

Huế ơi răng chừ ḿnh gặp lại nhau

Tôi muốn về ôm chặt Huế trong tay

Muốn hai đứa ḿnh phải gần nhau măi măi

mây mươi năm tôi nhớ Huế từng ngày

 

Thương Huế qua bao đêm nh́n trăng biếc

Hồn hẹn ḥ soi nhạt bóng ai quen

những nẻo đường Nam Giao Đông Ba Gia Hội

Đất đá gập ghềnh bên nớ bên người

 

Nghe ai nhắc Huế là hồn tê điếng

Mong ngày về ôm hết cả thân sơ

chiều bên ni lạnh ḷng mơ tiếng hát

Với khúc Nam b́nh Nam Ai miệt mài

 

Nhớ Huế ngày xưa sao

đem trăng trở ḿnh từ bến sông Huế

nhip Tràng Tiền tà áo ai lồng lộng

bầy nữ sinh riu rít buổi tan trường

 

Ai chưa thấy mặt trời đang trải gấm

trên song huong là chưa biết đẹp ra răng

ai chưa nghe câu ḥ vọng từ thăm thẳm

vỗ mái thuyền chèo đợi sóng tung tang

 

nhớ Huế lắm mỗi khi hoàng hôn xuống

tiếng chuông chùa đầy xưa Huế ngân nga

khg hen ḥ mà như cùng mong muốn

muốn làm răng cho Huế thiệt măn mà

 

tvmt


Bài Thơ Cuối Cùng

Hoàng Thi Thơ

 

 


Đây bài thơ cuối cùng anh viết cho em

Anh viết cho em bài ca mộng ước

Vừa khi tàn úa, tựa như mùa lá

Chết theo thu già, cũng như trăng tà

Chết theo đêm buồn dần qua

 

Thôi t́nh đă thế này, em đó anh đây

Em đó anh đây, mà đâu c̣n nữa

Chiều trông chờ đón, buồn vui cũng úa

Những đêm trăng buồn, những khi dỗi hờn

Đón nhau bên đường t́nh mơ

 

Em ơi thôi thế là thôi là thế đó

Ba năm thôi thế mộng tan tành

Em ơi thôi thế là thôi là thế đó

Thiên thu thôi thế đời buồn tênh

 

Đây bài thơ cuối cùng anh viết cho em

Anh viết cho em,

Bài thơ của những mùa trăng đă tắt.

Ngày vui đă mất chứa chan điệu buồn

Xót xa những giờ đă đem theo vào hồn thơ.


Bài Thơ Đà Lạt

Trần Hữu Bích

 

 


C 2/4SlowRock

Một thành phố quanh đồi ngàn thông reo

Một lần đến trọn đời gởi t́nh yêu.

Yêu sao những áng mây rực sắc hồng

Yêu sao nụ hoa tươi đẹp lối ṃn,

Yêu sao kỷ niệm của ngày qua.

 

Giọt nắng trong lành buổi b́nh minh

Giọt nắng ươm cành bừng nở hoa

Trong như đôi mắt ai mặt nước hồ

Nghiêng nghiêng vai anh: ḍng thác đổ,

Đà-Lạt gieo vần đẹp bài thơ

SlowSurf

Thác Prenn, hồ Xuân Hương,

Bích Câu - vườn yêu thương.

Đất nước ơi mến yêu đời đời

Nơi đây một lần tới

Những ngôi nhà tươi mới

Cho ước mơ măi bay xa

 

Tháng năm dù trôi qua

Gió sương chẳng phôi pha

Trong trái tim vẫn ngân vang...

Bài thơ - Đà Lạt yêu thương .....

 

©¿®


Bài Thơ Dâng Cha

Vơ Tá Hân

Diệu Hạnh

 

Có những đêm nằm nghe gió đưa

Vẳng như lời mẹ hát ngày xưa

Bao nhiêu thơ mộng mơ màng ấy

Là cả trời xanh chẳng xóa mờ

 

Lời mẹ ngàn năm vẫn dịu êm

Ru con bên cạnh đĩa dầu hao

Niềm thương c̣n lại t́nh con dại

Thân phận đơn côi tự thuở nào

 

Mẹ tủi thân nghe tiếng dế vang

Từ ngày cha vắng giữa trần gian

Chuông chùa chiều vẳng xa vang lại

A'nh từ bi tỏa ngập tràn

 

Khi bóng đêm về ru thế gian

Sao ḷng nhớ mẹ xót xa đau

Thành tâm cầu nguyện hương hồn mẹ

Vĩnh ĺa sinh tử muôn năo phiền

 

Gịng lệ sầu đau sao c̣n tuôn

Riêng ḿnh đứng giữa cảnh hoàng hôn

Mênh mông h́nh ảnh thân thương ấy

Lặng lẽ c̣n nguyên lạnh cả hồn

 

 

Mỹ Ngọc


Bài Thơ Dâng Mẹ

Vơ Tá Hân

thơ: Sương Mai

 

Chậm, buồn

 

Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc

Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn

Thương về bóng mẹ cô đơn

Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi ṃn

 

Ngày xưa ấy con c̣n nhỏ bé

Chưa bao giờ xa mẹ tấc gang

Nay con cách trở quan san

Hướng về quê mẹ đôi hàng lệ rơi

 

Con xa mẹ một đời thương nhớ

Bóng mẹ già, ḿnh hạc xương mai

Ngày qua tháng rộng, năm dài

Mong con mẹ, những u hoài

 

Quê hương đợi ngày về chưa thấy

Để mẹ buồn lau sậy xót xa

Mẹ ơi nước mắt chan ḥa

Lời ru của mẹ ngân nga một đời

 

Con buồn nhớ mẹ, mẹ ơi!

 

Tài Liệu tham khảo: Tuyển tập 10 Ca khúc Vơ Tá Hân - Vu Lan Nhớ Mẹ

tvmt


Bài Thơ Hoa Đào

Hoàng Nguyên

 

 


BÀI THƠ HOA ĐÀO

 

   Ngày mai em đi khỏi

   Hoa đào ghen với ai !

   Ngày mai em đi khỏi

   Hoa nắng, nắng nhạt phai ...

   H.N.

 

 

 

nhạc và lời: Hoàng Nguyên

 

Nhịp 4/4 Điệu Boléro Hợp âm Đô trưởng

 

1.

Ngày nào . . . dừng chân phiêu lăng

Khách tới đây khi hoa đào vương lối đi

Màu hoa in dáng trời

T́nh hoa lưu luyến người

Bồi hồi ḷng lữ khách thấy chơi vơi

 

2.

Ngày nào . . . đường xuân phơi phới

Khách ngất ngây thấy hoa nở trên má ai

Rồi yêu hoa trên má

Mà ghi câu luyến nhớ thành bài thơ

 

Điệp khúc

 

Ôi! . . . Đà Lạt là thơ . . .

Bài thơ mến yêu reo muôn đời

Dệt bằng tiếng gió ngàn reo

Qua đồi thông hay bên . . . bờ suối

 

Ôi! . . . Đà Lạt là mơ . . .

Giấc mơ tiên nữ giáng xuống trần

Tóc mây buông lơi tha thướt bên hồ

Đợi t́nh quân đến trong giấc mơ

 

Nhưng . . . rồi mùa hoa tàn

Người hoa . . . sao vắng măi

Bao . . . chiều ḷng mong chờ

Đường hoa . . . sao hững hờ

 

3.

Để ḷng . . . lữ khách tê tái

Cất bước đi nhớ hoa đào trên má ai

Màu hoa in trên má

Làm khách lưu luyến măi Đà Lạt ơi!

 

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: Bài Thơ Hoa Đào, nhạc và lời Hoàng Nguyên, Diên Hồng ấn hành lần thứ hai, 1961

Biển Nhớ, tvmt và PAD


Bài Thơ Huế(Le Poème De Huế)

Lê Mộng Nguyên

 

 


Huế, 1950

Gracioso

1. Bài thơ Huế: Dệt bằng gấm vàng,

Dệt bằng mắt nàng nh́n đắm trời thương

Dệt bằng con thuyền lững lờ sông Hương,

Có ai qua khúc Trường Tiền

 

2. Bài thơ Huế: Dệt bằng gió vàng,

Dệt bằng áo người sầu nhớ pḥng khuê

Dệt bằng tiếng chuông chùa ngân xa vắng

Nhắc ai ước mong ngày về.

 

Nh́n nước biếc, vài cô gái Huế

nghiêng duyên cười trong nón lả lơi lả lướt

Về nơi mô ? Chiều Nam Giao nhớ người Bến Ngự,

nhớ lời ước thề !

 

Một chiều thu dừng bước bên sông

Người nhạc sĩ thơ thẩn chờ mong

Con thuyền ai mơ lạc bến t́nh

Buồn cho nhân thế

Kinh thành ơi ! Hồn lưu luyến người xa vời

Ngày xưa đây c̣n mang vết thương

 

Bài thơ Huế:  Dệt bằng gió vàng,

Dệt bằng áo người sầu nhớ pḥng khuê

Dệt bằng tiếng chuông chùa ngân xa vắng

Nhắc ai ước mong ngày về.

LMN


Bài Thơ Mưa Nắng

Vơ Tá Hân

Thơ: Nguyên Lương

 

Anh đă giấu một trời thu nắng vàng

Dưới đôi mi dài phủ mắt buồn em

Cười hồn nhiên em là niềm hy vọng

Giấu linh hồn chĩu nặng trong mưa đêm

 

Hăy chia anh một chút buồn mấy thuở

Mây trắng đi rồi xám cả trời tây

Nói anh nghe từ những lời thơ dại

Như tiếng chim đùa giữa đám cỏ may

 

Nắng đổ mênh mông, đời sầu lúy túy

Ngày tương tư, tối nằm mộng mơ

Em có về tiếng chân ai rời ră

Mưa rơi ngoài trời anh nhớ bâng quơ

 

Anh nhớ em yêu nụ cười ánh mắt

Sợ rồi quên anh giữ lại thời gian

Nhớ quê hương thơ u sầu vang vọng

Thơ có buồn sao bằng ánh mắt em

 

Ai có thấy vườn nhà anh hé nhụy

Trong lá hoa tươi nắng cũng se ḿnh

Và mùi hương nghe đầu cơn gió mới

Tóc mây bồng giữa ánh trăng đêm

 

Thơ đă ướm màu mùa thu ngát t́nh

Mưa nắng chiều biết san sẻ cùng ai

Em vẫn ngọt như ô mai đầu lưỡi

C̣n đây anh thuốc đắng gói đêm dài

 

Mỹ Ngọc


Bài Thơ Mùa Thu

Phạm Anh Dũng

Bích Huyền

 

Slow Rock

 Thơ (1960) - Phạm Anh Dũng phổ nhạc năm 1990

 

Áo vàng hoa cúc phơi lưng dậu

Sân gió hương lùa thơm ư thu .

Ngày mai chị sẽ sang nhà khác

Năm tháng ḿnh em gói đợi chờ ...

 

Em vẫ làm thơ chưa yêu đương

Mùa thu tựa cửa chưa vội vàng

Ngày mai chị sẽ sang nhà khác

Em mặc áo vàng tiễn chị sang

 

Em, một ḿnh em tóc xơa sầu

Mùa thu áo mỏng dệt hoa ngâu

Môi chợt hồng lên và má ửng

Thẹn thùng, ngại ngùng, vấn vương chuyện mai sau ..

 

Chị ơi sao chị chẳng về thăm

Em chị, hôm nay đă biết buồn

Hồn nhiên năm cũ c̣n đâu nữa

Mùa thu xa rồi hết ước mong ...

 

Mùa thu xa rồi hết ước mong ...

 

tvmt


Bài Thơ Ngỗ Nghịch

Phan Văn Hưng

Bùi Minh Quốc - ư thơ

 

 

 

 

Anh ghi vội trên tờ giấy gói thịt

Những câu thơ vừa đến thật bất ngờ

Miếng đậu phụ đang xào trên xó bếp

Mắt ngó chừng là hồn vẫn đ̣i thơ

Em vẫn biết v́ độc lập anh đâu nề

Và bây giờ vào bếp chẳng xoàng chi

V́ tự do anh lại ra đi.

Dẫu chỉ bằng cánh thơ từ xó bếp

Em bươn chải lăng xăng trên phố phường

Để nuôi chồng không uốn cong ngoài bút

C̣n anh đây anh thủ gôn xó bếp

Để hầu em anh chăm lo cho con

Có vui nào là niềm vui hơn hết

Chiều hôm nay anh xin được tặng em

Món riêu cua và đậu chiên em thích

Món tuyệt vời là bài thơ ngỗ nghịch

hmmm hmmm

 

 

tvmt


Bài T́nh Buồn

(chưa biết)

 

 

 


Đêm nay tôi không ngủ v́ nhớ anh

Nhớ anh. Nhớ anh

Nỗi nhớ chất ngất lên cao

Niềm đau cũng trỗi dậy

Ôi từng chiếc lá khô bay

Đêm nay trăng sao mờ v́ vắng anh

Vắng anh. Vắng anh

T́nh mới đắm đuối hôm nao

Mà sao nay cách trở

Ân t́nh đó như chiêm bao

 

Quen nhau mà làm chi ?

Yêu nhau được những ǵ ?

Hay yêu là nỗi sầu

Một đời đeo đuổi đời ta

 

Yêu anh yêu anh nhiều

Trong đắng cay xót xa

Hỡi anh, t́nh đă đánh mất đam mê

Th́ thôi xin trả lại cho đời đó

Tôi ra đi.

 

 

Tài liệu tham khảo: Băng nhạc Tiếng Hát Lệ Thu

Ngọc Chánh thực hiện

Phát hành tại Hoa Kỳ năm 1980

 

 


Bài T́nh Ca Cho Em

Ngô Thụy Miên

 

 


Anh hát cho em bài t́nh ca thiết tha

Anh hát cho em dù ḷng nghe xót xa

Một lần gặp gỡ đă là bao thương nhớ

Thương dáng em cười nhớ nụ mắt bờ môi

 

Anh nhớ năm xưa mùa xuân em đến thăm

Em nói yêu anh rồi t́nh qua rất nhanh

Một ngày chợt đến bỗng t́nh như đă lỡ

Một ngày chợt đến bỗng đời như tan vỡ

 

Ai đă yêu em những đêm buồn giá lạnh

Và ai âu yếm hát những lời thiết tha tŕu mến

Ai đă nâng niu đón đưa ngày tháng dài

Giờ đâu c̣n nữa ngày vui đă hết t́nh ta đă chết

 

Anh chúc cho em đời yên vui đắm say

Anh chúc cho em dù ḷng nghe đắng cay

Một ngày nào đó dẫu t́nh ta đă lỡ

Một ngày nào đó ta vẫn yêu măi người thôi...


Bài T́nh Ca Cho Kỷ Niệm

Trường Sa

 

 

 


T́nh vẫn măi là thơ như ngày nào

Em chợt đến như mơ

Mộng xưa vẫn c̣n xanh cho dù rằng ta c̣n có nhau chăng

Khi ḷng đói thương yêu như t́nh ngă cơn đau

một lời xin đă nói

thoảng như mấy khói

để c̣n lại chút hành trang đó dành cho kỷ niệm

 

t́nh xưa ấy về đâu trong miệt mài

Dong ruổi cánh chim bay

Rồi em có niềm vui suốt cuộc đời với ngày tháng thương yêu

hay một đóa hoa thơm giữa lặng lẽ khôn viên

Vùng trời xanh biếc t́nh nào em tha thiết

để rồi một sớm vào miên viễn

chào thôi kỷ niệm

 

Với biết bao mộng ước cũng xin chỉ đem tô thắm cho đời làm duyên

Người ngắm trăng êm

người vui bước lăng quên

như áng mây trôi đi khắp phương trời

một mai nếu v́ nhau xin hẹn ḥ ta về với yêu thương

c̣n đây những mùa xuân cho ḷng ḿnh chung dệt gấm thêu hoa

xin c̣n cánh môi thơm như lần ấy xa xưa

một thời yêu nhau nhung nhớ t́nh c̣n gắn bó

Đời là bài hát t́nh ca mới ngàn năm kỷ niệm

tvmt


Bài T́nh Ca Cô Đơn

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

Lời Việt: Kỳ Phương

 

Nỗi nhớ vẫn đến khi đêm về

T́nh yêu đă chấp cánh bay cuối chân trời

Con tim cô đơn vẫn chờ mong trên phố quen

Dấu chân em đă quên lối quay về

 

Bao nhiêu yêu thương đă trao người

T́nh yêu đó vẫn măi chan chứa trong ḷng

Nước mắt sẽ chẳng rơi dù tim nghe đớn đau

Lúc tim em quên mau những ân t́nh

 

Có những giây phút êm đềm

Có những năm tháng mong chờ

Khi con tim yêu người ơi xin đừng tiếc nuối

Dù biết trái đắng sẽ rơi mau

 

Lời ca say đắm sẽ vẫn măi trao về em

Dẫu những đớn đau hằng sâu vẫn riêng dành cho tôi

T́nh yêu hỡi có những tiếc nuối cũng đành thôi

Khi con tim đă vội quên ân t́nh ta đă trao

 

Cô đơn sẽ đến khi màn đêm về

Nước mắc tiếc nuối không c̣n rơi nhiều

V́ nhân thế đă có biết bao t́nh nhân

Đem trái đắng trong t́nh yêu khi ân t́nh phôi phai.

 

(V́ nhân thế đă có biết bao t́nh nhân

Đem trái đắng trong t́nh yêu khi t́nh vỗ cánh bay).

Minh Thuận tŕnh bày

(chưa có)


Bài T́nh Ca Đêm

Trần Thái Nguyên

 

 

 

 


Đêm bầu trời đầy sao

Nhưng em chỉ có một ḿnh

Đêm bầu trời đầy sao

Ngồi nhớ anh giọt trăng vỡ vàng

Nghe đời chầm chậm trôi

Sông khuya ôm ánh trăng tàn

Ôi! V́ sao nào rơi

Cho em nỗi nhớ bẽ bàng ...

(hm ...hm ...)

 

Thuyền ai trôi xa

Môi hát tay êm nhẹ mái chèo

Từng vạt rong rêu cuộn măi theo đời phù du

Ḷng em say trăng

Tiếng hát hư vô về chốn nào

Gió ngàn mang về

Những tiếng kinh cầu vỡ tan ...

 

(hm ... hm ...)

 

 

SC


Bài T́nh Ca Không Quên

(chưa biết)

 

 


Bài t́nh ca thiết tha đó

Ḿnh cùng nhau hát theo với đàn

Bài t́nh ca với ta khắp nơi,

Phiêu bồng vui lăng du

Có nhau măi bên đời

Bài hát t́nh khúc trăm năm

Đă đến với con tim thắm nồng

Ngọt ngào lúc thơm môi hôn

Thiên đường ái ân có ta d́u bước nhau ...

 

Em vẫn măi nhớ lúc quen ban đầu

Nói yêu anh trong câu ca đầy tŕu mến

Bài hát đó đă khiến bao nỗi day dứt thương nhớ

Không làm sao em quên người ơi

 

Có những lúc thao thức trong đêm dài

Em chợt mơ kề bên lắng nghe anh ca đàn

bài t́nh ca cho em đầu tiên

kỷ niệm bao mộng mơ thần tiên chan chứa ...

 

Bài t́nh ca thiết tha đó

T́nh ngàn năm lứa đôi chẳng phai

Cùng trời mây lăng du khấp nơi

Muôn ngàn hoa thắm tươi cùng chào đón ta ...

 

Ḿnh cùng nhau hăy vui hát

Cùng dào lên tiếng tơ ái ân

Bài t́nh ca thiết tha thuở nào

Cho hôn em ngất ngây

T́nh c̣n đó măi không quên ...

 

repeat:

 

Em vẫn măi nhớ lúc quen ban đầu

Nói yêu anh trong câu ca đầy tŕu mến

Bài hát đó đă khiến bao nỗi day dứt thương nhớ

Không làm sao em quên người ơi

 

Có những lúc thao thức trong đêm dài

Em chợt mơ kề bên lắng nghe anh ca đàn

bài t́nh ca cho em đầu tiên

kỷ niệm bao mộng mơ thần tiên chan chứa ...


Bài T́nh Ca Mùa Đông

Trầm Tử Thiêng

 

 


Cali, 12, 1985

 

Bài t́nh ca mùa Đông anh hát giữa đêm trời giá

T́nh c̣n măi chờ mong thấp thoáng bóng em vợi xa

Hẹn ḥ sẽ v́ nhau qua phong ba

anh cố bước, đôi chân chậm quá!

 

Để rồi sắp gặp nhau, mới biết em không đợi nữa

Trời lại thêm mùa đông, cho tuyết than trên đầu non

Kỷ niệm giăng ngang đêm nay trong mưa

anh hứng nốt những giọt cuối mùa

 

Êm êm, ngoài kia nhạc đêm đông!

Anh nhớ khi mặn nồng,

Xin cám ơn em một thời xuân

Giờ c̣n đâu mà mong,

cho chút duyên nghe c̣n ấm

 

Bài t́nh ca mùa Đông

hát măi đôi môi lạnh cậm

Ḷng th́ vẫn hẹn cơn đau nguôi ngoai,

Sao nỗi nhớ mỗi ngày mỗi đầy ...

 

Tài Liệu tham khảo: T́nh Ca Trầm Tử Thiêng - Diễm Xưa - CD Vũ Khanh - Hạnh Phúc Ta, Hạnh Phúc Người.

tvmt


Bài T́nh Ca Nhớ

Iglesias, Julio

 

 


Rồi t́nh đă chết hay t́nh đă xa.

Em ơi hăy nói câu sau cùng.

Đừng có dối gian lần nữa em.

Con tim ta đă trót mang tội lỗi.

Một lần yêu ta lỡ mang thương đau.

Mà thuyền đă lênh đênh ch́m sâu.

Em hỡi, xin em sống trong vô tư

Cho t́nh ḿnh đừng có phai mau.

 

Thôi xin không yêu nữa

Xin hăy không yêu v́ trái ngang.

Xin không yêu người nữa

Xin nguôi bao khát khao đam mê.

Trong đêm sâu thẳm

Ôi anh thấy yêu đương là xót xa.

Rồi đêm qua vẫn qua

Bao thương nhớ dâng trông mơ.

Trong cô đơn thao thức

Hởi ánh sáng biết đâu là bóng em.

Em thơ ngây phương ấy

Xôn xao hoa nắng theo chân em.

Thôi anh sẽ không tiếc thương

Luyến tiếc bao ngày đă qua.

Cuộc đời sẽ im vắng ôi

Sẽ vắng xa v́ thiếu em.

 

Vẫn măi nhớ đến em và nhớ em.

Sẽ sống với giấc mơ muôn đời.

Rồi t́m đến những nơi nào chúng ta.

Đă ấm áp những ân t́nh cũ.

T́nh là thương đau có hay không em.

Và một kiếp ta xin chờ nhau.

Sao cho tháng năm, tháng năm phôi pha

Bao kỷ niệm đă quá in sâu.

 

Alex TG


Bài T́nh Cho Giai Nhân

Quốc Bảo

 

 


Con trăng rất già mà c̣n hào hoa

Con sông rất già mà tuôn lượt là

C̣n ta riêng ta c̣n em riêng em

 

Em rất buồn mà t́nh cứ ươm

Thân ta đă buồn mà ḷng vẫn son

Con trăng rất tṛn dù ḷng héo hon

Thương vẫn trọn chẳng oán không hờn.

 

Em ơi mỗi chiều cuộc đời mỗi xiêu

Nhưng em mỹ miều ḷng ta cứ yêu

Này ta dệt chiếu chờ em yêu kiều

Này em dệt gấm mời em sang nằm

Ta gieo mầm t́nh sâu nghĩa thâm

Ơi em xa gần đời thay lắm lần

T́nh thay gió lộng.

 

Ơi em vất vả nở đời quỳnh hoa

Ơi em rất lạ hiểu được ḷng ta.

 

Con trăng rất già mà c̣n hào hoa

Con sông rất già mà tuôn lượt là

C̣n ta riêng ta c̣n em riêng em

 

Em rất mềm dậy ngh́n sóng lên

Em trông rất hiền ḷng sao chóng quên

Con trăng tiếc em ngày rằm réo tên

Trăng đă hẹn ngàn kiếp cũng đền.

 

Chân em rất dài thị thành ngất ngây

Vai em rất đầy ngủ vùi tóc mây

À ơi ngọt tiếng gọi xuân trăm miền

À ơi đời úa cần em sang mùa

Ai lên đường thả t́nh bốn phương

Ơi ai vô thường ḷng ai khó lường

Ḷng ai trễ muộn.

 

Ơi em mát rượi đẹp màu lụa tươi

Mong em nói cười nhẹ nhàng thảnh thơi.

Passer-By


Bài Viết: Ngọc Bích Và Tôi

Ngọc Bích

Phạm Duy

 

Ngọc Bích Và Tôi

 

Thế là lại thêm một người bạn nhạc sĩ nữa ra đi : chỉ trong ṿng hai tuần lễ, Hoàng Thi Thơ và Ngọc Bích rủ nhau cưỡi hạc về trời. Trong đám người cùng thời và cùng chung kiếp ca nhân với tôi, chỉ c̣n lại thấp thoáng vài ba ngôi sao trên vùng trời âm nhạc. Sao đă già và đă mờ cả rồi... nhưng cũng vẫn là những ngôi sao !

 

Đối với tôi, Hoàng Thi Thơ không có nhiều kỷ niệm riêng nhưng với Ngọc Bích th́ chúng tôi có cả một thời gian ba năm sống gần nhau, chia cơm, sẻ áo, ngủ chung, tắm chung... và nhất là cùng chung đem tiếng đàn giọng hát tươi trẻ của ḿnh vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, khi chúng tôi mới vừa ngoài hai mươi tuổi.

 

Tôi không biết nhiều về Ngọc Bích khi nhạc của anh xuất hiện tại Hà Nội, v́ tôi đang sống tại Moncay, Hưng Yên, Bắc Giang hoặc đi theo một gánh hát rong từ Bắc vào Nam. Trong những năm đầu của thập niên 50, vài ba nhạc phẩm của anh đă được rất nhiều người ưa thích khi được phóng đi trên Đài Phát Thanh Hà Nội như các bài Hương T́nh, Trở Về Bến Mơ v.v... qua giọng ca Tâm Vấn. Thanh niên Hà Nội ưa nhạc Ngọc Bích v́ tính chất jazz của nó, đa số soạn theo nhip swing rất mới mẻ so với những ca khúc khác. Vào lúc Tân Nhạc vừa phát triển, có ba ca sĩ thành danh v́ chuyên hát nhạc của ba soạn giả : danh ca Minh Trang với nhạc Dương Thiệu Tước, nữ ca sĩ Thái Thanh với nhạc Phạm Duy c̣n tài tử Anh Ngọc, v́ chuyên hát nhạc Ngọc Bích mà được nhiều người biết tới. Nhạc mang tính chất lăng mạn của Ngọc Bích lúc đó có phần ngang ngửa với nhạc Đoàn Chuẩn, Từ Linh...

 

Không là bạn với nhau trước đó, nhưng khi cuộc kháng chiến toàn quốc xẩy ra vào tháng chạp năm 1946 th́ Ngọc Bích là một nhạc sĩ đi theo tôi trên rất nhiều chặng đường. Trong chặng thứ nhất là chặng Nam Bộ Kháng Chiến th́ không có Ngọc Bích. Trong chặng thứ nh́, khi tôi cùng Đoàn Văn Nghệ Giải Phóng đi từ Sơn Tây theo dọc đường sắt lên tới Lào Kai th́ Ngọc Bích đă là một đoàn viên không chính thức của đoàn rồi. Nghĩa là anh ta có lộ tŕnh riêng, nhưng cũng vẫn chỉ là con đường bộ như của chúng tôi, ven theo ḍng Sông Hồng, từ miền trung du đi lên miền thượng du. Ngọc Bích sống độc lập và thỉnh thoảng mới tới hát chung với đoàn Giải Phóng.

 

Nhưng khi tôi ở lại Lào Kai với Văn Cao th́ Ngọc Bích cũng ở lại đó luôn. Và anh đă hát cùng với tôi tại một cái quán có cái tên đích thực là quán BIÊN THÙY vốn là nơi tôi soạn ra bài Bên Cầu Biên Giới. Ngọc Bích cũng soạn ra những bài hát kháng chiến hay những bản nhạc t́nh và vào lúc đó hay về sau, anh thường nhờ tôi giúp một tay trong việc sửa lời hay soạn lời, ví dụ những bài như Bà Già Giết Giặc, Giấc Mơ Ngàn v.v... Thêm vào các loại nhạc ra đời tại vùng kháng chiến như dân ca mới, hành khúc, nhạc cảnh, tiểu nhạc kịch... bây giờ với Ngọc Bích, nhạc kháng chiến có những bài soạn theo nhạc jazz của Hoa Kỳ.

 

Tôi ở lại Lào Kai với Văn Cao trong ít lâu rồi lại vác ba lô ra đi. Ngọc Bích cũng đi theo tôi ngay. Anh ta cùng đi với tôi trên chặng đường kháng chiến thứ ba từ Lào Kai qua Bắc Kạn, đi chặng thứ tư từ Bắc Kạn ghé Thái Nguyên rồi qua vùng Cao-Bắc-Lạng, đi chặng thứ năm từ Lạng Sơn về Chợ Đại Cống Thần và đi chặng thứ sáu từ Khu III vào Thanh-Nghệ-Tĩnh. Trong chặng đi thứ bẩy là chặng B́nh-Trị- Thiên th́ không có Ngọc Bích nhưng lại có em gái của anh tên là Kim Khanh cùng đi với tôi.

 

Trong chặng Cao-Bắc-Lạng, khi tôi và Ngọc Bích gia nhập đoàn Văn Nghệ Kháng Chiến Khu 12 (vùng Cao-Bắc-Lạng) của Hoàng Cầm th́ gần đây nhà thơ này đă viết trong cuốn Văn Suôi (nxb Văn Học, Hà Nội 1998) về chúng tôi vào lúc đó như sau :

... Vào một buổi chiều cuối thu 1947. Trên đường đê sông máng đi từ đập Tháp Huống có ba người, một quàng ghi ta, một đeo accordeon, một cầm clarinette, ngơ ngác hỏi thăm chỗ đóng quân của Đội Văn nghệ tuyên truyền khu 12. Đó là anh Phạm Duy, Ngọc Bích, Ngọc Hiền, đang t́m về với đội văn nghệ của Hoàng Cầm.

. . . . . . . Có thể nói chúng tôi là Đội Văn công đầu tiên của Quân Đội, gồm mười một anh chị em, ba nữ tám nam kể cả một cậu y tá, với túi thuốc nghèo nàn cứ khăng khăng xin với ông Lê Quảng Ba, chỉ huy trưởng quân khu, được đi theo đội văn nghệ để trông nom sức khoẻ cho mọi người. Đoàn chúng tôi nay đây mai đó, đến với từng trung đội, đại đội Vệ quốc quân, dân quân, du kích khắp bốn tỉnh Bắc Ninh, BắcGiang, Hải Ninh, Lạng Sơn để biểu diễn đủ loại kịch ngắn, kịch cương, ngâm thơ, hát tốp ca, đơn ca, múa vài ba điệu dân dă đă học được của đồng bào miền xuôi, miền ngược. . . . . . . . .

 

Hồi đầu ấy, những ''tiết mục'' rất xoàng xĩnh, thậm chí có khi ngô nghê nữa, mà sao các anh nông dân mặc áo lính c̣n chưa đọc thông viết thạo lại say sưa thưởng thức đến thế ! Nửa đêm nay tiểu đội A đi phục kích ư ? Trung đội C đi quấy rối địch ư ? Chập tối họ vẫn được nghe ngâm thơ sang sảng...

Đêm liên hoan, bạn ơi, đêm liên hoan

Đầu nhấp nhô như sóng biển ngang tàng

Tôi muốn thét cho vỡ tung lồng ngực

V́ say sưa t́nh thân thiết Vệ quốc đoàn.

(Đêm Liên Hoan, thơ H.C)

 

Nhiều khi họ lại ''đồng cá' luôn theo đội văn nghệ :

Đường ta ta cứ đi

Nhà ta ta cứ xây

Ruộng ta ta cứ cầy

Đợi ngày...

 

Say sưa, họ c̣n vỗ tay theo điệu hát :

Ngày mai ta tiến lên

Diệt tan quân Pháp kia Cười vui ta hát câu tự do...

(Nhạc Tuổi Xanh -- PD)

 

Khi chúng tôi là đội viên thực thụ của đoàn văn nghệ kháng chiến th́ xẩy ra những giao tranh với quân đội Pháp tại vùng biên giới và kết quả là những chiến thắng đầu tiên của quân kháng chiến. Ngọc Bích và tôi đều soạn ra những bài hát xưng tụng những chiến công này. Ngọc Bích có soạn một bài về chiến thắng Sông Lô. Tôi th́ soạn một bài cho chiến thắng đường số 7... nhưng về sau tôi hoàn toàn quên nó và chính Ngọc Bích c̣n nhớ lại và hát cho tôi nghe. Đó là bài Bông Lau :

 

Bông Lau, Bông Lau rừng xanh pha máu

Hương thơm sơn khê toàn dân nhớ đến

Khi quân ta tiến ra như phong ba oán thù

Và quân Pháp một đi không về...

. . . . . . . Đoàn quân hát vang từ miền chiến chinh về

Thân hiên ngang, nhuộm đầy máu me...

 

Bài Đường Lạng Sơn tôi soạn khi c̣n đi hát với Ngọc Bích th́ có một đoạn máu me quá cho nên tôi phải sửa lại :

 

Một ngày mai cánh tay ta

Vụt đầu rơi máu tuôn ra

Rừng cây núi đỏ như sắc cờ...

đổi là :

Từ đâu xa, xa gánh đưa đưa

Mầu áo chàm líu lo câu vui đùa.

Đời đang như chiếc áo thơm tho

Chợ chiều tan trong khói lam mơ

Sầu đem tới bản thôn tít mù...

 

Trái ngược với tôi, trong kháng chiến, Ngọc Bích soạn những bài hát vui cho Vệ Quốc Quân như bài Bộ Đội Tập Ḅ trong đó anh khuyên họ hạ mông xuống không th́ đạn tông vào đít ! Ngoài ra c̣n những bài như Anh Nghiện Súng và bài Say Chiến Công. Trong bài Say Chiến Công Ngọc Bích đưa ra chuyện ba anh bộ đội thi đua lập chiến công và chia nhau mỗi người hát một đoạn. Tôi phục Ngọc Bích v́ dám đem một điệu nhạc Mỹ vào một bài hát kháng chiến. Đó là điệu swing. Do đó bài hát có một hành điệu rất vui :

 

Hợp Ca : Hôm nay chúng tôi say

Say v́ tiêu diệt một đồn Tây

Hôm nay chúng tôi say

Say v́ súng, say v́ đạn, say v́ chiến công...

 

Đơn ca 1 : Tôi bắt được một khẩu Thompson và một đôi giầy...

Đơn ca 2 : Tôi 5 lựu đạn và một F.M...

Đơn ca 3 : C̣n tôi đen quá, vớ được một sơ mi rách vai...

 

Nhưng phải nói là bài Bà Già Giết Giặc của Ngọc Bích mới là bài được dân chúng ưa thích nhất. Trong bài này, Ngọc Bích kể chuyện khi Quân Pháp tới đóng tại một làng kia th́ có một bà già phải nấu cơm cho chúng ăn. Bà già bèn cho thuốc độc vào nồi cơm khiến cho giặc chết hết. Bài hát -- nói như Hoàng Cầm -- tuy ngô nghê, nhưng lại có tác dụng tuyên truyền đối với đa số dân quê. Về sau, danh từ "bà già giết giặc" trở thành một "thành ngữ" dùng để gọi phái nữ vào tuổi trung niên.

 

Tinh thần lạc quan của Ngọc Bích c̣n nổi bật khi, trong kháng chiến, anh phổ nhạc một bài thơ yết hậu (của vô danh) kể chuyện pḥng the của một đôi vợ chồng :

 

Vợ : Vai năm thước rộng để làm chi ?

Mà cứ ăn no lại ngủ kh́

Ḿnh ơi trở dậy chiều em tí

Đi !

Chồng : Suốt ngày bận rộn việc văn bài

Mỏi cả xương sườn mỏi cả vai

Chuyện ấy đêm nay đành gác lại

Mai

Vợ : Văn bài ǵ cái chuyện lông bông

Ḿnh ráng chiều em kiếm chút bồng

Cứ hẹn đêm mai rồi lại mốt Không

Chồng : Ngủ chung lắm chuyện bực ḿnh sao

Ḿnh muốn yên thân nó cứ gào

Ừ th́ muốn chết ông cho chết

Nào !

*

* *

Ngày đất nước bị phân chia, Ngọc Bích vào sinh sống tại Saigon nghĩa là sau tôi chừng một vài năm. Anh ta làm việc tại nhiều tiệm ăn có ca nhạc như tiệm H̉A B̀NH ở trước Chợ Bến Thành chẳng hạn, và khi bị gọi đi lính th́ được vào phục vụ tại Đài Phát Thanh Quân Đội.

 

Khi ông Ngô Đ́nh Diệm đ̣i truất phế ông Bảo Đại th́, cũng như đa số những thanh niên có cảm t́nh với nhà Ngô, Ngọc Bích soạn bài Vè Bảo Đại :

 

Vẻ vè ve cái vè Bảo Đại

Là quân ăn hại

Theo gót thực dân...

 

Tích cực hơn nữa, cùng với văn sĩ Thanh Nam, anh c̣n soạn ra bài Suy Tôn Ngô Thủ Tướng. Về sau, khi ông Diệm thành công th́ bài này mới trở thành bài Suy Tôn Ngô Tổng Thống với một sửa đổi nho nhỏ trong lời ca :

 

Ai bao năm từng lê gót nơi quê người

sửa lại là :

Ai bao năm từng in gót nơi quê người.

 

Những năm 50-60 phải là thời kỳ tốt đẹp nhất của Tân Nhạc. Trong hàng vạn ca khúc hay, có những bài của Ngọc Bích như :

 

Hương T́nh

Mộng Chiều Xuân

Mơ Về Sông Hương

Khúc Nhạc Chiều Mơ

Trở Về Bến Mơ

Hồn Theo Gió

Mừng Xuân

Bến Đàn Xuân

Nhớ Xuân

Xuân Nhớ Chiến Sĩ

Bến Nhạc Ḷng

Bản Đàn Xưa

Khúc Nhạc Tương Tư

Con Đ̣ Đưa Xác (lời Nguyễn Văn Đức)

Giấc Mơ Ngàn

Thiếu Nữ Trên Ngàn (haylà Bông Hoa Rừng)

Thuở Trăng Về

Đôi Chim Giang Hồ

Nhịp Xe Hoàng Hôn

Lời Hẹn Xưa

Dưới Trăng Thề

Đêm Trăng Xưa

Thu Về

Tiếng Hát B́nh Minh

Nắng Mới

Đón Gió Mới...

 

Sáng tác gần đây nhất của Ngọc Bích, soạn ra tại hải ngoại vào năm 1981, là bài Khát Vọng T́nh Thương...

Nếu chỉ tạm phân tích sơ sơ về sự nghiệp âm nhạc th́ Ngọc Bích là một nhạc sĩ của mơ mộng, của nhớ nhung... v́ đa số soạn phẩm của anh là những giấc mơ, những cơn mộng, những niềm nhung nhớ :

 

Ngày nào một giấc mơ

Đây những đêm trăng mờ ai ngóng chờ...

(Trở Về Bến Mơ)

 

Gió chiều thầm vương bao nhớ nhung

Người yêu thoáng qua trong giấc mộng...

(Mộng Chiều Xuân)

 

Cho nhắn về miền Trung

T́m cuộc sống ước mơ trong cơi mộng

(Mơ Về Sông Hương)

 

Chiều nay nhớ về phía xa mờ

. . . . . . . . . . . . . . .

Nh́n người em thẫn thờ

Vừa tàn một giấc mơ...

(Khúc Nhạc Chiều Mơ)

 

Ngồi bên em dưới trăng mơ màng

Ḷng ngây ngất nhịp mấy cung đàn...

(Hương T́nh)

 

Toàn là nhạc buồn, dù tiết tấu nhanh hay chậm, theo điệu blues hay điệu swing, nhạc Ngọc Bích ở thành phố trong thời b́nh không vui như nhạc ở đồng quê trong thời kháng chiến. Có thể cuộc đời của Ngọc Bích đóng khung trong pḥng trà, đời thường không sung túc lắm, đời t́nh nhiều vất vả, gia đ́nh th́ vắng bóng, bạn bè th́ vắng xa, cuối cùng anh đắm ḿnh vào ma túy... Soạn nhạc cho mùa Xuân mà cũng không phải là nhạc vui :

 

Lênh đênh theo gió hồn về đâu

Chơi vơi trong khúc nhạc vương sầu

Mùa Xuân đến mơ dáng em về

Nụ cười đê mê bên làn tóc thề

Ḿnh mang thương nhớ trôi về đâu ?

(Bến Đàn Xuân)

 

Chiều nay trời sao u ám

Lá xanh buồn muốn tàn

Nhớ Xuân từ biệt đi hơi sớm

Bầy chim dường như ngơ ngác

Buông lời ai oán

Tiếc cho Xuân vừa qua

Khắp muôn loài ca Xuân...

(Nhớ Xuân)

 

Ngọc Bích là người nằm trong Pḥng Tâm Lư Chiến của Quân Đội, thế mà khi phải soạn bài hát mùa Xuân cho chiến sĩ, th́ đó cũng chỉ là nhạc buồn mà thôi :

 

Chim ca mừng mùa Xuần sang

Nghe gió Xuân ḷng nhớ mong chàng

Xuân đến vui với hoa

Riêng có em sót sa

Nh́n về phường trời xa....

(Xuân Nhớ Chiến Sĩ)

 

Thản hoặc, có lúc nhớ lại những ngày xa xưa, Ngọc Bích muốn bước lại những bước giang hồ :

 

Lờ lững đôi chim giang hồ bay

Về phía chân trời xa khuất mây

Mờ xa cánh chim vẫn tung bay

Vào nơi mênh mông mây gió chiều nay

(Đôi Chim Giang Hồ)

 

... để được trở về núi rừng Việt Bắc, gặp lại người sơn nữ xa xưa (1) qua những bài :

 

Nhà em ở tận nẻo xa

Có cây bên suối có nhà sàn bương

Quanh co độ mấy thôi đường

Men rừng, men núi, men nương men đồi

Làng em ở một khoảng trời

Gió lùa hiu mát, mây trôi êm đềm.

Hôm xưa anh đến nhà em

Thấy đôi mắt đẹp anh thèm muốn xin

Môi em nở nụ cười duyên

Thân em thoáng hiện, dáng hiền t́nh yêu..

(Thiếu Nữ Trên Ngàn hay Bông Hoa Rừng)

Chiều nắng Thu ch́m trong rừng

Ngưng đây nghe gió theo mây vàng

Lăng du lên mấy cung đàn

Thời chinh chiến trôi ngày tháng bên suối ngàn...

(Giấc Mơ Ngàn)

 

Trong vài chục năm qua, nhạc của Ngọc Bích được rất nhiều ca sĩ hát trên sân khấu, trong pḥng trà và thu băng. Tôi c̣n giữ được khá nhiều cassettes có nhạc của Ngọc Bích, không những qua các giọng ca của Anh Ngọc, Thái Thanh, Lệ Thu, Thanh Thúy, Hoàng Oanh, Kim Tước, Mộc Lan... mà c̣n có những bài do Lan Ngọc, Mai Lệ Huyền hát... Kể cả một bài do ca sĩ Yến Vĩ (2), đố ai có được nhiều tài liệu về nhạc sĩ Ngọc Bích như tôi. Có dịp, tôi sẽ tới một Đài Phát Thanh nào đó để cùng thính giả tưởng nhớ Ngọc Bích.

 

Nếu nhạc của Ngọc Bích đă có một thời oanh liệt th́ vào cuối 60 qua những năm 70, nhạc của anh sẽ không c̣n nổi bật lắm khi cuộc sống ở miền Nam càng ngày càng trở nên sôi động. Đối với tuổi trẻ Việt Nam mà số phận đă an bài : đă là người thanh niên th́ phải đi vào cuộc chiến, những bản Tân Nhạc mới không c̣n mang tính chất lăng mạn thuần túy như xưa, không thương mây khóc gió, không mơ mộng hăo huyền mà phải nói lên được những phi lư của cuộc đời : một ngày đi làm lính, một ngày đi đảo chính, một ngày cho ng̣i viết, một ngày đi mà giết... hỡi ôi thân phận làm người thân phận làm người.

 

Dù Ngọc Bích có thay đổi chủ đề với những bài hát sinh động hơn trước như Tiếng Hát B́nh Minh, Nắng Mới, Đón Gió Mới... nhưng con người vốn dĩ hiền lành, ít nói, thích sống cô đơn như Ngọc Bích, không thể vác đàn "xuống đường" như những nhạc sĩ trẻ hơn anh được. Anh có kêu gọi : ánh sáng lên xa xa nơi phương trời, hát vang lời chào mừng ngày mai tới... trong những bài hát về nắng kể trên, nhưng ánh sáng nào, ngày mai nào, có ai mà nh́n thấy được, kể cả Ngọc Bích ?

 

Thế rồi tới lúc một số rất đông người Việt Nam, hơn các bậc cha ông của ḿnh, biết được vinh nhục của cuộc sống lưu vong. Người nghệ sĩ, bén nhậy hơn ai hết, biết rơ được mùi ngọt bùi hay cay đắng của cuộc đời lưu xứ. Cho nên có người c̣n sáng tác được, có người im lặng luôn.

 

Ngọc Bích, khi tới Mỹ, cùng với Vũ Huyến trở thành hai ca sĩ trong bộ ba AVT. Cùng với Lữ Liên, họ được mời đi hát nhiều nơi trên đất Mỹ. Họ c̣n được tham gia vào đoàn văn nghệ Hoàng Thi Thơ, đi lưu diễn Châu Âu, Châu Phi... Đó là chưa kể, với khả năng đánh bass, kéo accordeon, đánh keybord, Ngọc Bích luôn luôn có "show" để có tiền thù lao, đủ nuôi sống anh chàng nghệ sĩ trường kỳ độc thân này. Dù đă đi học nghề với một trợ cấp của chính phủ, nhưng sau khi tốt nghiệp và được gọi đi làm th́ Ngọc Bích... "làm thinh". Những năm tháng trước đây, Ngọc Bích có ḷng ưu ái cùng nhạc sĩ Nguyễn Hiền, bác sĩ Phạm Gia Cổn và vài bạn nữa, thành lập một ban nhạc tài tử lấy tên là Saigon Band tới ḥa nhạc giúp vui cho người già ở trong Quận Cam (Orange County) và được mọi người rất hoan nghênh.

 

Ngoài ra anh hoàn toàn được sống nhàn nhă để có những thú vui riêng của ḿnh. Trong nhà anh, không có trang hoàng ǵ cả nhưng có treo lủng lẳng hàng trăm cái sườn xe đạp mà anh mua được ở những garage sale. Nhà anh c̣n là nơi tụ họp của Sĩ Phú, Vũ Huyến và dăm ba người bạn thích đi mây về gió. Tôi chưa kịp gia nhập nhóm phi công này th́ họ đă bay theo khói về trời.

 

Ngọc Bích sẽ trở thành tro bụi khi gia đ́nh làm lễ hỏa táng anh tại ḷ thiêu ở nghĩa địa Bolsa/Beach. C̣n lại trong ḷng mọi người là những bài hát vang lừng một thời đó. C̣n lại trong tôi là rất nhiều kỷ niệm đẹp với người bạn đồng hành, không thân mà cũng không sơ nhưng chắc chắn là không dửng dưng, không xa lạ.

 

Vẫy chào từ biệt, Ngọc Bích !

 

October 2001

-----------------------------------

(1) Trong thực tế, khi ở Lạng Sơn, tôi và Ngọc Bích đều có những bạn gái người Tày. Phải đọc bài viết của Hoàng Cầm (mà tôi đă nêu ra trong đoạn trên) th́ mới biết tên của những sơn nữ đó...

 

(2) Ai c̣n nhớ tới cô ca sĩ khả ái này ?

 

Phạm Duy

 

 

Bài lấy từ Tập San Thi Văn


Bailamos

Ngoại Quốc

LV: Nguyễn Phi Hùng

 

Sao đêm sáng ngời, quấn quưt đôi tim trong đêm rộn ràng

Đời anh trao người, thế giời trong tay em cuồng quay

Lúc biết đă yêu cho ṿng tay đă đến với nhau không ngại ngần

Trên vùng say đắm d́u nhau bước

 

Bailamos, nhạc vương vấn thánh thót quấn bước em yêu cuồng quay

Khi đă yêu thương dâng hết con tim

Bailamos, người dâng hết những nỗi say mê khi anh cần em

Xin chớ băn khoăn, em có hay chăng ḷng anh đă yêu

 

Ngàn muôn sắc màu, cuốn hút đôi ta bay lên ngàn sao

Lặng nghe sóng tráo, lắng nghe con tim nói vang lên lời yêu

Tiếng hát ngất ngây trao người yêu, sẽ măi vút cao muôn ngàn sau

Trên vùng say đắm d́u nhau bước

 

Bailamos, nhạc vương vấn thánh thót quấn bước đi t́m t́nh yêu

Khi đă yêu thương dâng hết con tim

Bailamos, người dâng hiến thế giới đắm đuối lên trong vườn yêu

Xin chớ băn khoăn em có hay chăng ḷng anh đă yêu

 

Oh... oh... oh....  Người măi sau này

Oh.... oh.... oh....  Anh nguyện dâng hiến

Oh.... oh.... oh...  Măi có em trong ṿng tay.

 

Ngọc Dung


Bạn Bè Của Tôi

Phan Văn Hưng

 

 


1994

1

Bạn bè của tôi là nhân chứng cho cả thế hệ này

Mười thằng bạn thân, mười con số trong một kiếp trần

Thằng th́ đă khuất bỏ mạng rừng xanh

Thằng th́ cụt mất cánh tay của anh

 

Bạn bè của tôi,

Từng chiếc lá trong trận băo dân tộc

Tuổi trẻ đôi mươi bị lăng phí như cỏ rác thôi

Thằng thật tài ba th́ đạp xích lô

C̣n thằng giàu cha là thằng ma cô

 

(Đ.K.)

Ai thấu cho oan khiên này

Người có lắng nghe .... Tiếng ai than dài

Thuyền nào cứ trôi dạt ....Để ai khóc trong cười

Ngổn ngang những bóng đời  ....Chẳng thiết ngày mai

 

 

2.

Bạn bè của tôi  đi lây lất trong cuộc sống vô vọng

Từng ngày từng đêm ... Mờ đôi mắt v́ một miếng ăn

Thằng th́ nghèo tơi gục đầu trần ai

C̣n thằng làm oai cũng chỉ loay hoay

 

Bạn bè của tôi

Bị chia cách theo làn ranh căm hờn

Mười thằng bạn thân ... Nào có biết thương và ghét không

Thằng ngụy gần điên nằm tù mục xương

C̣n thằng đảng viên sống trong ân hận

 

(Hát Đ.K.) và để chấm dứt

 

Bạn bè của tôi

Bạn bè của tôi

Bạn bè của tôi  ...

tvmt


Bàn Chân Đi Hoang

Trang Thanh Trúc

Thơ: Trần Anh Kiệt

 

Cho bàn chân đi hoang …

Cho hồn đi lang thang …

Làm sao em biết,

Đêm nay lạnh buốt câu thề.

Cho t́nh thêm hoang vu …

Cho đời thêm thâm u …

Làm sao em biết,

Đêm nay giọng nói ai buồn.

Em ngồi bên kia trông,

Anh ngồi bên đây mong

Làm sao ai biết…

Con sông cũng kiếp mong chờ

Đời có phải chữ Nam-Mô,

Hay là một cơi hư vô,

T́nh có phải chữ A-Men,

Hay là bờ môi em …

Cho trời chim mây bay,

Cho nồng hơi men cay,

Nhân loại không biết,

Em ơi giọt máu vẫn hồng…

Trang Bá Lộc tŕnh bày


Bạn Cùng Tôi

Dương Thiệu Tước

 

 


Mênh mông bao la chốn rừng người chập chùng

Nào ai ai biết ai là bạn trong ḷng

Khi chưa biết nhau anh là người qua đường

Nào biết!

 

Tri âm ngàn phương

Anh có nhớ ngày mới quen nhau

có những lúc ta tự hỏi ḷng

không biết khi nào lại trùng phùng

 

Mà ḷng ta hoài mong

Anh có nhớ rằng phút chia tay

quyến luyến biết bao t́nh bạn bè

Mong ước sao mau cho ngày về

mặt nh́n mặt dưới trăng thề

 

Này bạn có nhớ những ngày hè

Bạn vui với nơi chân trời

xa th́ giữa chốn quê nhà

Hàng cây phượng vĩ thay màu áo

Ḷng ta bâng khuâng nhớ ai

 

Anh có nhớ ngày mới quen nhau

thấy quư mến nhau tự ngày đầu

Tha thiết ta chia vui cùng sầu

cùng tri âm bắt nhịp cầu

Hoài Thương


Bản Đàn Xuân

Lê Thương

 

 


Đàn xuân tủi ḷng nẩy cung đợi mong

Reo ai oán trong khuê pḥng

T́nh tang tang tính tính t́nh

T́nh tang tang tính tính t́nh

Lạnh lùng hơn gió ngoài đồng

Ngồi se chỉ hồng

Hỏi ai hiểu không

Tiếng oanh muốn nhắn lời thay những tiếng ngân

Như chiếc bóng người chưa dám nhắc chân

Chờ tin thơ chim hoàng oanh đưa

C̣n xa bay trong áng sương mờ.

 

Đàn ca cảnh vườn

Nhủ hoa thả hương

Hương hoa luyến theo cung đàn

T́nh tang tang tính tính t́nh

T́nh tang tang tính tính t́nh

Để cùng bay khắp trần hoàn

Lời hoa kể rằng

nhiều đêm rạng trăng

Thấy ai ướm má hồng ru những tiếng êm

Hoa cũng muốn trời cho có trái tim

Để yêu riêng nhân t́nh hoa

Và xuân tươi, tươi đến muôn mùa

 

Đàn bao tuổi rồi, đàn ca chẳng ngơi

Bao giây đứt trong quăng đời

T́nh tang tang tính tính t́nh

T́nh tang tang tính tính t́nh

Của t́nh duyên số mạng người

Đàn ca nửa lời

Để cung nhẹ lơi

Có dây nắn tiếng cười dây nắn tiếng than

Dây nắn tiếng trầm dây nắn tiếng vang

Tuỳ theo dây tơ t́nh tơ duyên

Và theo dây lưu luyến u huyền.

 

Tài Liệu Tham Khảo: Nhạc Tiền Chiến - Kẻ Sĩ xuất bản - Xuân Thu in lại - Sài G̣n 1970

 

 

 

 

 

 

Học Tṛ


Bạn Hữu

Lam Trường

 

 

 


Một nửa đoạn đời ḿnh chẳng hề quen

Từ đó thắm thiết t́nh chẳng nói đôi lời

Cùng bạn mến thương tâm đồng

Cuộc sống là mộng bạn hữu là mơ

Gặp lúc sóng gió chẳng biết lui chân

V́ t́nh bạn xớt chia gian nguy, bạn hiền ơi

 

Đời c̣n bao ưu tối hai ta bên nhau theo sao sáng hướng lối phía trước cho ta con đường

Khi tôi cô đơn trong tâm tư ưu hoài anh là tri kỷ

Dù trần gian băo tố phong ba không ngại chông gai đi tới sánh bước phía trước đời

Ta cùng nhau chung lối

Ta vui bên nhau, ta cùng chung lo âu

Hai ta nương nhau qua gian khó chúng ta v́ nhau bạn ơi.

Ngọc Dung


Bạn Ḷng

Hoàng Trọng

Hồ Đ́nh Phương

 

Moderato

 

3/4

 

Bạn ḷng thân mến

Đây giây phút hồn tôi

nghe chan chứa hương đời

Nhạc lời êm ái

tôi ca ấm vành môi

mong sao đến bên người

 

Bạn là trăng sáng

Trong đêm tối hồn tôi

Soi lên bao ánh tươi

Bạn là hoa thắm

trên hoang vắng t́nh tôi

vun lên một mùa mới !

 

Gặp nhau năm ấy

trao câu hát làm tin

Đem cung phím gieo t́nh

cùng yêu sông núi

yêu duyên nước trời xanh

yêu hương lúa thơm lành

 

Đời ta chung hướng

bao nhiêu ư chờ mong

Xay đắp nên mái tranh

Để cùng vui sống

Say sưa đón b́nh minh

Chứa chan mộng ngày xanh

 

Tôi đang c̣n ghi nhớ sớm nào

trời đẹp màu nắng

ta cùng ḥa nhịp đồng tâm trong câu:

"Ôi không ǵ êm ấm cho bằng

Tinh bạn vừa kết tâm đầu

Rồi hẹn đừng có xa nhau

 

Ban ḷng thân mến

đây tôi hiến bài ca

mong ai hát vui ḥa

 

Bạn là xuân thắm

Cho tôi đón nhiều hoa

gieo hương mái tranh nhà

Rồi ta chung ngắm

Đôi chim lướt trời xa

Say sưa muôn tiếng ca

Để hồn vui nhớ, câu mơ ước ngày xưa

Nay dâng đẹp t́nh thơ

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: Bạn Ḷng, nhạc Hoàng Trọng - lời Hồ Đ́nh Phương, Diên Hồng xuất bản, niên khóa 1958-1959

Moonlight (2001) và Phạm Anh Dũng (2002)


Ban Mai T́nh Yêu

Ngoại Quốc (Nhật)

LV: Trung Nghĩa

 

Buổi sớm tinh mơ êm đềm, em bước ra vườn.

Giọt nắng long lanh ḥa ca ngàn muôn sắc thắm.

Chờ người đến đây, tim em ngất ngây, đắm say t́nh này.

 

Ngọn gió bên em như muốn nói câu chi.

Ngoài ban mai gió hát câu ǵ.

Buổi sớm mênh mang sao em thấy trông mong.

Màn sương đêm lấp lánh nụ hoa.

 

Người đến bên em bao khao khát đam mê.

T́nh yêu ta như áng mây hồng.

Cầm tay và nói với nhau tiếng yêu,

c̣n chờ chi hỡi anh.

 

Ngày tháng trôi đi như muôn ánh sao đêm,

vụt bay qua hoa trắng bên thềm.

Dù xa vẫn nhớ đến nhau dấu yêu,

t́nh này trao đến anh.

 

Này người yêu xin đừng đi nhé anh.

Có em đây dâng t́nh yêu đến anh.

Và em măi măi yêu người.

Dù có phong ba ta vẫn đêm ngày chờ mong đến mai sau.

 

Những ước mơ xanh êm đềm em nhớ thương người.

Giọt nắng long lanh ḥa ca ngàn muôn sắc thắm.

Chờ người đến đây, tim em ngất ngây, đắm say t́nh này.

Mỹ Tâm


Bản Tango Hà Nội

Diệp Minh Tuyền

 

 


Hà Nội trái tim ta như một cô gái xinh đẹp

Dịu dàng bước với tôi trong điệu tango rộn ră

Làn gió hồ Tây ru hồn ta ngất ngây

Sắc nước hương trời ru t́nh ta đắm say.

Làn môi thắm và đôi mắt huyền

Cho đêm nay tôi càng cháy ḷng

Bàn tay ấy và nhịp chân êm

Cho tim tôi quên mất lối về.

Làn môi thắm và đôi mắt huyền

Cho đêm nay tôi càng cháy ḷng

Bàn tay ấy và nhịp chân êm

Cho tim tôi quên mất lối về.

 

 


Bàn Tay Dĩ Văng

(chưa biết)

 

 


Bàn tay em, bàn tay dĩ văng.

Ch́m trong ta, vẫn chưa phai mờ.

C̣n trong ta, ngày xưa ám tối.

Bàn tay em, đón bước ta đi.

 

Ngày em đi, ngày giông băo tới

Trời mênh mông có ai trông t́m.

T́m cho ta một lần hối tiếc.

T́m cho nhau ánh mắt thương đau.

 

Em ơi, em ở lại,

có bao giờ em nhớ ra không.

Mưa ơi, mưa nhỏ lại,

trên đường về em tôi.

 

Đêm đi mau cho ngày,

sẽ không ngừng nhớ mong.

Em tôi qua bến đời,

có con đường xe vết ṃn.

 

Ngày nơi đây, buồn vui có biết.

Trời mênh mông, nắng mưa không ngờ.

T́m cho tôi giọng em nói khẽ.

C̣n yêu nhau măi măi không quên.

 

Ngày em đi, đường mưa khuất bóng.

Nụ hôn quen, đă trao vội vàng.

C̣n trong ta bàn tay dĩ văng.

Rượu trên môi, thấy bóng em thôi.

 

Tham khảo:

Chép theo CD Tưởng rằng đă quên,

Làng Văn - 1991

Peter Lam


Bản T́nh Cuối

Ngô Thụy Miên

 

 


Mưa có rơi và nắng có phai

trên cuộc t́nh yêu em ngày nào

Ta đă yêu và ta đă mơ,

mơ trăng sao đưa đến bên người.

Một lần gặp gỡ đă như quen thuở nào

một lần gặp gỡ nhưng t́nh đă xa xưa.

 

Mây có bay và em có hay

ta ngại ngùng yêu em lần đầu.

Ta đă say hồn ta ngất ngây

men yêu thương đă thấm cuộc đời.

Một lần nào đó bước bên em âm thầm

một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người.

 

Yêu em ta yêu em như yêu tuổi ngây thơ.

Bên em bên em ta hát khúc mong chờ.

Ngày nào người cho ta biết t́nh yêu đắm say

Ngày nào đời cho ta biết t́nh là đắng cay

 

Mưa đă rơi và nắng đă phai

trên cuộc t́nh yêu em ngày nào

Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say

qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ

Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu.

Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người.


Bạn Tôi

Vơ Thiện Thanh

 

 


Bạn tôi sáng nhịn ăn lên giảng đường

Bạn tôi sáng đạp xe 20 cây số

Thằng đi dạy thêm, đứa làm tiếp thị

Thằng làm quán cơm, tối về một gói ḿ tôm

Tối về kể chuyện nhau nghe,

Chuyện buồn vui ngày tháng xa nhà

Tối về giọng Bắc Trung Nam

Chia cùng điếu thuốc sớt chuyện vui buồn

 

Miền Tây nước lớn đứng ngồi không yên

Miền Trung lũ lụt, suốt đêm không ngủ

 

Chúng tôi vào đại học niềm vui chưa dứt

Bao nỗi âu lo, dáng mẹ gầy hơn trước

Tóc bà thêm sợi bạc, chiều nay tin băo phương xa,

Ḷng con chua xót........

Con chưa về, chưa về ḷng thắt cơn đau

 

TQ


Bâng Khuâng

Tạ Tấn

Tạ Tấn

 

Đêm nay trăng chiếu êm-đềm,

Xa xa mây toả lững-lờ,

Gió lướt qua hàng cây liễu phất-phơ

Soi bóng gương hồ vờn gió say-sưa.

Đêm nay trăng gió đề-huề,

Bâng-khuâng tiếc thương khúc nhạc ái-ân,

Vấn-vương, vương-vấn nhớ ai đó ngoài bốn phương,

Thương ai sống đời gió sương,

Rớt đôi ngấn lệ sầu thương.

 

Ai đi trong lớp sương mờ

Hay chăng em vẫn mong chờ?

Những lúc đêm tàn buông gió hoài mơ,

Em vẫn âm-thầm buồn nhớ năm xưa.

Xưa, ngày ấy đă đi xa rồi,

Những đêm hôm nào đầy trăng soi sáng mơ-màng.

Tới đây, ngồi đây ta cùng ngắm gương hồ long-lanh dưới ánh trăng.

 

Trăng thu soi chiếu mơ-màng,

Sương lam rơi nhẹ bên hồ,

Ánh nước rỡn-đùa ngàn ánh sáng sao.

Mây nước thấu ḷng ta đó hay chăng?

Trăng ơi! trăng thấu nỗi ḷng

Bâng-khuâng tiếc thương khúc nhạc ái-ân,

Vấn-vương, vương-vấn nhớ ai đó ngoài bốn phương,

Khép đôi mắt buồn nhớ thương,

Rớt đôi ngấn lệ sầu thương.

 

Tài-liêu tham-khảo: băng-nhạc T́nh Ca (1970), Khánh Ly tŕnh-bày.

 

baotran


Bâng Khuâng Chiều Nội Trú

Nguyễn Trung Cang

 

 


Chiều nội trú bâng khuâng

như đôi mắt ai ngày nào tao ngộ

Chiều nội trú bâng khuâng

như đôi mắt ai vời vợi tha thiết

Ánh mắt thật gần mà cũng thật xa

Ôi yêu thương quá ánh mắt êm đềm

Mong t́nh yêu cho hồn trở lớn khôn thêm

 

Là một thoáng mây bay trong đôi mắt ai một ngày nắng đẹp

Là một thoáng giăng mây trong đôi mắt ai một ngày u ám

Ánh mắt mơ hồ phủ kín hồn tôi

Nghe sao chới với có thế quên người

Mưa chiều nay cho hồn tôi luống bâng khuâng

 

            Mưa đầu mùa hạt nhỏ long lanh

            Mưa quấn quít giọt dài giọt vắn

            Mưa hỡi mưa ơi có bao giờ nhớ nắng

            Sao ta buồn lại nhớ thương nhau

 

            Mưa t́nh đầu nghe rất mong manh

            Mưa tí tách th́ thầm trên ngói

            Em có nghe mưa tưởng chăng lời anh nói

            Rất nồng nàn ngọt tiếng: YÊU EM

 

Chiều nội trú bâng khuâng

như đôi mắt ai ngày nào tao ngộ

Chiều nội trú bâng khuâng

như đôi mắt ai vời vợi tha thiết

Ánh mắt thật gần mà cũng thật xa

Ôi yêu thương quá ánh mắt êm đềm

Mong t́nh yêu cho hồn trở lớn khôn thêm

 

Là một thoáng mây bay trong đôi mắt ai một ngày nắng đẹp

Là một thoáng giăng mây trong đôi mắt ai một ngày u ám

Ánh mắt mơ hồ phủ kín hồn tôi

Nghe sao chới với có thế quên người

Mưa chiều nay cho hồn tôi luống bâng khuâng


Bâng Khuâng Điều Ǵ

Vũ Phong

 

 

 

 


Cơn mưa đầu mùa đến không báo trước

Long lanh ánh mắt ngỡ ngàng giọt mưa

Cơn mua đầu mùa, mưa giăng thay nắng

Tiếng ai lặng sâu lắng lặn vào nhớ thương

Con đường nôn nao phượng hồng nghiêng bóng

Duyên dáng đôi hàng cây

Em bâng khuâng điều ǵ?

Cơn mưa thầm lặng chợt đến chợt đi

Nắng vương tà áo trắng

Bâng khuâng điều ǵ ?

 

 

Tuấn Hùng


Bằng Lăng Tím

Vũ Hoàng

Thơ: Trần Hoàng Vy

 

 

Nắng gửi gì cho hoa bằng lăng mà đượm màu tím biếc, em đi qua bâng khuâng chợt tiếc, ôi màu mực tím năm nào.

 

Nắng gửi gì cánh hoa mỏng manh khe khẻ nắng và xin trời ngừng gió. Em ngập ngừng ngập ngừng tình phai. Tóc ngang vai tóc ngang vai ai biết ai đợi chờ. Ép cánh hoa ép cánh hoa trang sách ngẩn ngơ.

 

Bằng lăng tím chéo khăn, vấn vương thầm lặng. Nắng long lanh hoa tím bằng lăng. Ôi nhớ màu mực tím ngày thơ.

 

Chilli


Bằng Ḷng Đi Em

Giao Tiên

 

 


Bằng ḷng đi em, anh về quê mang lễ cau trầu

Mẹ cha lên hỏi kết hoa bằng thuyền đưa dâu đó nghe

Áo cưới h́nh đôi bồ câu khăn vấn nhiều vàng mượt đâu đó

Bằng ḷng đi em quê miền Tây trái cây xanh màu

 

Bằng ḷng đi em, dâu làng anh không thiếu bạc tiền

Cườm xanh tay nhẫn rất sang bằng ṿng ximen

Đám cưới bà con ngợi khen, dây pháo tả dài nổ rền hén

Bằng ḷng đi em qua mùa trăng ta cưới nhau liền

 

Hỏi măi sao im re

Sao mà lặng thinh không dám nói

Anh trắng đêm muỗi kêu vo ve

Anh biết chưa đông chưa về

Nghe gió đưa bụi chuối sau hè

 

Bằng ḷng đi em không lẻ loi đom đóm lập loè

Bằng ḷng đi em miền Tây quen khói lam chiều

Cầu tre lắc lẻo bướm ong, phượng hồng ve kêu

Giếng nước cầu xưa t́nh yêu chim líu lo chuyền cành điều kia ḱa

Bằng ḷng đi em xuôi miền Tây có khói lam chiều

 

Bằng ḷng đi em không lẻ loi đo đóm lập loè

Bằng ḷng đi em quê miền Tây quen khói lam chiều

Cầu tre lắt lẻo bướm ong, phượng hồng ve kêu

Giếng nước cầu xưa t́nh yêu chim líu lo chuyền cành điều ḱa

Bằng ḷng đi em anh về quê mang lễ cau trầu

Bằng ḷng đi em qua mùa trăng

Ta cưới nhau liền...

Thương Ai


Bâng Quơ

Phú Quang

 

 


Đôi khi ta nhớ một thoáng heo may

Đôi khi ta nhớ một sớm sương vây

Con đường mùa đông hàng cây lá đổ

Đôi khi ta thèm lang thang như gió

Đôi chân vô định về miền hư vô

Đôi khi em bỗng về giữa cơn mơ

Đôi khi ta hát lời hát nghêu ngao

Thương một v́ sao giờ xa quá rồi

Đôi khi ta thèm nghe lời em nói

Dẫu biết bây giờ chỉ là xa xôi

 

Đôi khi mưa về ta thương em rừng xưa rũ lá

Đôi khi mưa về ta thương ta ngu ngơ bài ca

Đôi khi đêm dài ta thương con đường xưa xa vắng

Khiến em đi về đôi chân bơ vơ trong chiều phai

Đôi khi cuộc t́nh ngỡ đă nhạt nḥa

Bỗng chợt về với sóng xa

 

tvmt


Bằng Tên Một Loài Hoa

Tôn Thất Lập

Thơ: Giáng Ngọc

 

[C - 4/4 - Slow Rock]

Nhẹ nhàng, Dễ thương

 

Về những đường em đă đi qua,

Anh gọi bằng tên một loài hoa

Hoa phượng hồng lối đi về một người gái nhỏ

Con tàu mùa hè

đưa anh trở về, nh́n em như thầm nói đi em:

Lớn lên từ mùa hoa nào

 

Xáo động hơn

Chiều nào gặp em

trời mưa trên đầu những cây hoàng lan

Anh... ngập ngừng... hôn lên... mi người em gái biết yêu âm thầm, âm thầm... như một loài hoa tím

Chiều nào gặp em hồn mọc đầy

muôn loài hoa cỏ không tên

 

Sôi nổi

C̣n nhớ... lời em

người em gái... đi xa

mang theo... trong hồn

những bông hoa tím phai màu.....

Cũng như xác lá, người phu quét đường

mang đi ban đêm, những buồn vui sẽ chết

... và biết về đâu t́m........

 

Adlib... Nhớ tiếc

Bây giờ... anh trở về một ḿnh... trên lối đi này

Vu vơ... thèm gọi một loài hoa... nhưng không c̣n em

Thèm gọi một loài hoa... nhưng không c̣n... nhớ tên........!

 

Hoa Biển


Bánh Xe Lăng Tử

Trọng Khương

 

 


Bánh xe quay nhanh nhanh

Chiếc thân xe quay rung rinh

Ch́m trong làn cát trắng

Xe nhịp nhàng quay bánh lướt

Hồn ta mờ khuất trong mênh mông

 

Ta mến yêu một kiếp giang hồ

Dù rằng cuộc sống vô bờ

Tim nồng gịng máu vô tư

A haha, suối in h́nh chiếc xe tàn đêm nao

Đập vỡ cây đàn, giận đời nào ai mắt xanh

Vó câu bấp bênh, trên đường gian nan

Chiếc xe lắc lư ru hồn nghệ sĩ tới nơi xa ngàn

 

Xe lăn êm êm dưới ánh trăng vàng

Môi ai say sưa hé mấy cung đàn

Ca lên cho tan nỗi niềm cay đắng

Vui ca lên đi trong chiếc xe già

Sau khi men say lần mấy cung đàn

Hồn ta vụt bước lên trời xanh lam.

 

 

Lâm Viên


Bao Đêm Không Ngủ

Vinh Sử

 

 


Bao đêm không ngủ gối chiếc đă hoen lệ sầu.

Bao đêm không ngủ tiếng khóc xót thuơng t́m nhau

Anh ơi đi đâu phuơng trời nào có thấu

Những nỗi đắng cay buồn đau cho t́nh ban đầu.

Bên song mưa đổ chiếc bóng nhớ thuơng nhiều rồi.

Tim em đau khổ biết nói với riêng ḿnh thôi

Canh khuya đơn côi quanh ḿnh là bóng tối

Nước mắt đă bao lần rơi ḍng đờ́ vẫn trôi.

Anh ơi! Bao giờ anh về,

Bao giờ anh về nghe tiếng nói dịu êm.

Anh ơi! Chim kia t́m tổ ấm.

Nước vẫn trôi về nguồn sao nỡ để em buồn.

Cho em hơi thở ấm cúng những khi lạnh lùng

Cho môi em nở thắm thiết giữa đêm trời đông

Đôi ta trao nhau huơng đời và ư sống

Nối tiếc với bao ngày xanh đừng phụ nhé anh.

Angie & Dũng Hồ


Bao Giờ Anh Đưa Em Đi Chùa Hương

Song Ngọc

Trần Vấn Lệ

 

Bao giờ anh đưa em đi chùa Hương

Nghe câu em hỏi, sao mà thương

Mỗi năm, một tuổi em già mất

Mười tám năm rồi, ôi nước non

 

Mười tám năm rồi, lâu quá nhỉ

Cộng thêm một thuở Bắc Nam chia

Bây giờ anh gần năm mươi tuổi

Tóc bạc răng long cũng sắp kề

 

Anh sẽ đưa em đi chùa Hương. 

Ơi câu anh hứa buồn ơi buồn

Biển sông đang rẽ gịng lưu lạc

Nhật mộng về sương khói sương

 

Nhật mộng nghĩa là em thấy đó

Ngày tàn đêm tới tuổi bay xa

Thơ anh quyện với sầu thiên cổ

Em lấy tay che kẻo mắt nhoà

 

Mười tám năm rồi tiếng súng ngưng

Bắc Nam liền lận hỡi ôi ḷng

Vách tường theo với đời trăm hướng

Để cọng nhang thơm cứ vẽ ṿng

 

Bao giờ anh đưa em đi chùa Hương?

Anh không đáp được, hỏi thêm buồn

Quê người hoa nở chào năm mới

Em cúi đầu, hôn đi, ôi em dễ thương

 

Ngày xưa Nhược Pháp hai mươi tuổi

Trẩy hội chùa Hương thơ để đời

Một chốn rừng xanh thành cổ tích

Ngàn năm thơ mộng vẫn c̣n tươi

 

Chu Mạnh Trinh thời sung sức nhất

Cũng lên Hương tích đứng đề thơ

Tại sao tuổi trẻ người xưa đẹp

Anh hẹn cùng em để ước chờ...

 

Anh sẽ đưa em đi chùa Hương

ôi em dễ thương.....


Bao Giờ Anh Trở Lại

Hoàng Trung Thông

 

 


Các anh đi ngày ấy đă xa rồi

Xóm làng tôi c̣n nhớ măi

Các anh đi Bao giờ trở lại?

Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ mong.

Làng tôi nghèo nho nhỏ bên sông,

Gió bắc lạnh lùng thổi vào mái rạ.

Làng tôi nghèo gió mưa tơi tả,

Trai gái trong làng vất vả ngược xuôi.

 

Các anh về mái ấm nhà vui

Tiếng hát câu cười rộn ràng xóm nhỏ

Các anh về tưng bừng trước ngơ

Lớp lớp đàn em hớn hở theo sau.

Mẹ già bịn rịn áo nâu

Vui đàn con nhỏ rừng sâu mới về.

Từ lưng đèo dốc núi mù che,

Các anh về Xôn xao làng tôi bé nhỏ.

Nhà lá đơn sơ, nhưng tấm ḷng rộng mở.

Nồi cơm nấu dở bát nước chè xanh

Ngồi vui kể chuyện tâm t́nh bên nhau.

Anh giờ đánh giặc nơi đâu

Chiềng Vang, Vụ Bản hay vào Trị Thiên?

Làng tôi thắng lợi vụ chiêm,

Lúc thêm xanh ngọn, khoai lên thắm vồng.

Giảm tô hai vụ vừa xong,

Đêm đêm ánh đuốc dân công rực đường

Dẫu rằng gió núi, đèo sương

Số anh máu nhuộm chiến trường thấm chi.

Bấm tay tính buổi anh đi

Mẹ thường vẫn nhắc: biết khi nào về?

Lúa xanh xanh ngắt chân đê

Anh đi là để giữ quê quán ḿnh

Cây đa, bến nước, sân đ́nh

Lời thề nhớ buổi mít tinh lên đường.

Hoa cau thơm ngát đầu nương,

Anh đi là giữ t́nh thương dạt dào.

 

Các anh đi khi nào trở lại?

Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ mong

Chờ mong chiến dịch thành công

Xác thù chất núi, bên sông đỏ cờ.

Anh đi chín đợi , mười chờ,

Tin thường thắng trận, bao giờ về anh?

LV


Bao Giờ Biết Tương Tư

Ngọc Chánh - Phạm Duy

 

 


Ngày nào cho tôi biết,

Biết yêu em rồi tôi biết tương tư

Ngày nào biết mong chờ,

Biết rộn ră buồn vui đợi em dưới mưa...

 

ôi biết đem tin này,

Vắng như ḷng giấy, t́nh yêu lấp đầy

Rồi biết quên câu cười,

Biết cho đôi ḍng lệ rơi.

 

T́nh yêu đă trở lại,

Đôi mắt đêm ngày vơi hết đọa đầy

Tà áo em phơi bầy,

Ngón tay em dài, tiếng yêu không lời.

 

Ngày nào ḷng tôi đă

Biết vui biết buồn, ôm mối tương tư

Ngày nào cánh Thiên Đường

Đă mở hé t́nh yêu là trái táo thơm.

 

Tôi ghé răng cắn vào

Miệng môi ngọt đắng, t́nh yêu cuối đường

Là trối trăn cuối cùng,

Giấc mơ năo nùng vợi tan...


Bao Giờ Em Mới Quên?

Ngoại Quốc

Phương Thanh

 

Ḿnh em nơi quán xưa trời vẫn buồn tênh

Như ngày anh cất bước đánh mất t́nh em

Từng cơn mưa khẽ rơi thêm xót xa niềm đau

Sao t́nh yêu cứ măi xé nát ḷng nhau

 

Bao giờ em mới quên kỷ niệm xưa ngày ta có nhau

Anh thường hay đón đưa những chiều mưa nắng

Hôm nào nơi chốn đây anh thường hay cười vuốt tóc em

Muôn đời yêu em măi giờ chia ĺa

 

Bao giờ em mới quên phút biệt ly lệ tuôn úa mau

Em nh́n theo bước chân âm thầm xa khuất

Hôm nào nơi chốn đây anh thường luôn ngọt môi dối gian

Muôn đời yêu em măi giờ chia ĺa

Hoài Thương


Bao Giờ Em Quên

Duy Khánh

 

 


(mang âm hưởng miền Trung)

Hỏi em rằng . . . em ở ngoài ấy ra sao ?

Má xưa c̣n thắm ? ơ ớ . . . c̣n thắm hoa đào ?

Mắt xưa c̣n . . . xanh màu biếc ?

Nụ cười có đẹp trăng sao ?

 

Hỏi em rằng . . . câu ḥ câu hát năm xưa

Có vang rộn tiếng ? ơ ớ . . . rộn tiếng vui đùa ?

Hay là pḥng . . . không đêm vắng ?

Ai về mai nặng chiều mưa ?

 

Hương Giang . . . thuyền không đỗ đậu

Ngự Viên có bướm hoa vàng

Hay là hài xưa in dấu ?

Đưa người đẹp ấy sang ngang

 

Ở nơi này . . . bốn mùa nắng cháy em ơi

Gió lên ngập bốn ơ ớ . . . ngập bốn phương trời

Lối xưa về xa hun hút

Mây chiều gọi mưa chơi vơi

 

Mai đây . . . đường ra xứ Huế

Cùng em thấp thoáng hoa đèn

Buồn chi chuyện t́nh đôi lứa

Xin đừng bao giờ em quên

 

Em ơi . . . ngày mai trở lại

Cùng em thấp sáng tâm nguyền

C̣n đâu chuyện buồn đôi lứa

Duyên t́nh bao giờ em quên

Biển Nhớ, Phong Trần & Dũng Hồ


Bao Giờ Gặp Lại Em

Nhật Ngân

 

 


Em theo đoàn lưu dân

bờ vai em nhỏ qua trời

Em theo đoàn lưu dân

bỏ quên tiếng hát xa xưa

Em theo đoàn lưu dân

bờ vai thơm nồng bông bí nụ

Ôi đường xa vạn dậm

Không biết bao giờ gặp lại em

 

Em quê người lênh đênh

kỷ niệm xưa ấp ủ trong hồn

Em quê người lênh đênh

bỏ quên bóng dáng bên đời

Em quê người lênh đênh

mà sao em gầy như bóng đổ

Ôi đường xa vạn dặm

Không biết bao giờ gặp lại em

 

Em quê người ra đi

à ơi bên ấy trời đổ mưa

Hỡi người người có biết

ḷng ướt như mưa

Mai theo đoàn lưu dân

Th́ xin em buộc vào tương lai

Một trời yêu đương bát ngát

Không biết hẹn ḥ chỉ là trăm năm

 

Em theo đoàn lưu dân

lời thề xưa xóa bỏ bên đời

Em theo đoàn lưu dân

Ḷng ta quay quắt tơi bời

Mà nửa đời phai hương

dệt mưa đường dài in cuối trời

Ôi đường xa vạn dậm

Không biết bao giờ gặp lại em

 

Tham Khảo:

Bài này c̣n được gọi là "Em Theo Đoàn Lưu Dân"

Khánh Ly tŕnh bày trong "Niệm Khúc Hoa Vàng năm 1990

<font color=pink>Nhạt Nḥa & BaoTran</font>


Bao Giờ Ta Cùng Em Sang Sông

Vơ Tá Hân

Thơ: Nguyên Lương

 

Ta ra đi gom trời trong gió

Màu áo em xanh đôi má em hồng

Nhưng biết bao giờ ta cùng em sang sông

Đường chia lối, sông chia gịng tơi tả

 

Nắng tháng ba ươm vàng trên lá

Nhớ về em một thoáng u hoài

Bên đường đi hoa cúc quỳ nở rộ

Sao ḷng ta chẳng chút ǵ vui

 

Mây tháng tám bay vào quên lăng

Mơ về em áo mỏng vàng hoa

Phố ngày xưa ngủ đôi thành cổ

Ta ngồi đây nghe gió ru hờ

 

Đâu đây nắng hong từng sợi tóc

Mưa sầu đông mắt lệ long lanh

Khóc t́nh xưa buồn xây thành mộ

Ta thôi đành khâm liệm nỗi chờ mong

 

Ta chia tay nhưng t́nh chưa nỡ

Để áo mơ phai, để mắt u sầu

Bên ấy bây giờ em chờ trong thương đau

Nào đâu biết ta không cùng chung mộng

 

Rồi một sáng bên trời lộng gió

Nhớ áo em xanh, nhớ má em hồng

Ta đọc nốt một lời kinh sám hối

Một nơi nào ai chở em sang sông.

 

Mỹ Ngọc


Bao Giờ Ta Gặp Lại Ta

Trịnh Lâm Ngân

 

 


Tưởng rằng anh đến đây như chim trời, mỏi cánh rồi

Tưởng rằng em là ga, ga sau cùng tàu ngừng bến

Nào ngờ anh đến đây nghe nỗi buồn phủ kín một đời

 

ĐK:

 

Cuộc t́nh ḿnh như mây muà Thu, đến với đi nhẹ như tiếng ru

Dấu chân quen ch́m trong sương mù

C̣n lại chăng những dư âm của ngày xưa

Cuộc t́nh ḿnh xem như là mơ, đến với đi nhẹ như tiếng thơ

Cớ sao ta c̣n xót xa hoài

Chiều chiều lê gót lang thang nghe buồn tênh

 

T́nh yêu măi miết trôi lênh đênh hoài như cánh buồm

Ngàn đời mang khổ đau nhưng sao ḿnh c̣n t́m đến

T́nh yêu như bóng ta không bao giờ ta bắt gặp

Một đời đi t́m nhau nhưng cuối cùng chẳng kiếm được ǵ.


Bao Giờ Trở Lại

Hoàng Thi Thơ

Hoàng Thi Thơ

 

Nhịp 3/4, valse moderato

 

Một chiều chia ly, anh bước ra đi , em ước mong chi?

Một chiều anh đi câu hát phân ly mưa ướt đôi mi

Nghe mưa rớt trên đường dài

lá úa rơi vườn ngoài anh vẫn đi đi miệt mài.

 

Vừng trăng lên gối ai đă chia đôi đem phút chia phôi

Thù kia sao nỡ gieo oán muôn nơi bao nước mắt rơi

Sao không nói nên ngàn lời?

trông bóng anh mờ rồi em ước mong ngày về thôi!

 

Mây trôi trên gịng sông

Trăng soi bên pḥng không

Sương rơi trên giàn bông,

những chiều những chiều em đứng trông lá vàng lá vàng rơi mênh mông trong ḷng trong ḷng em cầu mong...

 

Bao thu qua là thơ!

Theo đông qua thờ ơ!

Nghe xuân sang ḷng mơ:

bao giờ bao giờ anh đánh tan quân thù quân thù chia giang san, bao giờ bao giờ em đón chàng...

 

Ngày mai tươi sáng em ước mong sao tan hết binh đao

Cờ về muôn lối trong gió lao xao câu hát nao nao.

Rung muôn lá xanh ŕ rào

Chim véo von th́ thào

Bao sướng vui lên dạt dào.

 

Dù ngày mai đến mưa gió hắt hiu trên mái tranh xiêu

Chỉ làm thêm ấm đôi trái tim non dưới mái cô liêu

Bao niềm tin kia đợi chờ

trên mắt em lặng lờ khi ước mơ rung thành thơ...

 

 

Ấn bản 1956 - Diên Hồng 8

Bảo Trần


Bao Giờ Về Bên Em

Trần Quan Long

 

 


Biết bao giờ anh về bên em?

Đường khuya phố vắng, vui đôi gót mềm,

Thuỳ-dương sương gió quên bao nỗi-niềm,

T́m ánh sao ân-t́nh, mùa xuân trong mắt em.

 

Biết bao giờ anh về bên em?

Ngàn khơi phai xoá, hoa đăng ánh đèn,

Buồn bơ-vơ tắt trên môi ướt mềm,

Chờ chiếc hôn êm-đềm, trời sao sáng công-viên.

 

Đại-dương dù cách đôi bờ,

Ngàn sau vẫn nhớ cố-hương đợi chờ.

Muôn phương thề với sông hồ:

Đại-dương sẽ nối đôi bờ hoang-sơ.

 

Hứa mai này anh về bên em,

Trầu cau cho thắm môi xưa ước-nguyền,

Mùa trăng in bóng soi chung trước thềm,

Ngày nước non thanh-b́nh, tự-do thắm hương-duyên.

 

 

 

 

Bảo Trần


Bao giờ xuân về

Ngọc Lễ

 

 



Bao Năm Ta Chờ Em

Nguyễn Ngọc Thiện

 

 


Bâng khuâng ta đợi em

Trước sân trường hoa tím

Bâng khuâng ta chờ em

Dù biết em không đến

vẫn đợi vẫn chờ đă quen

 

Bâng khuâng ta đợi em

lắng nghe ḷng trăn trở

Nhớ nhớ thương thương

trong ḍng đời cuốn ta

Bao năm ta đợi em

nghe một trời nhớ thương

 

Nhưng ta không trách móc

Dù con tim nhói đau

Bao năm ta chờ em

Hoa phượng buồn với ta

Em ơi em có nhớ có một người cuồng si

tvmt


Băo T́nh

(chưa biết)

 

 


Lỡ giấc ngủ không đành, từng đêm dài nghe hồn chán

Ṿng tay đam mê ră rời, mưa buồn giọt xuống đời

Lệ tím héo hắt hoen môi, mem rượu phiền muộn khóc cười

Một kỷ niệm, vài cuộc t́nh riêng xa xôi

Tiếng hát nào u hoài, gọi đêm dài vang vọng tới

Đường xưa hôm nao đưa đón, hương ái ân tưởng đă tṛn

Lời yêu đương cho nhau măi, nay đă xa lạ mất rồi

T́nh chợt đ̣i, ngậm ngùi trong ḷng đất chôn vú

Đêm khuya cây thương lá im ĺm

Yêu tơ ướt vai mềm

Dĩ văng mất rồi, đôi mắt em

Hồn muộn phiền lạc loài như mây chiều

Mặn nồng đă trót yêu

Đôi tay níu ân t́nh vỡ tan theo

Áo trắng lịm thu vàng, đàn than thở cung dở dang

T́nh yêu em pha men đắng, men đắng anh đành uống cạn

Rồi mai xa nhau măi, em nép trong ṿng tay người

Chỉ c̣n lại kỷ niệm sầu mặn chát môi

Ngỗng - Alex


Bất Chợt

Đ́nh Huấn

Kim Lệ & Đ́nh Huấn & Minh Tiến

 

 

Bất chợt mưa đổ về

Cơn mưa chiều lê thê,

Vây quanh hồn xa vắng

Vây quanh đời u mê.

 

Bất chợt mưa đổ về

Nhớ nhung tràn tâm tư

Nhớ thời xa xưa cũ

Thời ngây thơ dại khờ

 

Bất chợt mưa đổ về

Cắn môi sầu lạnh giá

Người giờ như xa lạ

Gặp nhau đành quay đi.

 

Bất chợt mưa đổ về

Bên sông cành trôi lá

Tiếng chim sầu lẻ bạn

Gọi hoài ai nơi xa .....

 

Lucy


Bát Cơm Bát Mồ Hôi Bát Máu

Phạm Duy

 

 


(Saigon-1966)

Hai bữa no đầy, một ngày cơm nước

Bát cơm vàng, ôi bát cơm vàng

Ḿnh ăn được là nhờ ai ?

Với bao nhiêu máu đổ

Với bao nhiêu máu đổ

Cùng mồ hôi trên ruộng đồng.

Ăn bát cơm rồi, một đời ghi nhớ

Chớ nghi ngờ, xin chớ nghi ngờ

Ḿnh mắc nợ người dân

Người dân ra sức ngày đêm

Nắng mưa ôi vất vả

Nắng mưa ôi vất vả

Để làm nên cơm gạo này.

họctṛ


Bắt Đom Đóm Viết Thư T́nh

Nhật Vũ

 

 


(Phổ từ bài thơ cùng tên của NV năm 1998)

 

4/4_La Minor_New wave

1.

Viết thư t́nh

Bắt đàn đom đóm viết thư t́nh

Gởi về em nhỏ lá thư xinh

Hỏi rằng em có c̣n nhớ chút

Chuyện xửa, chuyện xưa , chuyện chúng ḿnh

 

2.

 

Viết thư t́nh

Bắt đàn đom đóm viết thư t́nh

Một đêm vào hạ nhớ môi xinh

Nhớ em ánh mắt ngời sao sáng

Nhớ cả bờ vai xinh quá xinh

 

ĐK:

 

Hỡi ...người em yêu dấu

Em c̣n giữ lá thư xinh

Viết từ ánh lung linh

Của đàn đom đóm bắt sau hè

..........

Biết ...giờ này bên ấy

Em về ướt áo ai đưa

Nhớ sao cho vừa

Chiều xưa em đến/ ....ướt vai gầy

 

3.

Viết thư t́nh

Bắt đàn đom đóm viết thư t́nh

Hỏi người em nhỏ vẫn trung trinh

Vẫn c̣n nhớ măi lời hẹn ước

Ôm ấp tương lai chuyện chúng ḿnh

.............

 

Midi:

geocities.com/nhatvu2k/nvBatDomDomVietThuTinh.html

NV


Bắt Kim Thang

(Dân Ca)

 

 


Dân ca Nam Bộ

 

Bắt kim thang cà lang bí rợ

Cột qua kèo là kèo qua cột

Chú bán dầu qua cầu mà té

Chú bán ếch ở lại làm chi con le le đánh trống thổi kèn

Con b́m bịp thổi ṭ tí te ṭ te

 

Tham khảo : Tuyển tập nhạc dân ca 3 miền - nxb Mũi Cà Mau, 2001

 

 

Lephan41


Bây Chừ

Trần Nhật Vy

 

 


Bây chừ em đă hăm hai

Bây chừ em đă tóc dài lưng ong

Ra đường lắm kẻ thương thầm

Môi son má phấn em dần xa anh

 

Nhớ em xưa bé con con

Bắt anh cơng qua con mương sau nhà

Tóc em nắng cháy hoe hoe

Răng em sún tít bởi quà ngọt thơm

 

Bây chừ em khác nhiều hơn

Tóc mây em thả mùi hương thơm nồng

Em đi về chốn thị thành

Em mang theo cả hồn anh đi rồi.

 

©¿®


Bảy Con Số Một Linh Hồn

Quốc Dũng

 

 

 


Em c̣n nhớ không em

Biết bao đêm rộn ră đôi tim

Chiếc phone kia đă cho ta dịu ấm ngập hồn

Bao lần tiếng phone reo trái tim anh rộn ră run theo

Áp  môi hôn khi thoáng nhận giọng nói êm đềm

 

Rồi thời gian chóng qua cuộc t́nh nay đă xa

Sao hơi thở chẳng phôi pha

 

Bao lần thức thâu đêm

Ngón tay đan hàng số thân quen

Măi run run... chiếc phone sao giờ quá lạnh lùng.

Âm thầm đếm đau thương

Măi trong tim ngàn tiếng yêu em

Chiếc phone kia giờ im ĺm... chẳng chút linh hồn!!!

 

--0o0--

 

 


Bay Đến Ước Mơ

Trần Thanh Tùng

 

 

 


Mỗi chúng ta dường như trẻ thơ,

thích hát ca và rong chơi hoài,

lướt gót chân nhẹ như phím đàn,

sáng ánh sao tim ta.

Đến những nơi chân trời rộng, những ước mơ màu xanh

Đến với nhau chân t́nh thiết tha, hát măi câu t́nh bạn.

Hăy mang đến cho đời vui thiết tha, thắp lên mỗi trái tim nồng say.

Giữ nhau măi lời nói với đời vui, cháy lên với những con tim nồng say.

 

 

Trần Dương


Bay Đi Cánh Chim Biển

Đức Huy

 

 


Bay đi cánh chim biển hiền lành

Chẳng c̣n giấc mơ nào để giữ đôi chân em

Chẳng c̣n tiếng nói nào để trách cứ em

Khi mặt trời đậu trên đôi cánh vỗ

 

Theo tiếng hát của người thủy thủ

Lượn trên sóng vỗ về ghềnh đá chim bay qua

Lang thang cánh gió chiều buồn trắng men san hô

Đất trời rộng sao em không bến đỗ

 

Giấc mơ của tôi và cánh chim hải âu

Bay ra khỏi tầm tay và tiếng sóng

 

Em đă muốn ra đi nhiều lần

Trời lên tiếng kêu gọi và gió reo tên em

Trùng dương vỗ sóng về để đón bước em

Quay mặt lại nh́n nhau một lần cuối

 

Bay đi cánh chim biển hiền lành

Chẳng c̣n giấc mơ nào để giữ đôi chân em

Chẳng c̣n tiếng nói nào để trách cứ em

Khi mặt trời đậu trên đôi cánh vỗ

 

Giấc mơ của tôi và cánh chim hải âu

Bay ra khỏi tầm tay và tiếng sóng.

Thanh Hà tŕnh bày

 


Bay Đi Những Cơn Mưa Phùn

Đinh Trầm Ca

 

 

 


Hăy bay đi những bụi mưa trên đường về chuyện xưa

Hăy bay đi, bay đi những giọt vươn trên hồn người hằn nhớ

Một dĩ văng hắt hiu hơi buồn, về lăng đăng giữa cơn mưa phùn

Một dĩ văng có mưa là lệ ta khóc nhau

 

Hăy bay đi những bụi mưa trên hồn người lẻ loi

Hăy bay đi kỷ niêm xưa trong đời t́nh ṃn mỏi

Người dẫu khuất cuối chân mây rồi

T́nh dẫu chết lúc xuân xanh đời

Ḍng nước mắt vẫn không ngừng lại trong trái tim

 

Bay đi những cơn mưa phùn

Bay đi những cơn đau buồn

Những cơn mưa phùn là lệ khôn nguôi

Phất phơ trong trời kỷ niệm xa xôi

Hăy bay đi nhé những giọt buồn ơi

Bay đi ...Bay đi ...

 

Hăy bay đi những bụi mưa trên ngh́n trùng đời nhau

Hăy bay đi kỷ niêm xưa bên bờ thành phượng cũ

Ḍng tiếc nuối xót xa hoa thề

Chiều phố cũ em về ...

Và tiếng hát bỗng dưng thành lời ru lăng quên

 

Hăy bay đi những bụi mưa chia ngh́n đời t́nh đôi

Hăy bay đi kỷ niêm xưa xanh ngời lệ hờn dỗi

T́nh đắm đuối đă chia nhau rồi

Người vĩnh viễn đă chia xa người

Và nước mắt đă bay thành lệ mưa giữa trời

 

Bay đi những cơn mưa phùn

Bay đi những cơn đau buồn

Những cơn mưa phùn là lệ không nguôi

Phất phơ trong trời kỷ niệm xa xôi

Hăy bay đi nhé những giọt buồn ơi

Bay đi ...Bay đi ...

tvmt


Bay Đi Ôi Cô Đơn

Bảo Phúc

 

 


Đêm lạnh lùng riêng ḿnh em

ngồi đây ngẩn ngơ buồn tênh

và lặng im t́m trong u tối giấc mơ t́nh xưa quá êm đềm

nỗi đau dường như đă có tên

 

Ôi! Hẹn ḥ xưa c̣n không

Đời trôi có đâu chờ mong

Gặp lại anh mà sao em thấy mất nhau dù cho vẫn chung ḷng

có nhau mà đêm giá buốt gió đông

 

Cô đơn ngắm đêm dần trôi

t́m quên trong nước mắt riêng ḿnh thôi

rồi mai sớm em gượng cười với ai bên đời

 

Khi em hát cho đời vui là con tim vỡ nát trong tṛ chơi

Mà môi vẫn tươi nụ hồng vẩn vơ thôi

Ước mong giữa đêm dài

linh hồn cao vút bay thoát xa xác thân này đang ră rời 

 

tvmt


Bay Đi Thầm Lặng

Trịnh Công Sơn

 

 


Có chú bồi hồi trong phút chia ly.

Có những mặt người không yêu là v́.

Có những cuộc đời hết sức ngây ngô.

Đi trong t́nh dài có người đă tới.

Sao trong hồn này tiếng lời hấp hối.

Tôi không là người u mê khờ dại.

Đă hết thật rồi tiếng nói vui tươi.

Có tiếng thở dài dưới gió thu đông.

Có nỗi bùi ngùi bay đi thầm lặng.

Có những mặt người giữa phố hoang mang.

 

Có chút lệ nḥa trong phút hôn nhau.

Có những vực bờ chôn theo t́nh đầu.

Có vẫy chào về giữa chốn binh đao.

Đi sao nặng nề kiếp người nhỏ bé.

Xa xăm ngọn cờ quê nhà vắng gió.

Tôi không kẻ thù nên đau từ độ.

Tóc úa là nhờ những tháng âu lo.

Có nắng vàng nghèo trên lối đi xa.

Có tối thật đều trong linh hồn nhỏ.

Có mắt thật chiều dưới trán ngây thơ.

 

Có chén rượu chờ trong quán đêm đêm.

Có những bạn bè xanh như người bệnh.

Có tiếng cười và tiếng khóc mênh mông.

Tôi như mọi người mong ngày sẽ tới.

Nhưng khi về lại thu ḿnh góc tối.

Trong tôi rụng đầy bao nhiêu nụ cười.

Có nói được ǵ những tiếng bi ai.

Có tiếng tù và hối thúc trong tim.

Có đếm từng giờ trong khi nằm bệnh.

Có nhớ vài lần những má môi xinh.

thegioiamnhac.com


Bây Giờ Biển Mùa Đông

Dương Thụ

 

 

 

 


Anh đă đưa em về với biển

Bây giờ biển mùa xuân ấm áp

Anh đă đưa em về với cỏ cây

Bây giờ cỏ non xanh thơ ngây

 

Anh đă đưa em về với rừng

Bây giờ lặng trong con suối hát

Anh đă đưa em về với đồng xanh

Bây giờ đồng xanh thơm hương lúa mới

 

Lẽ nào anh đi chẳng lời nhắn hẹn

Không anh biển mùa đông lạnh cỏ cây khô cháy

Lẽ nào anh đi để gịng suối cạn

Chơ vơ đồng màu cuống rạ mờ sớm sương buông

 

Em biết anh đi không thể trở lại

Nhưng trái tim em không thể măi mùa đông

Cây héo khô kia sẽ lại đâm chồi non

Hương cốm thanh tân sẽ lại thơm mùa mới

 

Lẽ nào anh đi chẳng lời nhắn hẹn

Không anh biển md lạnh cỏ cây khô cháy

Lẽ nào anh đi để gịng suối cạn

Chơ vơ đồng màu cuống rạ mờ sớm sương buông

 

Anh đă đưa em về với biển

Anh đă đưa em về với rừng

Anh đă đưa em về với đồng xanh

 

tvmt


Bây Giờ Tháng Mấy

Từ Công Phụng

 

 


Andantino

 

Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em?

lênh đênh ngàn mây trôi êm đềm

Chiều nay nếu em đừng hờn dỗi,

trách nhau một lời thôi

Tâm hồn ḿnh đâu lẻ đôi .

 

Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em?

Anh đi t́m màu hoa em cài

Chiều nay nhớ em rồi và nhớ

áo em đẹp màu thơ,

môi tràn đầy ước mơ

 

Mai đây anh đưa em đi về,

mưa giăng chiều nắng tàn

cho buốt lạnh chúng ḿnh.

Em ơi, thôi đừng hờn anh nữa,

nh́n nhau buồn vời vợi,

để mùa đông buốt giá bờ vai mềm .

 

Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em?

Anh đi t́m mùa xuân trên đời

Mùa đông chết đi rồi mùa xuân

mắt em đẹp trời sao

cho ḿnh thương nhớ nhau.

 

Tài Liệu tham khảo: Minh Phát xuất bản ngày 14 tháng 3 năm 1967

 


Bây Giờ Tháng Mấy (ca khúc 2)

Từ Công Phụng

Khuyết Danh

 

1964

 

Bây giờ là tháng mấy?

Ḿnh xa nhau đây em

Chiều nay trời mây đầy

Cho lạnh buốt vai gầy

 

Ngày cũ ḿnh c̣n đôi

Mà nay em hờn giỗi

Thất hẹn một lần thôi

Để mộng vỡ tan rồi

 

Bây giờ là tháng mấy?

Chiều nay sao mưa bay

Nhớ em mấy cho vừa

Đàn lạc phím ru hờ

 

Chiều rơi nhẹ vào mắt

Trời chớm đông lạnh ngắt

Gió lay nhẹ hàng cây

Dáng em mờ trên mây

 

Mai đây em đi về

Có ai đưa chân mềm

Hôn làn tóc lưng thềm

Mà từng đêm anh đă trót

 

Ngày đó có anh chờ

Và nay biết ai đợi

Để đưa em đi về

Khi cuộc vui đă tan

 

Bây giờ là tháng mấy?

Mùa hoa đă phai chưa

T́m quên mùa thương này

Trong nhạc lắng cung đàn

 

Màu mắt em c̣n đó

Nh́n áng mây chiều gió

Lướt bay về trời cũ

Đâu nữa ngày mộng mơ

 

Bây giờ là tháng mấy?

Chiều anh đi quên đường

T́m màu hoa hương cũ

Em cài áo làm duyên

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: T́nh Khúc Từ Công Phụng, Tổ Hợp Gió xuất bản năm 1968 và tái bản 1970, Tác Giả tái xuất bản lại tại Hoa Kỳ 1995 (Phạm Anh Dũng)

 

 

 Huyền thoại của người viết lời của ca khúc 2, Bây Giờ Tháng Mấy:

 

Theo lời nhạc sĩ T.C.P kể lại, điều duy nhất ông biết về tác giả bài thơ qua lời thuật lại từ một nhân viên của một đài phát thanh: đó là một người con gái. Cô gái ấy, sau khi nghe nhạc phẩm Bây Giờ Tháng Mấy  lần đầu tiên được phát sóng trên đài, đă cảm tác một bài thơ có cùng tên: Bây Giờ Tháng Mấy và mang đến đài phát thanh nhờ trao tặng cho N.S Từ Công Phụng. Từ đó đến nay, T.C.P luôn có ư chờ người con gái đó lộ diện để biết được tên thật của tác giả, nhưng đă hơn 30 năm trôi qua, chưa hề một lần nào ông nghe được bất kỳ tin tức ǵ từ cô gái ấy cả.

Tà Áo Xanh thuật lại

 

 

Tà Áo Xanh


Bay Lên Cao Đi Anh

Trần Thiện Thanh

 

 

 

 


Cho chim bằng găy cánh TRẦN THẾ VINH, anh hùng phi công Việt Nam.

 

NHỊP QUAY VỪA như cánh quạt

3/4

 

1.

Những vết in trên đầu phi đạo

Vết nào là vết đáp của anh ?

Ôi bao nhiêu chiều, giờ chim bay về tổ

Nghiêng cánh xem núi sông Việt Nam

 

2.

Những vết in trên đầu phi đạo

Vết nào là vết đáp của anh ?

Ôi con chim hung, một giây kia gẫy cánh

Đă “đáp” thêm một lần tuyệt vời

 

3.

Cao bay lên cao bay lên cao đi anh

Như trong kỷ niệm, anh đạp gió xé mây trôi

Cao bay lên cao bay lên cao đi anh

Xin linh hồn anh, lên trời cao bay thật mau

 

4.

Xin cho cao thêm cho thêm lên cao lên

Cao câu nguyện cầu cho tuổi trẻ sớm đi xa

Xin cho cao lên cho cao lên cao lên

Hăy ngước nh́n không gian Việt Nam cao diệu vợi

 

5.

Những dấu in trên đầu phi đạo

Dấu nào là dấu đáp của anh ?

Cuốn bụi hồng, ai cất cánh lên không ?

Cơn lốc nào xoáy đều hai mươi năm

 

6.

Bay lên bay lên cao đi anh

Mang theo hào hùng cho cuồng băo biết xôn xao

Bay lên bay lên cao bay lên cao đi anh

Thế giới ch́m sâu anh vừa qua c̣n mộng du

 

VIVA

để hết (thật nhanh)

 

Cao bay lên cao bay lên cao, đi anh

Xin linh hồn anh lên thật cao lên thật nhanh

Xin bay cao lên bay cao lên đi anh

 

 

Tài liệu tham khảo: Tuyển tập nhạc: Đường Đi Không Khó

Nhà xuất bản Văn Nghệ Dân tộc.

Cục Tâm-Lư-Chiến ấn hành 1974 .

 

 

Hư Vô


Bay Lên Hỡi V́ Sao

(chưa biết)

 

 


Trong không gian đẹp tươi với muôn ánh sao

Hăy chọn một v́ sao chỉ riêng cho em

Cho dù tuổi thơ qua đi với bao u tư trong đời ta

nhưng ngôi sao kia vẫn măi tươi đẹp

 

Mong sao cho thời gian sẽ không qua đi

Để một v́ sao sẽ măi luôn bên em

Em là một ngôi sao tươi sáng tô cho đời một màu xanh

để cuộc đời này thật vui ánh sao mơ ước.

 

Cuộc đời này vẫn luôn măi mong là tuổi thơ

Và bầu trời này muôn v́ sao sáng lung linh

Nào ḿnh cùng vui lên,nào ḿnh cùng ca lên

cùng với v́ sao xa...

 

ĐK:

 

Bay lên v́ sao xin đừng mang theo nỗi buồn.

Cho bao trẻ thơ măi yên trong niềm hạnh phúc

Sao mang niềm vui mang lời ca mang tiếng cười

Mang bao t́nh yêu để vẫn măi măi cho đời yên vui... (măi yên vui)

Nhóm Mây Trắng tŕnh bày

Hoa Biển


Bảy Ngàn Đêm Góp Lại

Trầm Tử Thiêng

 

 


Bảy ngàn đêm góp lại thành lời

Qua bảy ngàn đêm, những người trai thành sử rạng ngời

Những người em thắm giọt son môi

 

Bảy ngàn đêm ta biết yêu rồi

Em về với người, cho chị thêm vui

Anh lớn khôn rồi, anh ra chiến trường cho mẹ anh vui

 

Ôi cả thời gian, tóc mẹ bạc màu, áo chỉ sờn bâu

Đêm qua đêm súng ru em ngủ, c̣n đâu nồng nàn

 

Bảy ngàn đêm, giấc ngủ chưa tṛn, giấc ngủ hao ṃn,

cơn mơ thành, mắt lo âu

 

những vành môi khép lại chờ người

dành trọn nụ cười

Ôi bảy ngàn đêm

Những người anh hay tỏ t́nh đời

Những người em hết dạ thương tôi

Bảy ngàn đêm, ta yêu biết yêu người

dẫu về với người, chưa trọn đêm vui

qua phút êm đềm, nay ta đă thành duyên nợ trong tim

 

Ta trở về đây tóc mẹ bạc màu, áo chỉ sờn bâu

đêm thiên thâu, gối em ru ngủ bằng câu chuyện t́nh

Bảy ngàn đêm, mắt có canh hờn

giấc ngủ mong chờ qua cơn thành

bây giờ là đây

 

tvmt


Bảy Ngày Đợi Mong

Trần Thiện Thanh

 

 


Anh dặn em cuối tuần, chờ nhau nơi cuối phố.

Biết anh thích màu trời, em đă bồi hồi chọn màu áo xanh.

Chiều thứ bảy người đi, sao bóng anh chẳng thấy.

Rồi nhẹ đôi gót hài, chiều nghiêng bóng dài, áo em dần phai.

 

Sáng chủ nhật trời trong, nhưng trong ḷng dâng sóng

Chẳng thấy bóng anh sang.

Nên thứ hai thu tàn, nên thứ ba thu vàng

Mùa đông thứ tư sang.

 

Qua thứ năm nhẹn ngào giận anh đêm thứ sáu

Quyết em, quyết dặn ḷng không nói nửa lời,

Dù là ghét anh.

Chiều thứ bảy mưa rơi, ai bảo anh lại tới

Ai bảo anh xin lỗi, ai bảo anh nhiều lời,

Cho mắt em lệ rơi.


Bảy Sắc Cầu Vồng

Hoàng Vân

Như Mai

 

 

Cầu vồng bảy sắc cầu vồng

Nhịp cầu chung bắc đi tới chân trời

T́nh bạn thân thiết cùng ḥa tiếng hát

Cầu vồng bảy sắc như bảy nốt nhạc

Sáng những giấc mơ hồng chan chứa yêu thương

Thế giới muôn màu có tiếng quê hương gọi chúng ta lên đường

Đồ rẹ mi pha xôn Rề mi pha xôn la xôn la xi đô

Cất tiếng hát mang đầy sức sống thanh xuân

Sát cánh bên nhau chúng ta lên đường

Cầu vồng đua khoe sắc đẹp từng trang sách mời cùng nhau đi tới


Bảy Thế Kỷ T́nh Yêu

Trần Thiện Thanh

 

 


H́nh như anh xa em đă trăm ngàn thế kỷ

Không tính, không đếm được bằng không gian, thời gian

 

Cho anh nhớ từ ngày gần đây nhất

Từ lúc ḿnh bắt đầu một t́nh yêu ngây ngất

Biết không em ngày mới yêu nhau vào thế kỷ đầu

Ngôn ngữ khó có được ḷng  ưu ái

 

Vào thế kỷ thứ hai loài người làm tiếng nói

Nên anh nhớ em bằng con mắt đợi chờ ṃn con phố quen

 

Thế kỷ thứ ba, Thượng Đế lại vắng nhà

Và quên chưa cứu rỗi linh hồn anh trong biển t́nh

Lạc theo con sóng dữ anh gọi tên em bao lần

Gọi tên em một ḿnh

 

Thế kỷ thứ tư anh biến thành linh mục

Để ban câu thứ lỗi cho người trót để anh buồn

một trăm năm nữa tới anh biến ra tượng đá phiền nh́n tự t́nh công viên

 

Anh đang nhớ về thế kỷ thứ sáu,

Anh hóa thân lúc nào để thành một tướng cướp rất dễ thương

Hẹn đến cung vua bắt công nương mặn mà

 

Nhưng tướng cướp lại là người nhút nhát

Qua thế kỷ thứ bảy chàng c̣n chưa dám đến

Nên đứng đây ở con phố gầy mỏi ṃn, công chúa ơi!

 

Em hỡi ơi mới xa em bảy ngày mà bằng bảy thế kỷ trôi

Em ới em,  nếu xa em cả đời cầu trời làm tận thế thôi!

 

Tài Liệu tham khảo: The Best of Nhật Trường - Nhật Trường Production

 

 

tvmt


Bay Trên Mái Nhà Của Mẹ

Văn Thành

Thơ: Anh Ngọc

 

Con đă bay qua nhiều miền đất lạ

Đỏ Tây Nguyên hay xanh biếc Biên Hoà

Giấc mơ con chuồn chuồn bằng thép

Bay cao hơn cánh diều giấy tuổi thơ

Tháng giêng tháng hai gió lạnh có bay về

Mẹ đang đi trên cánh đồng sau gặt

Màu áo mẹ lẫn vào mầu đất

Cánh tay gầy người vẫy phía hoàng hôn

 

Giờ con bay trên mái nhà của mẹ

Hoa mướp vàng xoan tím cỏ triền đê

Để đêm đêm trên mái nhà lặng lẽ

Trăng tṛn đầy như giấc ngủ b́nh yên

 

Giờ con bay trên mái nhà của mẹ

Hoa mướp vàng xoan tím cỏ triền đê

Sau tay láy con chuồn chuồn băng thép

Con sẽ trở về bé bỏng giữa quê hương

 

Hoa Biển


Bay Vào Ngày Xanh

Dương Thụ

 

 


*

Con chim nghiêng nghiêng trong nắng

Vỗ cánh bay về ngày xanh thắm

Trưa nay bao nhiêu mây trắng

Đă trôi trên bầu trời trong sáng

Để em về nghe, ngày xưa bé bỏng

Một ô cửa xanh, chập chờn hoa nắng

Để em về nghe, mùa đông phố cổ

Mẹ đang ngồi đan, lặng im đêm gió

 

Cánh phượng rơi trên mái tường rêu

Chút ǵ như bóng dáng đời ta

 

**

Bay trên cao xanh măi măi

Cánh chim mênh mong ngày tháng

Lâng lâng trôi theo cơn gió,

bóng mây xa xăm miền thương nhớ

 

Để em về nghe, ḍng sông thắm đỏ

Ch́m trong màn mưa, một chiều sương cũ

Những hạt mưa trong gió tuổi thơ

Để em về nghe, hồ xanh sóng gợn

Mặt trăng về khuya, bờ xa chim hót

Chút ǵ như tiếng hót đời ta

 

 


Bẽ Bàng

Phượng Linh

 

 


Xin trả cho anh lời nói yêu đầu

Bằng lời thương yêu anh viết cho em.

Duyên kiếp ngăn chia hai đứa ḿnh rồi,

C̣n giữ chi cho thêm buồn.

Ḷng gợi thêm bao nhớ thương

Em chúc cho anh đẹp mối duyên t́nh.

Cùng người anh yêu quyền quư cao sang.

Em biết thân em phận gái nghèo hèn,

Mà lỡ yêu thương ai rồi,

T́nh đành như áng mây trôi

 

ĐK:

Anh hay chăng anh

Khi buồn em cố mong quên nhưng càng thương nhớ thêm.

Hay chăng anh ơi,

Duyên t́nh em chỉ một người nên đời em lẻ loi.

Em chỉ xin anh đừng mỉa mai ǵ.

Dù một lời thôi khi nhắc tên em.

Cho phút chia tay không tủi phận người,

c̣n ở trên môi nụ cười, dù rằng trong giấc mơ thôi.

LV


Bẽ Bàng

Lê Yên

Văn Chung

 

Moderato

 

3/4

 

T́nh duyên đôi ta bẽ bàng

Đành để muôn năm lỡ làng

C̣n nói ái ân làm chi ?

Ngày vui xưa qua mất rôi

Ḷng thương xưa phai hết rồi

T́nh yêu xưa tan nát rồi

C̣n oán trách nhau làm chi ?

 

Xin đừng nhắc những lời

Êm đềm ấy hết rồi

Sao không cùng chung sống trong yêu đương

Từ ngày c̣n được gần gũi bên nhau ?

Khiến phút ấy qua mất rồi c̣n đâu ?

 

Xin đừng nhắc mối t́nh

Ban đầu ấy đă đành

Tan theo cùng mây khói trong không gian

Từ ngày nào cùng nhau lỡ nhịp cầu

Mà khiến đến nay khó ḷng gặp nhau ?

 

T́nh duyên đôi ta bẽ bàng

Đành để muôn năm lỡ làng

C̣n nói ái ân làm chi ?

Ngày vui xưa qua mất rôi

Ḷng thương xưa phai hết rồi

T́nh yêu xưa tan nát mờ

Âm thầm riêng có bóng ta trong giấc mơ ...

 

Đoạn 2:

V́ đâu đôi ta bẽ bàng ?

V́ đâu muôn năm lỡ làng ?

Thật đáng tiếc thay t́nh xưa !!!

V́ đâu thương kia hết rồi

V́ đâu yêu kia hết rồi

Mà nỡ chóng quên t́nh xưa !

 

Đoạn 3:

T́nh đôi ta nay lỡ rồi

Đành ôm đau thương suốt đời

Buồn tiếc mối duyên từ xưa

Nh́n mây mây trôi lững lờ !

Nh́n hoa, hoa phai úa mờ,

Âm thầm riêng có bóng ta trong giấc mơ !!!

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: Bẽ Bàng, nhạc Lê Yên - từ Văn Chung, Tinh Hoa ấn hành 1951

Ngô Đồng và Phạm Anh Dũng


Bẽ Bàng

Hoàng Trọng

 

 

 


Xót thương cho t́nh bẽ bàng

Một lần yêu yêu người chất ngất thương đau

Trái tim sao đành câm nín

Đắng cay một ḿnh, sao chẳng cùng chung hướng đời

Những khi nghe tim réo gọi

Một lần thôi xin người hăy đến bên tôi

Nét môi u buồn hoang phế

Bước chân áo mềm sau một lần trót đam mê

 

Nhưng tôi xin người nụ hôn thay tiếng nói

Cho tôi yêu người t́nh yêu sao đắm đuối

Xin một lần thôi cho tôi yêu cuộc đời

Yêu với nụ hồng đắm say

Yêu măi giấc mơ tuyệt vời, mắt môi ngậm ngùi

Rồi mai dù cho cách xa trần gian có ta mộng thành gấm hoa

 

Có ai thấu chăng nỗi sầu

Chẳng gần nhau, môi hồng má thắm phai mau

Trách nhau khi t́nh chia lối

Chúa cao vời vợi sao để t́nh chia cách đôi

Hăy cho tôi được yêu người

Một lần thôi ân t́nh sẽ măi không nguôi

Dẫu tôi yêu người băng giá

Vẫn xin suốt đời tôi c̣n được măi yêu ai

tvmt


Bé Bắt Dế

Phạm Duy

 

 


(1974)

 

A! Này bé! Con dế nó đậu cành tre

Em bắt đem về hát xẩm mà nghe

Đừng bắt đem về đánh lộn làm chi

Loài giun dế mang tội ǵ

A! Này bé! Con dế nó nàêm ổ sâu

Đào lỗ đem về cho ở hộp cao

Đừng bắt dế nghèo đánh bể đầu nhau

Để dế nó phải buồn rầu

A! Này bé! Con dế nó tội t́nh chi

A! Này bé! Con dế nó tội t́nh ǵ.

 

A! Này bé! Con dế nó ở đồng quê

Chinh chiến lan về, nó phải tản cư

Nó sống trên hè, quanh quẩn ngoại ô

Làm thân sống nương, ở nhờ

A! Này bé! Con dế nó cùng chị ve

Trong mấy tháng hè, nó chỉ ḥa ca

Mưa nắng thuận hoà cho đẹp ruộng ta 

Con dế hát đẹp ngày mùa

A! Này bé! Con dế nó ở miền quê

A! Này bé! Con dế nó ra kinh đô.

 

A! Này bé! Con dế nó ở nhà em

Nên nó cũng thèm coi truyền h́nh đêm

Nó thấy phi thuyền lên tận mặt trăng

Mà không thấy đâu Chị Hằng?

A! Này bé! Con dế cúi đầu phục lăn

Nó hát khen rằng: Con người giỏi giang

Nhưng vẫn chê rằng: Thiếu hẳn t́nh thương

Ḷng vẫn chứa đầy bạo cường

A! Này bé! Này bé! Mau thuộc bài đi

A! Này bé! Cho dế nó coi Ti Vi.

 

A! Này bé! Theo dế ra tận bờ đê

Đất sét đem về ta nặn đồ chơi

Nặn những tay người hay nặn bàn chân

Tặng cho những ai tàn tật

A! Này bé! Theo dế ra trại định cư

Coi những ông già phá rừng trồng hoa

Chia sớt ngọt bùi với trẻ mồ côi

Đời mới chúc người phục hồi.

A! Này bé! Con dế xin vài ḥn bi.

A! Này bé! Đem biếu những em xa quê.

 

A! Này bé! Thôi nhé, dế c̣n phải đi

Đi hát câu vè trên nẻo đường xa

Đi tới quê mẹ nối lại t́nh cha

Và ca hát câu giải hoà

A! Này bé! Có lẽ dế về miền sông

Có lẽ lên rừng hát cùng loài công

Hay xuống cát vàng hát cùng hàng thông

Ở giữa cơi đời mịt mùng.

A! Này bé! Con dế đến mùa phải đi

A! Này bé! Rồi sẽ có ngày trở về...

A! Này bé! Con dế đến mùa phải đi

A! Này bé! Rồi sẽ có ngày trở về...

 

CHÚ Ư : Pham Duy Productions có bán casssette hay CD có những bé ca kể trên, với giá : 1 cassette : 5$; CD : 10$

 

Order : Pham Duy Minh

14692 Hunter Lane

Midway City, CA 92655 USA

 


Bé Là Bé Ngoan

(mầm non)

 

 

 


Bông hồng tặng mẹ

Miệng cười tặng ba

Nụ hôn tặng bà

Bé đều thương lắm

Mỗi sáng thức dậy

Tung tăng đến trường

Chim sẽ chào bé líu lo líu lo

Mỗi sáng thức dậy

Tung tăng đến trường

Chim sẻ chào bé bé là bé ngoan

 

Tiếng hát: bé Thu Hằng

Xí Xọn


Be Lem Ơi (O little town of Bethlehem)

Lewis Henry Redner - Phillips Brooks

Duy Tân

 

(Nhạc Giáng sinh)

 

1.

Be Lem ơi , lặng nghe khúc nhạc thánh ngân nửa đêm lạnh vắng.

Không gian ngây ngất tâm linh tôn thờ Chúa Con cực thánh giáng

trần.

Nhắc nhớ đến muôn muôn đời Bê Lem được ánh sáng chói lói.

Đêm hôm nay trần gian hát lời phúc thiêng tỏa xuống muôn người.

 

2.

Bê Lem ơi, nào ngươi có ǵ tiến dâng mừng Vua từ áị

Đêm nay sinh xuống nơi đây Chúa Trời hóa nên trẻ bé thợ

Chúa xuống thế không nơi nương nhờ, khó hèn mượn nơi hang đá.

Bê Lem ơi , hiểu chăng tấm ḷng Chúa thương trần thế vô ngần.

 

3.

Ôi đêm nay là đêm nhớ ngày Giágn Sinh , một đêm hồng phúc.

Âm vang ngàn tiếng chuông ngân thúc dục chúng ta cùng đến tôn thờ.

Ánh nến chiếu muôn tia huy hoàng, trên bàn thờ lung linh sáng.

Muôn câu ca ḥa vang khúc nhạc chúc khen mừng Chúa ra đời.

 

oOo

 

O little town of Bethlehem

 

O little town of Bethlehem, how still we see thee lie!

Above thy deep and dreamless sleep the silent stars go by.

Yet in thy dark streets shineth the everlasting Light;

The hopes and fears of all the years are met in thee tonight.

 

For Christ is born of Mary, and gathered all above,

While mortals sleep, the angels keep their watch of wondering lovẹ

O morning stars together, proclaim the holy birth,

And praises sing to God the King, and peace to men on earth!

 

How silently, how silently, the wondrous Gift is giv’n;

So God imparts to human hearts the blessings of His heav’n.

No ear may hear His coming, but in this world of sin,

Where meek souls will receive Him still, the dear Christ enters in.

 

Where children pure and happy pray to the bless'd Child,

Where misery cries out to Thee, Son of the mother mild;

Where charity stands watching and faith holds wide the door,

The dark night wakes, the glory breaks, and Christmas comes once morẹ

 

O holy Child of Bethlehem, descend to us, we pray;

Cast out our sin, and enter in, be born in us today.

We hear the Christmas angels the great glad tidings tell;

O come to us, abide with us, our Lord Emmanuel!

 

-------------------------------

Words: Phillips Brooks, 1867. Brooks was pastor of the Holy Trinity Church,

Philadelphia, Pennsylvania.

The words were inspired by his trip to the Holy Land three years earlier,

Which he said was “still singing in my soul.”

 

Music: “St. Louis”, Lewis Henry Redner, 1868. Redner was Brooks’ organist at

Holy Trinity Church.

The tune came to him on Christmas Eve, and was first sung the next day.

HyTran


Bé Lên Ba

(mầm non)

 

 

 


Bé lên ba bé vô mẫu giáo

Cô thương bé v́ bé không khóc nhè

Không khóc nhè để mẹ lên nương rẫy

Ba vào nhà máy, ông bà vui cấy cầy

Là lá la la

Là là lá la la..

 

NgọcThanh


Bé Yêu

Lam Phương

 

 


Ngày em đến mang thêm mùa xuân đôi tám

Đời chưa đến chan bằng nét yêu

Làn mi ướt mắt nai tṛn xoe ngơ ngác

Bé ơi, nh́n em, anh ngẩn ngơ

Và anh viết cho em bài ca mơ ước

Dù mơ ước chỉ là ước mơ

Rồi đêm tối dáng em về gây thương nhớ

Nhớ thương, làm anh chết trong mong chờ

 

Em ơi, phải chăng chuyện ngày xưa

Ḿnh dấu chặt trong tim để tránh xa trời giông băo

Hôm nay giấc mơ nào đưa anh đến

Vùng trời đầy yêu thương và man mác vấn vương

 

Em ơi, tiếng ca c̣n ngây thơ, bên tiếng đàn êm mơ

Đưa chúng ta vào mong nhớ

Khi em bước qua thời hoa niên tuổi học tṛ

Là khi anh ôm trái sầu bơ vơ

 

Từ khi bước chân em về vui bên ấy

Ngày anh viết thêm bài lăng du

Mùi trinh nữ tóc mây huyền bay theo gió

Biết em c̣n hong khi chiều đưa

Đời mấy chốc biến mây thành cơn giông tới

Mười năm khóc sao trời đổi ngôi

Và tếng hát ấu thơ ngày xa xưa đó

Bé ơi t́nh anh xót xa muôn đời (2 lần)....

 

Ngày em đến mang thêm mùa xuân đôi tám

Đời chưa đến chan bằng nét yêu

Làn mi ướt mắt nai tṛn xoe ngơ ngác

Bé ơi, nh́n em, anh ngẩn ngơ

Và anh viết cho em bài ca mơ ước

Dù mơ ước chỉ là ước mơ

Rồi đêm tối dáng em về gây thương nhớ

Nhớ thương, làm anh chết trong mong chờ

 

Em ơi, phải chăng chuyện ngày xưa

Ḿnh dấu chặt trong tim để tránh xa trời giông băo

Hôm nay giấc mơ nào đưa anh đến vùng trời

Đầy yêu thương và man mác vấn vương

 

Em ơi, tiếng ca c̣n ngây thơ, bên tiếng đàn êm mơ

Đưa chúng ta vào mong nhớ

Khi em bước qua thời hoa niên tuổi học tṛ

Là khi anh ôm trái sầu bơ vơ

 

Từ khi bước chân em về vui bên ấy

Ngày anh viết thêm bài lăng du

Mùi trinh nữ tóc mây huyền bay theo gió

Biết em c̣n hong khi chiều đưa

Đời mấy chốc biến mây thành cơn giông tới

Mười năm khóc sao trời đỗi ngôi

Và tếng hát ấu thơ ngày xa xưa đó

Bé ơi t́nh anh xót xa muôn đời (2 lần)....


Bé, Cây Đàn, Ngôi Nhà Xanh. Đồi Cỏ

Phạm Duy

 

 


(1974)

 

Một sáng mùa Xuân có nắng tươi hồng

Băng qua ngọn đồi chim hót mênh mông

Dưới gót chân anh, ướt mềm ngọn cỏ

Cơn gió ngỡ ngàng về đậu tóc nhung.

Vô t́nh ngang nhà mầu xanh lá cây

Có đàn bướm vàng chập chờn cánh bay

Thế rồi anh nh́n bên hàng rào cây

Thấy bé ôm đàn dịu dàng mắt ngây.

Có phải bé là những giọt sương trong?

Ngủ trên bông cỏ, ở giữa cánh đồng

Có phải bé là, là nai mắt ngọc

Tay bé vụng về như tuổi bé không? 

Bé đưa tay ngang vừng trán ngoan hiền

Cười chào anh, trông như chim tên Quyên

Cây đàn thấp hơn mái đầu đôi chút

Anh ngỡ ḿnh lạc vào cảnh thần tiên.

Bé đưa tay, nghiêng đầu bắt anh đàn

Một bài nghe vui như chim ca hoan

Anh chợt thấy xanh ngát trời trong mắt

Trong hạt huyền, nhạc rộn ràng thần tiên.

Chiều chuộng bé thơ, gặp gỡ t́nh cờ

Anh đàn cho bé tựa cửa nghe

Cho chú chuồn chuồn tư xa bay tới

Với bé, nghe đàn trong nắng vừa lên.

(solo nhạc)

Một sáng mùa Xuân nắng soi trên đồi

Nắng đă lên rồi bên mái nhà vui

Nắng đă lên cao ươm vàng ngọn cỏ

Nắng sẽ tô hồng cuộc đời bé ơi!

Anh đàn xong rồi trả cho bé chơi

Bé cảm ơn bằng nụ cười rất tươi

Vẫy chào anh về, xuống đồi xa xôi.

Bé đứng ôm đàn, một ḿnh lẻ loi!

 

CHÚ Ư : Pham Duy Productions có bán casssette hay CD có những bé ca kể trên, với giá : 1 cassette : 5$; CD : 10$

 

Order : Pham Duy Minh

14692 Hunter Lane

Midway City, CA 92655 USA

 


Bên Ánh Đèn Đêm

Khánh Băng

Khánh Băng

 

Nhịp 3/4, valse lente

 

 

Đêm xuống dần màu đen tối bao la.

Bao nỗi buồn như xao xuyến thiết tha.

Bên ánh đèn người nghệ sỹ xót xa.

Dâng tiếng đàn thăng trầm khúc yêu quê nhà.

 

Bên ánh đèn người trai viết tâm thơ.

Thân gởi về người mẹ mến xa xôi.

Bên ánh đèn người mẹ nhớ mong con...

Nơi chiến trường tay cầm súng hiên ngang.

 

Đô thành lắng trong muôn màu sắc (muôn màu sắc).

Bên đèn có ai đâu buồn nhắc (đâu buồn nhắc).

Bao nhiêu người trai tranh đấu cho toàn dân.

Ra đi thề không lưu luyến bao t́nh mến.

 

Bên ánh đèn ḷng em nhớ tới anh?

Nơi chiến trường hiên ngang xoá thân trai!

Bên ánh đèn lời nguyện ước không phai.

Em vẫn chờ anh về sống THANH B̀NH.

 

Ấn bản 1957 - Hoa Thuỷ Tiên 18

Bảo Trần


Bên Anh Ngất Ngây

Loan Châu

 

 


Mê say nâng niu đóa hồng

Như bao yêu thương trọn tấm ḷng

Say sưa trên môi thơm nồng

Chất ngất tiếng hát ái t́nh

Với những ánh mắt ngất ngây

Trên môi trên mắt mê say

Ta tung tăng trên phố mưa bay

Tràn đây niềm vui chứa chan

Tiếng hát thương yêu vô tận

Vây quanh nỗi buồn thế gian

 

Bên anh giông tố xa rời

Khi bên anh mây nước xanh ngời

Yêu thương ria xin trao người

Đắm đuối với những tiếng cười

Mắt ngất ngây những ánh mây

Mê say bên cáng tay chàng

Nâng niu hạnh phúc mơ màng

Nồng nàng t́nh yêu thươnng chứa chan

Sẽ có anh bên em hoài

Ta say đắp hạnh phúc không phai

 

Những ánh mắt quên câu ưu phiền

Như quấn quít hạnh phúc vô biên

Yêu thương trao anh măi thôi

Đắm đuối chất ngất những cánh môi

Hoài Thương


Bên Bờ Đại Dương

Hoàng Trọng

 

 


Đất nước tôi màu thắm bên bờ đại dương

Bắc với Nam, t́nh nối qua ḷng miền Trung

Đất nước tôi từ mái tranh nghèo Bắc Giang

Vượt núi rừng già Trường Sơn

Vào tới ruộng ngọt phương Nam

 

Dân nước tôi từng đấu tranh diệt ngoại xâm

Trên máu xương từng hát ca bài thành công

Dân nước tôi ṇi giống hùng cường Lạc Long

Làm gái toàn là Trưng Vương

Làm trai rạng hồn Quang Trung

 

Đ.K.:

 

Hôm nao, ai đă mơ mộng

Chia mối tơ đồng

Của một khối non sông vinh quang

Ai ơi, ai nhớ chăng rằng

Gươm súng đâu diệt

Được ṇi giống muôn năm hiên ngang

 

Anh với tôi c̣n sống bên bờ đại dương

Tôi với em c̣n thắm trong ḷng niềm thương

Đất nước tôi c̣n gió độc lập Trường Sơn

C̣n lúa tràn đồng phương Nam

C̣n xóa được hờn quê hương

 

Tài liệu tham khảo : Tiếng hát Quỳnh Giao

 

ĐừngTắmChiềuNay


Bên Bờ Long Beach

Trường Hải

 

 


(Slow Rock)

 

Tôi đứng bên này đại dương trời bên kia là quê hương là đất nước yêu dấu Việt Nam

Từ ra đi ngày mất nước nhiều nước mắt rơi nhạt nḥa trên xứ lạ quê người

Tôi đứng bên này đại dương nh́n bên kia nào thấy bóng mẹ thương yêu năm tháng chờ mong

Chờ mong con từ phút cuối ngày nước mất con lên đường nay tóc mẹ bạc sương

 

Ôi thương quá là thương!

Ôi nhớ quá Việt Nam.

Làm sao? Làm sao tôi trở về khung trời quê hương ngày cũ cho ḷng vơi nỗi nhớ mong

 

Tôi đứng bên này đại dương nh́n bên kia trào nước mắt người thân tôi đang sống lầm than

Trời quê hương biển chắn lối làm sao tôi hôn được đôi mắt mẹ sầu thương

 

(Chép theo cuốn “Nhạc Việt” do Trường Hải biên soạn & xuất bản)

Nhi Nguyễn


Bên Bờ Sông Seine Ta Ngồi Ta Khóc

Phạm Duy

 

 


(Midway City, CALIFƠRNIA-1980)

Bên bờ sông Seine ta ngồi ta khóc

Nỗi đớn đau tràn ngập cả kinh thành

Như gió lạnh làm băng giá nẻo đường

Như tuyết phủ vùi chôn nghĩa địa buồn

Bên bờ sông Seine ta ngồi ta nhớ

Tiếng vơng đưa đều đặn buổi trưa hè

Tiếng sáo diều chiều xa vắng, vọng về

Trẻ gọi trâu rộn ră bờ đê.

Bên bờ sông Thương ngày xưa phơi phới

Nước chẩy đôi ḍng nhưng ḷng ta vui

Ta hát say sưa tiếng hát đong đưa

Bên bờ sông Hương t́nh ta thấp thoáng

Câu hát câu ḥ ta tặng người thương

Ta hát vang vang tiếng hát quê hương

Bây giờ ta xa ḍng sông năm cũ

Như chim lạc tổ như ma lạc mồ

Thương nhớ ơ hờ giọng hát ngh́n xưa

Bây giờ t́m đâu cầu tre lắt lẻo

Qua khúc sông đào tới nẻo người yêu

Câu hát trong chiều, giọng hát t́m nhau.

Bên bờ sông Seine ta ngồi ta khóc

Đă thấm sâu khổ nhục kiếp lưu đầy

Ma mất mộ, t́m không thấy cuộc đời

Bên bờ sông Seine ta thành tượng đá

Ta lắng thinh bỏ mặc những nhân t́nh

Trong hiu quạnh, chờ mong tháng ngày lành

Sưởi hồn ta, đổi kiếp... tái sinh.

 

lasan


Bên Bờ Suối Vắng

Ngọc Trung & Thanh Sơn

 

 


Bên bờ suối vắng một chiều lộng gió

Nghe ngàn thông vút tựa ngàn bài thơ

Ḷng ngờ như những bức tranh hiền

ḱa là con suối như tóc huyền

đẹp sao một nét thiên nhiên

 

Hỡi người thi sĩ tâm hồn mộng mơ

Tôi đàn tôi hát người dệt bài thơ

Trời c̣n mưa nắng luôn giao ḥa

ḿnh c̣n thương mến nhau thêm nhiều

th́ mong thiếu chi t́nh yêu

 

Đôi khi thấy ḷng thầm mơ ước nhiều

mà sao tim vẫn cô liêu

Nhờ ḍng suối vắng khắc ghi trong ḷng

phút giây tâm hồn say sưa

 

Bên bờ suối vắng một ngày nào đó

Bây giờ xa cách mà ḷng c̣n mơ

Người về bên suối nhắn đôi lời

kỷ niệm êm ái xưa qua rồi

c̣n ghi măi trong ḷng tôi

Bên bờ suối vắng một chiều lộng tôi

Hoài Thương


Bên Bóng Dừa

Lê Toàn

 

 


Bên bóng thân dừa tươi mát

Anh với em nh́n áng mây xa vời

Chim líu lo bài ca mới

Làn sóng biếc nhẹ nhàng trôi

 

Cơn gió ru vào hồn ta

Như giấc mơ vàng ngất ngây bên ḿnh

Anh khẽ hôn lên đôi má

Làn da lúc thẹn càng xinh

 

Bên nhau ta quên cuộc đời

Ch́m sâu vào đáy mơ

Mầu xanh ngát trên khung trời

T́nh êm ái tựa mây gió

 

Trong ph'ut giây tuyệt vời ấy

Ta hát lên vài khúc ca êm đềm

ḷng nghe nhẹ nhàng phơi phới

T́nh bên bóng dừa lả lơi

tvmt


Bên Cầu Biên Giới

Phạm Duy

 

 


Lento Expressivo

 

4/4

 

Ngừng đây soi bóng bên gịng nước lũ

Cầu cao nghiêng dốc bên gịng sông sâu

Sầu vương theo sóng xuôi về cuối trời

Một vùng đau thương chốn làng cũ quê xưa

 

Người đi chưa hết hương sầu lữ thứ

Hồn theo cánh gió quên t́nh xa xưa

Tuổi xanh như lá thu rụng cuối mùa

Mộng về đêm đêm khát vừng trán ngây thơ

 

"Em đến bên tôi một chiều khi nắng phai rồi

Nắng (ư) ngừng bên chiếc cầu biên giới

Xa xa thoáng đàn trầm vô tư

Đâu đây dáng huyền đền duyên mơ

 

Bên cầu biên giới

Tôi lặng nghe ḍng đời từ từ trôi

Sông nước xa xôi,

Mây núi khắp nơi

Không tỏ một đôi lời ...

 

Ôi giấc mơ qua

Mộng đời phiêu lăng giang hồ

Sống trong ḷng người đẹp Tô Châu

Hay là chết bên bờ sông Da - nube

Những đêm sáng sao

 

Nhưng đường quá xa vời

Hương trời vẫn mê mài

Ḷng tôi sao vẫn c̣n biên giới !

Ḷng tôi sao vẫn ngừng nơi đây

Ôi ḍng tóc êm đềm!

Ôi bể mắt đắm ch́m!

Đời phong sương cũ, chỉ là thương nhớ

Mộng bền năm xưa

Chỉ là mơ qua" !!!

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: Bên Cầu Biên Giới, nhạc và lời Phạm Duy, Mỹ Hạnh phát hành 1971

tvmt và Phạm Anh Dũng


Bên Cầu Ngó Mong

Lư Dũng Liêm

Thơ: Nguyên Thảo

 

Bên cầu ngó mong

Thương mong đến ngày bạc đầu

Bao lần ước hẹn bên cầu gặp nhau

Em ơi ! em đẹp làm sao

Hôm nao em vắng... ḷng nao nao buồn

 

Anh buồn anh biết anh buồn

Anh buồn anh ngắm chiều buông u hoài...

Từ ngày chim vhút cánh bay

Ven sông chiều xuống ngóng ai bên cầu

Bên cầu... bên cầu... ngóng ai.....

 

Ơ... Con chim đa đa đậu nhành đa

Chồng gần chằng lấy lấy chồng xa

Một mai cha mẹ yếu già

Chén cơm mà đôi đũa

Bộ kỹ trà... mà ai dâng!

 

Ơ... con chim bay xa rộng cánh bay xa

T́nh người không phụ phụ t́nh ta

Hỡi ai có nhớ quê nhà

Nhớ thương bờ ao nhỏ

Cạnh luống cà mà bơ vơ...

 

Ai xui sáo sổ lồng rồi

Bay về xứ lạ quê người bỏ ta

Thương nhau cam bổ làm ba

Nghe em đi lấy... chồng xa anh buồn...

 

Anh buồn ai biết anh buồn

Anh buồn anh để lệ tuôn trong ḷng...

Lục b́nh ngơ ngác bên sông

Em thôi giặt áo ngó mong bên cầu

Bên cầu... bên cầu... ngó mong...!!!

Hoa Nắng


Bến Cũ

Anh Việt

Ngọc Quang

 

1946

 

Bến ấy ngày xưa người đi vấn vương biệt ly

Gió cuốn muôn phương về đây, thấy bóng người về hay chăng?

Xa nhau bến xưa ngày ấy

Anh đi thế thôi từ đây

Sầu chết bên ḷng

Hồn nặng nhớ mong

 

Biết đi sầu em mong

Nhưng ngàn dân đang ngóng

Dưới trời gió mưa

Làn gió chiều đưa

 

Xa nhau bến xưa ngày ấy

Anh như bóng mây hồng trôi

Về chốn xa vời

Ḷng nặng nhớ mong

 

Cố quên sầu thương đi

Anh nguyện đi theo gió

Chớ buồn khóc chi

Càng khổ người đi

 

Bến ấy chiều sương chờ mong vấn vương ḷng ta

Gió cuốn mây trôi về đâu

Cố nén sầu ḷng bao năm

Ngọc Mân Nguyễn


Bến Đàn Xuân

Ngọc Bích

 

 

 


Moderato

 

Lênh đênh theo gió hồn về đâu?

Chơi vơi trong khúc nhạc vương sầu!

Mùa xuân đến mơ giáng em về,

Nụ cười đê mê, bên làn tóc thề!

mênh mang thương nhớ trôi về đâu?

Xa em anh nhớ mùa trăng nào?

Đời phiêu lăng theo sóng giang hồ,

Từ ngàn kiếp xưa, neo thuyền bến mơ!

Đàn ơi! lên khúc yêu rồi,

Hồn lả lơi say với làn môi!

Người xa ân t́nh chớ phai!

Chốn dương trần đừng theo lệ rơi!

Phiêu linh theo áng mây về đâu?

Yêu em trong mối t́nh tươi mầu!

Ngừng đây gió cho nhắn đôi lời

Gửi cùng ánh sao, cung đàn nhớ nhau

tvmt


Bến Đ̣ Xưa

Đào Thừa Liệt

Nguyễn Kim

 

Slow

 

4/4

 

Chiều xưa, có ai qua bến sông Hồng mộng mơ

D́u dặt đôi lời ḥ c̣n vương vấn nhớ nhung

Chiều đó, khách tha hương đà qua một chiều vui

Rồi đi, chưa hết yêu vui vội xa

 

Bên gịng nước sông lờ đờ

Ta ḥa mươi tiếng tơ u hoài

Âm thầm ta nắn cung đàn

Nh́n theo cô lái đ̣ trôi xuôi

 

Lời xưa thiết tha đầm ấm

Nay c̣n lưu luyến dư âm

Thuyền ai buông lái chơi vơi

Xa xa dần khuất mây núi

 

Đ̣ ơi! Kiếp phiêu lưu giống con đ̣ giạt trôi

Chiều chiều, ta mơ màng về nơi cũ bến xưa

Gặp gỡ, phút say sưa sớm reo sầu biệt ly

Rồi đi, thương nhớ ai nơi đ̣ xưa

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO:

1. Bến Đ̣ Xưa, Đào Thừa Liệt, Tinh Hoa ấn hành 1951

2. CD Nhặt Cánh Sao Rơi (Diễm Xưa 60), Mai Hương hát 12 bài, bài thứ 7

Phạm Anh Dũng


Bến Đợi Đ̣ Trông

(chưa biết)

 

 


Tôi ngồi đếm sao rơi cuối đêm

   Bến sông xưa con đ̣ cũ

   Nay anh đi rồi chỉ c̣n lại tôi ngày tháng đơn côi

   Như bọt nước tan theo sóng trôi

   Lời hứa trên môi c̣n giữ măi bên ḷng

   Ḥ hẹn ven sông, để bây giờ bến đợi đ̣ trông

 

   ĐK:

   C̣n đâu nữa khi t́nh yêu dang dở

   Hỏi ai không buồn, không nhớ hỡi ai ơi

   T́m đâu thấy bóng người xưa thuở ấy

   H́nh ảnh c̣n đây, lời thề theo khói theo mây

  

   Ngày xưa ấy kỷ niệm biết đâu t́m

   Từ đây riêng ḿnh đau nhói măi con tim

   Đường hai ngă mỗi người đi một hướng

   Ngày tháng dần xa mà ḷng sao khó phôi pha

  

   Ân t́nh đó như qua giấc mơ

   Như trang thư luôn gợi nhớ

   Bao năm mong chờ, ước mộng dệt mơ, đời vẫn bơ vơ

   Ai t́m đến nhưng ai đă quên

   Đời nhớ thương thêm, kỷ niệm đó êm đềm

   Ngày ngày bên sông, t́nh héo ṃn, bến đợi đ̣ trông

CN


Bên Đời Hiu Quạnh

Trịnh Công Sơn (Bài Viết)

Khánh Ly

 

Ở đâu và bao giờ cũng vậy, mỗi khi nghe tiếng anh nói cười, tôi đều cảm thấy một nỗi yên tâm vô cùng... Ồ, Mai hả, có qua không”. Tôi cười... “Em cũng chưa biết tính sao, để xem đă nghe anh..” Miệng th́ nói vậy, sáng hôm sau tôi đă có mặt ở phi trường. Chuyến bay cất cánh lúc 7 giờ sáng.

 

Trời lúc đó đă sang tháng 4. Tuyết vẫn phủ trắng xóa 2 bên đường từ phi trường về nhà. H́nh như cái ǵ vào lúc sắp hết cũng mạnh mẽ thêm, như ánh lửa, như con nắng, như mùa đông, như t́nh yêu - rồi mới chịu dứt hẳn, mới chịu buông tay chấp nhận. Cũng may, tôi chuẩn bị áo lạnh đầy đủ vậy mà cũng không tránh khỏi những suưt xoa.

 

Tôi đi thẳng lên lầu, rón rén bước vào pḥng. Anh đang ngủ. Giấc ngủ buổi chiều. Khuôn mặt gầy, xương xương góc cạnh. Cái kính gọng vân vân như đồi mồi để trên cái bàn nhỏ đầu giường. Anh gầy quá. Tôi bước lại gần anh hơn. Rất nhẹ nhàng tôi cúi xuống nh́n sát mặt anh. Tôi không nghe thấy hơi thở của chính ḿnh. Tự dưng tôi muốn hôn lên trán anh. Tôi không làm thế. Tôi muốn nắm lấy bàn tay rất gầy có những ngón thon dài, đặt trên ngực. Tôi không làm thế. Và cũng rất nhẹ nhàng như khi bước vào, tôi ra ngoài pḥng khách ngồi nói chuyện với Tâm, Tịnh, và anh Thích.

 

Anh bước ra, tay vuốt tóc, tay chỉ tôi... “À, tới rồi à.Tới hồi nào vậy…” Giọng anh không hề có chút ngạc nhiên, làm như cái chuyện tôi đến, anh đă biết. Ngày xưa cũng thế. Chúng tôi ôm choàng lấy nhau và đến lúc này tôi mới cảm nhận rằng chúng tôi thực sự có nhau. Không phải trong một giấc mơ kéo dài 17 năm. Tất cả chúng tôi ngồi bên nhau. H́nh như chưa bao giờ chúng tôi nói với nhau nhiều dù ở bất cứ một đề tài, một lănh vực nào. H́nh như chúng tôi có cách nói mà chỉ hai chúng tôi hiểu được. Một cách nói ở bốn con mắt im lặng. Cũng có lúc, cả hai chúng tôi bị lôi cuốn vào câu chuyện vui của mọi người. Nhưng đó là những điều hoàn toàn không dính líu, liên quan đến những điều thực sự chúng tôi muốn nói với nhau. Tất cả những điều cần nói, chính là những điều không bao giờ nói ra bằng lời.

 

Buổi chiều tuyết rơi kín mặt hồ, chúng tôi đi bên cạnh hàng cây đầy hoa. Hoa tuyết. Nói chuyện bâng quơ, không có ǵ rơ ràng được đặt ra, không có ǵ thắc mắc, không có khoảng cách 17 năm để phải ngó ngàng. Tôi ngỡ như vừa từ Saigon vào Huế thăm anh. Anh từ Huế vào Saigon. Chúng tôi uống cafe tại La Pagode. Tôi tưởng sẽ có nhiều điều, để hai anh em nói với nhau. Nhưng cả hai đều không nói ǵ cả.

 

Bao nhiêu ngày tháng đă đi qua giữa chúng tôi. Anh vẫn không bao giờ thay đổi. Tôi cũng thế. Cả hai không có những thắc mắc về đời sống của nhau bởi 30 năm trước đă không hỏi th́ 30 năm sau cũng không hỏi... Tôi quư những giây phút ở bên anh và tôi nghĩ anh sẽ nói với tôi điều cần nói, nếu có. Anh im lặng cũng có thể v́ những điều anh nghĩ, anh muốn, không c̣n cần thiết phải nói ra.

 

Trong một căn pḥng, không phải bên cạnh Sông Hương mà ở ngay giữa ḷng thành phố Montreal. Bên ngoài tuyết rơi, chúng tôi ngồi với nhau, những người bạn cũ. Hát lại những bài hát ngày xưa. Hoặc những t́nh ca mới. Mỗi người một ly rượu, khói thuốc mù mịt, mọi người ngồi sát nhau trên chiếc thảm, trước ḷ sưởi... Không ai cảm thấy lạnh. Không chút lạnh lẽo nào giữa chúng tôi trong căn pḥng nhỏ. ...Anh hát đi. Không, Mai hát đi. Giang hát đi. Mai ngâm thơ đi...

 

“Mà sao giấc ngủ không dài. Mà đêm không ngắn mà trời cứ mưa. Ở đây tôi sống như thừa. Có đêm men rượu tạm vừa ḷng nhau” (NB)

 

Cũng mùa đông, một đêm nào đó, 1974 ở nhà anh chị Lễ, ở Huế. Ngôi biệt thự bên cạnh sông Hương. Ngoài trời cũng tối và lạnh như đêm nay. Mùa đông ở Huế. Chúng tôi cũng ngồi bên nhau như hôm nay. Lúc đó tôi vừa 30 tuổi. Tóc vẫn c̣n xanh. Ḷng c̣n tha thiết yêu đời sống. Một buổi sáng tôi bỗng thấy mặt trời lên cùng tôi và biển cả. Nước mắt tôi tuôn như mưa. Tôi nhớ mùa Đông ở Huế. Mùa đông ở Huế và anh.

 

17 mùa đông lặng lẽ đi qua, tôi vẫn nhớ những ngày âm u lạnh lẽo của Huế. Tôi có thể quên nhiều điều, tôi có thể quên tất cả để chỉ nhớ về những con đường của Saigon - nơi tôi đă ở và đă từ đó ra đi... nhưng không bao giờ tôi quên được những ngày tháng ngắn ngủi, vội vàng ghé Huế. Đến vội vàng. Đi vội vàng mà chẳng thể nào quên được. Một thứ t́nh lạ thường đă trói buộc Huế trong trái tim tôi. Một trói buộc mơ hồ nhưng mạnh mẽ, đằm thắm. Tôi lớn trong hơi thở của Huế. Chính Huế cho tôi hơi thở.

 

Bây giờ là cuối Đông. Những bông tuyết bay trong chiều, đậu trên những cành cây trụi lá, gầy guộc. Chúng tôi đi bên nhau. Tia nắng dịu dàng đậu trên những bông hoa nhỏ bé, lấp lánh, tấm thảm dầy trắng tinh, chỉ có vết chân bé nhỏ của những chú sóc nghịch ngợm chạy tới ăn những hột bắp rang nở bung mà anh liệng ra để dụ chúng lại gần. Anh cười vui, ánh mắt long lang theo dơi. Tôi ít thấy anh cười mà cũng không bao giờ thấy anh tỏ vẻ buồn bă.

 

Chúng tôi t́m đến một thân cây lớn, một nửa ngập dưới tuyết, ngồi nghỉ chân. Tuyết vẫn rơi. Chỉ có hai chúng tôi giữa một vùng trắng mênh mông yên lặng. Chẳng lẽ không có ǵ để nói, không c̣n ǵ đáng nói sau mười mấy năm vắng nhau? Có chứ. Anh đă nói, không phải với riêng tôi, mà ở những bài hát. Tôi đă nghe và hiểu từ đó...

 

“Có đường xa mà gió chiều quạnh quẽ. Có hồn ai đang nhẹ nhẹ sầu lên... Tôi là ai mà c̣n khi dấu lệ. Tôi là ai mà c̣n trần gian thế. Tôi là ai. Là ai. Là ai mà yêu quá đời này...Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo. Con diều rơi cho vực thẳm buồn theo...”

 

Tôi bỗng thương anh thêm và càng quư trọng những giây phút bên anh. Cũng vội vàng, ngắn ngủi như những lần tôi ghé Huế. Tuy nhiên, tôi nghĩ. Như thế có lẽ tốt hơn. Bởi v́ những điều như thế đă cho tôi cái cảm tưởng là không hề bao giờ, giữa chúng tôi có cái khoảng cách 17 năm. Lá vẫn rơi trên lối chúng tôi đi. Những khóm hoa nắng vẫn lấp lánh trên đường chúng tôi đi. Tất cả vẫn rất c̣n rực rỡ.

 

Quay về căn pḥng nhỏ. Ánh lửa như hồng thêm, ấm áp thêm bên ly rượu màu hổ phách, cay nồng. Cởi áo lạnh ra, trông anh gầy hơn xưa nhiều song so với lần gặp nhau ở Paris 1989, anh có vẻ khỏe hơn. Bên cạnh anh là Hoàng Xuân Giang của quán Văn ngày xưa. Giang đă có vợ, con gái lớn rồi. Hoàng Xuân Sơn cũng đùm đề một gánh thê nhi nặng trĩu hai vai. Phạm Nhuận to béo hơn xưa, vui vẻ cười nói ồn ào bên cạnh Hoàng Xuân Sơn nhỏ nhẹ thư sinh. Hoàng Xuân Giang vạm vỡ khỏe mạnh như loài cây hoang trong rừng già và anh, anh mong manh và thật đằm thắm. Nh́n quanh, tôi thấy như ḿnh đang sống trong thần thoại 20 năm là đây. Chỉ ở một buổi chiều cuối Đông tại thành phố Montreal. C̣n ai nữa nhỉ? Chắc chắn là c̣n thiếu một vài người. Trong tôi, một thoáng ngậm ngùi.

 

Chúng tôi chia tay nhau, dưới ánh đèn đường vàng vọt, trước cửa nhà anh Quế. Mai gặp lại. Anh và tôi trở về nhà Tâm. Nỗi vui làm tôi khó ngủ như ngày xưa sau mỗi buổi hát, chúng tôi thường ngồi lại với nhau, chia cho cạn niềm vui c̣n sót lại. Nhưng niềm vui không thể để vung văi, bỏ phí. Phải uống hết, phải nuốt hết vào ḷng. Chúng tôi đă sống bằng những niềm vui không nhiều trong đời. Tôi tự cho ḿnh là cái bóng của anh và cũng được hưởng niềm vui đó.

 

Tôi mở cửa pḥng rất nhẹ. Anh đă ngủ yên. Chỗ tôi nằm cách chỗ anh một sải tay. Tôi khẽ nằm xuống, kéo mền lên, nhắm mắt dỗ giấc ngủ. Tôi nghĩ lát nữa đây, khi mặt trời lên trên thành phố này, khi tôi thức dậy, tôi sẽ nh́n thấy anh. Tuyết vẫn bay ngoài cửa sổ nhưng ngày sẽ đẹp.

 

Anh dậy rất sớm và việc làm đầu tiên trong ngày của anh là ra khỏi nhà. T́m đến một quán Cafe, ngồi đó hút thuốc và nh́n người qua lại trên đường phố... “phải nh́n thấy mọi người, một ngày không thấy ai, buồn dễ sợ” Tôi nh́n anh cười không nói. Cái nh́n và nụ cười là câu trả lời. Ngày xưa anh cũng thế. Chúng tôi cùng nhau xuống phố. Vẫn im lặng đi bên nhau với nỗi hân hoan hạnh phúc không thành tiếng... “Mỗi ngày tôi chọn đường ḿnh đi. Đường đến anh em, đường đến bạn bè. Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát. Để thấy tiếng cười rộn ră bay...”

 

Đó là những điều rất thật thà anh đă nói, đă làm, để sau cùng... “Tôi chợt biết rằng v́ sao tôi sống, v́ đất nước này cần một trái tim. Và như thế tôi đến trong cuộc đời. Và như thế tôi sống vui từng ngày. Đă yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi”...

 

Tôi thấy anh yêu đời thật sự. Anh cười với ông Phạm Duy, ông Trầm Tử Thiêng, ông Duy Khánh và các bạn qua điện thoại. Anh hát và chỉ cho tôi, cắt nghĩa cho tôi những bài hát mới... “Nhớ đừng có hát như trả bài nhé...”. Giọng anh hát khỏe hơn lần gặp ở Paris... “Thôi anh hát đi, anh hát hay... hơn em”... Anh cười, mắt anh cũng cười... “Anh bao giờ cũng hát hay hơn Mai”...

 

Tôi bồi hồi nhớ lại những ngày tháng của năm 1967. Chúng tôi những người bạn nghèo, đến với nhau, gắn bó không ngờ. Gia đ́nh anh giàu, gia đ́nh Hoàng Xuân Sơn, Hoàng Xuân Giang cũng giàu, nhưng cá nhân chúng tôi đều nghèo. Một đĩa cơm chia hai, một điếu thuốc cùng hút, một ly cafe cùng uống. Chia nhau nằm ngủ trên những tờ báo nhầu nát trải dưới đất. T́nh bạn, t́nh anh em nảy mầm ở đó. Quán Văn, cái tên quán dễ nhớ và dễ thương, mọc lên chơ vơ giữa ḷng Saigon trăm ngàn màu sắc. Mái bằng lá, và những tấm ván ép hư bể, được ghép lại, nhỏ hơn cái bếp ở đây, chỉ dành làm chỗ pha cafe. Mọi người tới tùy tiện t́m chỗ ngồi trên cái nền xi măng bỏ trống ngổn ngang gạch vụn và cỏ dại. Đó là nơi gặp gỡ đẹp đẽ nhất của một thời tôi c̣n trẻ.

 

Chúng tôi không hề biết... ngoài đời có ǵ vui. Chúng tôi không cần biết v́ niềm vui đă có. Rất đơn sơ mà thắm thiết không rời. Đến với nhau qua sự run rủi của định mệnh. Không thề thốt, không hứa hẹn. Đến và ngồi với nhau. Một lần rồi th́ có nghĩa là măi măi. Giang đó, Sơn đó, Nhuận đó, Thảo đó, Anh và tôi... từ những ngày lăn lóc đó cho đến bây giờ vẫn không dời đổi. Qua những bài hát của anh, sự kết hợp những người trẻ thật khít khao vừa vặn. Ai đến cũng được, ai đi cũng được...

 

“Em theo đời cơm áo. Mai ra phố xôn xao. Bao nhiêu ngày yêu dấu tan theo...”. Tôi có cảm tưởng đó là một lời trách móc anh dành cho tôi. Rất dịu dàng như bản tính anh. Từ bao nhiêu năm nay, câu hát đó theo tôi như một vết thương. Đời cơm áo quả thật đă cho tôi lắm ê chề, khổ đau, nhưng những ngày yêu dấu bên anh và bạn bè đă chẳng bao giờ tôi quên... dù đời sống có làm tan vỡ, có làm ch́m sâu những mơ ước của một đời người - th́ trong trái tim bầm dập của tôi, những ngày tháng cũ vẫn là một điểm son, là một bám víu cuối cùng và duy nhất...

 

Khánh Ly

 

 

học tṛ


Bên Đời Hiu Quạnh

Trịnh Công Sơn

 

 


Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa

Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu ḿ

Ḷng thật b́nh yên mà sao buồn thế

Giật ḿnh nh́n tôi ngồi hát bao giờ

 

Rồi một lần kia khăn gói đi xa

Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà

Ḷng thật b́nh yên mà sao buồn thế

Giật ḿnh nh́n tôi ngồi khóc bao giờ

 

Đường nào quạnh hiu tôi đă đi qua

Đường về t́nh tôi có nắng rất la đà

Đường thật lặng yên không ǵ nhớ

Giật ḿnh nh́n quanh ồ phố xa lạ

 

Đường nào d́u tôi đi đến cơn say

Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời

Dù thật lệ rơi ḷng không buồn mấy

Giật ḿnh tỉnh ra ồ nắng lên rồi

Lâm Viên


Bên Ḍng Nước

(chưa biết)

 

 

 


Ai nỡ, nói người ngoài xa

Em nhớ gió mưa khi xưa, đă tan đi rồi c̣n đâu ngăn cách cớ sao ta hoài yêu dở dang

Em vẫn nhớ người nào hay, sao măi vẫn xa xăm

Hăy mau quay về cùng em anh hỡi, ôi nhớ thương nên ĺa phai

Ôi lúc xưa t́nh tràn dâng êm đềm, sao bỗng dưng chia ĺa nhau

Em ước mơ t́nh xưa c̣n dâng đầy, và người xưa quay về với chốn này

T́nh ái như những bông hoa, đừng để tan như làn mây khói trong trời phiêu lăng

Chua xót ai ngờ

Ân t́nh mong manh, một đời qua nhanh, hỡi người

 

 

Ngọc Dung


Bên Ḍng Sông Seine(Au bord de la Seine)

Lê Mộng Nguyên

 

 


Paris, 26-04-1951

Lento

 

Bên ḍng sông Seine

Theo gió xuân về ngày xưa

Trời Paris ước mơ

Ta ngừng lại bước giang hồ

Bên ḍng sông Seine

Bóng ai trong chiều vấn vương

Làm ta xao xuyến nhớ ngày em đi trùng dương

 

Con moto

Sông Seine, người ta hằng mơ ước

Paris là muôn đời say thái b́nh

Nơi đây là đất nước tự do

Paris cùng nước non đầy gấm hoa...

Risoluto

Sông Seine, bao giờ ta về nước Nam ?

Ta đem linh hồn muôn người mến yêu tự do

Sông Hương, hôm nào dưới cờ xâm lăng !

Hôm nay xuân về khóc thầm nước non căm hờn !

Hoài Thương


Bên Em Chiều Mưa

Trường Huy

 

 


Chiều nay ta sánh vai, trên phố mưa rơi mịt mùng

Hạt mưa trên mắt ai long lanh đắm say

Lắng nghe tiếng nhạc dịu êm trong quán vắng bên nhau không rời

Và em mong được bên anh mỗi khi trời mưa

 

Mưa nhạt nhào phố vắng, bên anh t́nh em say đắm

Em mong trời sao mưa măi, bên nhau quên hết thời gian

Cho em một lần anh nhé, hôn lên bờ môi say đắm

Con tim ngập ngừng muốn nói, yêu anh yêu suốt một đời

 

Và đêm nay có ta thương nhớ đôi môi ngọt ngào

Hạt mưa tí tách rơi cho ai nhớ ai

Nhớ sao tiếng cười hồn nhiên, xinh xinh bên tóc ngất ngay bao chiều

Và em mong được bên anh mỗi khi chiều mưa

 

 

tvmt


Bên Em Đang Có Ta

Trúc Hồ

Trầm Tử Thiêng

 

Bao nhiêu em bé thơ, như nụ hoa dưới mặt trời

Cười hồn nhiên tung tăng hát vang, mừng nắng tươi

Bao nhiêu em bé thơ, như nụ hoa dưới mặt trời

Rời ḷng nôi trong đêm gió mưa, ra biển khơi

 

  Mẹ yêu em thiết tha, hơn mùa xuân trong cuộc đời

  Chờ nh́n con theo hoa hướng dương, t́m nắng soi

  Cha yêu em thiết tha, mang gởi con cho t́nh người

  Mặc đại dương mênh mông khoác lên, thân nhỏ nhoi

 

Bên em đang có ta, hát về em tương lai xót xa

Hát dùm em cơn mơ thiết tha, giấc mơ tuổi hoa

Bên em đang có ta, thống thiết kêu vang lương tâm thế gian

Cứu vớt em rời khỏi ngày u ám, giữa trại giam

Khóc trong lầm than

Khóc trong trại giam

 

  Khi con tim thế nhân, chưa thờ ơ, chưa lạnh lùng

  Th́ cùng nhau đêm nay hát lên, lời hát chung

  Cho em tôi héo hon, đang ngửa tay xin t́nh người

  Ḍng lệ rơi trên đôi má khô trong lẻ loi...


Bên Em Đời Ngẩn Ngơ

(chưa biết)

 

 


Ngồi đây ôm kỷ niệm đă qua mà thương sao thuở thời chúng ta

Ngày xưa đó em c̣n ngu ngơ và thường hay dỗi vu vơ

Rồi một hôm anh đă bỏ đi bỏ lại đây em lệ ướt mi

Từng đêm nhớ từng đêm thương mong rồi yêu anh yêu ngập ḷng.

 

Hỏi người người có nhớ t́nh yêu đó hay đă quên rồi

Người con gái đêm thường hay ngồi lạnh lùng ôm thương thương nhớ nhớ

T́nh ḿnh nhiều đắm đuối và nhớ tới em lệ tuôn trào

Từng câu nói anh từ hôm nào từng nụ hôn ôi tuyệt vời sao.

 

ĐK:

 

Nhiều khi biết anh chẳng ghé thăm

Mà sao em luôn ngồi ngóng trông

Người yêu hỡi anh giờ nơi đâu

Để đời em ngơ ngẩn đợi ... !!!

Quên


Bên Em Là Biển Rộng

Bảo Chấn

 

 


[4/4 - Gm]

 

*

T́nh ơi sao đi măi nên sông dài mênh mông

Bàn tay ôm nỗi nhớ xôn xao biển rộng

V́ em mất anh mất anh

Mùa xuân đă qua rất nhanh

C̣n chăng nỗi đau nỗi đau tuổi xanh

**

T́nh anh như cơn lũ cuốn đôi bờ mưa giông

T́nh em như sông vắng trong xanh phẳng lặng

Mùa thu đă qua đă qua

Mùa đông đă sang đă sang

T́nh đă ra đi vội vàng

 

***

Khi anh xa em, sóng thôi không xô bờ

Khi em xa anh, đá bơ vơ

Con sông lang thang đă khô nơi đầu nguồn

Bên em bên em, biển đă chết

 

(Repeat **)

 

(Repeat from * to ***)

 

(Repeat ** and *** and **)


Bên Em Mùa Xuân

Hoài An

 

 


Rock 'n Roll

 

Nhịp bước nhịp bước trên hè phố rộn ràng

Hoa thắm hoa thắm hương mùa Xuân dịu dàng

Xa mây trời một màu xanh,

Em tươi cười và cùng anh, đón.... xuân về.

Giọt sương mang long lanh thế

Ḷng ai bâng khuâng vai kề.

 

Trong nắng Xuân mới áo hoa rực rỡ lụa mềm

Là dáng em đó hay nàng tiên ngoài thềm

Em nghe xuân lời tơ vương,

Em nghe anh lời yêu thương, ngất.... ngây ḷng

Ḿnh vui lên đi anh hỡi,

Em yêu anh trọn đời!

 

ĐK:

 

Mùa Xuân là tiếng hát em bên anh

Mùa Xuân đẹp những ước mơ ngày xanh

Mùa Xuân hồng thắm má em hoa đào

Mùa Xuân là ánh mắt ai vừa trao!

 

T́nh yêu vừa chớm với em tóc thề

Lời yêu người nói với anh c̣n say mê

Cầm tay cùng bước dáng em yêu kiều

Bờ môi hàm tiếu hé mở chiếc hôn đầu tiên!

 

 

Tham khảo: 116 Lời Ru T́nh, nxb Đà Nẵng, 01/2002

LoàiChimBuồn & HoàiThương


Bên Em Ngày Cuối

Diệu Hương

 

 


Từng mùi hương cỏ mới gió thổi về đêm đêm

ta bên em ngày cuối, mắt lệ buồn mênh mông

Đêm im không lời nói ...mà lời buồn qua tiếng thở dài

 

Từng nhịp tim thổn thức nghe vọng về bên tai

Ta chưa bao giờ biết cuộc t́nh rồi phôi pha

Đưa em qua đường phố, cho một lần xa măi ngàn trùng

 

Em đi xa vời em hỡi

Em về có nhớ đến một người

Đêm nay sẽ là đếm cuối rồi

Cho ta hôn lên đôi mắt người

Để c̣n t́m măi trong ḍng đời

h́nh bóng người xa khuất trôi

 

Một ngày trong đời bỗng ...

hấy ḿnh là hư không

Em đi như là gió,

gió lộng chiều qua sông

Đem mưa mau đầy mắt,

ôi giọt buồn se sắt trời đông.

tvmt


Bến Giang Đầu (Nắng Chiều 2)

Lê Trọng Nguyễn

 

 


Bolero

4/4

 

Bước nặng nề qua thềm nhà vắng vương xác hoa

Khi nắng chiều nghiêng ghé bên vai ướp vào má

Lách cỏ vườn xưa t́m lại chỗ ta vẫn đùa

Ngắt hoa anh cười, nhưng em trách rồi lệ ứa

 

Gió dào dạt thưa rằng một sớm trên bến sông

Em xuống thuyền hoa, pháo vang đưa lướt ngược sóng

Ước nguyện ch́m sâu từ ngày ấy xuân úa mầu

Bến duyên giang đầu nơi chôn kín một niềm đau

 

Chiều nhạt nắng, nhắc anh lời em

Nói khi lời trăng, dưới khung trời êm:

"Nếu mà ngày mai giàn hoa tím kia héo gầy

Rồi đời ta vỡ tan làm đôi

Mắt ta càng xa cách nhau ngàn đời

Th́ cứ nh́n vừng trăng mà thôi trách duyên lỡ làng"

 

Có phải v́ anh bềnh bồng măi trong gió sương

Trong lúc đời em dưới mái hiên tranh khói lạc hướng

Ră rời chờ anh, t́nh rạn nứt, xuân nát nhầu

Bến duyên giang đầu nay che kín một niềm đau

 

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: Bến Giang Đầu (Nắng Chiều 2), nhạc và lời: Lê Trọng Nguyễn, S.L. 5, Sông Lúa xuất bản 1959

Phạm Anh Dũng


Bến Hàn Giang

Dương Thiệu Tước

 

 


Điệu Tango Habanera

Đây bến Hàn Giang

Sông nước mênh mang

Chơi vơi nhấp nhô làn sóng

Xa xa thoáng in buồm trắng

Ôi bến Hàn Giang

Non nước thê lương

Mây u ám khi chiều xuống

Rầu ḷng khách phong sương

Làn gió vi vu hát hiu buồn

Mây ơi! Lướt trôi về đâu

Gây niềm mong nhớ nhau

Ôi! Bến Hàn Giang

Sông nước mênh mang

Nơi đây tiễn đưa người đi

Bừng dậy chí nam nhi

 

C̣n nhớ năm xưa

Một chiều thu vàng trời mây u ám

Chinh chiến khắp nơi tràn lan

Non nước đó đây lầm than

Biết bao gia đ́nh nát tan v́ chiến tranh

Chiều ấy năm xưa

Bên bờ Hàn Giang một chàng trai tráng

Thấy nước non nhà điêu tàn

Nung nấu gan vàng căm hờn

Đem thân nam nhi trả nợ quê hương mến yêu

 

Đây bến Hàn Giang

Sông nước mênh mang

Chơi vơi nhấp nhô làn sóng

Xa xa thoáng in buồm trắng

Ôi bến Hàn Giang

Non nước thê lương

Mây u ám khi chiều xuống

Rầu ḷng khách phong sương

Làn gió vi vu hát hiu buồn

Mây ơi! Lướt trôi về đâu

Gây niềm mong nhớ nhau

Ôi! Bến Hàn Giang

Sông nước mênh mang

Nơi đây tiễn đưa người đi

Bừng dậy chí nam nhi

 

Tham khảo:

1-Tuyển tập nhạc Nửa thế kỷ t́nh ca III, nxb Trẻ 1998.

Anthony Trần


Bên Hồ Gươm

Trần Văn Nhơn

Trần Văn Nhơn

 

(A.P.N.C.)

Nhịp 3/4, valse

 

 

Bên hồ Gươm ánh trăng chiếu soi,

Đây hồ xinh bức tranh thiên nhiên,

Gió chiều thu hiu hắt êm đềm,

Ḷng tha phương lắng ưu phiền!

 

Trông hồ Gươm nước soi tháp xưa,

Cầu Thê Húc màu tươi đỏ thắm;

Có tiếng chuông lắng buông trầm ngân,

Khiến hồn lăng nhân mộng mơ.

 

Hồ Gươm thủ đô:

Là minh châu điểm tô Thăng Long,

Ngày xưa liễu xanh,

Bóng tha thướt đứng nghiêng ven hồ,

Ngày đêm nước xanh:

Đấy ánh gương cho khách thầm mơ,

T́m bóng quê hương

Đời chim gió tha phương.

 

Luôn tám tiết Xuân Hè Thu Đông,

Dầu mưa nắng gió sương ngày tháng,

Khói chiến tranh mấy năm tràn lan,

Chẳng mờ ám phai màu

 

Hồ Gươm thủ đô:

Là minh châu điểm tô Thăng Long!

Hồ Gươm thủ đô:

Chốn ghi ngàn muôn sử xanh.

 

Ấn bản 1952 - Tinh Hoa 224

 

 

Bảo Trần


Bên Hồ Than Thở

Lê Uyên Phương

 

 


Chờ em đến đây đem ngàn phấn hương

Màu môi vẫn tươi trong nắng chiều

Ṿng tay âu yếm muôn ngàn mến thương

Đàn ơi hăy quên đi ngày gío sương

 

Yêu trong lời ca đôi chim bay xa

Lướt cánh tung mây nắng ấm đem vui

Đến yêu thương này

Những năm ĺa chốn kinh kỳ

Vẫn mơ t́m đến nơi này

Áo em màu trắng yêu kiều

Tóc xanh cuộn mây .

Yêu trong cuồng si Yêu đôi bờ vai

Mắt biếc thơ ngây áo trắng tung bay

Nắng hôn chân mày

Biết trong màu nắng tươi này

Biết trên hồ mến yêu này

Biết em ngại những mong chờ

Khóc trên bờ vai . . .

 

La la la la la la . . . . .

 

Nắm tay cùng đến nơi này cùng hát bài ca sum vầy

Mà quên đau thương .

Sầu không vấn vương

Yêu trong t́nh say

Em ơi từ đây Măi măi yêu em

Măi măi thương em tóc xanh vai gầy

Hái hoa nhặt bướm nơi này

Hát chung bài hát sum vầy

Áng môi ngời sáng ân t́nh

Nắng yêu bờ vai . . .

 

Ngô Đồng


Bên Kia Đời Quạnh Quẽ

Từ Công Phụng

 

 


1997

Tha Thiết

 

Em vội vă ra đi để lại những cơn mưa lạc loài trong hồn tôi

mưa hay giọt nước mắt khóc cho người đi biền biệt phương trời

Sao em vội đi xuống phố đời bên kia lặng lẽ một ḿnh

 

Người đi sao vội quá người ơi

Chiếu chăn xưa vẫn c̣n hơi ấm

Và hồn tôi bỗng thành ngây ngô

Vắng em sao thấy đời hư vô

 

Đêm đêm ngồi thao thức một ḿnh

Tưởng chừng gót chân em quay về đây

Đời em đă gẫy từng cánh phù du

đời tôi cũng úa vàng lá mùa thu

cánh hoa nào rời bên thềm vắng

 

Em vội vă ra đi để lại những cơn đau miệt mài trong hồn tôi

Trong đêm dài nhung nhớ bỗng nghe hồn tôi quạnh quẽ bên đời

Sao em vội đi xuống phố đời bên kia lặng lẽ một ḿnh

Người đi sao quá vội bỏ ḿnh tôi hiu hắt buồn người ơi

 

Tytee


Bên Kia Sông

Nguyễn Đức Quang

 

 


Này người yêu, người yêu anh ơi!

Bên kia sông là ánh mặt trời

Này người yêu, người yêu anh hỡi!

Bên kia đồi, cỏ hoa đan lối

Bên kia núi, núi cao chập chùng

Bên kia suối, suối reo lạnh lùng

Là bài thơ, toàn chữ hư vô

 

    Này người yêu anh ơi!

    Cho anh nồng ấm cuộc đời

    Hoa thơm có ánh mặt trời

    Như núi mừng - v́ mây đến rồi

 

    Này người yêu, người yêu anh hỡi!

    Yêu nhau ḿnh đưa nhau tới

    Bước nhẹ - và nói lên môi

    Nói cho vừa ... ḿnh anh nghe thôi!

 

Này người yêu, người yêu anh ơi!

Bên kia sông đường vẫn c̣n dài

Này người yêu, người yêu anh hỡi!

Bên kia đồi cỏ non đan lối

Trong cơn gió - thoáng nghe nụ cười

Trong khe núi - thánh thót ḷng người

Ḷng đ̣i t́nh vật vă khôn nguôi

 

    Này người yêu anh ơi!

    Đêm đêm ḷng vỗ t́nh dài

    Dây xanh quấn quít vào đời

    Cho trái t́nh nở trên tiếng cười

    Này người yêu, người yêu anh hỡi!

    Bên trong ḷng nôi êm ái

    Rắc nhẹ từng cánh hoa rơi (ánh sao rơi)

    Sẽ âm thầm ḿnh em nghe thôi!


Bến Lạ

Song Ngọc

 

 


Hai mươi năm rồi người đă quên ta

Hay hai mươi năm ta đă quên người

Người đă ra đi hay người ở lại

Ta mù nẻo đời một bóng chim di

 

Người ở ta đi ḿnh c̣n lại chi

Thiên thu mây trôi trên đường khép cửa

Trái tim lưu vong, trái tim ngục tù

Một kiếp đoạ đày tội lỗi thương vay

 

Người đành quên ta ta c̣n hoài nhớ

Nhớ Người thân xưa, nhớ mưa Sài G̣n

Nhớ hàng me nghiêng, áo dài nẻo phố

Nhớ lá sân trường một cơi ngây thơ

Hai mươi năm dài đời cùng ta đi

Lang thang trôi theo muôn trùng bến lạ

Con tim hoang mang con tim tội t́nh

Người ở bên trời c̣n nhớ hay quên ?

tvmt


Bên Lở Bên Bồi

Vũ Hoàng

Xuân Kỳ

 

Moderato - T́nh cảmDm 4/4

 

Rồi một ngày tôi trở lại thôi

Sông nước ấy có khi nào khô cạn

Mà thời gian cũng đứng yên chịu lỗi

Huống chi ḿnh đâu phải vô t́nh !

 

Buổi em đi đinh ninh mấy bận

Gịng sông xưa phiến đá ta ngồi

Bao kỷ niệm sao đành ruồng bỏ

Để đôi ta xa nhau từ đó

 

Sông nước ấy khó ḷng khô cạn

Như t́nh tôi chan chứa người ơi

Xin giữ măi khoảng trời thơ dại

Mong t́nh yêu bên lở bên bồi

 

 

(quay lại từ đầu)

------------------------------+(hết&gt;

 

Bên lở bên bồi

Trái đất tṛn

Phút chia ly: nước mắt

Ngày gặp gỡ: nước mắt

Giọt nước mắt.

- Có tṛn không em ?!

1989

©¿®


Bên Lưng Đèo

Văn Phụng

 

 


sáng tác trong thập niên 60

 

Nhịp 3/4 Chậm, khoan thai Điệu Boston Hợp âm Đô trưởng

 

1.

Hoàng hôn đă xuống trên . . . đồi thông . . . xanh xanh mơ

Một đàn chim trắng bay . . . về xa . . . t́m thương nhớ

Thác nước reo . . . thông ḥa theo . . . bên lưng đèo

Tiếng vó câu . . . vang từ lâu . . . trong rừng sâu

Là đà . . . bên khe đá . . . lá chen hoa

Gió vi vu . . . êm nhẹ ru . . . bên rừng thu

 

2.

Một nàng sơn nữ bên . . . đồi thông . . . xanh xanh mơ

Chờ chàng trai tráng đi . . . từ lâu . . . mà thương nhớ

Suối vẫn reo . . . thông ngừng reo . . . bên lưng đèo

Đôi mắt câu . . . thêm cuồng nâu . . . thăm thẳm sâu

 

Vạn chiều . . . dường như thiếu . . . bóng thương yêu

Đă bao lâu . . . rơi hạt châu . . . trong rừng sâu

Gió vi vu . . . êm nhẹ ru . . . bên rừng thu . . .

 

Cchép lại từ băng cassette "Tiếng Hát Với Cung Đàn" , Châu Hà hát nhạc Văn Phụng, băng nhạc Tơ Vàng số 5 do Văn Phụng thực hiện tại Saigon năm 1971.

 

 

Biển Nhớ


Bên Mặt Tôi

(chưa biết)

 

 


(nhạc sinh hoạt)

 

 

Bên mặt tôi đây là người tôi yêu tôi thương

Bên trái tôi đây là người tôi yêu tôi thương

 

Trước mặt tôi đây là người tôi yêu tôi thương

Chung quanh tôi đây là người tôi yêu tôi thương

Chung quanh tôi đây là người yêu tôi thương tôi

Chung quanh tôi đây là bạn thân anh em tôi.

 

 

 

evietonline.com


Bến Mơ

Hoàng Trọng

 

 


Trời th́ bao la ...thuyền ai lướt trên ḍng sông nước xanh

Ch́m trong sương sa ...Muôn ánh sao huyền lấp lánh

Như cảm thương t́nh đă lỡ khuất xa

Sóng vàng triền miên

Lắng câu ca ḥ t́nh duyên

Vài bóng lau thưa

nh́n sông vắng ôi tiêu điều bến mơ

 

Đàn ai buông tơ

dưới ánh trăng mờ hơi sương

Trời thu vấn vương

Theo gió mây muôn ngàn lá úa bay

Tháng ngày chờ mong

Bấp bênh con thuyền trên gịng

 

Một chiều thu xưa

Ḷng say mê theo gió đưa

Đắm say trên gịng này mơ màng

Tiếng ca trầm lắng

 

Rồi một ngày mai

thuyền ai trôi xuôi buông lái

Kiếp tha phương mặc gịng nước mờ

Quên t́nh bến mơ

 

Chiều nay trên sông

T́nh đưa sóng trôi theo người viễn phương

Và trong mênh mông

Đôi én giang hồ không hướng

Vượt mây sánh đôi

Như nhắn ai hận ḷng bao mối nguôi

Bẽ bàng đường tơ

Cho sầu vương bến mơ

tvmt


Bến Nhạc Ḷng

Ngọc Bích

 

 


Dưới ánh trăng mơ màng

Ngồi kề gần em mối tơ ḷng

Khẽ hát câu êm đềm

Nhịp ḥa cùng đường tơ ái ân

 

Gió cuốn đôi tâm hồn

Dịu dàng t́m về chốn thiên đường

Tiếng hát ru đôi ḷng

D́u hồn người về nơi ước mong

 

Trăng khuya như thầm ghen với em

Với muôn ngàn đường tơ ái ân

Muốn bay theo hương ḷng, vào nơi mênh mông, sau phút chờ mong

 

Thoáng ánh môi em cười

Nhạc ḷng cùng ḥa khúc yêu đời

Đắm đuối trong đêm dài

Hẹn thầm rằng t́nh yêu chớ phai

 

Tài Liệu Tham Khảo: Bến Nhạc Ḷng, Tinh Hoa (Huế) ấn hành lần thứ nhất 1952.

 

 

Phạm Anh Dũng


Bên Nhau Mùa Đông

Phương Uyên

 

 


Khuất sau chân trời đám mây nhẹ bay,

Trời đông u ám buốt tâm hồn em

Có đôi nhân t́nh mắt môi trao t́nh

Và câu ân ái gửi trong đêm vắng

Anh bên tai th́ thầm mùa đông sau sẽ không,

Cùng bên nhau măi suốt

cuộc đời này của chúng ta t́nh ta

Sẽ măi như tia nắng xuân chan hoà

T́nh yêu say đắm làm t́nh nồng

Càng thiết tha mùa đông dấu yêu . . .

 


Bên Nhau Ngày Vui

Quốc Dũng

 

 


Một sớm tan chuông tà áo trắng ngập đường

Ḿnh anh chơ vơ chờ em trước cổng trường

Rồi bóng em ra qua giây phút muộn màng

Nắm tay anh em cười khẽ nói

 

Trọn sáng hôm nay giờ triết lư thật buồn

Giờ anh đưa em đi t́m giây phút lạ thường

Ḿnh có bao lâu rồi sẽ hết một ngày

Hăy trao nhau trọn t́nh đắm say

 

Là là la lá la hăy sánh bước với nhau kề vai nhau

Nhạc bừng reo khắp nơi, ta d́u nhau theo tiếng nhạc vui

 

Ḿnh sống bên nhau và quên hết hận sầu

Th́ không gian kia là khói thuốc nhiệm màu

Để măi đưa ta trôi xa bến đợi chờ

Kết hai tâm hồn toàn ước mơ.


Bên Nhau Trọn Kiếp

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

 

 


Phương trời sẽ đưa ta về đâu

Giang hồ không mỏi chân miệt mài

Thôi làm cánh chim bay cuối trời

Mơ ḿnh tung gió mây ngàn khơi

 

Không vực thẳm sông ngăn t́nh ta

Duyên đẹp như áng thơ nồng nàn

Nguyện thủy chung đến bạc đầu

Qua đồi núi qua bao thác ghềnh

Ta vẫn luôn bên nhau

Kiếp giang hồ in dấu chân

 

ĐK:

 

Giang hồ đó nơi không dừng chân (không dừng chân)

Say hồn kiếp khách giai nhân

Nước biếc non xanh

Đắm đuối hùng anh

Thỏa chí tang bồng

Chẳng biết sầu lo

Uyên ương cánh chim vui đùa mây gió

Thảnh thơi phiêu bồng 

 

Ân t́nh đă trao nhau dài lâu

Lời thề ước dưới chân lầu Tây

Mơ trọn kiếp bên nhau suốt đời

Dù băo giông không hề sầu lo

Đêm trăng vàng vui đối thơ ...

 

(lại từ đầu ...)

(ĐK ...)

 

©¿® & Tvmt


Bên Ni Bên Nớ

Phạm Duy

Cung Trầm Tưởng

 

Đêm chớm ngày tàn, theo tiếng xe về, lăn về viễn phố

Em hỡi sương rơi, ngoài song đêm hạ, ôi buồn phố xá

Hoang liêu về chết tha ma, tiếng chân gơ guốc xa xa

Người xa vắng người, người xa vắng người...

Em có nghe rồn ră bước ai vất vả bóng ai chập chờn?

Hồn ai cô đơn t́m về ấm cúng

Em có nghe bi ai t́nh ai ấp úng

Thương ai lạc loài, ăn mày xán lạn ngày mai

Đêm ni ai say đất lở, em ơi có nghe rạn vỡ

Vạn mảnh ly tan theo chuỗi cười.

Bên tê thành phố tráng lệ

Giai nhân nằm khoe lơa thể

Bên ni phố vắng ôi ḷng ngoại ô.

 

Em có nghe hồ như bước ai gơ nhịp bước ai giang hồ?

Hẹn ai bên ni dài in ngơ cũ

Em có nghe bên ni lạnh như bên nớ?

Phút giây chia ĺa, trong ḷng vẫn phải đèo mong

Hai tâm linh giam kín lại

Bấm đốt ngón tay chờ đợi

Chờ ngày con thơ, thơ cũng ra đời

Em ơi ngoài kia liếp ngỏ

Sương rơi ngoài song khép hở

Bên trong kín gió ấm ơi là t́nh.

baobatdong


Bến Nước T́nh Quê

Mạnh Phát

Lê Mộng Bảo

 

Valse

3/4

 

Chiều thu xưa nàng quay tơ dệt đầy thơ

Chiều thu nay t́nh thương vay lánh xa mờ

Thuyền duyên trôi về xa xôi có thấu chăng ?

Đàn xuân mơ chùng đường tơ em hoài trông

 

Ngày vinh quang đàn ḥa vang về làng thôn

Cùng vui say đồng nương khoai với luống cầy

Dệt tơ vương ngàn yêu đương luyến tháng ngày

Lều tranh nương niềm uyên ương gió hương nguyền

 

Ngồi đây em quay tơ

Ḷng em như bơ vơ

Thời gian trôi lênh đênh mơ mộng

 

Nh́n trăng lên bên song

Hồn em thêm bâng khuâng

V́ ai nơi tha phương bẽ bàng

 

Ngày chinh chiến c̣n tan biến mùa chia phôi

Màn sương rơi ngàn mây lơi úa ven trời

Người ra đi từ chia ly lắng tin hồng

Vườn dâu mang t́nh quan san em chờ mong

 

 

Tài Liệu Tham Khảo: CD Lỡ Chuyến Đ̣, tiếng hát Mai Hương, bản nhạc thứ 4 trong CD

Phạm Anh Dũng


Bến Sông

Trịnh Công Sơn

 

 


Bao cánh chim đang vun vút trời mây.

Một người ngồi đây mà nh́n cánh sao.

Sao vẫn đêm đêm nh́n núi đồi cao,

vàng chiều ngơ ngác dâng lên nhịp cầu.

Bến sông này ngàn năm dấu kín tâm tư.

Người xưa bây giờ c̣n hoài cổ.

Ai quay về nghe giọng ḥ hát Nam Ai, Nam B́nh, nghe rồi buồn vu vơ.

 

Như bóng mây trôi về phố chiều nào,

nụ cười hồn nhiên nhẹ rung khóm ngâu.

áo trắng lung linh lộng gió trời cao,

ngẩn ngơ đàn bướm quay lui vườn đào

 

thegioiamnhac.com


Bên Sông Đưa Người

Hoàng Trọng

Quang Khải

 

Tango

2/4

 

Trên bến xưa một chiều thu sang

Em tiễn đưa theo chàng

Khi khói sương dần buông

Khắp non sông u buồn

 

Nhưng đă qua bao mùa sương rơi

Trên bến sông đưa người

Mong ngóng trông h́nh bóng

Nhưng đâu người xa vời

 

Chiều nay gió thu về đây

Man mác mây trôi về đâu hỡi mây

Ḷng vấn vương buồn như chờ trông

Chim én mang theo h́nh bóng

 

Mà nay thấy đâu người xưa

Ai nhớ chăng nơi này đây tiễn đưa

Dưới trăng mơ một chiều thu

Tay nắm tay rồi dần xa

 

Buồn thương khóc cho người nhớ măi ḷng ai

Mong ước cho t́nh duyên thắm măi chớ phai

Nơi phương xa, xa vời người đi

 

Lời nguyền nhớ tới chàng

Chiều nay lá rơi đầy sông

Trên bến riêng ḿnh em ngóng trông

Nhớ ai xa vời ngàn phương

Mơ ước đâu ngày hồi hương

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: Bên Sông Đưa Người, nhạc: Hoàng Trọng - lời: Quang Khải, T.H. 185, Tinh Hoa Huế ấn hành lần thứ nhất 1952

Phạm Anh Dũng


Bến Sông Trăng

Trần Thanh Tùng

 

 


T́m dấu chân em trên biển cát trắng

T́m bước chân êm ch́m nơi bến bờ

Cảm thấy bóng đêm ch́m trong hững hờ

T́m bóng cô liêu ḷng thêm buốt giá

T́m dấu môi yêu bọt tan sóng cuộn

T́m dấu môi hôn bờ im cát mờ

Lặng cánh chim bay trời xưa đă khép

Nhớ mại bên nhau một đêm giá lạnh

 

Bến sông trăng ôi người hỡi

Phút tái tê bao sầu nhớ

Biết phương nao em xa mờ trong dĩ văng

Dẫu môi ấy hiện về

Trong từng đêm lạnh lùng

Rồi anh thấy t́nh em đó đang dạt trôi

Bến sông trăng ôi nỗi nhớ

Đă đi qua mong t́m đến

Biết khi nao được gặp lại em yêu hỡi

Dấu chân ấy tội t́nh

Anh muốn xóa thật nhiều

Để mong gặp em trong bóng đêm nhạt nḥa

 

Lăng quên ấy t́m về

Trong một đêm vô vọng

Để t́nh em trong mắt anh êm đềm.

©¿®


Bến Thượng Hải

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

 

 


Biển vẫn dạt dào

Làm sao quên tháng năm

Xưa đẹp biết bao

 

Và nơi đó bao người

Đời liệt oanh

Bước chân trên vinh nhục khắng trầm

 

Biển sống đời đời

Làm lên dông tố

Xua đi vặn đắm say

 

Ai mất ai c̣n

Ḍng thời gian

Vẫn trôi âm thầm người ơi

 

Yêu thương hờn nghen

Năm tháng đua chen

Oanh liệt đó suy tàn hay đó

 

Đôi ta gặp nhau

Tứ tuốt phong ba

T́nh ngàn đời

Mặc sóng gió theo thời gian

 

Biển vẫn tuyệt vời

Ḷng ta tha thiết yêu thương t́nh khó phai

Năm tháng dăi dầu

Ḿnh cùng nhau vẫn luôn tin vào ngày mai

 

Yêu anh hờn anh

Anh biết cho chăng

Ân t́nh đă tan thành mây khói

 

Em ơi hờn nghen

Xoá dấu yêu thương

T́nh c̣n ǵ ngoài những xót xa mà thôi

 

Biển vẫn một màu

Màu xanh thân ái sao chưa t́m đến nhau

Dông tố qua rồi

Ḿnh cùng nhau sánh vai xây mộng ngày mai

Dông tố qua rồi

Ḿnh cùng nhau sánh vai xây mộng ngày mai

Tiểu Tây Độc


Bên Trời Phiêu Lăng

Phạm Đ́nh Chương

Hoàng Ngọc Ẩn

 

Sáng tác năm 1981

 

Những con đường đẹp nắng thủ đô

Nhớ chiều xưa ḿnh đă hẹn ḥ

Những con đường giờ đây hoang vắng

Thương người t́nh lạc lỏng bơ vơ.

Nghe buồn đau những ngày hạ cuối

Đêm nằm đây đếm tuổi lưu đày

Tháng năm xưa ngút ngàn tiếc nuối

Trong tâm linh ngàn kiếp không phai.

Trắng ba đêm cho dài nhung nhớ

Ai ra đi xót kẻ cuối trời

Phía trên mây cũng đành duyên lỡ

Lục địa này câm nín muôn đời.

 

“Đôi chúng ta đôi bờ khóc hận

Mênh mông sầu như sóng biển sâu

Và đôi nơi xót xa thân phận

Ngh́n trùng xa nặng trĩu thương đau” (2)

 

Tiếc mà chi hỡi người t́nh lỡ

Thương mà chi ước mộng xa rồi

Nếu mai sau có lần gặp gỡ

Xin cho nhau một nét môi cười.

 

Tiễn nhau đi bên trời phiêu lăng

Ta lang thang cuối nẻo lưu đày

Xác tương lai tiếc về dĩ văng

Chút mộng ḷng cất cánh xa bay.

 

 

Tài liệu tham khảo: Băng nhạc Hoài Bắc 1: Đôi mắt Người Sơn Tây

Phạm Đ́nh Chương thực hiện tháng 5/1983

Trung tâm Thanh Lan phát hành tại Hoa Kỳ .

 

Hư Vô


Bến Tương Tư

Giao Tiên

 

 


Ai nỡ đem sầu tương tư

Mang gánh lên thuyền đời

Khi biển t́nh ch́m trong đắm say

Bao cách ngăn biết đâu đi về.

 

 

Bến không thuyền thuyền không lái t́nh cũng phai

Nỗi đau tương tư trùng dương có hay

Thuyền bỏ bến bến cũng ngẩn ngơ với đời

Duyên kiếp sao nhẫn tâm ơ hờ.

 

Giờ cát tăm tối như tóc rối biết nói rơ nên lời

Phải chăng bảo ḷng dầy sóng đêm Đông

Đành bỏ nhau người sang sông.

 

Ai nỡ đem sầu tương tư

Mà chất lên bến t́nh người

Đau đớn này lặng lẽ khó nguôi

Duyên cớ sao nói không nên lời.

 

Bến không thuyền thuyền không lái t́nh chẳng phai

Trái tim đơn côi này không đổi thay

Thuyền bỏ bến bến cũng ngẫn ngơ đắm say

Muôn kiếp bến tương tư mong chờ...!!!

 

 

tvmt


Bến Vắng

Phan Huỳnh Điểu

 

 


Trời gió mưa anh đă ra đi thật rồi

T́nh thiết tha giây phút tan như bèo mây

Con tim dại khờ tiếc nhớ dĩ văng

Đôi chân lạc loài bước đến bến vắng

Cuộc đời bao la qua bao ngày tháng mưa bên đời vắng xót xa đời em.

 

**Bến xưa giờ lạnh lùng t́nh yêu kia như cơn gió qua.  Vắng xa một cuộc t́nh, bàn chân em cô đơn dưới mưa.  T́m về đâu trong em yêu thương một thời, chỉ c̣n trong mơ cô đơn lá rơi.  Một lần lời yêu em buông lơi giờ tan thành niềm đau măi măi.

 

**Bến xưa c̣n đợi chờ bàn chân anh nay không ghé qua.  Vắng anh đời lạnh lùng niềm đau em không ai sớt chia.  T́m về đâu trong em yêu thương một thời, chỉ c̣n trong mơ cô đơn lá rơi.  Một lần lời yêu em buông lơi giờ tan thành niềm đau măi măi...  hơ....

Ngọc Dung


Bến Xuân (Đàn Chim Việt)

Văn Cao & Phạm Duy

 

 


Chiều nay run rẩy tha đôi cánh

Một bóng sơn ca đến lạc loài

VĂN CAO

 

I.

Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước

Em đến tôi một lần

Bao lũ chim rừng hợp đàn trên khắp bến xuân

từng đôi rung cánh trắng ríu rít ca u ú ù u ú

Cành đào hoen nắng chan hoà!

Chim ca thương mến,

Chim ngân xa u ú ù u ú

Hồn mùa ngây ngất trầm vương,

d́u nhau theo dốc mới nơi ven đồi

C̣n thấy chim ghen lời âu yếm

Tới đây chân bước cùng ngập ngừng

Mắt em như dáng thuyền soi nước

Tà áo em rung theo gió nhẹ thẹn thùng ngoài bến xuân.

 

Điệp khúc:

Sương mênh mông che lấp kín non xanh

Ôi cánh buồm nâu c̣n trên lớp sóng xuân

Ai tha hương nghe ríu rít oanh ca

Cánh nhạn vào mây thiết tha lưu luyến t́nh vừa qua

 

II.

Nhà tôi sao vẫn c̣n ngơ ngác

Em vắng tôi một chiều

Bến nước tiêu điều c̣n hằn in nét đáng yêu

Từng đôi chim trong nắng khẽ ru u ú ù u ú

Lệ mùa rơi lá chan hoà!

Chim reo thương nhớ,

Chim ngân xa u ú ù u ú

Hồn mùa ngây ngất về đẩu

Người đi theo mưa gió xa muôn trùng

Lần bước phiêu du về bến cũ

Tới đây mây núi đồi chập chùng

Liễu dương tơ tóc vàng trong nắng

Gột áo phong sương du khách c̣n ngại ngùng nh́n bến xuân

 

(trở về Điệp Khúc)

 

 

Tài liệu tham khảo: Nhạc Tiền chiến - Kẻ sĩ xuất bản - Sài g̣n 1970

* Bản gốc: Đàn Chim Việt & tiếp theo

NSW - Lâm Viên - BN - TvmT


Bến Xuân Xanh

Dương Thiệu Tước

 

 


Ngày xuân êm ấm,

Nắng xuân tưng bừng,

Hoa tô màu thắm,

Bướm bay quyến luyến.. hoa dịu dàng

 

Bầy chim ríu rít vui ca trên cành,

Thấy xuân vừa tới hót vang chào mừng xuân khắp nơi

 

Gió dâng trầm hương tinh hoa theo gió bốn phương

Say sưa trong bầu trời

Xuân tưng bừng tràn lan bao sáng tươi

 

Hồ xuân duyên dáng, sóng xuân nhẹ nhàng,

Lướt trên làn nước gió đưa thuyền trôi về bến xuân xanh

 

Mái chèo nhịp nhàng buông theo ḍng nước

Sóng lan mơ màng

Đâu thoáng nghe tiếng ca ngân t́nh tứ

Lướt ru thuyền mơ,

Tiếng đàn trầm ḥa khúc nhạc đầm ấm

Thiết tha mê hồn

 

Đây khách du xuân ḷng bâng khuâng say nhạc xuân nồng nàn

nghiêng nghiêng lượn sóng vờn vờn

hồn anh ch́m theo thuyền mơ,

êm êm lướt trên sông xuân,

ngày đây bến xuân đầy t́nh thơ,

chơi vơi mây nước mênh màng

nguồn thơ xuân triền miên lai láng lâng lâng nhạt nắng vườn rồi

T́nh ngày xuân đầy hương.

 

Đây trên bến xuân thướt tha, bóng xuân về yêu kiều bên nàng hoa

tô màu thành sắc tươi ḱa gió mây gieo niềm âu yếm.

đây trên bến xuân ước mơ,

bóng xuân về yêu kiều những nàng thơ

 chờ ngày xanh chứa chan

đầy ánh dương huy hoàng.

Lâm Viên


Bèo Dạt Mây Trôi

(Dân Ca)

Dân ca quan họ Bắc Ninh

 

Bèo dạt mây trôi, chốn xa xôi,

Anh ơi, em vẫn đợi... í i ́... bèo dạt

Mây í i ́... trôi,

chim sa, tang tính t́nh... í i ́..., cao vời

Ngậm một tin trông, hai tin đợi, ba bốn tin chờ

 sao chẳng thấy anh...

 

Một mảnh trăng treo, suốt năm canh,

Anh ơi, trăng đă ngă... a á à... ngang đầu

Thương nhớ... ờ ơ... ai, sao rơi... đêm sắp tàn... í i ́...

trăng tà,

Người ra đi có nhớ, (hay người xa có nhớ)

là nhớ ai ngồi trông cánh chim trời,

sao chẳng thấy anh...

 

Ṃn mỏi thâu đêm, suốt năm canh

Anh ơi, em vẫn đợi... í i ́... mỏi ṃn

Thương nhớ... ờ ơ... ai

Sao rơi, trăng sắp tàn .. í i ́... trăng tà

Cành tre đu trước ngơ

Là gió la đà em vẫn mong chờ, sao chẳng thấy anh...

 

Thương nhớ.. ờ ơ... ai

Sao rơi, trăng sắp tàn .. í i ́... trăng tà

Cành tre đu trước ngơ

Là gió la đà em vẫn mong chờ, sao chẳng thấy anh...

Chilli


Bí Ẩn Nhà Hát

Tam Ca 3A

 

 

 


Có những lúc gió như ngả nghiêng cuối trời

Có những lúc nắng luôn chói chang lung linh

Hàng cây nép bên hiên nhà, dường như cũng bâng khuâng buồn

Chiều nay vắng anh ḷng em ngẩn ngơ héo hon chờ anh

 

Có những lúc khát khao ngóng trông mắt buồn

Có những lúc đắm say ái ân yêu đương

Và t́nh yêu cho đêm dài, v́ ai nhớ mong thật nhiều

Lắt lay tâm hồn khi con tim lạc lối lẻ loi ngồi chờ mong

 

Nơi con phố xưa dáng hao gầy mỏi ṃn

Mưa nhẹ rơi ngồi tiếc nuối cuộc t́nh như lá mùa thu

Khi ta mất nhau nắng phai tàn úa vàng

Ta c̣n chi ngoài nỗi đau lặng câm riêng ḿnh ta mang

Ngọc Dung


Bi Ca (Élégie)

Massenet

Phạm Duy

 

O doux printemps d'autrefois

Vertes saisons, vous avez fui pour toujours.

Je ne vois plus le ciel bleu

Je n'entends plus le chant joyeux des oiseaux.

En emportant mon bonheur

O bien aimée, tu t'en es allée

Et c'est en vain que revient le printemps.

Oui, sans retour avec toi

Le gai soleil, les jours riants sont partis.

Comme en mon coeur, tout est sombre et glacé

Tout est flétri pour toujours.

. . . . . . . .

 

Về đâu ơi hỡi bóng dáng ngày Xuân

Có đôi t́nh nhân,

Tóc xanh, và yêu mới một lần.

Đâu ơi hỡi những lúc trời thanh

Có em và anh

Lắng nghe loài chim hát t́nh trinh.

Đâu những tiếng nói lời ân ái

Người yêu dấu ơi ! Xa vắng thôi !

Khi lứa đôi đă tan vỡ rồi

Xuân sáng ngời chẳng tái hồi.

Ôi hỡi ánh nắng ấm trời mai

Tiếng em cười vui

Đă như ch́m sâu tít mù khơi !

U tối ḷng tôi, giá lạnh ơi !

Trái tim này

Theo với chuỗi ngày

Tàn rụng, rơi bay...

 

láxanh


Biển

Mai Đức Vinh

Thơ: Phạm Hồng Ân

 

 

Biển rất gần và cũng rất xa

Gần như đời mẹ tuổi bôn ba

Xa như mơ ước em vừa chớm

Vời vợi mà sao vẫn đậm đà

 

Biển dịu hiền và dễ giận hờn

Dịu hiền như thuở mẹ tha hương

Giận hờn như lúc anh biền biệt

Đau đáu chờ nhau nước mắt tuôn

 

Biển là mẹ - biển cũng là em

Cuồn cuộn bao đời dấu tích riêng

Thân ái choàng vai ôm lục địa

Như ôm ḥn máu trái tim thiêng

Hoài Thương


Biển

Phan Kiên

Xuân Diệu

 

Em không xứng là biển xanh

Nhưng em muốn anh là bờ cát trắng

Bờ cát dài phẳng lặng

Soi ánh nắng pha lê

Bờ đẹp để cát vàng

Thoai thoải hàng thông đứng

Như lặng lẽ mơ màng

Suốt ngàn năm bên sóng,

 

Em xin làm sóng biếc

Hôn măi cát vàng anh

Hôn thật khẽ, thật êm

Hôn êm đềm mài măi,

Đă hôn rồi, hôn lại

Cho đến măi muôn đời

Đến tan că đất trời

Em mới thôi dào dạt

 

Cũng có khi ào ạt

Như nghiền nát bờ anh

La lúc triều yêu mến

Ngập bến của ngày đêm........

 

vk


Biển Buồn

Nhật Ngân

 

 


Biển khơi chiều nao ḿnh chung bước,

Lạnh căm như từ ngàn sóng xô,

Ta ngỡ sẽ như không rời xa...

 

Giờ đây t́nh như là mây khói,

ngày vui ngày qua t́m thấy đâu,

Ta cũng như cánh chim lạc nhau...

 

T́nh c̣n đó, đôi môi đam mê c̣n ấm nhưng nay xa nhau rồi,

Dẫu tiếc nuối cũng đă xa quá xa ...

 

T́nh c̣n đó, sao ta chia tay vội vă đêm vui nay không c̣n,

Nghe trong tim dâng lên bao xót xa...

 

Ngày vui thoáng gió cuốn, c̣n chăng là những dư âm ngày xưa, về trên biển vắng sóng vỗ..

 

Thôi xin buông tay nhau, tiếc nuối cũng thế mà thôi.....

Thiên Kim tŕnh bày

<font color=maroon>Hạt Mưa</font>


Biển Buồn

Phan Khanh

 

 


Em cứ nói đều không thật, dẫu sao ḿnh cũng xa nhau

Em cứ quên lời ước hẹn, dẫu sao t́nh cũng chưa quen

Dẫu sao t́nh cũng chưa quen, nên t́nh chờ t́nh không đến

Cớ sao t́nh vẫn chưa quen, mà nghe nỗi đau đong đầy

 

Em ơi, biển chiều nay, gió ru hàng dương gầy

Ta mơ em về đây, để đời thêm ngất ngây

Không em trong ṿng tay, xót xa bờ cát dài

Hương đêm đâu nhẹ bay, biển buồn em có hay

 

Đêm hăy cứ dài vô tận, để chăng c̣n đó bơ vơ

Em cứ quên ngày tháng mộng, để ta một nỗi mênh mông

Gió ơi t́nh đă như không, nên t́nh chờ t́nh không đến

Biển ơi t́nh đă như không, mà nghe xót xa trong ḷng

Vân Trường

Hoa Biển


Biển Cạn

Nguyễn Kim Tuấn

 

 


Có người từ lâu nhớ thương biển

Ngày xưa biển xanh không như bây giờ biển là hoang vắng

Lời tôi nhỏ bé tiếng gió thét cao biển tràn nỗi đau

T́nh em quá lớn sóng cũng vỡ tan đời tôi đánh mất

Giấc mơ không c̣n biển xưa đă cạn

Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn ḷng với tôi

Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan

Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn.

 

Có người hẹn tôi tới phương trời

Biển xưa lắng nghe trắng xóa nỗi niềm biển không lên tiếng

Đời tôi nhỏ bé trước những khát khao ch́m trong nỗi đau

T́nh em quá lớn với những đam mê làm nên oan trái

Sóng reo năo nề hải âu không về

Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lần với tôi

Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan

Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển can.

tvmt


Biển Chiều

Ngoại Quốc

LV: Nhật Ngân

 

Biển chiều nằm nghe sóng vỗ

Lạc loài ḿnh em chiếc bóng

Gọi thầm người trong nỗi nhớ

Cuộc t́nh đi đâu đă mất

Để ḷng đây bao tiếc nuối

Giọt sầu c̣n vương vấn măi

C̣n lại ǵ khi ánh mắt

Nét môi yêu thương xa xăm cuối trời

 

Nhớ hôm nào quen biết mưa chiều không dứt

Con đường chân ướt ta đă bên nhau đường về chung lối

Nhớ khi t́nh yêu đến môi hồng tha thiết

Trao người say đắm với bao đam mê mộng mơ êm đềm

Nếu xưa t́nh không đến bây giờ mưa xuống

Đâu làm cho ai hiu hắt thương nhớ ai nơi phương trời

Người yêu hỡi nơi xa xăm có hay chăng t́nh em

 

Biển chiều về nghiêng bóng nắng

Hồn lạc loài nghe trống vắng

Cuộc t́nh đi đâu đă lỡ

Cướp đi trên môi lời ca tiếng cười.

Lưu Bích

Hoài Thương


Biển Chiều

Trần Huân

 

 


Surf Rock (tempo=125)

[4/4 - G]

 

Biển chiều gió cuốn

Từng con sóng hôn lên băi cát vàng

Biển chiều mênh mang

Hoàng hôn lăng du theo t́nh cũ

 

Thả hồn trôi đi bao ưu phiền

Nhưng cớ sao bao kỷ niệm hằn sâu

Mang nỗi cô đơn trong ḷng anh

Thêm biết bao những chuyện lầm than

 

 

Biển dâng băo tố

Là nơi ấy anh luôn nhớ em nhiều

Ḷng vương vấn trong anh biết bao điều

V́ anh đă thương đôi mắt yêu kiều

 

Biển dâng bao nỗi nhớ

Từng con sóng xô nghiêng măi bến bờ

Là giây phút trong anh vẫn mong chờ

V́ anh đă yêu em đến dại khờ

 

 

Tham khảo: 116 t́nh khúc "Lời Ru T́nh", nxb Đà Nẵng, 1/2002

Trần Dương


Biển Chờ

Bảo Chấn

 

 


Tôi vẫn chờ

Nghe biển trôi âm thầm

Nghe biển hát yên lành

Bài hát ru êm

Tôi vẫn chờ, bàn chân em ghé về

Một ngày xanh nắng hè, em sẽ về

Tôi vẫn chờ em măi

đếm sao khuya t́m mắt ai

Lá thu rơi tiếng thở dài

Sao muà thu tàn phai

đông đă về

C̣n ḿnh tôi với biển rộng

T́nh mênh mông gió đông về

đến bao giờ

Hoài Cảm


Biển Dâu

Anh Bằng

 

 


Thôi rồi anh đă xa em

   T́m đâu lại thuở êm đềm

   Chỉ c̣n lại nhớ nhung thêm

   Và chỉ c̣n nghe đắng cay thêm

   Thôi rồi anh đă quên em

   T́nh yêu đổi trắng thay đen

   Mộng mơ giờ biết đâu t́m

   Cho nên đành đau đớn riêng em

  

   Đâu ngày xưa ở bên nhau

   T́nh yêu rồi cũng phai màu

   Lời thề trôi với trăng sao

   Rồi c̣n ǵ ta nói cho nhau

   Thôi ṿng tay nhỏ mai sau

   T́m đâu t́nh đă bay cao

   T́m đâu được phút ban đầu

   Nên em đành một ḿnh thương đau

  

   ĐK:

   Anh ơi duyên t́nh ḿnh vậy sao

   Từ ly không một câu nào

   Bàng hoàng như giấc chiêm bao

   Gặp nhau mà không nói một câu

   Quay mặt thay tiếng chào

   Lời tha thiết c̣n đâu

  

   Em về ôm phận thương đau

   T́nh vui được buổi ban đầu

   T́nh buồn không biết bao lâu

   Lệ nhạt nḥa qua những đêm thâu

   Cho dù dâu biển chia phôi

   Chiều nao nh́n áng mây trôi

   Người ơi c̣n nhớ nhung lời:

   "Tôi yêu người c̣n hơn yêu tôi"

Tâm Đoan trong CD "Mùa Thu Có Nhớ"


Biển Đêm (chưa Có)

Lê Vinh

 

 



Biển Đời

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

Chu Minh Kư

 

Đường nào nhiều chông gai

Ḷng ta vẫn không e ngại

Biển dài rộng mênh mông

T́nh ta vẫn sang được bến

Gió cát và băo tố

Cứ xô nghiêng đời ta

Trôi dài không ngừng theo năm tháng

 

Cuộc đời nhiều lênh đênh, đời ta lắm phen phong trần

Bao nhiêu danh lợi kia làm ta sẽ xa người măi

Yêu thương ṿng tay cùng nhau nắm lấy hỡi người

Hăy đến nơi bao lời ca trái tim

Bầu trời c̣n nhiều u ám

Khi ḷng người c̣n gian dối

Cuộc đời c̣n nhiều đêm tối

Sao người tràn đầy ḷng tâm

Bao nhiêu ham muốn kia

Che ngang đôi mắt

Con tim quay gót bỏ lại yêu thương

 

Biển đời c̣n lắm con sóng âm thầm lại loại đêm vắng

Ḷng người c̣n nhiều đen trắng ai tự nh́n vào chính ḿnh

Tim ta tuy bé mà thôi nguyện làm ngọn nến

Lung linh sáng chiếu biển đời...

ĐừngTắmChiềuNay


Biển Đời

Huy Sơn

 

 


Detroit pop[4/4 - Em]

 

Sóng biển đời vô tâm cuồng giăng băo ḷng

Đẩy đưa t́nh long đong t́nh tan giữa ḍng

Cửa tâm hồn giờ đây đă khép đường xưa hoang vu

Ḷng xót xa nhặt dấu dĩ văng...

 

Anh vô t́nh đưa em lạc không lối về

Để một ngày mong manh tàn theo dấu buồn

Bước chân về vườn xưa đă khép mùa thu trên cao

Chợt xót xa con tim dại khờ

 

Người t́nh hỡi hăy cố quên đi t́nh xưa dông băo

Nụ cười đó héo hắt trên môi nặng mang nỗi đau

Cuộc t́nh đó có chút yêu thương ta về nương náu

V́ sao đời ta mất nhau ?

 

Rồi biển lớn sẽ xóa cho em t́nh xưa dông băo

C̣n bờ cát dấu vết yêu thương ngày ta có nhau

T́m hạnh phúc thấy quá mong manh bên đời dông băo

Xin sớt chia cho nhau niềm đauMTV giới thiệu

Hoài Thương


Biển Đời Trái Ngang (chưa có)

Nguyễn Đăng Tuấn

Thơ: Ngô Thy Vân

 

 

chưa có lời, ai biết vui ḷng chép giùm

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đoàn Thanh Tuyền tŕnh bày

(chưa có)


Biển Hát Chiều Nay

Hồng Đăng

 

 


Chân trời rất xanh gọi nắng xôn xao

Con thuyền rất vui, và gió hát ngọt ngào

Môi cười rất xinh lung linh màu áo

Mây trắng gợn lên những cánh chim hải âu

 

Có ǵ sáng nay mà nắng xôn xao ?

Chân trời vẫn xanh màu nắng rất ngọt ngào

Theo luồng cá bay đan trên biển lớn

Câu hát gợi lên bao khát khao đại dương

 

Ơi biến Việt Nam, ơi sông Việt Nam!

Qua bao nhiêu thăng trầm mà chiều nay vẫn dịu dàng

Vùi sâu dưới đáy những ǵ yêu thương

Biển lại hát t́nh ca biển kể chuyện quê hương

 

Mỗi một t́nh yêu, mỗi một cuộc đời

Qua bao nhiêu thăng trầm lửa thử vàng mới nên người

Biển xanh vẫn nhắc những lời yêu thương

Biển lại hát t́nh ca biển kể chuyện quê hương

 

HSHB


Biển Hay Người T́nh Tôi

Phạm Đăng Khương

 

 


Biển hay người t́nh tôi

Khi vui biển vỗ về âu yếm

Biển gọi bờ

Như em nhớ anh một lần

Cho con sóng xa về gần

Để thành câu hát trong tôi

Biển hay người t́nh tôi

Đôi khi giận hờn làm giông băo

Ngày biển động

Tim ta nhói lên từng hồi

Mang theo nỗi đau thật rồi

Một đời ta nhớ măi

Biển ơi

Biển hay người t́nh tôi

Mênh mông bao la nơi cuối trời

Tàu anh đi măi bao ngày đêm

Mà ḷng vẫn nhớ bến bờ em

Biển hay người t́nh tôi

Thênh thang đôi tay ôm tiếng cười

Làm nên con sóng trên biển xanh

Một đời ru măi con tàu anh

Xin cho trời yên biển lặng

Xin cho một đời yêu biển hoài biển ơi

EG


Biển Khát

Trương Ngọc Ninh

 

 


Biển lỗi lầm! Để cho con sóng chứa đầy băo dông

Em lỗi lầm! Để con tim anh mang bao đớn đau

Em tiễn anh đi ngày nào

dù biển có sóng, sóng cuốn vào nhau

Em đón anh về lạc nhau con sóng t́m về nơi đâu ...

 

Biển khát, biển khát bờ

Em khát anh như nắng khát chờ mưa

T́nh yêu, đầy băo dông

giây phút mong manh em bội ước t́nh anh

Biển khát, biển khát bờ

Em vẫn yêu anh, con sóng vẫn đợi chờ

 

T́nh yêu ấy là cơn băo giông sóng xô bạc đầu

T́nh của anh vượt qua đớn đau trái tim hiền ḥa

chẳng thể xa cách sóng về bến bờ

 

C̣n t́nh yêu ấy lỗi lầm sẽ qua

C̣n t́nh yêu ấy lỗi lầm sẽ qua ...

 

NSW & Hoài Thương


Biển Mặn

Trần Thiện Thanh

 

 


Cao ngất Trường Sơn, ôm ấp t́nh thương nước ra sông nguồn

T́m về biển Đông, t́nh yêu thành sóng Thái B́nh Dương

Rồi từng đêm sương, sóng vỗ về ru giấc quê hương

Nhưng quê hương chưa ngủ, khi bom đạn tơi bời c̣n nhục nhằn dưới ruộng trên nương.

 

Tôi thức từng đêm thơ ấu, mà nghe muối pha trong ḷng

Mẹ là mẹ Trùng Dương, gào than từ băi trước ghềnh sau

Tuổi trời qua mau, gió biển mặn nuôi lớn khôn tôi

Nên năm hăm mốt tuổi, tôi đi vào quân đội mà ḷng th́ chưa hề yêu ai.

 

ĐK:

Người yêu tôi, tôi mới quen mà thôi

Lúc dừng quân trên vùng vừa tiếp thu

Vùng hoang vu bóng dừa bờ cát dài

Gió lên từng chiều vàng nàng xơa tóc trên biển xanh

Người yêu tôi hay khóc trong chiều mưa

Lúc màu xanh biển mặn đục sắc mây

Bảo yêu anh em muốn chuyện đôi ḿnh

Như màu xanh biển t́nh trong ngày trời xinh rất xinh.

 

Tôi đến lại đi, xa vắng đời tôi chiến chinh lâu dài

Miệt mài đời trai, vượt truông dài che khuất biển xanh

Đẹp tựa trong tranh, gót bùn lầy cho lúa thêm xanh

Trong bao lần quân hành, tôi qua vùng khô cặn

Mồ hôi thành biển mặn trên môi.

 

Tài Liệu tham khảo: The Best of Nhật Trường - 15 T́nh Khúc Trần Thiện Thanh. Nhật Trường Production

 


Biển Mơ (La Plage Aux Romantiques)

Danel, Pascal

 

 


Đêm trăng mộng mơ, sầu dâng biển vắng

Anh thấy em đang ngồi khóc

Tâm hồn em ch́m trong bóng tối theo gió đưa về phương nao

 

Cát trắng, ôi sóng biếc, ôi sao thơ mộng

Hăy đến đă có anh trót yêu

Cát trắng, với sóng biếc đêm trăng trắng

Ru măi t́nh ta ngàn năm vẫn nhớ

 

Câu t́nh duyên rồi đây nhớ măi

Trăng vẫn sầu đi viễn xứ

Em về đâu tận nơi xóm vắng

Đâu tiếng ca sao buồn bă

 

Cát trắng, với sóng biếc, ôi sao thơ mộng

Hăy đến ...Đă có anh trót yêu

Cát trắng, với sóng biếc đêm trăng trắng

Ru măi t́nh ta ngàn năm vẫn nhớ

 

Hmmmm...mmm

 ********

 

La Plage aux Romantiques

 

Il y avait sur une plage

Une fille qui pleurait

Je voyais sur son visage

De grosses larmes qui coulaient

Laissons la plage aux romantiques

Ce soir j'ai envie de t'aimer

Laissons la plage aux romantiques

Je veux t'aimer à mon idée

 

Cette plage au clair de lune

Etait triste à pleurer

Elle était si loin la dune

Comme le temps a passé

Laissons la plage aux romantiques

Ce soir j'ai envie de t'aimer

Laissons la plage aux romantiques

Je veux t'aimer à mon idée

 

Et mes mains sur son visage

L'ont soudain consoler

Il restait la belle image

D'une fille qui riait

Laissons la plage aux romantiques

Ce soir j'ai envie de t'aimer

Laissons la plage aux romantiques

Allez viens, veux-tu m'épouser?

Viens, viens, viens, viens, viens, viens...

____

Băi Cát Thơ Mộng

(Lê Toàn chuyển ngữ)

 

Xưa thật xưa, trên băi cát mơ

Cô gái buồn, trong lẻ loi

Tôi chợt thấy gịng lệ tuông rơi

trên má nàng, trông tội quá

 

Em yêu, băi cát ôi sao thơ mộng

Đêm nay, anh mong yêu em nhiều

Em yêu, gió mát trên ḍng biển mơ

Muốn cùng bên em, ch́m trong ái t́nh

 

Làn cát mơ ấy

Nằm phơi dưới ánh trăng

trông rất buồn, như muốn khóc

ngọn đồi cao, từ nay đă cách xa

như thời gian, mau thoáng qua

 

Em yêu, băi cát ôi sao thơ mộng

Đêm nay, anh mong yêu em nhiều

Em yêu, gió mát trên ḍng biển mơ

Muốn cùng bên em, ch́m trong t́nh yêu

 

Tôi nhẹ đưa, bàn tay vuốt má em

Như thầm trao câu mến thương

C̣n nơi đây, h́nh dung rất đáng yêu

Cô gái xưa trong niềm vui

 

Em yêu, băi cát ôi sao thơ mộng

Đêm nay, anh mong yêu em nhiều

Em yêu, gió mát trên ḍng biển mơ

Em này em, theo anh về em nhé

 

 

tvmt


Biển Mộng

Quốc Dũng

 

 


Cùng mây gió trôi giạt muôn nẻo đời

Xa mặt trời xa loài người

Từng đêm ngắm trăng ngàn sao lạc loài

Trên một trời mây rũ

T́nh yêu đó thôi c̣n mang về gieo nụ cười

Trong biển mộng xa vời

 

T́nh sầu c̣n giăng muôn nơi

Biết trông chờ ai xa xôi

Một lời yêu thương trên môi

Đời chỉ c̣n một ngơ tối chắn lối

Sống cho niềm vui xa xôi

Đến trong ngày cuối

 

Gịng đời vẫn chưa ngừng trôi một chiều

Nên sầu mộng vẫn c̣n nhiều

Để khi ước mơ chợt tan tành rồi

Góp nhặt từng mây khói

T́nh yêu đó thôi c̣n mong chờ ǵ

Thương c̣n đợi. Yêu c̣n dài!

T́nh yêu đó mang về gieo nụ cười

Trong biển mộng xa vời ...

©¿®


Biển Mù Sương

Trần Thiện Thanh

 

 


Nếu anh không về nữa

th́ em xin chiếc khăn sô ...

để long lanh đôi mắt nai tơ ...

Và suối tóc em dài đến mơ hồ

 

Nếu anh không về nữa

lỡ anh không về nữa,

hàng cây đêm sẽ biết gục đầu

và sao khuya khép mắt sầu

 

Em ơi ân t́nh cũ: chuyện chim bao đêm nằm ngủ

chuyện trên biển mù sướng

anh gọi em trong tiếng sóng,

anh gọi em trong lạc lơng,

mà không thấy em một lần

 

Rồi biển thành ngọn triều lên,

đưa anh sâu ... mang em đi

Nhưng anh, anh sẽ về thăm cuộc đời mộng mị,

dù bằng bước chân êm trong đêm huyền hoặc

Nhưng anh, anh sẽ về dù trong nỗi kinh hoàng tái tê

Lời yêu em chưa cạn nguồn đê mê!

 

Nếu anh không về canh khuya

loài chim đêm xao xác bay ngang.

Anh em đó, anh về với muôn trùng

 

Nếu anh không về nữa

lỡ anh không về nữa,

hằng đêm anh nghe tiếng nguyện cầu

Và anh bao dung tha thứ tội trần.

 

Ôi nhân gian tội lỗi ...

Biển khơi kia giăng mù lối

Mù lên cuộc t́nh thơ

Nhưng t́nh khô như lá chệt

 

Lỗi tại anh, hay tại em ?

Làm sao xóa cơn hèn

Tuổi trẻ nay c̣n ǵ đâu

anh cho anh, anh cho em

 

 

tvmt


Biển Ngày Mưa

Dương Thụ

 

 


Biển xa vắng ch́m trong gió mưa

Từng con sóng từng con sóng vỗ bờ

Về t́m trên cát t́nh không dấu mờ

Bờ cát ướt làm sao có đá tạc vọng phu

 

Mưa giăng trên biển

Mắt ướt hoen mờ biển ướt mưa

Sao anh không hẹn vẫn ước hẹn chuyện cũ xưa

Sao anh không trở lại

Sóng vỗ buồn tủi biển thiếu anh

Gió dẫu không lời vẫn nhớ thương hoài ngày đâm thổi măi

 

Biển xa khuất ch́m trong gió mưa

Biển vẫn hát từng con sóng vỗ bờ

Bài t́nh ca ấy giọng mưa mát lạnh

Ngồi trên cát làm sao như đá tạc vọng phu

 

Mưa giăng trên biển

Mắt ướt hoen mờ biển ướt mưa

Sao anh không hẹn vẫn ước hẹn chuyện cũ xưa

Sao anh không trở lại

Sóng vỗ buồn tủi biển thiếu anh

Gió dẫu không lời vẫn nhớ thương hoài ngày đâm thổi măi

 

Biển xa khuất ch́m trong gió mưa

Biển vẫn hát từng con sóng vỗ bờ.

giaidieu.net


Biển Ngh́n Thu Ở Lại

Trịnh Công Sơn

 

 


Biển đánh bờ,

Xôn xao bờ đánh biển

Đừng đánh nhau ... Ơi biển sẽ tàn phai

Đừng gạch tên v́ yêu đừng xé nát

Biển là em ngọt đắng trùng khơi

Biển ngh́n thu ở lại, ngh́n thu ngậm ngùi

 

Biển đánh bờ,

Xôn xao bờ đánh biển

Đừng đánh nhau ... Ơi biển sẽ tàn phai

Đừng gạch tên v́ yêu đừng xé nát

Biển là em ngọt đắng trùng khơi

 

 

 

tvmt


Biển Nhớ

Trịnh Công Sơn

 

 


Ngày mai em đi

biển nhớ tên em gọi về

gọi hồn liễu rũ lê thê

gọi bờ cát trắng đêm khuya

 

Ngày mai em đi

đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ

sỏi đá trông em từng giờ

nghe buồn nhịp chân bơ vơ

 

Ngày mai em đi

biển nhớ em quay về nguồn

gọi trùng dương gió ngập hồn

bàn tay chắn gió mưa sang

 

Ngày mai em đi

thành phố mắt đêm đèn mờ

hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn

nghe ngoài biển động buồn hơn

 

Hôm nào em về

bàn tay buông lối ngỏ

đàn lên cung phím chờ

sầu lên đây hoang vu

 

Ngày mai em đi

biển nhớ tên em gọi về

triều sương ướt đẫm cơn mê

trời cao níu bước sơn khê

 

Ngày mai em đi

cồn đá rêu phong rủ buồn

đèn phố nghe mưa tủi hờn

nghe ngoài trời giăng mây tuôn

 

Ngày mai em đi

biển có bâng khuâng gọi thầm

ngày mưa tháng nắng c̣n buồn

bàn tay nghe ngóng tin sang

 

Ngày mai em đi

thành phố mắt đêm đèn vàng

nửa bóng xuân qua ngập ngừng

nghe trời gió lộng mà thương .


Biển Nỗi Nhớ Và Em

Phú Quang

Hữu Thỉnh

 

Em xa anh, trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ

Biển vẫn thấy ḿnh dài rông thế

Xa cánh buồm, một chút đă cô đơn

Gió âm thầm không nói

Mà sao núi phải ṃn

Anh đâu phải là chiều

Mà nhuộm em đến tím

Sóng có nghĩa ǵ đâu

Nếu chiều nay anh chẳng đến

Dù sóng đă làm em nghiêng ngă v́ anh.

Passer-By


Biển Ru

Từ Huy

 

 

 


Biển xanh xanh, t́nh anh như biển cả.

Biển cho anh t́nh yêu em ngày hạ.

Biển như ru, ru măi câu t́nh ca,

và biển cho anh thương nhớ bao ngày qua.

Em đă nói với ta trong ánh mắt thiết tha những lời ru của biển.

Ta trút hết mê say trong nỗi nhớ thương ai cũng như biển ru từng ngày.

Cũng như biển ru từng ngày.

V́ quê hương, tàu anh ra biển rộng.

Dù xa em t́nh anh vẫn mặn nồng.

Người yêu ơi, anh măi nhớ ngày nào ḿnh ngồi bên nhau nghe sóng vỗ dạt dào.

 

Ngọc Dung


Biển Ru

Huỳnh Ngọc Đông

 

 


Ngày mà đại dương không sóng, trái đất sẽ không xoay tṛn

ngày mà hai ta xa nhau, lời yêu xưa sẽ thành đớn đau

Ngày mà con tim ray rứt, tiếng nói sẽ không nghẹn lời

ngày mà ḷng nghe chơi vơi, t́nh yêu kia sẽ tan thành khói

 

Sáng nay biển ru, biển ru lời nồng nàn

Đă cho t́nh em mùi thơm và hương hoa

Sáng may biển ru biển ru lời muộn màn

Chở che ǵ nhau t́nh đă là hư haọ

 

Để rồi biển thét gào thét gào thét gào

Giận hờn biển nói lời cuối cùng cuối cùng trong đời

Để măi ḿnh không c̣n trong cuộc, biển không c̣n nói

Rồi chỉ là xa vời, xa vời, xa vời

Giận hờn ǵ cũng đă hết rồi những lời ru

và mai này trên đường trở về c̣n nhớ hay quên 

 

tvmt


Biển Sáng

Trịnh Công Sơn & Phạm Trọng Cầu

 

 


Sóng ru ngàn đời

lời hát của biển khơi

Tàu ra đi, và buông lưới tung ngang trời

 

Có những chàng trai

V́ quá yêu biển khơi

Ḷng thênh thang, tựa như những áng mây trôi

 

Ra đi suốt bốn mùa

Niềm vui theo cá trên thuyền về

V́ t́nh yêu ... sống một đời trong nắng mưa

Khi giông băo bất ngờ

Mẹ âu lo ...

ḷng khát khao một sớm mai đầy nắng

Biển sáng ...

 

Cánh chim hải âu

nhẹ vút lên trời cao

Ḷng xôn xao ... v́ trời xanh như mầu áo

 

Sóng xô trời chiều

Để nhớ tóc người yêu

Biển lặng yên ... là một tiếng hát cho nhau

 

baobatdong


Biển Sâu

Lê Quang

 

 


Tôi t́m tôi dưới đáy biển sâu nơi trái tim mù ḷa chai đá

Đi về đâu những trái tim mồ côi khi giá băng phủ đầy tâm trí

Tôi t́m tôi cuối trời nơi biển sâu có ai

Tôi t́m tôi giữa đám rong rêu

 

Đ.Khúc

 

Một ngày nào đó biển sẽ khô cạn,

đôi chân lang thang t́m tôi t́m tôi

Một ngày nào đó những vết chân trần

cô đơn nơi đâu t́m ai t́m ai

Mặt trời rồi xóa những đám mây mờ

cho bao yêu thương về đây về đây

Ngập tràn hạnh phúc những trái tim buồn

đôi chân thênh thang trời mây trời mây

 

tvmt


Biển Sầu

Lam Phương

 

 

 


Đời tôi sao măi là... biển vắng trong hoàng hôn

Hàng cây khô đừng yên ấu sầu chờ mưa đến

Khi... trời chưa nắng... gió lạnh về đầu non...

Khách ơi... dừng bước thăm vài hôm

 

Người đi vết chân vết chân c̣n

Ai biết chăng biển đau

Từ khi không có nhau, trăng tàn quên đưa lối

Như... một cơn xoáy... cuống cuồn rồi tàn mau

Vấn vương chi biển sầu...

 

Có thương người cũng đă qua cầu

C̣n chăng nước mắt... khăn sầu tiễn đưa

Sao hôm vài cánh lưa thưa...

Xin cho nhắn gửi niềm riêng với người... người ơi...

 

Từ đây gót son vàng, đă vắng xa biển khơi

T́nh theo con sóng trôi, xa dần rồi quên lối

Thương... đời trăm mỗi... sớm... hợp... rồi chiều tan

Khóc cho duyên ḿnh bẽ bàng...

Ai Thương


Biển Tím

Quốc Dũng

 

 

 


Mỗi chiều chiều biển tím mênh mông

Cả t́nh yêu thăm thẳm đợi chờ

Ánh hào giăng mặt trời đi ngủ

Sóng đốt đèn đêm biển với thuyền

 

Thuyền rời bến, bến buồn tim tím

Tiễn thuyền đi, bến ngẩn ngơ chiều

Hàng phi lao bên bờ nhân chứng

Bàn tay che đôi mắt thuyền về

 

B́nh minh lên hoa sắc hồng đo đỏ

Con sóng chở thuyền đưa máu về tim

Chỉ nhận lại nụ hôn nồng ray rứt

Để dào dạt ngân măi t́nh ca

Bảo Yến tŕnh bày

©¿®


Biển T́nh

Lam Phương

 

 


Nằm nghe sóng vỗ từng lớp xa

Bọt tràn theo từng làn gió đưa

Một vầng trăng sáng với t́nh yêu chúng ta

Vượt ngàn hải lư cũng không xa

 

Biển rộng đất trời chỉ có ta

Th́ gịng ngân hà ḿnh cũng qua

Biển không biên giới, như t́nh anh với em

Hơn cả những v́ sao đêm...

 

Trăng nhô lên cao, trăng gác trên đầu núi

Mây xanh xanh lơ v́ đắm say t́nh mới

Đến đây với em mà ngỡ trong giấc mơ

Mắt em âu sầu là cả một trời thơ

 

Không gian im nghe nhịp đôi tim hẹn ước

Mong sao tương lai đường trăng ta cùng bước

Xiết tay dắt nhau ḿnh lánh xa thế nhân

Lánh xa ưu phiền đắng cay trần gian

 

Đời anh sẽ đẹp v́ có em

Ngày dài sẽ làm ḿnh nhớ thêm

Biển xanh cát trắng, sóng ḥa nhịp ái ân

Không c̣n những chiều bâng khuâng....

CN


Biển T́nh Yêu

Chương Đức

 

 


[4/4 - C]

 

Ta quen nhau chiều biển sóng dịu êm.

Chập chờn cánh hải âu quấn vân h́nh đá hoa

Ḿnh hứa sẽ không rời xa nhau

Bên nhau, không bao giờ xa cách

 

Ta yêu  nhau  trời chiều sóng dịu êm.

Và từng cánh hải âu cũng như mặt biển xanh

Biển sóng hát khúc t́nh ca

Biển t́nh bao la

Đắp xây chuyện chúng ta

 

Sóng dạt dào

Chiều lộng gió ŕ rào

Biển sóng êm đềm khi hoàng hôn xuống

 

Cánh  hải âu  dần dần khuất  nơi nào

Một ḿnh giữa biển đời t́nh không đổi thay

 

Đi bên anh ḷng hát khúc t́nh ca

Giữ lấy cuộc đời, giữ lấy t́nh nở hoa

Dù biển sóng cuốn xô đời ta

Vẫn bên nhau măi, không rời xa...

 

 

Tham khảo: 116 t́nh khúc "Lời Ru T́nh", nxb Đà Nẵng, 1/2002

TvmT & CR


Biển T́nh Yêu (Ocean Of Love)

Nguyễn Đạt

 

 

 


Trôi miên man trong ngàn nỗi nhớ

Như sóng như gió như biển khát khao

Trong đêm đen hay dưới ánh nắng sóng vẫn xô bờ thét gào

Con tim ta nhớ ai như biển nhớ cánh chim ngang trời

Trong cơn mê thấy ta là ngọn sóng rú lên Ah Ah Ahh...

 

Chorus 1 : Biển mặn nồng như trái tim em rộn ràng

v́ t́nh yêu chan chứa

Biển dịu dàng như buóc chân em vào đời,

cuộc đời không sóng gió

C̣n ǵ đẹp hơn ánh mắt em màu biển,nh́n đời trôi đi măi

Rồi một ngày em sẽ ra đi thật xa,chỉ c̣n biển t́nh yêu

 

******

Flying flying like the winds

Ím drifting on the sea of love

In the darkness, in the daylight sceaming waves from the rocks

How much I miss you like the ocean misses the albatross

In the paranoid I feel like the waves screams Ah Ah Ahh...

 

Chorus 2 : Now it is the time Ím passing by,my ocean of love

And I never care how much I can do,just for you and me

Someone who knows you much more than I,No,nobody knows!

Look in to your eyes and I can see,my ocean of love

 

 


Biển Tối

Trầm Tử Thiêng

 

 


Trời vừa bắt đầu mưa khi người không đến nữa

Phố xá như giăng tơ trên con đường nhầy nhụa

Năm tháng vẫn rầu rầu bên cuộc t́nh bối rối

Bao nhiêu ḍng kỷ niệm trôi xiết với cơn mưa

 

Trời mưa, mưa từng đêm như t́nh nhân khóc dỗi

Lỡ mỗi lần hẹn ḥ thêm một đời lận đận

Yêu dấu chỉ t́nh cờ, chưa chọn kỳ khấn khứa

Đêm đêm một ḿnh về ru giấc nuối đầu mưa

 

Trời mưa và mưa hoài

Nỡ thương ai, giữa đời này

Ch́m trong đêm đau lạc loài

T́nh yêu c̣n bây giờ

Chít khăn sô, khóc cơn mơ

Bước sâu thêm trong nhầm lỡ

 

Ḥ hẹn măi v́ em với ngày xưa buốt giá

Duỗi cánh tay cô đơn bên t́nh người độ lượng

Mộng ước chết trùng giờ khi thuyền vào biển khô

Cuối bến bờ đợi chờ, thêm băo tố ngồi chờ

tvmt


Biển Trắng

Ngoại Quốc (Nhật)

LV: Minh Khang

 

Ngồi kề bên em nhẹ nhàng ru em.

Trong chiều nhìn trong mắt em dịu dàng.

Hoàng hôn đã vội tắt nụ hôn thắm nồng say.

Lối em đi phủ đầy cát vàng.

 

Cuộc tình trôi xa bỏ lại hoa rơi.

Bên thềm đàn chim én bay buồn phiền.

Biển mang nỗi buồn khóc.

Màu mắt nắng chiều phai.

 

Nghe đàn chim hát ru biển khơi phôi pha mãi.

Gót chân em hằng in dấu trong tim (mơ),

Chìm mãi nơi sông sâu.

Đại dương cuốn trôi đi nỗi đau,

Nào phủ kín trong tim,

Từng đợt sóng vỗ phiêu bạt

Nơi nắng gió (bờ) cát xa.

Thắp sáng trong tim ngọn nến cháy,

Lung linh em đến bên anh,

Bình yên sẽ qua mau.

Rồi tan biến cuốn sâu vào gió,

Và biển cát sẽ cạn khô.

 

Anh tìm em dưới biển trắng sâu.

Hóa cơn mưa đến bên gần em mãi mãi.

Lam Trường tŕnh bày

Hoài Thương


Biển Trắng

Nguyễn Đức Trung

 

 


Snth. Boogie

[4/4 - Am]

1. Biển chiều lồng lộng,

hoàng hôn chợt xuống rơi rơi trên phím đàn.

Để nghe miên man, ŕ rào sóng vỗ, hát đôi câu t́nh ca.

Nghe sao bâng khuâng,

tiếng hát yêu thương, gửi ai theo gió biển.

V́ sao lấp lánh, đùa trong sóng nước, nghe xao động tim ta

 

ĐK:

 

Lối về biển trắng lao xao trong gió chiều. . u . . ừ . . ơ . .

Biển trong tim ta, biển hát yêu thương

tháng ngày nhớ lời ... biển ru.... u ....

 

Hăy là biển trắng yêu thương như ước mơ. . u . . ừ . ơ

Biển như câu thơ, biển nhớ thương ai ?

thoáng nghe trong chiều ... biển ru ... u....

 

2. Buổi chiều một ḿnh

Ngồi nghe sóng vỗ, quên sao bao kỷ niệm

Ḷng chợt bâng khuâng,

bạc màu muối trắng, thắm đôi vai trùng dương

Sóng sẽ hát măi,

tiếng hát ước mơ, cùng ta trên đất biển

Biển là sức sống

biển mang thiếng hát ... mênh mông t́nh quê hương

 

(ĐK...)

Phương Dung


Biển Tuyết

Anh Thy

 

 


Sóng cao giăng đầy,

con tàu ngă nghiêng trong vùng mưa băo

Rồi tàu lạc bến, lênh đênh trôi dạt

theo sóng vào miền tuyết băng

Tuyết rơi ngăn đường về,

để tàu anh đi lạc lối.

Tuyết xinh như lần đầu ḿnh

gặp nhau dưới đêm trăng

Em nghe không?

Lạnh lùng trong tuyết giá

anh nhắc tên người ḿnh yêu...

 

Nhớ lúc xa xưa bên cầu gió đông về

Mắt em buồn ngẩn ngơ

Khi em biết anh nh́n, không nói em cúi đầu

Làm tim anh xao xuyến..

 

Muốn nói yêu em nhưng ngại lúc qua cầu

Tuyết giăng mờ đường đi

Nên anh viết trong ḷng, "yêu măi cô áo vàng",

Dù má em phai hồng...

 

Thế rồi chiều nay tàu anh đi trong biển tuyết

Lặng nh́n màn tuyết giăng giăng

trong chiều vây chiến hạm quên lối đi

Tuyết rơi rơi thật nhiều

đọng đầy vai anh phủ kín

Ngỡ em anh lại gần gục đầu cho ấm tim côi

 

Nhưng em ơi, t́nh ḿnh như tuyết trắng

đem giá băng vào ḷng nhau...


Biển Và Em

Ngô Thụy Miên

 

 


Nghe trong biển sóng có mùa thu trở về hôm qua

Lang thang một bóng mỗi ḿnh em cùng giọt mưa sa

Anh bên trời vắng làm sao biết đời như lá gầy

Anh vui ngày nắng làm sao hay t́nh như khói mây

 

Nghe trong biển sóng có lời ca tự t́nh bao la

Cho mưa và nắng cuốn ḿnh đi để t́nh trôi xa

Tay em c̣n ấm bờ môi thắm t́nh chưa xóa nḥa

Người yêu hỡi em cố quên thôi

Mà hỏi ḷng sao măi chơi vơi

 

Bao nhiêu mộng ước có tan theo cùng ngày tháng

Bao nhiêu t́nh ái có chết trong cơn mê dài

Em vẫn mong chờ vẫn nhớ thiết tha đầy vơi

Anh có bao giờ tiếc nuối xót xa một thời

 

Nghe trong biển sóng có niềm vui nụ cười hôm qua

Sao mưa lạnh giá buốt bờ vai tạ từ phôi pha

Xin cho lần cuối nụ hôn dỗi ṿng tay ră rời

Người yêu hỡi Anh đă xa xôi

Để một đời Em nhớ khôn nguôi

ngothuymien.cjb.net


Biển Xanh

Triệu Thiên Tuyến

 

 


Em là muôn con sóng mang tên biển xanh

La la la la la ...

Em là muôn con sóng vuốt ve ḷng anh

La la la la la ...

Em là muôn câu hát cho hồn ngất ngây Oh oh

Tu tu tu tu tu... Oh oh

 

Này biển xanh ơi

Này bạn thân ơi

Mênh mang câu hát yêu đời

Này biển xanh ơi

Này người yêu ơi

Hăy bên nhau măi không rời

Này người yêu ơi

Này bạn thân ơi

Hăy cất tiếng hát đắm say

Ơi biển xanh tuyệt vời

Ơi biển xanh

Hăy cất tiếng hát đắm say

Ơi biển xanh...

 

Em là muôn chim én xôn xao Muà Xuân

La la la la la ...

Em là muôn hoa tuyết long lanh Mùa Đông

La la la la la ...

Em là muôn sức sống khi trời băo giông Oh oh

Tu tu tu tu tu... Oh oh

(2001)

Triển Chiêu


Biển Xưa

Quốc Bảo

 

 


Ḷng em mây trắng trôi, dài tay ta với

Mà sao em cứ trôi (ha!)

Ḷng ta cơn sóng xô, dài thêm nhung nhớ

Dài thêm lưng núi mờ che t́nh

 

ĐK:

Người thương ơi t́m em ngh́n khơi

Sóng đem ta về chân sóng t́nh vơi

(Đêm xuống rồi)

Ngọt thơm ơi t́m nhau tận đâu

Hỡi môi xinh về đây nhé quỳ hôn

(Lên t́nh xưa)

T́nh xưa như cát êm bàn chân thêm duyên

Biển đong đưa sát bên (ha!)

T́nh xưa như núi xanh trời mây đi quanh

Núi sao giờ đây vắng người

 

V́ thương nhau d́u nhau về đây

Gió bao la trời bao la và ta

(Quấn quưt nhau)

Rồi em tan vào ṿng tay sóng

Cơn mơ vụt tan biến c̣n ta

(Bên biển xưa)

tvmt


Biển, Em Và Cánh T́nh Hải Âu

Nhật Vũ

Thơ: Trưuờng Đinh

 

 

1.

bóng hoàng hôn đi qua

Để lại măi trong ta ... những mùa thu ân ái

với nụ cườii thật xa

2.

gió hoang vu ngày nào

lay tà áo nắng màu... dịu ngời bay suối tóc

ru tuổi đời chiêm bao

 

dk:

em mưa bay chênh vênh

vẽ nhịp sóng lênh đênh... khơi phím t́nh băo nhỏ

đan biển đời mênh mông

……………………..

mong manh những hạ vàng

sỏi đá hoen mi ngàn... bồng bềnh xanh nỗi nhớ

thiết tha đời ngân vang

 

3.

sóng phôi pha nụ cười

nhạt nhoà kiếp cung mơ... em buồn như bóng nước

từ kư ức gịng khơi

 

4.

em đến mỗi đêm về

như vẫy gọi lời thề... xoá bờ môi hiu quạnh

nở mặt trời đam mê.

Nốt & Midi

Nhật Vũ


Biển, Núi, Em Và Sóng

Hoàng Việt Khanh

Thơ: Đỗ Trung Quân

 

Xin cám ơn những con đường ven biển

Cho rất nhiều đôi lứa dẫn nhau đi

Cảm ơn sóng nói thay lời dào dạt

Hàng thùy dương nói hộ tiếng thầm th́

 

Anh như núi đứng suốt đời ngóng biển

Một t́nh yêu vươn chạm đến đỉnh trời

Em là sóng nhưng xin đừng như sóng

Đă xô vào xin chớ ngược ra khơi

 

Anh như núi đứng ngh́n năm chung thủy

Không ngửng đầu dù chạm đến mây bay

Quí yêu biển dưới chân ḿnh dào dạt

Dẫu đôi khi v́ sóng núi hao gầy

 

Cảm ơn em dịu dàng đi bên cạnh

Biển ngoài kia xanh quá nói chi nhiều

Núi gần quá, sóng và em gần quá

Anh c̣n lời để tỏ một t́nh yêu

 

Cảm ơn em dịu dàng đi bên cạnh

Biển ngoài kia xanh quá nói chi nhiều

Núi gần quá, sóng và em gần quá

Anh c̣n lời để tỏ một t́nh yêu

Hoài Thương


Biết Bao Giờ Trở Lại

Ngô Thụy Miên

 

 


Tôi đă đi, tôi vẫn đi măi biết bao giờ trở lại

Sàig̣n ơi, sao em c̣n măi trong tim tôi

Ôi những con đường ngày nào c̣n nghe lá rơi

Nụ cười c̣n tươi nét môi

Hay áo mầu phai úa rồi

 

Tôi đă đi, tôi vẫn đi măi biết bao giờ trở lại

Hỏi ḷng nhau cơn mưa nào xóa đi thương đau

Bao tháng năm dài miệt mài đời như khói sương

Ngh́n trùng gịng sông vấn vương

Để nhớ thương lệ mắt buồn

 

Tôi vẫn mơ thành phố cũ lối xưa đi về

Dù hồn nghe tái tê, t́m đâu thấy những cơn mộng mê

Một ngày nào đó như cánh chim bạt gió

Có nghe mùa thu qua xót xa t́nh phôi pha

 

Tôi vẫn tin, tôi vẫn tin măi sẽ có ngày trở lại

Để cùng em rong chơi t́m những cánh sao rơi

Cho tiếng hát buồn ngày nào nhịp vang phố vui

Nụ cười về trên nét môi

Hạnh phúc tôi, một góc trời

ngothuymien.cjb.net


Biết Đâu Nguồn Cội

Trịnh Công Sơn

 

 


Em đi qua chuyến đ̣ thấy con trăng đang nằm ngủ

Con sông là quán trọ và trăng tên lăng du

Em đi qua chuyến đ̣ ối a con trăng c̣n trẻ

Con sông đâu có ngờ ngày kia trăng sẽ già

 

Em đi qua chuyến đ̣ ối a trăng nay đă già

Trăng muôn đời thiếu nợ mà sông không nhớ ra

Em đi qua chuyến đ̣ lắng nghe con sông nằm kể

Trăng ơi trăng rất tệ mày đi nhớ chóng về

 

Em đi qua chuyến đ̣ ối a vui như ngày hội

Tôi xin làm quán đợi buồn chân em ghé chơi

Em đi qua chốn này ối a sao em đành vội

Tôi xin làm đá cuội và lăn theo gót hài

 

Tôi vui chơi giữa đời ối a biết đâu nguồn cội

Cây trưa thu bóng dài và tôi thu bóng tối

Tôi vui chơi giữa đời ối a biết đâu nguồn cội

Tôi thu tôi bé lại làm mưa tan giữa trời.

 

NSW


Biết Đâu T́m

Hoàng Thi Thơ

 

 


Năm năm mỗi lần nghe hè đến

Ḷng đắm đuối những giờ phút hè xưa

Hồn lâng lâng như buồn nhớ bâng khuâng

Và thương tiếc vô cùng ...

 

Tôi đâu quên người em hè ấy

Tà áo trắng trong màu nắng mộng mơ

Chiều chia ly nên ḷng thấy bơ vơ

T́m tôi giữa sân trường

 

Nhớ người em xưa ,

màu mắt xanh, T́nh thơ ngây,

Thường men lối ven sông

T́m nhặt cánh hoa tàn ...

 

Đem về giấu ép,

Rồi cắt cánh thành con tim

T́m đem đến cho tôi

Để làm chút tin duyên

 

Năm năm mỗi lần nghe hè đến

Thường tới chốn ấy t́m bóng người em

Thường tới chốn ấy t́m cánh hoa tim

Mà chẳng biết đâu t́m ...

 

Nên năm năm nh́n hoa phượng thắm

Nh́n mái ngói nét trường cũ điều hiu

Nh́n ánh nắng trên gịng nước cô liêu

Ḷng chợt thấy tiêu điều ...


Biết Đến Bao Giờ

Lam Phương

 

 


Đời là vạn ngày sầu biết t́m nơi chốn nào

Ta quen nhau bao lâu nhưng t́nh đă có ǵ đâu

Nhiều khi anh cũng muốn biết bao giờ sẽ có t́nh yêu

Cho ḷng không thấy quạnh hiu khi đêm rừng buông xuống tịch liêu.

 

Dù đời ḿnh c̣n dài nhưng ngày vui chóng tàn

Ta yêu nhau đi thôi cho mộng không vỡ thành đôi

Từ khi anh là lính chiến không về thăm ghé nhà em

Không c̣n nghe tiếng cười thâu đêm buồn ơi sao là buồn.

 

ĐK:

      Ôi ước mơ nhiều cũng thế thôi

      Đời chỉ làm bạn cùng sương gió

      Nghe gió đêm từng cơn ru cô đơn

      Biết cho trăng đêm nay

      Chiến tranh đem thân trai đi ngàn phương

      Đời chỉ ân ái với cánh thư hồng ấp yêu.

 

Rừng lá rừng chập chùng, giá lạnh trai chiến trường

Đêm nay xa quê hương xa ĺa tiếng nói người thương

Ngày anh lên đường chiến đấu hoa ḷng đă chớm t́nh yêu

Nhưng chờ đâu thấy người anh yêu chờ đến xuân về chiều.


Biết Đến Thuở Nào

Tùng Giang

 

 


Phút đầu gặp em, tinh tú quay cuồng

Ḷng đang giá băng, bỗng ngập tràn muôn tia nắng

Nghe bao xót xa, vụt bay theo cánh chim ngàn

Dừng bước nơi này, chỉ c̣n em với ta...

 

Ngỡ ngàng nh́n em... như đă quen rồi

Hỏi em biết chăng, những bàng hoàng giăng vây kín

Như muôn tóc mây quyện vương đôi mắt nhung huyền

Mộng ước đây rồi... sao ngại ngùng vương trong ta...

 

   Bao đêm cô đơn, miên man với niềm thương nhớ

   Suy tư âu lo, men thuốc đắng trên môi

   Đă xót xa nhiều mà sao nói không nên lời

   Đành xin ôm trọn mối u hoài trong tâm tư...

 

Biết thuở nào quên, quên hết ưu phiền

Để thôi xót xa, để bàng hoàng không vây kín

Bao nhiêu ước mơ rồi đây sẽ kết nên lời

Mộng ước một ngày thôi đợi chờ... ta có nhau...


Biết Em C̣n Chút Dỗi Hờn

Bảo Chấn

 

 


16beat ballad[  4/4 - Fm ]

 

 

Rồi mai chỉ có ḿnh em và ô cửa cũ thân quen

Mùa thu để lá lăng quên những ước mơ đến bên em

Rồi mai chỉ có mùa sang

Ḷng em buồn đă xa anh

Chiều đông về lá úa rơi bên đồi

Hỡi em c̣n chút yêu người

 

Khi anh xa em, bên sông hoa rơi cuốn trôi đi bao ngày tháng

Em như chim non hoang vu bay theo những khung trời hoa nắng

Khi anh xa em bên sông hoa rơi xóa tan đi những bờ bến

Cuộc t́nh giờ c̣n một ḿnh em lăng quên

 

Rồi mai mùa lá cỏ xanh

Ngày xuân về nép bên anh

B́nh minh gọi nắng xóa tan đêm buồn

Biết em c̣n chút dỗi hờn

 

B́nh minh gọi nắng xóa tan đêm buồn.

Biết em c̣n chút dỗi hờn...

Thương Ai


Biết Em C̣n Nhớ

Chẩm Hồng Giang

 

 


Ḿnh anh buồn vui mơ về em đầu xuân

Em biết chăng tim anh chờ mong

Giọt nồng đầu xuân mang t́nh yêu của anh

Ngây ngất say ôi t́nh yêu dịu dàng

Xuân mang t́nh yêu của đôi ta xôn xao trong ḷng ai

Em ơi giờ đây ở nơi xa có nhớ…

 

Chorus:

 

Nơi phương trời ấy em hỡi

Biết t́nh anh trao em diu dàng

Nhớ bao ngày tháng hạnh phúc

Em ơi sao vội quên?

Anh đi bao thẫn thờ em ơi em có chờ anh?

Ước mơ hạnh phúc chi nữa

Bởi t́nh đôi ta tan vỡ rồi

Trái tim giờ đă lạnh giá

Em ơi t́nh lang thang

Anh đi với chút t́nh

Ôm theo bao bóng h́nh em yêu

 

T́m em chờ em t́nh buồn em ơi

T́m em ở đâu từng ngày đợi chờ

Biết em c̣n nhớ, biết em c̣n nhớ t́nh này

Quang Vinh tŕnh bày

Hoài Thương


Biết Không

Sỹ Đan

 

 


T́nh yêu vượt khỏi tầm tay

Ḍng nước mắt đă xóa đi niềm vui

Một ngày chỉ thấy đắng cay

nỗi xót xa giấu trong nụ cười

Những ngày cuộc t́nh thật buồn

những ngày dài hiu hắt

 

Biết không người yêu có biết không?

T́nh yêu vừa đến vội đi

Giọt nước mắt thấm buốt hoen bờ mi

Cuộc t́nh giờ có c̣n chi

Thức trắng đêm gối chăn ơ thờ

Suốt cuộc đời lạc loài,

Xót cuộc t́nh đă dứt

 

Biết không? Người yêu có biết không?

Người đi theo dấu chim bay

t́nh như gió cuốn heo may

Ngày vui đă chóng qua mau

ḷng đă chôn sầu niềm đau vẫn măi trong em

Người đi theo gió mưa bay

ḿnh em thức giấc đêm nay

 

C̣n nghe nỗi nhớ xa xôi

Ḷng vẫn đơn côi canh có biết không anh?

 

Em vẫn chờ anh

Hoài Thương


Biệt Khúc

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

Minh Tâm

 

Trời u ám mây vào thu gió mưa

Chợt nghe lố tiếng ai

Ŕ rào trong mưa lời biệt khúc ôi năo nùng

Giờ biệt ly tôi nh́n em xót xa

Cuộc t́nh này mong chi kiếp tương phùng

Chỉ c̣n trong tim đây chất ngất

Măi ngh́n trùng...

 

Nếu duyên ḿnh dang dở mấy ai biết

Mới nối tiếc kỷ niệm giây phút khi xưa ân ái

Ai quên thời gian trong tim

C̣n quên ngập tràn yêu đương

Nếu đôi ḿnh xa cách

Anh không sao quên môi nồng luyến aí

Đôi tay âu yếm ngọc ngà

Bẻ bút đam mê

Dẫu cho mai đây t́nh nồng phôi phai

Hồn anh nghe vu vơ nát tan

Sao biệt khúc vang lời ca năo nùng

T́nh ta nay giờ chỉ thế thôi

Người có hay không

Biết tơ đàn mai mối câu biệt khúc

Ngậm ngùi luyến tiếc biết mấy t́nh đầu

Người quên tôi ra đi nhịp cơn gió

Để t́nh đă lỡ tới trong mơ

Biết tơ đàn mai mối câu biệt khúc

Mong ǵ được thấy khoé mắt người t́nh

Được gần em môi hôn nồng say đắm

Giờ chỉ có lời hát biệt khúc

T́nh mong manh.

Quốc Mai


Biệt Khúc

Trầm Tử Thiêng

V. Thủy

 

Gia Định, 1981

Trầm Tử Thiêng phổ nhạc và viết thêm lời

 

Thôi người đi, người đi

Riêng ta đành ở lại

Mùa chia ly, chia ly.

Trái sầu run tay hái

 

Ta thành loài gặm nhấm

Thừa dư vị đắng cay.

Ước mơ làm trái cấm

Măi măi lánh tầm tay.

 

Ôi trời xa trời xa

Chim bay vào cơi lạ

Chiều mưa sa, mưa sa

Ư sầu run như lá

 

Thiên đường c̣n lạc lối

Trần gian nặng bước chân

Nói chưa tṛn tiếng nói.

Đă mỏi kiếp phù vân.

 

Người đi nghiêng đầu sóng.

Sau lưng găy nhịp cầu.

Ta về cùng huyễn mộng.

Đời chôn trong bể dâu.

 

Người đi thôi người nhé.

Mênh mông vẫy gọi người .

Ta bàng hoàng hỏi lệ

Ngừng rơi hay vẫn rơi ...

 

Ôi biệt ly, biệt ly

Quê hương buồn bốn mùa .

Chiều ta đưa ai đi .

Mộng tàn theo môi úa

 

Ta trở về lạc lối.

Từ ân huệ đắng cay.

Lắng nghe đời sám hối.

Trĩu nặng những tháng ngày.

 

Tài Liệu tham khảo: T́nh Ca Trầm Tử Thiêng - Diễm Xưa - CD Vũ Khanh - Hạnh Phúc Ta, Hạnh Phúc Người.

 

 

tvmt


Biệt Khúc

Quốc Vượng

 

 


2/4 - G - Slow Surf (temp=65)

 

1. Người yêu ơi đă xa nhau

Th́ xin em hăy quên đi

T́m nhau chi ? Thêm xót xa mà thôi

 

Đừng nuối tiếc hỡi em yêu

Dù mai đây cách xa rồi

T́nh yêu kia anh khắc ghi trọn đời

 

ĐK:

Ḷng nhớ măi phút giây... ḿnh bên nhau lúc này

Kỷ niệm đó không bao giờ quên lăng

Đừng khóc nữa nhé em, dù ngày mai... cách rời

T́nh quyến luyến, chỉ thêm... ngậm ngùi

 

2. Người yêu chớ quên mau

Lời yêu thương phút ban đầu

Rồi mai đây ta đă xa rời xa

 

Ngày chia tay gió thu bay

Đường anh đi vút chân mây

Biệt ly ơi, sao đắng cay ngàn lời

 

(ĐK.....)

 

 

Tham khảo: 117 ca khúc "Lời ru t́nh", nxb Đà Nẵng 01/02

TvmT - CR


Biệt Khúc Chờ Nhau

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

LV: Triệu Vi

 

 

 

Xin cho yêu em tháng ngày,

đường đời sóng gió anh vẫn chờ,

t́nh ḿnh vẫn măi măi không xa rời,

đừng vội khóc lúc anh ra đi.

Đếm sao rơi trong đên thương nhớ người,

giờ thôi hết ước muốn ân t́nh đó với dĩ văng thôi từ đây.

Măi yêu nhau nơi đây ôm bóng h́nh,

ḍng sông hát khúc hát ly biệt đó biết không c̣n nhau, xin nhớ nhau.

 

Triệu Vi - Đan Trường song ca

 

 

Hoa Biển


Biệt Khúc Mùa Đông

Nguyễn Ngọc Thạch

 

 


Mùa đông heo mây nghe ḷng băng giá

Ḿnh ta lang thang dâng sầu tê tái

Về đâu ta nghe biển đời u tối

Bóng đêm t́nh đă nghe nhạt nḥa

 

Người ban cho ta ân t́nh chua xót

Giờ đây ta nghe thiên đường lạt lối

Rồi đêm chiêm bao nghe t́nh hấp hối

Những giọt sầu nỗi đau thương tàn phai

 

Sẽ xa nhau ngàn đời

Lời đắng reo chi người ơi

Trái tim khô nghẹn lời

Vùi chôn t́nh đau anh hỡi

 

Bởi con tim dại khờ

Đời đă không như là mơ

Dấu yêu xưa để lại

Ngọt đắng vương trên bờ môi

 

Ngày vui qua mau nghe đời tan vỡ

C̣n đây tơ vương cung sầu dang dỡ

Ḿnh ôm cô đơn vơi đầy tiếc nuối

Kỷ niệm một khúc chia tay mùa đông

Hoài Thương


Biệt Kinh Kỳ

Minh Kỳ

Hoài Linh

 

Bạn ơi !  quan hà xin cạn chén ly bôi

Ngày mai tôi đă đă đi xa rồi

Thành đô lưu luyến chắn bước chân tôi

trước giờ chia phôi mấy ai không bùi ngùi

kỷ niệm buồn vui măi ghi trong ḷng tôi.

Rồi đây mai ngày ai hỏi đến tên tôi

Bạn ơi !  hăy nói "khoác chiến y" rồi

Người thư sinh ấy đă xếp bút nghiên

giă từ trường yêu với bao nhiêu bạn hiền

có về là khi nước non vui b́nh yên.

 

Nhớ lúc lên đường đưa tiễn chân tôi,

Thương lên khoé mắt mẹ nhắn đôi lời,

Diệt thù lập công cho xứng tài trai,

Sắt son ghi ḷng chớ phai.

Ai đi chinh chiến xây đắp tương lai,

Con đi chinh chiến để nước yên vui

Lời mẹ hiền khuyên nguyền khắc trong tim

bao giờ dám quên.

 

Bạn ơi !  khi nào ai hỏi đến tên tôi

Đời tôi lính chiến cánh chim tung trời.

Ngày nào khi đất nước hết binh đao

giữa đoàn hùng binh có tôi đi hàng đầu,

trở về thành đô nắm tay ta mừng nhau.

 

Người đi chiều ấy áo nhuộm bụi đường

Chiều nay về giữa kinh kỳ say hương.


Biết Làm Sao Thôi Nhớ

Lê Xuân Trường

 

 


Mưa đêm qua ướt đẫm tương tư sầu vương

Anh ra đi thương nhờ tan trong mù sương

Lư do nào hỡi anh, đôi chúng ḿnh mất nhau

Cho cuộc đời vắng tênh

 

Đôi chim xanh yên giấc bên nhau b́nh yên

Cây reo vui trong nắng ban mai hồn nhiên

Sao thoáng vội vút bay cho cây cành nhớ thêm

Giá băng về giữa đêm

 

Tôi chờ từng Thu qua bóng dáng mịt mùng

Niềm đau trong tim vẫn thấm tuyệt vời

Sơi đá cũng thấy buồn

Có những buổi chiều hắt hiu anh phương nào có hay ?

Ḿnh tôi với quăng đời đắng cay

 

Bao Thu qua tôi cố quên đi người xưa

Sao trong tim vẫn măi in sâu t́nh xưa

Có chăng là muốn quên xin vĩnh biệt thế nhân

Nhớ thương người mới thôi

 

 


Biệt Ly

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

LV: Khánh Dung

 

Big Ballad[4/4 - F]

 

Một nụ hồng giờ đây héo hắt

Đứng trước gió lung linh trong sương lạnh

Một cuộc t́nh giờ như con sóng lênh đênh ngoài khơi

Cuốn t́nh theo măi xa tận chốn nao

Nh́n em hiu hắt trong trời khuya

Ḷng anh đau xót nhớ thương em khôn nguôi.....

 

Một ḍng lệ tràn dâng khóe mắt

Đă thấm ướt nỗi đau dâng trong hồn

Một cuộc t́nh giờ đây đă khuất xa trong tầm tay

 

ĐK:

 

Vẫn mong em bên anh chiều nay, vẫn mong em như ngày nào ta yêu nhau ta yêu nhau.

Vẫn mong em trao anh một cuộc t́nh yêu thắm nồng không hè dối gian, không đắn đo, không tiếc thương.

 

Một ḍng lệ trào dâng khoé mắt, đă khóc ướt nỗi đau trong hồn.

Một cuộc t́nh giờ đă khuất xa trong tàm tay, bóng h́nh ai đă chia ĺa chúng ta

Lặng im bên bóng chiều hoàng hôn,

ḷng anh đă xót nhớ thương em và thầm trách duyên t́nh ta

Phương Dung


Biệt Ly

Ngoại Quốc

LV: Minh Tâm

 

Mờ ánh trăng, xế bóng tàn

Thức trắng mới biết trọn đêm dài

Ôi nh́n nhau mà sao nghẹn lời nói

Giờ phút cuối tiễn đưa người đi

 

Yêu mới biết trăm thương ngàn nhớ

Quyến luyến phút chia ly cuối cùng

Tâm hồn nghe quạnh hiu lạnh giá

Chợt thoáng ướt mi rơi lệ buồn

 

Trời đă chia lứa đôi ḿnh

Biết trước đă yêu xa thật buồn

Ta thầm gọi tên nhau người t́nh hỡi!

Lần cuối vẫy tay tạm biệt nhau

 

Yêu mới biết sao nguôi khổ đau

Để nhớ để thương tê tái hồn

Con tàu đưa người đi vạn lối

Chờ nắng ấm xuân sang trùng hoàn

 

Hoài Thương


Biệt Ly

Dzoăn Mẫn

 

 


Biệt ly nhớ nhung từ đây

Chiếc lá rơi theo heo may

Người về có hay

Biệt ly sóng trên gịng sông

Ôi c̣i tàu như xé đôi ḷng

Và mây trôi nước trôi

Ngày tháng trôi càng lướt trôi

 

    Mấy phút bên nhau rồi thôi

    Đến nay bóng em mờ khuất

    Người về u buồn khắp trời

    Người ra đi với ngàn nhớ thương

 

Mấy phút bên em rồi thôi

Dáng em sống trong hồn tôi

Xa cách ta c̣n t́m đâu ngày vui

 

    Biệt ly ước bao đường tơ

    Réo rắt trong muôn hương mơ

    Thành sầu tiễn đưa

    Biệt ly ước mong hoàng hôn

    Êm đềm về ru ấm tâm hồn

    Người yêu đương cách xa

    Đành sống vui cùng gió sương.

&lt;font color=purple]

****************************

 

F - Am - Bb - C7

Intro end

 

[F]Biệt Ly, nhớ nhung từ [Gm]đây

[Gm]Chiếc lá [F]rơi theo [Gm]heo may

[C7]Người vế có [F]hay

 

[F]Biệt Ly, sống trên ḍng [Gm]sông

[Gm]Ôi [F]c̣i tàu như xé đôi [C7 ḷng

[C7]Và mây [Gm]trôi, nước [F]trôi,

[F]ngày tháng [C7]trôi, cùng lướt [F]trôi

 

[Bb]Mấy phút bên [Am]nhau rồi thôi

[Dm]Đến nay bóng em [F]mờ khuất

[F]Người về u buồn khắp [C7]trời

[C7]Người ra [Gm]đi với ngàn nhớ [F]thương

 

[Bb]Mấy phút bên [Am]em rồi thôi

[Dm]Dáng em sống trong [F]hồn tôi

[F]Xa cách [C7]nhau c̣n thấy đâu [Gm]ngày vui

 

[F]Biết Ly, ước bao đường [Gm]tơ

[Gm]Réo rắt [F]trong muôn [Gm]hương mơ

[C7]Thành sầu tiễn [F]đưa

 

[F]Biệt Ly, ước mong hoàng [Gm]hôn

[Gm]Êm [F]đềm về ru ấm tâm [C7]hồn

[C7]Người yêu [Gm]đương cách [F]xa

[F]đành sống [C7]vui cùng gió [F]sương

 


Biết Nói Ǵ Đây

Huỳnh Anh

 

 


Biết nói ǵ đây,

Khi hai đường đời ngăn chia ḿnh rồi.

Bao nhiêu thương nhớ,

Bao nhiêu đợi chờ chưa hoen lối đi.

Đêm đêm anh nhắn gió

Gởi mây về cho em.

Trao cho em tiếng hát

Ḿnh yêu nhau ngày ấy.

Nhưng nay xa nhau rồi,

Mà một h́nh bóng chưa nḥa trong nhớ.

 

Tháng chết về năm,

Sao thương c̣n hoài, thương măi một người.

Bao nhiêu câu nói

Thương nhau trọn đời chưa phai tháng năm.

Nhưng đêm nay tiếng hát

Biết trao về nơi đâu.

Đêm đêm qua ngơ vắng

Đường khuya anh một bóng.

Dư âm chưa phai nhoà

Một người một lối đi sầu riêng tôi.

 

Hôm nao ḿnh d́u nhau

Phố cũ hoa bay nhiều.

Tay cầm tay chung bước ,

Nói ngàn câu mến thương.

Nhưng hôm nay ḿnh gặp đây.

Phố cũ hoa phai màu.

Mắt nh́n nhau không nói.

Ngỡ ngàng như mới quen.

 

Hăy nói một câu

Cho vơi cạn sầu quên đi một đời.

Duyên ta không thấm

Cũng thương lỡ làng, anh không trách em.

Đêm đêm anh vẫn hát

Nếu ta đừng quen nhau.

Đêm nao em đă nói,

Ḿnh yêu nhau rồi đó.

Nhưng nay ta xa rồi,

Đường đời c̣n thấy đâu ngày vui xưa.

Alexander T.G.


Biết Nói Sao

Chu Minh Kư

 

 


Ngày anh đến anh mang lời ong bướm

Lời ngọt lời thơm khóe môi

Bằng lời ong bướm anh che mộng gian dối

Ngày lầm lỗi ngày em biết yêu

 

Áo trắng lóng lánh theo anh đi về

Tóc ngắn thắt bím em làm dâu

Theo anh bằng đôi mắt nai dại khờ

Có biết đâu con đường gai gốc mù khơi

 

Biết trước trái đắng sao em qua cầu

Biết trước nước mắt sao t́nh trao

Trao anh rồi em biết đâu đi về

Biết nói sao cho ḷng em hết tả tơi

 

Đừng gian dối như những lời mưa gió

Đừng vội đừng chia lứa đôi

Thà rằng anh nói anh không c̣n yêu em

Một lầm lỡ làm thân dă tràng

Chèo


Biệt Quê

Đan Trường

 

 


BIỆT QUÊ

 

Từ và nhạc của: Đan Trường

 

2/4

 

Gió lật mấy tàu lá trên cây

Đàn quạ nay thôi kêu hè

Gió lật lá là gió heo may

Làn thu đưa gió thu về

 

(Đoạn Hai, lời 1):

Và ngày mai khai trường rồi kia

Đành ĺa hai thân cùng làng quê

Ngập ngừng đi tim sầu buồn se

Kỳ hè qua sao mà mau thế

Nào c̣n đâu bên hồ ngồi câu

Nào c̣n đâu hơi diều trầm ru

Nào c̣n đâu chim ngồi sừng trâu

Nào c̣n đâu rong thuyền theo gió

 

(Đoạn Hai, lời 2):

Liền bờ sông con c̣ ḍ đi

Ngập ngừng nghiêng nghiêng đầu t́m nghe

Đàn ḷng tôi giây chùng sầu bi

Ngập ngừng than vui hè khi xế

Nh́n hồ sen, sen màu tà dương

Nh́n làng quê, quê mờ màu sương

Nh́n hàng cau, cau già tàu hoen

Nh́n hàng lau, lau tàn sao xuyến

 

Gió lật mấy tàu lá trên cây

Đàn quạ nay thôi kêu hè

Gió lật lá là gió heo may

Làn thu đưa gió thu về

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: BIỆT QUÊ, nhạc và lời Đan Trường, ẠP. 44, An Phú ấn hành lần thứ nhất 1953, Copyright 1953 by Đan Trường ở Paris

Phạm Anh Dũng


Biết Ra Sao Ngày Sau (Que Sera, Sera)

Jay Livingston & Ray Evans

 

 

 


Ngày em c̣n thơ ḷng vương mộng mơ,

Thường hay hỏi má em: "Má ơi ngày sau,

Con sẽ thắm tơ duyên và vui sướng không?"

Mẹ em sẽ khuyên bảo rằng:

 

  "Biết ra sao ngày sau?

   Đời luyến lưu vui cười, khổ đau...

   V́ sắc duyên là sóng bể dâu,

   Nào ai biết ngày sau?"

 

Đ.K.:

 

     "... Thành gịng sông nổi trôi..."

 

 

Que Sera, Sera

 

When I was just a little girl

I asked my mother, what will I be ?

Will I be pretty, will I be rich ?

Here's what she said to me,

 

Que Sera, Sera,

Whatever will be, will be…

The future's not ours, to see !

Que Sera, Sera

What will be, will be…

 

When I was young, I fell in love

I asked my sweetheart what lies ahead ?

Will we have rainbows, day after day ?

Here's what my sweetheart said,

 

Que Sera, Sera,

Whatever will be, will be…

The future's not ours, to see !

Que Sera, Sera

What will be, will be…

 

Now I have children of my own

They ask their mother, what will I be ?

Will I be handsome, will I be rich ?

I tell them tenderly.

 

Que Sera, Sera,

Whatever will be, will be…

The future's not ours, to see !

Que Sera, Sera

What will be, will be…

 

 

 




Biết Trả Lời Sao

Duy Khánh

 

 

 


Bolero

 

Có người gặp tôi hỏi sao lâu rồi không về thăm quê miền Trung

Dù thương vẫn thương nhưng non nước chưa yên lành,

quê hương c̣n nghiêng ngả, biết trả lời sao?

Biết trả lời sao cho em ấm đôi vành môi

khi gió mưa trong đời

mang bao ấm êm xa rồi

gieo bao tiếng ca u hoài

Những đêm canh dài, biết trả lời sao?

 

Nhớ về thần kinh với bao tâm t́nh gửi về thương thương người em,

Giờ xa vẫn xa đi cho nước non quê nhà

thân trai t́nh đôi ngả, biết trả lời saỏ

Biết trả lời sao khi chinh chiến đang tràn lan

gieo tóc tang điêu tàn

vai mang chí trai tang bồng

quê hương khắc ghi trong ḷng,

Đă thương nhau rồi biết trả lời sao?

 

Hôm xưa ḿnh bên nhau

vầng trăng lồng bóng nước sông sâu

Đôi bóng chung đầu

mong sao duyên măi xanh màu

mong t́nh dài thương mến lâu

Hôm xưa ḿnh xa nhau

Đường về chiến tuyến gió mưa sâu

Đôi bóng đôi đầu

cho nhau măi tiếng kinh cầu

Xin cuộc đời luôn có nhau

 

Khi biết rằng đời trai chinh chiến không hẹn trở lại

ngày mai chung t́nh đôi

th́ em hỡi em bao nhiêu ước mơ trong đời

như mây chiều trôi nổi

như mộng tàn thôi

 

Biết trả lời sao đêm đêm núi cao rừng sâu

theo bước chân quân hành

đi cho nước non thành b́nh

Mai đây có ai thương ḿnh

Chí trai công thành

Xin trả lời sau

 

Tham khảo : Huế đẹp Huế thơ - Duy Khánh, 12 ca khúc. Hoa T́nh Thương xuất bản, 1989

 

 

Lephan41


Biết Yêu Ai

(chưa biết)

 

 


Biết yêu ai khi bờ vai tóc xơa lạnh rồi

Phương trời xa có người chờ người

Ngày lại ngày thương nhớ khôn nguôi;

Nhớ thương ai lời yêu c̣n vẳng bên tai

Người xa măi tận phương nào

Nên đời xa vắng yêu thương

 

Biết yêu ai khi người xa đă thật xa rồi

Câu từ ly chẳng hẹn này về

Đời c̣n nhiều cay đắng đam mê

Biết yêu ai đời ta c̣n lắm chua cay

Dù cho muốn vẹn câu thề

Vẫn ch́m say đắm trong mê

 

Nhớ thương ai đêm chờ đêm suốt canh thâu

Nghe ḷng trong vắng đơn côi mơ về cơi trời xa

Nhớ thương ai, ai người theo bước tương lai

Ai người chi sớt niềm riêng, cho vơi niềm đau

 

Biết yêu ai khi t́nh chưa thắm đượm màu hồng

Chưa người gieo ước hẹn mặn nồng

Th́ ḷng này đâu dám yêu ai

Biết yêu ai đời trai c̣n trắng đôi tay

Đừng mơ dáng ngọc mi mày

Cho đời tô dáng tương lai....

Angie


Biết Yêu Khi Nào

Minh Khang

 

 


Quay ngược thời gian trở về với tuổi thơ

Long nhong ngoài mưa lấm lem bùn lầy

Khi xưa trẻ con nào đâu có biết yêu

Vô tư chạy theo lũ bạn thật hiền.

 

Từng chiều, từng chiều rong chơi tháng ngày

Vu vơ câu ca em đâu nghĩ ǵ

Một ngày đẹp trời nắng đă lên cao

Đôi ta bên nhau biết nhau biết yêu khi nào.

Đôi ta ngày xưa đâu biết yêu

Ôi nay t́nh yêu sao đẹp quá

 

ĐK:

 

Với cánh diều ngày ấy, mang bao ước mơ tuổi thơ

Hăy nhớ măi tuổi thần tiên một thời hát múa hồn nhiên

 

Qua bao thời gian giờ đây đă lớn khôn

Bên anh dường như thấy sao thẹn thùng

Quen nhau từ khi t́nh yêu chưa biết ǵ

Vô tư chạy theo lũ bạn ngày nào.

 

 

Rap:

 

Ta bên nhau, nắng lên cao, ta không hay đă yêu khi nào

Sao quên nhau đến mai sau, nhớ măi một thời hát múa thần tiên.

 

Trần Dương


Biểu Tượng Cao Siêu

Vơ Tá Hân

Thanh Trí Cao

 

Hôm nay ngày mẹ nhớ thương

Con quỳ lạy Phật dâng hương nguyện cầu

Cầu xin cho mẹ sống lâu

Mẹ là tất cả nhiệm mầu thiêng liêng

 

Mẹ là thủy thủ con thuyền

Vượt bao sóng ngàn hiểm nguy muôn trùng

Mẹ như biển rộng bao dung

T́nh thương chan chứa vô cùng những cho

 

Mẹ cho sự sống ấm no

Mẹ cho hương sắc, mẹ cho mặn nồng

Ḷng mẹ như một ḍng sông

Con như chiếc lá bềnh bồng nước trôi

 

Mẹ như cả một bầu trời

Ṿng tay kỳ diệu trọn đời thương con

Thời gian sức mẹ hao ṃn

Nhưng t́nh nguyên vẹn đầy tṛn trước sau

 

Hôm nay ngày mẹ nêu cao

Món quà dâng mẹ ngọt ngào thương yêu

Mẹ là biểu tượng cao siêu

Cho con tất cả thật nhiều tinh hoa

 

Mẹ là vũ trụ bao la

Ṿng tay của mẹ thiết tha vô ngần

Nề chi cam khổ gian nan

Mẹ đưa vai gánh phong trần thay con

 

Bài thơ t́nh mẹ sắt son

Con xin dâng hiến ngợi ca mẹ hiền

 

Mỹ Ngọc


B́nh Ca

Phạm Duy

 

 


(Saigon-1972)

Này em con chim lười

Nhiều năm chim đau phổi

Buổi sáng vắng tiếng chim cười vui

Này em con chim gầy

Chiều nay chim đứng dậy

Và nó hát líu lo thật dài

Cũng v́ Hoà B́nh đă về đây (hai lần).

 

Này em con trâu già

Nhiều năm trâu vất vả

Cùng với bác xă nơi đồng quê

Này em con trâu già

Nằm chơi trâu nhai cỏ

Nh́n những chiếc máy đang cầy bừa.

Trâu đừng buồn v́ máy cầy nghe (hai lần).

 

Này em vang tiếng cười

Giờ chơi không e ngại

Trường lớp đó mới xây là nơi, là nơi

Ngày xưa, giam bao người

Già nua hay thơ dại

Trại cũ đă biến ra trường đời

Hoa hồng nở ở giữa vườn chơi (hai lần).

 

Này em đă tới giờ

Mẹ đưa em đi chợ

Từ sáng măi tới trưa, c̣n lưa

Rồi khi đưa nhau về

Gặp anh hippy trẻ

Mặc áo rách đứng bên nhà thờ

Trông đẹp tựa h́nh Chúa hiền mơ (hai lần).

 

Này em dây hoa này

Là dây gai hoa dại

Làm xước những gót chân t́nh nhân

Này em khi sang mùa

Mà em nghe tiếng nổ

Là tiếng pháo cưới hay hội hè.

Lên chùa họp hội với người ta (hai lần).

 

Này em anh đă già

Tuổi cao thiếu sức khoẻ

Dù sống với trái tim cằn khô

Này em anh đă về

Th́ xin nghe anh kể

Chuyện mới, cũ, khóc vui tràn chề

Những chuyện hoà b́nh có người nghe (nhiều lần).

 

 

 

 

họctṛ


B́nh Minh

Trung Nghĩa

 

 

 


Chợt nh́n em trong thoáng phút giây mong chờ

Ngỡ như trong mơ có tiếng lá rơi ơ hờ

Kỷ niệm ngày xưa trôi theo cơn mê ban chiều

T́nh vội quên hay là ngày tháng dần phai

Một mùa thu qua dẫm xác lá khô đi về

Gợi như cơn mê cứ khiến ta sao u hoài

Kỷ niệm tàn phai trôi xa theo em bao ngày

Và giờ đây anh chờ đợi ánh b́nh minh

 

B́nh minh chiếu những ánh sáng ngập tràn

B́nh minh lấp lánh suối tóc dịu dàng

Người ơi có biết những lúc vội nh́n

Ḷng anh đă trót yêu

Ngàn hoa khoe sắc muốn nói điều chi

T́nh yêu đă đến chắp cánh niềm tin

Làm sao em hiểu những tiếng th́ thầm

Cho ngày nao mới quen


B́nh Minh

Nguyễn Xuân Khoát

 

 


Chờ đợi b́nh minh, hồn non nước đang âm thầm sống trong gió sương.

Chờ đợi b́nh minh, hồn hoa thắm đang êm đềm đắm trong giấc hương.

Ḱa đàn chim mai xuyến xao trên cành

Ḱa vừng mây trông đón đưa tin lành

Khắp nơi mơ màng, khắp nơi vui mừng, chờ đợi ánh dương

Bao nguồn sáng, bao tưng bừng

Đầy mây nước, tiếng vang lừng nhường reo.

Bướm bung bay say nắng trên hoa, hoa đón làn gió cùng nhau múa theo

Khúc thanh âm b́nh minh tươi sáng, tươi khắp nón sông. Khắp non sông lan tiếng ca vui mừng reo ánh đông.

 

Chép từ tập "Nhạc Tiền Chiến" do Kẽ Sĩ xuất bản

Lâm Viên


B́nh Minh Ca Khúc

Vơ Đức Thu

 

 


B́nh minh tươi sáng đây đó khắp nơi

Trời xanh thắm tươi bao vật đều vui cười

Đàn chim líu lo như đón chào b́nh minh

Nhởn nhơ bay liệng trên cành

Ngàn hạt sương mai long lanh khắp nơi

Muôn ánh sáng tươi trên những cành hoa xa vời

Làn mây thướt tha đang êm đềm trôi qua

Gió đưa cành trúc la đà

 

Ḱa ḱa đàn bướm xa xa !

Chập chờn lả lướt bên hoa

Ḱa ḱa đàn én bay qua !

Chào mừng ngàn tiếng líu lo

Vừng hồng bừng ánh sáng tươi

Trời nhuộm màu thắm hắt lên

Trên thôn quê xinh tươi

 

Đồng quê bát ngát hoa lá cỏ cây

Cười vui đó đây vạn vật huy hoàng

Cùng nhau hát lên bao khúc nhạc vui tươi

Chúng ta chào mừng b́nh minh tươi sáng

 

 

 

 

Xin mời vào đây nghe Mai Hương hát:

 

http://inthenight.net/maihuong_binhminhccakhuc.ram

 

 

Hư Vô


B́nh Minh Mùa Thu (T́nh Gian Dối)

Ngoại Quốc

 

 


Hăy nói đi em đêm nay lời cuối cho nhau đắm say

Hăy khóc đi em cho vơi nỗi sầu

Ngày mai đời chỉ một người lối

Cuôc t́nh c̣n lại giấc mộng thôi

Người yêu hỡi lời nào cho nhau phút chia tay

Lúc trước khi xưa yêu nhau nào biết đêm nay ta mất nhau

Ấm áp đôi tay như giây phút đầu

Dù rằng kỷ niệm t́nh đă lỡ

Cầu mong sao sớm quên người

Kỷ niệm xưa gió thu bay rơi rụng vàng chết trong ḷng

Người đi khi nắng thu đang gọi ngày về

Buồn áng mây bay trôi nặng nề

Người đi xa măi bao nhớ thương dưng với đầy c̣n đâu nữa

T́m đâu thay bóng em yêu như hôm nào

T́nh như sóng dâng thét ngào chiều mưa thu vắng

Mưa rơi u hoài một bóng dáng ai

 

-------------------------

T́nh Gian Dối

 

Hăy nói đi anh đêm nay

Lời cuối cho nhau đắm say

Hăy khóc đi anh cho vơi nỗi sầu

Ngày mai đời chỉ người một lối

Cuộc tinh c̣n lại giấc mộng thôi

Người yêu hỡi,

Lời nào cho nhau phút chia tay? 

 

Lúc trước khi xưa yêu nhau

nào biết đêm nay ta mất nhau 

Ấm áp đôi tay như giây phút đầu

Dù sao th́ nay t́nh đă lỡ

Cầu mong sao sớm quên người

Kỷ niệm xưa gió thu bay

rơi rụng và chết trong ḷng 

 

Người đi khi nắng thu đang gọi ngày về

Buồn áng mây bay trôi năo nề

Người đi xa măi bao nhớ thương

giăng vơi đầy c̣n đâu nữa

T́m đâu thấy bóng anh yêu như hôm nào

T́nh như sóng dâng thét gào

Chiều mưa thu vắng

mưa rơi u hoài

Một bóng dáng ai


B́nh Minh Sẽ Mang Em ĐiHold Me For A While

Ngoại Quốc (Thụy Điển)

LV: Đàm Vĩnh Hưng

 

[4/4 - F - Fusion]

 

ĐK:

Xin.... hăy hôn anh thật ḷng

V́ mai... đă xa nhau thật rồi

Anh biết... khi tàn bóng đêm

B́nh Minh... rồi sẽ mang em thật xa.....

 

(quay lại ĐK)

 

* Có bóng tối dưới lối anh đi

Đường từng đêm bơ vơ lạc bến mơ

Biết sẽ rất buồn khi nắng mai về

Ước sẽ có ngày tay níu tay

Một lần được nói cùng em

Anh yêu em... ngàn đời biết không...! (biển khơi)

 

(quay lại ĐK)

 

** Từ khi em ra đi không quay về

Đợi chờ em chơ vơ một giấc mơ

Có chút ánh sáng nào soi lối anh đi

Có tiếng khóc thầm về đêm mỗi khi

Người đành ḷng thế thật sao??

Đêm nay... ai nghe tiếng tôi?

 

(quay lại ĐK)

 

*** Hăy, hăy về đây...

Hỡi em! Hăy quay về đây...

Hăy quay về đây!

Nói... Nói một lời... với anh...:

"Em vẫn nhớ anh...!"

 

(quay lại ĐK)

 

**** Mất em thật sao ...?!?!?

 

 

 

Hold Me For A While

(Teijo Agélii-Leskelä and Ranis Edenberg)

 

Hold, hold me for a while

I know this won't last forever

So hold, hold me tonight

Before the morning takes you away

 

Hold, hold me for a while....

 

What's that sparkle in your eyes?

Is it tears that I see?

Oh tomorrow you are gone

So tomorrow I'm alone

Short moments of time

We have left to share our love

 

Hold, hold me for a while

I know this won't last forever

So hold, hold me tonight

Before the morning takes you away

 

We're in eachothers arms

Soon we're miles apart

Can you imagine how I'll miss,

Your touch and your kiss?

Short moments of time

We have left to share our love

 

Hold, hold me for a while....

 

Hold, hold me now,

From dusk to dawn all night long

Save, save me now,

A short moment of time

 

Written by: Teijo Agélii-Leskelä and Ranis Edenberg.

Publisher: Northerland Publishing.

Produced by: Utti Larsson for Plugged Productions.

Recorded and mixed at: Plugged Studios, Stockholm, Sweden.

Executive producer: Teijo Agélii-Leskelä.

All guitars by: Anders Hellquist.

Backing vocals by: Johanna Nyström, Katri Immonen, Joakim Sandén, Kerstin Ryhed and Ingela Olson.

©¿® - TvmT - Temely


B́nh Minh T́nh Yêu

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

LV: Lư Hải - Hoàng Châu

 

Nam: Anh bước đi âm thầm

trời buồn hoàng hôn tím xa xa mờ

nhớ em, người đă,

t́nh yêu ta sao như tṛ chơi thế gian.

 

Nữ: Đâu lối đi thiên đàng

đễ rố v́ sao măi luôn mơ màng

bước theo h́nh bóng ai

dù lại yêu thương nhau khi xưa ḿnh đă trao.

 

Song Ca:

Anh đang nghe bài ca ngày xưa em hát

Anh đang nghe mùi hương ngọc lan thơm ngát

Nghe mênh mang trong ta t́nh yêu thuở nào,

ngày ḿnh bên nhau.

 

Xin b́nh minh t́nh yêu suốt tháng đêm dài

cho ngày mai c̣n nhau ḿnh cùng chung bước

em về đây cùng anh có nhau tháng ngày,

người yêu ơi...


B́nh Minh Trong Mùa Thu

(chưa biết)

 

 

 


Trong đêm thu, tôi đi bên anh, từng ngón tay đan với nhau

Gió réo rét hơn khi chia tay đếm mùa

Giờ ḿnh chẳng c̣n ǵ đển nói

Nguyện ḷng t́nh ḿnh sẽ ngh́n thu

Giọt sương đêm, của mùa chia tay sẽ vơi đi

 

Trong đêm thu, tôi đi bên anh, h́nh bóng anh trong mắt em

Những tiếng nói yêu anh vang trong đáy ḷng

Tinh ḿnh c̣n nhiều lời để nói

Để anh yêu măi em hoài

Người yêu ơi, hăy yên ḿnh trong mộng tưởng quá dấu yêu

 

Mùa thu đón bước chân em đi về

Người hỡi xin anh đừng u buồn

T́nh yêu của em, đến với anh khung trời nào c̣n xanh ngát

Mùa thu đón bước chân anh đi bên người

Để em sẽ vơi nỗi buồn

T́nh anh đă cháy, trong con tim hồng, ngọn lửa yêu em

Sỹ Ben và Thanh Thảo song ca

Hoa Biển


Bờ Bến Lạ

Nguyễn Nhất Huy

 

 


( Dù chỉ là t́nh cờ anh đă đến bên em

Và dù thế nào đi nữa anh cũng phải ra đi.

Hăy làm quen với sự thật và hăy hy sinh

Với chính bản thân ḿnh)

 

Anh đă đi măi mang theo tiếng cười.

Anh đă quên bóng em nơi cuối trời.

Nh́n mưa rơi t́nh yêu đă xa xôi mù khơi.

 

( Thế là ta đă xa nhau xa bến bờ hạnh phúc

Để t́m đến một bến bờ xa lạ

Giờ đây anh mới hiểu rằng ḿnh không thể nào

Quên được nhau)

 

V́ sao anh nỡ đành để t́nh yêu lạc lối bên đời

Từng đêm trên phố buồn hẹn thề xưa là áng mây trôi

Anh đă đi măi mang theo tiếng cười

Anh đă quên bóng em nơi cuối trời

Nh́n mưa rơi t́nh yêu đă xa xôi mù khơi.

 

V́ sao anh nỡ đành để ḿnh em lặng lẽ bên đời

Từng đêm không tiếng cười một t́nh yêu lầm lỡ trên tay

 

Em bước đi măi trên con phố dài.

Nghe tiếng chim hót cô đơn cuối trời,

T́nh chưa nguôi mà sao ta đă mất nhau người ơi.

 

ĐK:

Bờ bến lạ, bờ bến lạ

Người yêu đă sang bên kia đại dương.

Bờ bến lạ, bờ bến lạ!

Để anh bước đi quên hết yêu thương.

 

Trong đêm tối không c̣n tiếng cười

Đôi chân mỏi không c̣n lối về

Nh́n mưa bay giọt sầu rơi, rơi trong tiếc nuối...

 

Bờ bến lạ, bờ bến lại

Để con sóng xưa quên đi đại dương.

Đường phố lạ đường phố lạ

Để anh bước chân qua những yêu thương.

Như sương khói tan vào cuối trời,

Quanh ta đă không c̣n tiếng cười.

Từng đêm mưa rơi từ khi anh bước chân về bên người...

(Khi anh bước đi trên một con đường xa lạ nơi không có em không có kỷ niệm, không có niềm vui và hạnh phúc, anh chợt hiểu rằng)

 

(ĐK...)

Từng đêm mưa rơi từ khi anh bước chân về bờ bến lạ…

tvmt


Bờ Cát Trắng

Vũ Tuấn Đức

 

 

 


Anh cứ ngỡ rằng đôi ta

măi yêu nhau t́nh không hề phai.

Giờ đây mới hay t́nh là đổi thay

Từ nay cách xa, ôm niềm đau anh vẫn chờ

 

Em muốn nối lại t́nh đôi ta

mới hay khi t́nh yêu đă chết.

C̣n t́m đến nhau chỉ là khổ đau

Mà sao cứ yêu khi t́nh duyên đă lỡ làng

 

Biển vắng và bờ cát trắng xôn xao

Ṿng tay ân t́nh đắm đuối trao nhau

Đă trao lời thề dưới ánh sao rơi

 

Biển vắng và bờ cát trắng cô đơn

Biển nhớ âm thầm tiếng sóng bơ vơ

Xót xa đôi bờ cát trắng đêm nay

Lặng nghe từng cơn sóng xô ngậm ngùi.

 

LV


Bồ Câu Không Đưa Thư

Nguyễn Văn Hiên

 

 


Chia tay một thời áo trắng

Bâng khuâng buồn đến bao giờ

Chia tay làm sao không nhớ

Trong tim một bóng h́nh aị.......

Bồ câu không đưa thư hay ḷng ai không dám!

Bồ câu không đưa thư cho ḷng ai bàng hoàng than thở.

Bồ câu ơi để ḷng ai mơ ước

Bồ câu ơi nhịp cầu nối hai người không ghét nhau

Bồ câu không đưa thư hay ḷng ai không dám!

Để khi chia tay nhau ôm một mối t́nh lặng suốt đời

Bồ câu ơi để ḷng ai mơ ước

Bồ câu ơi nhịp cầu nối hai người không ghét nhau .…

Quoc Mai


Bồ Câu Phương Xa

Trần Minh Phi

 

 


Gửi tà áo trắng như cánh bồ câu

Mang đi xa một chuyện t́nh trong xanh

Slow Surf[4/4 - D]

 

(intro & Out.....................................................)

  pp

 

Mưa ơi mưa về đây với tôi nghe mưa chiều

Con chim câu về tôi trú mưa nh́n bong bóng mưa nghe chuyện t́nh

Bồ câu phương ấy xa mờ

( Hú hu hu hù ngát ngàn phương xa )

T́nh yêu tung cánh bay rồi

( Hú hu hu hù chuyện t́nh trong xanh )

Phố thương nhớ con đường

( Trời nắng mưa miên man ) Hú hù

Phố em đến buồn không ( mà mưa ướt tim tôi ) Hú hù

Mưa bờ vai em trắng

Trắng đôi cánh bồ câu hu hu hu hù )

 

Em phương xa hạt mưa nhớ em hạt mưa nhớ em rơi bên đường

Xa bao xa hạt mưa rất xa v́ thương nhớ em mưa lại về

Bồ câu phương ấy xa mờ

( Hú hu hu hù ngàn phương xa )

Gửi trong mây trắng mưa buồn

( Hú hu hu hù chuyện t́nh trong xanh )

Phố mưa chiều nay

( Bồ câu trắng nơi đâu ) Hú hù

Phố mưa hết thời gian

( Ngày nao áo em bay ) Hú hù

 

Mưa bờ vai em trắng

Trắng đôi cánh bồ câu ...hu hu hu hù ...

 

©¿®


Bồ Đề Đạt Ma

Vơ Tá Hân

Sơn Cư

 

Người từ Tây Trúc về đây ai đón một lần

Người từ Tây Trúc về đây thơm ngát thiền hương

Người đến phương đông ngoảnh mặt nhân gian

Suốt chín năm dài tịnh mặc an nhiên

 

Ngồi nh́n làn mây dần bay xa hút chân trời

Từng giọt sương rơi là pháp âm diệu huyền

Có đâu ngờ một hôm tuyết phủ đầu non

Rừng thu lá dậy hải triều triền dâng

 

 

Ngờ đâu một sớm b́nh minh

Thần Quang cúi lạy mắt người lung linh

Một nụ hoa thơm nở bừng hương ngát

Một vừng trăng thanh thắp sáng hoàng hôn

 

Trần gian rồi thoát tử sinh

Thiền tông pháp mầu chiếu ngời quang minh

Khuể dục si mê phải dần tan biến

Bồ Đề nhân duyên cứu vớt quần sinh

 

Bồ Đề Đạt Ma thiền quang lồng lộng

Một v́ sao mai chuyển hướng trời đông

Bao kiếp mong chờ thời cơ đă đến

Đèn tâm thắp dậy pháp mầu truyền trao

 

Một nụ tâm khôi nở bừng sáng lạn

Một trời yêu thương tưới xuống hồn hoang

T́nh chung vời vợi người về nơi đây

Một t́nh u mê chiếu sáng ngàn năm

VTH


Bố Già Và Tôi

Phạm Duy (Bài Viết)

Nguyễn Ngọc Bích

 

 

1945

 

Nếu tiếng mẹ và lời ru đă ở bên tôi "từ thuở nằm nôi" th́ nhạc Phạm Duy cũng đă gắn liền với đời tôi từ tấm bé. Tôi sinh năm 1937 th́ bài hát đầu tiên của Phạm Duy, "Cô hái mơ," phổ nhạc thơ Nguyễn Bính, đă có mặt từ 1942. Kư-ức sớm nhất của tôi về tân-nhạc gắn liền với nhạc sinh-hoạt của tuổi trẻ đầu thập niên 40 của thế-kỷ trước ("Lam-sơn giáng sinh anh-hùng / Tài cao tâm trí lớn lao..." nhạc Tây lời ta hát theo điệu "Auprès de ma blonde," rồi "Ngoài kia mưa rơi tí tách / Kêu trong đây chúng ḿnh cùng ca / Và ca cho lên cho tươi / Cười mặc cho ông Trời càng mưa" hay nhạc Hoàng Quư như "Tiếng chim gọi đàn") nhưng một hơi mới đă đến với chúng tôi qua những nhạc-bản của Hùng Lân ("Việt Nam minh-châu trời Đông"), Văn Cao ("Chiến-sĩ Việt Nam," "Hải-quân Việt Nam" và "Không-quân Việt Nam" dù như lúc đó ta chưa hề có hai binh-chủng này, và vâng, cả "Tiến-quân-ca" nữa), Nguyễn Đ́nh Thi ("Diệt Phát-xít") v.v.

 

 1945, tôi, 8 tuổi, được bố đưa về chữa răng ở thủ-đô, ngẫu-nhiên được chứng-kiến cuộc "tổng-khởi-nghĩa" và "cách mạng mùa Thu" ở Hà-nội. Tuy c̣n nhỏ, tôi nhớ rất rơ là "lực-lượng cách mạng" của Việt-minh lúc bấy giờ không quá mấy chục ngoe, chia ra làm dăm ba toán lính cầm súng cầm cờ, đi trên mấy cái xe cam-nhông nhà binh màu cứt ngựa mới tịch-thu được của Nhật, cho xe lượn qua lượn lại trên các đường phố hô khẩu-hiệu, vẫy cờ để mong cho người ta nhận ra ḿnh là ai.

 

Nhưng v́ lực-lượng của các đảng phái Quốc gia, lúc bấy giờ đông hơn nhiều ở Hà-nội, lại án binh bất động nên phần chủ-động lại về tay Việt-minh – và cuộc cách mạng mấy ngoe kia chẳng mấy lúc cướp được trí tưởng của người dân. Lúc đầu c̣n sợ sệt nhưng rồi một đồn mười, mười đồn trăm, lời đồn đại lan như lửa rừng rằng Việt Nam đă ĐỘC-LẬP, rằng "ta" đă có chính-quyền, rằng chính-quyền đó ghê gớm lắm, đi ở trong rừng ra, do một người rất bí-mật cầm đầu, thậm chí đến cái tên của ông ta người dân cũng chưa nghe thấy bao giờ – Hồ Chí Minh.(1)

 

Trong cái say sưa, mà có người gọi là cái "say men chiến-thắng" (tưởng tượng) của lúc bấy giờ, không lạ là một không-khí mới, một khí-thế mới phát sinh ra, và trong văn nghệ tự-nhiên như có một sự bùng nổ tài-năng.(2) Hoàng Cầm trong thơ, Phạm Duy trong nhạc t́m ra hướng đi thực-sự là vào thời-gian này. V́ ta nên nhớ, Phạm Duy cho đến 45 chủ-yếu c̣n là một ca-sĩ đi đó đi đây với ban nhạc của Charlie Miều. Cũng v́ ông ưa hành-động và lang bạt, ông cũng như Nguyễn Bính đă lựa chọn đi vào Nam một đất nước vô cùng xa lạ với người Bắc thời bấy giờ – trong phong trào gọi là "Nam-tiến" để tranh đấu trực-diện với quân thù (=Pháp). Nhưng cũng nhờ sự lựa chọn này mà Phạm Duy đă sớm ư-thức được nhu-cầu có nhạc đấu tranh, nhạc kháng-chiến, và cũng bởi ông đă đi đây đó trên khắp các miền đất nước (lại một kinh-nghiệm khá hiếm vào thời-điểm ấy) ông làm quen được với nhiều điệu dân-ca, dân-nhạc. Hai yếu-tố này (nhạc đấu tranh + làn điệu dân-ca) được Phạm Duy đan lại để thành "nhạc kháng-chiến" mà có lúc ông gọi là "tân-dân-ca."

 

Do t́m ra được hướng đi đúng, hợp với tâm-khảm của ḷng dân vào lúc đó nên dễ hiểu là nhạc kháng-chiến của Phạm Duy – khác với nhạc "cách mạng" của Văn Cao hay Nguyễn Đ́nh Thi – chẳng mấy lúc đă lên ngôi để trở thành tiếng nói của dân-tộc trong một thời-đoạn ít nhất cũng kéo dài 3-4 năm (1945-48). Những bài như "Xuất Quân" (Bà-rịa, 1945), "Chiến Sĩ Vô Danh" (chiến-khu Nam-bộ, 1945), "Nợ xương máu" (Huế, 1946), "Nhạc Tuổi Xanh" (1946), "Về Đồng Hoang" (Phú-thọ, 1947), "Đường Về Quê" (Bắc-giang, 1947), "Khởi Hành" (Tuyên-quang, 1947), "Đường Lạng-sơn" (1947)... trong nháy mắt trở thành những bài hát ở trên môi cửa miệng của mọi người (kể cả không ít những người ở trong các thành phố lúc bấy giờ do Pháp chiếm v́ chính những bài hát này lại do những người "dinh tê" mang vào). Bên cạnh những bài nhạc hùng loại này, Phạm Duy lại c̣n viết một số tân-dân-ca mềm mại, thiết tha hơn, những bài ru, bài thương nhớ có nhiều nữ-tính hơn nhưng lại bị những ông cai văn nghệ (kiểu Tố Hữu) cho là ủy mị, tiểu-tư-sản ("tạch tạch sè"), đó là những bài như "Nhớ Người Thương Binh" (Vĩnh-yên, 1947), "Dặn Ḍ" (Bắc-giang, 1947), "Ru Con," "Mùa Đông Chiến Sĩ," "Nhớ Người Ra Đi" (ba bài sau này làm tại Thái-nguyên, 1947), "Tiếng Hát Trên Sông Lô" (Tuyên-quang, 1947), "Nương Chiều" (Lạng-sơn, 1947), rồi đến loạt bài làm trong chiến-dịch B́nh-Trị-Thiên ("Bao giờ anh lấy được đồn Tây" mà sau vào vùng Quốc gia đổi thành "Quê Nghèo," "Bà mẹ Gio Linh," "Về Miền Trung" và "Gánh Lúa" tất cả làm trong năm 1948).

 

Song cũng v́ Phạm Duy là một Phạm Duy lăng mạn, "ṇi t́nh" dùng theo chữ của Trần Văn Ấn, nên trong cùng thời-gian ông cũng không bao giờ quên làm nhạc t́nh, từ "Cây Đàn Bỏ Quên" (Bờ biển Phan-rang trong Kháng-chiến Nam-bộ, 1945), "Khối t́nh Trương Chi" (Huế, 1945), "T́nh Kỹ Nữ" (Hà-nội, 1946), đến "Bên Cầu Biên Giới" (Lào-cai, 1947), "Tiếng Đàn Tôi" (Cống-thần, 1947), "Đêm Xuân" (Thanh-hóa, 1948), "Chú Cuội" (Chợ Neo, 1948), "Cành Hoa Trắng" (Chợ Neo, Thanh-hóa, 1950).

 

Chỉ cần ngần ấy bài, Phạm Duy cũng đủ để thành bất tử trong âm-nhạc Việt Nam rồi. Vô vọng, vô vọng thay, những con người muốn xóa nḥa thành-tích và biểu-tượng số 1 của nhạc kháng-chiến chống Pháp của Việt Nam! Ta hăy giở những tập nhạc kháng-chiến của Hà-nội in ra sau này, tự-nhiên ta thấy mất hẳn khúc đầu xuống đến phần tim phổi, chỉ c̣n có từ rốn trở xuống, nghĩa là từ khoảng 1948 trở đi với những "Trường Ca Sông Lô" của Văn Cao hay "Hồng Hà" của Đỗ Nhuận, những bài c̣n hay, để rồi dần dà suy đồi xuống thành những bài hát lai căng, hoặc ảnh-hưởng nhạc Tầu Trung-Cộng (tỷ-dụ, bài "Ḥ Kéo Pháo," 1953) hoặc khá th́ cũng ảnh-hưởng nhạc Thái (như bài "Giải Phóng Điện Biên," 1954).

 

1965

Biết nhạc Phạm Duy th́ từ 45-46 nhưng tôi phải đợi 20 năm mới được gặp ông mặt đối mặt. Thế không có nghĩa là tôi đă không sống bằng nhạc của ông trong 20 năm đó. Tôi xin miễn bàn ở đây giai-đoạn cực-kỳ phong phú của âm-nhạc Việt Nam với ban hợp-ca Thăng Long (gồm Thái Hằng, Thái Thanh, Hoài Trung và Hoài Bắc, một thời-gian c̣n có thêm Khánh Ngọc) trong những năm 50 của thế-kỷ 20. Ban Hợp-ca Thăng Long, mà lúc đầu có tên là Gió Nam, đă chinh-phục Hà-nội như một cơn băo v́ có hai bộ óc sáng-tác lớn ở đằng sau nó, Phạm Duy sau khi đă đi học ḥa-âm ở Pháp về và Phạm Đ́nh Chương (tức Hoài Bắc), chưa kể giọng thiên-phú của Thái Thanh. Lối hát như Hợp-ca Thăng Long (mà chữ ở trong nước bây giờ gọi là "tốp ca" nghe chẳng giống ai) cho đến giờ vẫn chưa có ai qua mặt, cũng tựa như lối tŕnh bầy của The Beatles mà hơn 30 năm sau vẫn chưa có ban nào ăn đứt trong âm-nhạc pop của Anh-Mỹ.(3) Tôi cũng sẽ không nói ǵ về những bài t́nh-tự dân-tộc như bài "T́nh Hoài Hương," "Bà Mẹ Quê," "Vợ Chồng Quê" và "Em Bé Quê," và nhất là bài "T́nh Ca" ("Tôi yêu tiếng nước tôi / Từ khi mới ra đời..."), "Đố Ai?", "Hẹn Ḥ," "Dân Ca Người Về" ("Me có hay chăng con về?") hay "Người Trở Về" mà ông gọi là Dân-ca phát triển, hoặc những t́nh-ca bất hủ mà ông làm ra trong cùng thời-gian (thập niên 50) hoặc do ông phổ nhạc Cung Trầm Tưởng. Tôi cũng sẽ không nhắc đến hai trường-ca chủ-lực của ông – và của âm-nhạc VN thế-kỷ 20 – là "Trường Ca Con Đường Cái Quan" và "Trường Ca Mẹ Việt Nam," có thể là gợi hứng từ "Trường Ca Sông Lô" của Văn Cao nhưng qui-mô lớn hơn nhiều.

 

Dịp tôi gặp ông là dịp ông được Mỹ mời qua đi một ṿng tŕnh diễn ở các đại-học và cộng-đồng lớn ở Mỹ. Trước đó, tên tuổi của ông tuy chưa được người ta biết đến nhiều ở Hoa-kỳ song những người để ư đến âm-nhạc Á-đông cũng đă có dịp nghe đến tên ông qua những cuộc đi nói chuyện về âm-nhạc Việt Nam của G.S. Trần Văn Khê, qua một số bài báo và qua một hai đĩa hát như hăng Folkways Records cũng đă thu thanh một đôi bài của ông. Steve Addiss, một nhạc-sĩ dân-ca Mỹ và giờ đây là một giáo-sư về mỹ-thuật Nhật-bản, cũng đă sang Việt Nam mặc bà ba đen đi một ṿng thu thập dân-nhạc Việt Nam với ông.(4) Rồi ban đồng-ca lớn trên TV, trong chương-tŕnh "Sing Along With Mitch Miller," cũng có dịp tŕnh bầy bài "Rain on the Leaves," tức "Giọt Mưa Trên Lá," cho cả hàng triệu người nghe.

 

Ông đến New York, tôi lúc bấy giờ c̣n là một sinh-viên loại "ABD"(5) nên có khá nhiều thời giờ đi lang thang với ông. Đi cùng với ông lần đó cũng có Steve Addiss, để giới-thiệu và để giúp ông giải-thích nhạc hay lời của ông khi ông vấp váp. Chứ phần lớn th́ sau khi Steve giới-thiệu, Phạm Duy t́m cách nói thẳng ngay bằng tiếng Anh. Tuy-nhiên, v́ tiếng Anh của ông lúc bấy giờ chưa được như bây giờ nên thỉnh thoảng, như ở New York University, cũng có màn cười vỡ bụng được v́ "ắc-xăng" Tây của ông hay ông hiểu lầm cách phát âm của một vài từ ngữ tiếng Anh.

 

Nhưng cười th́ cười chứ một khi ông biểu-diễn, ta lại thấy ngay một Phạm Duy trong đầy đủ cái đam mê, cái tự-chủ, cái khống-chế sân khấu của ông. Mọi mắt, mọi tai đều dồn về ông dù là ông hát dân-ca hay nhạc mới nhất của ông lúc bấy giờ: những bài "tâm-ca" về thân-phận của người Việt Nam trong chiến-tranh, từ những "Để lại cho em này nước non ḿnh / Để lại cho em một nước đẹp xinh / Một miền oai linh hiển hách..." (Tâm Ca số 5) vậy mà bây giờ rách nát, hoang tàn,

 

"Nhưng em thương anh, thương anh

"Cho súng phải thở dài

"Nhưng em thương anh, thương anh

"Cho t́nh lên sức sống

"Nhưng em thương anh, thương anh

"Cho lựu đạn im tiếng

"Nhưng em thương anh, thương anh

"Cho đường vũ khí qua tim."

 

đến những "Giọt Mưa Trên Lá" (Tâm Ca số 4) và "Tôi Sẽ Hát To" (Tâm Ca số 2):

 

"Tôi sẽ hát to hơn súng nổ bên bờ ruộng già

"Lời tôi ca, lời tôi ca xin lúa đừng lo...

"Lời tôi thay cho tiếng đạn bay

"Lời tôi xây cho vững tay cầy

"Rồi đêm đêm xua ác mộng đầy

"Lời ca êm ru giấc ngủ say.

"Tôi sẽ hát cho vơi thống khổ, vơi ḍng lệ nḥa

"Một miền quê, một miền quê tim héo và khô.

"Lời tôi ca khâu vá t́nh thương...

"Lời hôm qua chắp nối con đường

"Lời hôm nay vương tiếng mẹ buồn

"Lời mai đây cao ngút Trường Sơn."

 

Tâm Ca số 7, "Kẻ Thù Ta," khẳng-định:

 

"Kẻ thù ta đâu có phải là người

"Giết người đi th́ ta ở với ai?"

 

Mười bài tâm-ca của Phạm Duy là những bài có thể nói được là "chống chiến-tranh" đầu tiên của Việt Nam, có trước cả Những Ca Khúc Da Vàng của Trịnh Công Sơn. Ông chống trước hết là v́ bị ảnh-hưởng của Phật-giáo, một đạo ḥa-b́nh từ giáo-lư trở đi, song ông cũng chống v́ ông linh-cảm là, với sự tham-gia ồ ạt của người Mỹ, chiến-tranh sẽ c̣n leo thang, mở rộng ra không biết đến đâu nữa. Ông đă quá biết người Cộng-sản (châm-ngôn thời Việt-minh: "Thà giết lầm 9 người c̣n hơn bỏ sót 1 người!"), giờ đây lại gặp cái thuyết "body count" ("tính xác chết") của McNamara th́ chiến-tranh sẽ c̣n đưa đất nước ta đến chỗ điêu linh bằng chừng nào nữa!

 

Mặc dầu vậy, đến khi ông về tới Việt Nam, lập-tức một phong trào nổi lên – do CS giựt dây – cho ông là tay sai của Mỹ, là bàn tay nối dài của CIA, cho những người như ông và Thích Nhất Hạnh là "ngụy-ḥa." Tập thơ Chắp tay nguyện cầu cho bồ câu trắng hiện của thầy Nhất Hạnh bị báo chí miền Bắc gọi là "rắn độc" v́ một bài thơ trong đó được Phạm Duy phổ thành Tâm Ca số 1, "Tôi ước mơ": "Sáng nay vừa thức dậy / Nghe tin em gục ngă nơi chiến trường! / Nhưng trong vườn tôi / Vô t́nh khóm tường vi / Vẫn nở thêm một đóa... / Tôi vẫn sống! / Tôi vẫn ăn! / Và tôi vẫn thở... Nhưng biết bao giờ / Tôi mới được nói thẳng / Những điều tôi ước mơ?" Sau này, Nguyễn Trọng Văn c̣n gom những loại suy nghĩ độc ác đó thành một cuốn sách, Phạm Duy đă chết như thế nào? (Sài G̣n, Văn Mới, 1971) Dù như Tạ Tỵ, bạn ông, đă có cuốn sách rất hay v́ công bằng hơn gấp bội, Phạm Duy c̣n đó nỗi buồn, Phạm Duy cũng không khỏi nổi sùng và quay ra làm Tục Ca và Vỉa Hè Ca để có dịp chửi thề và xả hơi một chút ("Sức mấy mà buồn! Buồn ơi! Bỏ đi Tám!").

 

1973

Cuối năm 1971, vợ chồng tôi về nước lập ra Viện Đại-học Cửu Long, với ước mơ là sẽ tạo được ra một lớp trẻ VN tự tin, biết làm việc với nhau (qua các môn học theo ngành quản-lư) và biết làm truyền-thông đại-chúng (qua các môn học về truyền-thông). Thời-gian này, tôi có nhiều dịp gặp các nghệ-sĩ của Miền Nam như Trịnh Công Sơn, Phan Nhật Nam, Cao Tiêu, và nhất là nối lại sự quen biết với Phạm Duy.

 

Khoảng cuối năm 72 hay đầu năm 73, tôi không c̣n nhớ rơ, nhạc-sĩ dân-ca James Durst được Pḥng Thông tin Mỹ bảo trợ sang Việt Nam trong chương-tŕnh trao đổi nghệ-sĩ với VNCH. Chỉ nhớ là khoảng ấy, tôi cũng vừa tiếp tay Phạm Duy xong trong việc dịch tập Hoan Ca ("Songs of Joy") của ông, dịch lấy ư thôi chứ không nhắm làm thành những lời hát được (English singing versions). Tập đó, in đầu năm 1973 ở Sài G̣n, gồm 10 bài "B́nh Ca" (nói về ḥa-b́nh giả hay ḥa-b́nh mong manh sau Hiệp-định Paris), 4 bài "Nữ Ca" tuyệt diệu ("Tuổi Mộng Mơ," "Tuổi Ngọc," "Tuổi Hồng" và "Tuổi Thần Tiên") và 2 bài "Đồng Dao" xuất sắc ("Chú bé bắt được con công" và "Ông trăng xuống chơi"). James Durst dựa vào những bản dịch ư của tôi để biến một số bài thành những bài hát được, rất tự-nhiên trong tiếng Anh. Những bài này sau đó được đưa vào một tập nhạc chung, nửa của James Durst, lời Việt do Phạm Duy, và nửa của Phạm Duy, lời Anh do James Durst, do Hội Việt-Mỹ in ra ở Sài G̣n. Trong số này, có mấy bài mà giờ đây ta có thể coi được là những bài hát của Việt Nam mà hát được trong tiếng Anh, qua những lời Anh tuyệt diệu (như bài "Trả Lại Em Yêu" hay "Em Bé Bắt Dế").

 

Cũng khoảng này, tôi viết một số bài giới-thiệu nhạc Phạm Duy trong bản tin tiếng Anh hàng tháng của Hiệp-hội Bang-giao Quốc-tế của Việt Nam. Bài ưng ư nhất của tôi có lẽ là bài tôi viết để giới-thiệu tập Đạo Ca của Phạm Duy phổ nhạc thơ Phật của Phạm Thiên Thư, bài "The Holeless Flute" (dịch ư câu "Sáo thần không cần lỗ / Vi vu trong ḷng người").

 

Cũng thời-gian này, qua sự vận-động của Phạm Duy, chính-phủ miền Nam bằng ḷng để cho G.S. Trần Văn Khê về thăm Việt Nam và diễn-thuyết một số buổi ở Viện Quốc Gia Ấm Nhạc, ở Hội Việt-Mỹ v.v. Ông Khê, dù như có tiếng là thân Cộng, vẫn thu hút được một số khán-thính-giả đáng kể nhờ sự hiểu biết chuyên-môn thượng thừa của ông. (Thật đáng tiếc là ngay trong chiến-tranh, ông Khê về Sài G̣n được đón tiếp rất nồng nàn v́ người ta quư một tài-năng của VN, trong khi đó mười mấy năm sau, ông sang Montréal th́ lại có người dọa đốt tiệm ăn nơi ông được mời đến nói chuyện.) Nhân dịp này, tôi được mời đến nhà ông Phạm Duy ở Phú-nhuận, và đây là lần đầu tiên tôi được gặp bà Phạm Duy (ca-sĩ Thái Hằng, lúc đó đă giải nghệ) và các con ông, tuy chỉ là thoáng qua.

 

 

 

1975

 

Những ngày tháng Tư (mà về sau Phạm Duy gọi là "Tháng Tư Đen"), người Mỹ v́ lo cho số phận của những văn-nghệ-sĩ hàng đầu của miền Nam đă t́m cách thu xếp để đưa một số người ra khỏi VN, để tránh những giờ phút mà Sài G̣n có thể ngập bom đạn. V́ Phạm Duy được xem là nằm trong "diện" này nên người ta nhờ tôi đến thu xếp với ông để có thể đưa gia-đ́nh ông đi. Ông nhận lời nhưng đến lúc người ta đến "bốc" bốn người con trai của ông bị kẹt lại trong trại lính v́ lúc bấy giờ có lệnh giới-nghiêm 100%. Ông đă không định đi nhưng rồi bị người ta hối thúc, với lời hứa là sẽ cho người đi t́m mấy người con trai rồi đưa đi sau. Thành thử, cuối cùng, ông bà chỉ đi được với mấy người con gái, lúc đó c̣n nhỏ, mà thôi.

 

Đến Guam, ông sục sạo đi t́m con, cho réo tên trên radio, cho đăng mục t́m người trên báo Chân Trời Mới, báo của trại Orote Point, nhưng vô vọng. Chúng tôi gặp lại ông ở trại Eglin Air Force Base, Florida, ông nói, ông như một người điên, quay ra trách móc ngay người bạn Mỹ đă bốc gia-đ́nh ông – làm như họ đă dụng tâm chia rẽ ông bà và các con trai của họ. Trong sâu thẳm của tuyệt vọng đó, Phạm Duy nghĩ, ông vẫn phải sống v́ chỉ có thế ông mới c̣n hy-vọng, dù mong manh, t́m lại được con.

 

Từ vực thẳm của những ngày xa xứ đó, ông đứng dậy. Ông xua đuổi ư-tưởng t́m cách trở về để được đoàn-tụ với các con, dù phải sống với Cộng-sản. Ông nhận ra trại với một người bạn Mỹ đứng tên x́-pông-xo cho gia-đ́nh ông. Và ông nhất quyết dựng lại cuộc đời ở tuổi 50 hơn. Ông nh́n lại: từ một gia-đ́nh quây quần hạnh phúc, trai gái đầy đủ, ông chỉ c̣n lại có Thái Hằng và mấy người con gái c̣n ở tuổi choai choai. Mặc dầu vậy, ngay từ đầu ông không muốn phải dựa lâu vào người x́-pông-xo Mỹ, ngay từ những ngày sớm sủa đó ông đă nhất quyết tự-lập – bằng mọi giá. Ông đứng dậy bằng con đường cầm ca, cái nghiệp của ông, với sự tiếp tay của Thái Hằng, người vợ hiền từ dù như đă giải nghệ từ lâu, và của cô con gái lớn trong gia-đ́nh, Thái Hiền, lúc bấy giờ mới chừng 15-16 tuổi, c̣n đang học trung-học. Phải mấy năm sau, ban nhạc "Gia Đ́nh Phạm Duy" mới có thêm Thái Thảo.

 

Thế là từ một Phạm Duy sáng-tác, ông trở lại một Phạm Duy ca-sĩ – một nghề ông đă bỏ từ lâu. Thái Hằng cũng vậy. Người ta có thể tưởng về một đôi ca-sĩ về già, kiểu La Strada, tiếng hát tiếng đàn rệu rạo, lạc điệu. Nhưng không! Phạm Duy đứng thẳng dậy, với sự yểm-trợ tinh-thần của người vợ thân quư(6) và sự cộng-tác hết ḿnh của con gái, một bông hoa mới nở nhụy, Thái Hiền mà giọng hát trẻ, khỏe chả mấy lúc được báo chí Mỹ so sánh với giọng Karen Carpenter.

 

Phải mất ba năm, người ta mới thấy Phạm Duy sáng-tác trở lại, lúc đầu c̣n dùng một tên giả, Đỗ Quyên. Năm 1977-78, tôi và một số bạn ở Virginia có thuê nguyên một cái trường tiểu-học ở Arlington dùng làm Trung-tâm Cộng-đồng. Nhân dịp này, chúng tôi có mời "Gia Đ́nh Phạm Duy" về hát cho đồng-bào nghe – một h́nh ảnh mà ta sẽ c̣n thấy được nhân lên cả chục, cả trăm lần trong những năm sau đó, ở Hoa-kỳ đă đành nhưng c̣n ở khắp thế-giới, nơi nào có đông người Việt Nam tề tựu. Ông và gia-đ́nh ông không chỉ đem tiếng hát đến cho mọi người, ông c̣n đem lại cả niềm tin nữa.

 

Đó là những năm "thuyền-nhân" ồ ạt ra đi, rời bỏ Việt Nam, rời bỏ "thiên-đường CS, thiên-đường xă-hội-chủ-nghĩa" ra đi hàng hàng lớp lớp ("Một là chết nuôi cá, hai là sống nuôi má, ba là má nuôi con" nếu con phải bị bắt bỏ tù trên đường vượt biên). Lúc đầu c̣n nhỏ, phong trào này chẳng mấy lúc lên đến hàng vạn, hàng trăm ngh́n người ra đi trong một năm làm cho cả thế-giới sửng sốt.(7)

 

1985

V́ sự thôi thúc của thời-cuộc cũng có, của nhu-cầu phải có những bài hát mới trên đường rong ca tỵ nạn, phản ánh một tâm-thức mới, nên Phạm Duy đă lấy lại được niềm tin và sản-phẩm là tập Thấm Thoắt Mười Năm mà Hội Văn-hóa Việt-nam tại Bắc-Mỹ, Tủ sách Cành Nam, và Tạp chí Xác Định có hân hạnh in ra năm 1985 – cuốn sách mà Phạm Duy vung lên khi ra mắt ở Virginia và tuyên-bố: "Cuốn sách nhạc đẹp nhất trong đời tôi!" (tính đến lúc bấy giờ, hiển-nhiên rồi). (Hội Văn-hóa là do tôi phụ-trách, Cành Nam là của nhà thơ Trương Anh Thụy, và nhóm Xác Định là của anh Đặng Đ́nh Khiết, về sau nhập lại thành Tổ Hợp Xuất Bản Miền Đông Hoa Kỳ.)

 

Trước đó, cuối năm 1982, Phạm Duy đă có dịp phổ nhạc thơ Nguyễn Chí Thiện, Nguyễn Hữu Hiệu in ra một tập 10 bài "Ngục Ca" rồi đến Hội Văn-hóa VN tại Bắc-Mỹ của tôi in ra thành tập 20 bài "Ngục Ca" với lời Anh hát được theo nhạc của Phạm Duy, xong Quê Mẹ của Vơ Văn Ái ở Pháp in ra thành một tập ba thứ tiếng (Việt-Pháp-Anh) với bản dịch nghĩa sang tiếng Anh của Ỷ Lan Penelope Faulkner. Cuốn "Ngục Ca" của tôi in ra, về sau tới năm 1996 khi tôi có dịp sang Úc đi một ṿng với nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, tôi mới hay là ở Úc trước đó đă có bản in lậu lại tập của Hội Văn-hóa. Cũng năm 96, v́ bản in lậu kia cũng đă tuyệt bản nên các anh em sinh-viên VN ở Victoria (tức Melbourne) đă xin phép tôi in lại một edition chớp nhoáng nữa (dù vẫn rất xinh). Đủ tỏ sự thành công dai dẳng của tập nhạc này.

 

Tôi hơi tiếc là "tập nhạc đẹp nhất trong đời" Phạm Duy, tuy bán hết sau một thời-gian, đă không được người ta biết đến nhiều như một số nhạc-phẩm khác của ông. Có thể là v́ hoàn-cảnh đất nước và ḷng người đổi thay nhanh chóng nên dù tập nhạc, theo tôi, có không ít những bài sâu sắc nhất trong toàn-bộ sự-nghiệp sáng-tác của Phạm Duy, những bài mà chắc chắn rồi đây sẽ được coi là những đỉnh cao của âm-nhạc VN một thời, nó vẫn không được người ta biết đến một cách đầy đủ. Trong sa-mạc sáng-tác âm-nhạc VN của những năm ấy (giai-đoạn 1975-85), 20 bài Ngục Ca và gần 50 bài của tập Thấm Thoắt Mười Năm phải kể là những ḥn ngọc báu trân quư của tâm-thức VN thời bấy giờ. Rồi đây, ai có thể viết nổi lịch-sử âm-nhạc VN của 10 năm ấy – cả trong lẫn ngoài nước – mà không nhắc đến những bài như "1954 Cha Bỏ Quê - 1975 Con Bỏ Nước," "Hát Trên Đường Tạm Dung," "Ở Bên Nhà Em Không C̣n Đứng Đợi Chờ Anh," "Người Con Gái Việt Rời Xa Tổ Quốc," hay "Nguyên Vẹn H́nh Hài" –  Không nhắc đến những bài tranh đấu cho nhân-quyền lừng danh một thời như "Tháng Tư Đen" hay "Người Việt Cao Quư" –  Không nhắc đến những bài hát tâm-khảm như "Thư Em Đến" hay "Mai Mốt Ông Về" (phổ nhạc thơ Cao Tần) – Không nhắc đến những bài phổ nhạc thơ Hoàng Cầm như "Qua Vườn Ồi," "Cỗ Bài Tam Cúc," "Hoàng Cầm Ca" và nhất là bài "Lá Diêu Bông" – Tất cả, tất cả đều nằm trong Thấm Thoắt Mười Năm.

 

Nhưng rồi, vật đổi sao dời. 1985, Gorbachev đưa ra chính-sách Glasnost và Perestroika ở Nga, dẫn đến sự sụp đổ của Đông-Ấu Cộng-sản, rồi đến ngay cả sự đổ vỡ của Liên-bang Xô-viết. Người CS Việt Nam xem đó là "tội" không thể tha thứ được của Gorbi nhưng thực ra, đó chẳng qua là một tiến-tŕnh không thể ḱm hăm được của thế-giới CS và Gorbi đă có công trông ra để làm cho sự chuyển đổi căn-bản của cả một xă-hội, hơn thế nữa, của cả một thế-giới xă-hội-chủ-nghĩa không xảy ra trong chiến-tranh tan hoang, đổ vỡ, tắm máu. 1986, cực chẳng đă, VNCS theo chân với chính-sách Đổi Mới. 1989, Hà-nội rút quân khỏi Cao-miên, dẫn đến sự làm ḥa với các nước ASEAN và Trung-Cộng. 1994, Mỹ băi bỏ cấm vận, 1995 Mỹ nối lại bang-giao và Hà-nội vào ASEAN. Một sự chuyển ḿnh căn-bản không kém ở Liên-Xô nên ngày nay, người ta nói không sai, không c̣n ǵ và ai là Cộng-sản ở VN nữa mà chỉ c̣n những tên mafia đỏ.

 

 

 

2000

Từ đó, từ 1985, bao nhiêu nước qua cầu.

Cũng từ đó, với bốn người con trai rời bỏ được VN để sang Mỹ đoàn-tụ với ông và Thái Hằng, Phạm Duy đă sang hẳn được một giai-đoạn bộc-phá mới về sáng-tác của ông. Sau Hoàng Cầm Ca (cũng do Hội Văn-hóa VN tại Bắc-Mỹ in ra), ông đă chuyển sang nhạc lịch sử (với "Tổ khúc Bầy Chim Bỏ Xứ" tiếp nối câu chuyện bắt đầu với "Con Đường Cái Quan" và "Mẹ Việt Nam"), sang nhạc tâm-linh (với "Thiền Ca" và nhất là "Trường Ca Hàn Mặc Tử"), sang "rong ca" hát cho thế-kỷ 21 và thiên-niên-kỷ thứ III của nhân-loại, sang "Minh Họa Kiều" (mà ông đă hoàn-tất phần 1 và 2, c̣n thiếu 3 và 4). Nghĩa là ông đă đi nguyên một ṿng để trở về với tâm-khảm Việt Nam như được kết tinh trong Truyện Kiều, đại-tác-phẩm của Việt Nam. Trong hơn 20 năm qua, ông lại c̣n được sự tiếp tay rất điệu nghệ và chuyên-nghiệp của Duy Cường, người con mà ông cho là có nhiều khả-năng tiếp nối ông hơn cả.

 

Trong mỗi bước đường đi của ông trong 27 năm qua, tôi hănh-diện là một người nghe, người thụ hưởng, người đă tiếp tay – trong phần nhỏ bé của ḿnh – đem tiếng nhạc lời ca của ông đến với một số đồng-bào ở miền Đông Hoa-kỳ và, qua những tác-phẩm in, đưa được thông-điệp của một nhạc-sĩ thiên-tài đến khắp năm châu và với thế-giới (qua những bản dịch, bài giới-thiệu và nhất là những bài hát được bằng lời tiếng Anh – "English singing versions"). Phạm Duy chưa được xem là một nhạc-sĩ lớn của thế-giới chỉ v́ ông hăy c̣n thiếu người tŕnh diễn nhạc của ông trong các tiếng, nhất là tiếng Anh. Tuy-nhiên, chỉ với một số ít nhạc-bản của ông đă được những tiếng hát như Steve Addiss tŕnh bầy ở Mỹ, James Durst và Ferne Bork sang cả tận bên Nga để tŕnh diễn, không kể ban đồng-ca lớn Mitch Miller, và nhạc của ông ngày càng nhiều nhà nhạc-học trên thế-giới nghiên cứu, tôi đoán là một ngày sẽ không xa khi nhạc và tài-năng của ông cũng sẽ được công-nhận rộng răi. Tạ Tỵ đă có lần viết: "Phạm Duy, hai chữ đó là tên gọi, kỳ lạ thay, cũng là huyền thoại ngay trong thời gian có Duy góp mặt."

 

Anh Phạm Duy, chào anh ở tuổi 80, em rất vui đă được học, hát, đi và chia xẻ với một huyền-thoại sống là anh!

 

Nguyễn Ngọc bích

 

 

 

Nguyễn Ngọc Bích

 

Springfield, VA

 

Ngày 23-IV-2002

 

 

 

Chú thích:

 

 

 

1. Trong cái hồ hởi của giờ phút ấy, người ta quên khuấy đi mất là Nhật đă đầu hàng nên đâu c̣n ḷng dạ nào mà đi dẹp phường múa rối kia, rằng chính vua Bảo Đại đă tuyên-bố độc-lập sáu tháng trước đó, và rằng chính-phủ Trần Trọng Kim là chính-phủ đầu tiên của một nước Việt Nam độc-lập với một thành-phần nội-các gồm nhiều trí-thức có đầu óc và nắm vững chuyên-môn. Ông Hoàng Xuân Hăn, chẳng hạn, là bộ-trưởng Giáo-dục đầu tiên của Việt Nam và chương-tŕnh cải cách giáo-dục của ông đưa ra là khi ông c̣n trong nội-các Trần Trọng Kim.

 

 

 

2. Trong lúc nhạc-bản c̣n thiếu, người ta chuyển ngay những cái sẵn có trong tay thành nhạc mới: đó là trường-hợp bài "Appel aux étudiants" của Lưu Hữu Phước, lời Pháp dùng để hát cho tất cả các sinh-viên của ba nước Đông-dương Việt-Miên-Lào, đă gần như trong nháy mắt được các sinh-viên ở Đại-học-xá Hà-nội đổi lời để biến thành bài "Tiếng gọi Thanh-niên" rồi về sau, bài này năm 1948 lại được sửa lời một lần nữa thành bài "Tiếng gọi Công-dân" và biến thành quốc-ca của Quốc-gia Việt Nam rồi của miền Nam sau năm 54.

 

 

 

3. Điều này làm tôi suy nghĩ, một người nào đó sẽ có công lớn lắm nếu bây giờ có thể thu thập được lại toàn-bộ những bài do ban Hợp-ca Thăng Long tŕnh bầy, v́ đó là một điểm cao ṿi vọi của nghệ-thuật tŕnh bầy âm-nhạc Việt Nam. Nhóm AVT nguyên-thủy cũng vậy.

 

 

 

4. Chuyến đi này có được ghi lại trong một cuốn phim tài-liệu mang tên "Rain on the Leaves," phim đen trắng, 17 phút, 1966, có được giới-thiệu trong Embassy of Viet-Nam 1970-71 Film List, Washington DC, 1971, trang 28. Steve Addiss, nếu tôi không nhầm, sẽ là người đầu tiên chuyển một số bài hát của Phạm Duy thành những lời hát được trong tiếng Anh, đôi khi rất thành công như bài "Gánh Lúa" hay bài "Giọt Mưa Trên Lá." Mấy bài này về sau được đưa vào tuyển-tập nhạc thế-giới của sinh-viên Mỹ ở UCLA. Ông cũng c̣n làm chung với Phạm Duy một cuốn sách nhỏ, cuốn Dân Ca, in ra ở Sài G̣n năm 1968, trong đó ông hoặc làm lời Anh hoặc dịch ư những bài hát trong sách.

 

 

 

5. Nghĩa là sinh-viên cao-học đă học xong hết các tín-chỉ ban Tiến-sĩ ở Columbia University, đă thi xong "prelims" tức "preliminary examinations," thi viết, và "oral exams," thi vấn đáp trước một ban giám-khảo sáu người, đă được học-bổng sang Nhật gần 2 năm t́m tài-liệu viết luận-án, và chỉ c̣n chờ hoàn-tất luận-án, "all but the dissertation."

 

 

 

6. Đặng Trần Vận, người nghệ-sĩ đa tài, người đă dựng ra Pḥng trà Thiên Thai ở Hà-nội năm 45-46, trước khi chết đă nói với tôi ở Paris một câu chí lư: "Thằng PD được con vợ, chị ta biết hết nhưng để cho anh ta tự do, nhờ vậy dân-tộc có được một nhạc-sĩ lớn!" Một bài học rất lớn cho những chế-độ nào c̣n thua cả một người như Thái Hằng, t́m cách "cầm chân" hay nói đúng hơn là "cầm tù" các văn-nghệ-sĩ của dân-tộc và đất nước.

 

 

 

7. Số người "nuôi cá" không trong những năm này cũng lên đến gần nửa triệu, theo sự ước-tính của Cao-ủy Tỵ nạn Liên-hiệp-quốc.

 

 

 

 

hoctro


Bỏ Phố Đà Lạt

Anh Bằng - Lê Văn Thiện

Hoàng Ngọc Ẩn

 

Từ lâu lắm không về thăm Đà Lạt

Rừng Lâm Viên có gió lộng mưa buồn

Đường quanh co ôm đồi thông xanh ngát

Mù sương dâng nhè nhẹ cuối trời thu

 

C̣n đâu nữa đêm vàng trăng Đà Lạt

Ngồi bên nhau lắng tiếng nhạc suối reo

C̣n đâu em bao chiều giăng mây tím

Ḿnh ngắm nhau rồi thấy thương nhiều thêm

 

Bây giờ Đà Lạt thương đau phủ kín vai gầy

Bây giờ Đà Lạt em tôi ngồi đếm từng ngày

Bây giờ ai đó đứng khóc nh́n gió mưa bay, mưa bay

 

Người em gái âm thầm sống lạnh lùng

Thời gian ơi nước mắt đầy áo em

T́nh cô đơn như rừng thông heo hút

Gặm nhắm nỗi buồn xót xa từng đêm

tvmt


Bờ Tóc Nhỏ

Nhật Vũ

Thơ Huỳnh N Thanh Tâm

 

 

Tango_4/4

 

1.

Có một chiều chợt thấy tóc em bay

Ôi bát ngát khung trời em 17

Đôi bờ xoả ngạt ngào ḍng suối chảy

Thơm nồng nàng trong cánh gió lung lay

 

2.

Rồi đường về hoa nắng ướp trên vai

Chiều lá rụng bâng quơ cài lên tóc

Mộng ước nào vo tṛn đôi mắt ngọc

Để lời đầu sợi tóc buộc đời nhau

 

Điệp khúc:

 

Rồi những ngày tôi đi giữa lao đao

 

Bờ tóc Nhỏ nương theo ngàn mây trắng

Qua núi cao, qua đồi, qua đêm vắng

Bay dạt dào qua nỗi nhớ mênh mông

 

3.

Rồi những ngày tiếp nối những long đong

Bờ tóc Nhỏ vẫn theo đời phiêu lảng

Và năm tháng dần trôi vào dĩ văng

Tóc thả dài bay măi giữa gian nan

 

4.

Rồi một chiều chợt nhớ chuyện trăm năm

Thấy bờ tóc ngày xưa vừa điểm bạc

Áng mây buồn giăng ngang trời man mác

Có bùi ngùi trong tóc Nhỏ hôm nay !

 

 

Tŕnh bầy Khắc Dũng

 

 

 

 

 

Nhật Vũ


Bơ Vơ

Hoàng Trọng

 

 


Paso Doble

“Nh́n ánh sao rơi trong trời đêm

Nhặt cánh hoa rơi bên thềm xưa

Người yêu khuất xa khi chiều ấy

Giờ ḿnh tôi đứng trông sao mờ

 

Nh́n chuyến sang ngang trong trời đêm

Lỡ bước sang sông thôi từ đây

Người đem nát tan cho đời tôi

Giờ ḿnh tôi đến sầu chia phôi

 

Ôi gịng sông xanh ngày xưa

Đâu người yêu mến thuở ấy

Vương lại tim tôi bao êm đềm

Hết rồi kỷ niệm mộng đă tàn

 

Đừng oán than chi thêm đàn ơi

T́nh dỡ dang rồi ôi biệt ly

Người đâu đến đây trong chiều ấy

Để sầu để nhớ rồi người đi

 

(Chép từ tiếng hát Thanh Lan. Băng nhạc Shotguns 38. Ngọc Chánh tái bản tại HK 1980)

Hư Vô


Bơ Vơ

Nguyễn Ánh 9

 

 


Lạnh lùng mây trôi

Ḍng đời ngược xuôi

Rồi chiều chậm rơi rơi măi trong tôi

Đường chiều muôn lối

Một ḿnh lẻ loi

T́m niềm hạnh phúc nơi chân trời

 

Lặng nh́n mưa bay

Ḷng đầy men say

Người đời ai hay bao nỗi đắng cay

Một ḿnh bước tới

Đường đời muôn lối

C̣n nhiều mưa rơi nơi xa vời

 

Trời chiều bao la

Người về quanh ta

T́nh buồn hôm qua đă nhạt nḥa

Một ḿnh đi măi

Đường đời xa xôi

Và niềm hạnh phúc cháy trong tôi

Một ngày êm trôi

Một ngày yên vui

T́nh sầu trong tôi đă quá xa xôi

Bâu trời lấp lánh

Ngàn v́ sao sáng

Cuộc t́nh dĩ văng bao ngỡ ngàng

Bầu trời lấp lánh

Ngập tràn ánh sao

Đời người có những phút giây lỡ làng

 

 

Lời 2:

 

Lặng nh́n mưa rơi

Giọt buồn chơi vơi

Và gịng thời gian cứ măi cuốn trôi

Đường đời muôn lối

Chập chùng bóng tối

Và niềm hạnh phúc quá xa vời

 

Cuộc t́nh hôm nay

C̣n nhiều mê say

Mà nào ai hay những nỗi đắng cay

C̣n ǵ đâu nữa

Chuyện t́nh mộng mơ

C̣n ǵ đâu nữa để mong chờ

 

Cuộc đời bon chen

Ḷng người đảo điên

C̣n lại trong ta những ưu phiền

 

Đời trở về đâu?

T́nh trở về đâu?

Một ḿnh bơ vơ với nỗi đau

Cuộc t́nh ch́m sâu

Nghẹn ngào thương đau

T́nh sầu trong ta biết đến bao lâu

 

Đường chiều hoang nắng

Cuộc t́nh xa vắng

Ngập ngừng từng bước chân ngậm ngùi

 

(Cuộc t́nh xa vắng đường chiều nắng hoang

Ngập ngừng từng bước chân ngỡ ngàng)

Nguyễn Ánh 9

Hoài Thương & Hư Vô


Bơ Vơ Ngơ Hẹn Ḥ

Châu Đ́nh An

Hoàng Thượng Dung

 

Đêm sương lạnh rớt bên đường

em có nghe ḷng tê tái không

anh giữa trời khuya nh́n gió lộng

nghe hồn hoang lạnh phút trông mong

 

Anh nhớ chiều qua lúc hẹn ḥ

Sao giờ không thấy dáng em qua

lang thang phố cũ chừng xa lạ

em sao quên hẹn để anh chờ

 

Phố vắng thưa người anh vẫn mơ

em sẽ cùng anh về lối hẹn

cho niềm mong đợi hết đong đưa

nhưng tiếng thời gian không đợi chờ

riêng ḿnh anh giữa phố bơ vơ

tâm tư nát vỡ niềm trông đợi

rơi rớt hồn côi giữa phố xưa

Sương khuya lạnh buốt vai gầy

đêm vắng nghe buồn rơi xuống tay

cho phút chờ mong dài ngóng đợi

cho ḷng điên dại suốt đêm nay

 

Em hỡi người yêu tiếng hẹn ḥ

bây giờ con phố vắng chân qua

Sương  rơi giá buốt bờ vai lạ

em có hay là anh vẫn chờ...

 

tvmt


Bội Bạc

Song Ngọc

 

 


Tôi sẽ quên anh quên một người t́nh PHẢN BỘI

V́ t́nh yêu tôi anh chỉ đùa cợt để vui

V́ t́nh yêu tôi anh đành ḷng rao bán

C̣n niềm thương yêu anh dành trao hết một người.

 

Tôi trách tôi đam mê yêu lầm một người BỘI BẠC

Trọn niềm tim yêu tôi đă gởi cả về anh

Một lần yêu thương tôi nặng t́nh trao hết

Để rồi hôm nay nghe ḿnh buốt giá con tim.

 

ĐK:

 

Tôi tự hẹn ḷng quen một cuộc t́nh nhiều gian dối

Cố quên một người yêu chỉ chót lưỡi đầu môi

Nhưng sao trông tôi những kỷ niềm thương nhớ

Chiếc hôn đầu vẫn bốch cháy trong tôi.

 

Tôi sẽ quên anh quên một người t́nh PHẢN BỘI

Chuyện ḷng hai ta xem chỉ là thoáng mộng trôi

Một ḿnh trông đêm nghe sầu lạnh lùng hoang vắng

Hỏi ḷng tôi quên hay ḿnh tự dối ḷng thôi ..???????

 


Bối Rối

Ngoại Quốc (Thái Lan)

LV: Mai Thanh

 

 

Là là là là lá la là la la la

Oh oh oh ḱa !

Có ánh mắt nào cứ măi đắm đuối đến thế

Theo bước chân em đâu đó trên phố đông người

Với ánh mắt ấu ôi thấy sao thật dễ thương

 

Oh oh oh ḱa ! Oh oh oh ḱa !

Có mái tóc nào óng ánh trước gió xuống phố

Sao thấy bâng khuâng như đă quen rất lâu rồi

Chớ có bối rối hăy chờ anh theo bước cùng

 

Anh là ai mà sao măi theo em

Cho dù mưa hay nắng gắt không màng

Theo thật lâu mà không nói năng chi

Cho người ta ngó trông có ai nói câu muốn quen

 

Hoa Biển


Bối Rối

Trịnh Nam Sơn

 

 


Hồn ta đang như áng mây

T́m cơn gió ấm áp cho đời bớt ưu sầu

Nào ngờ đâu gió buồn

Thành theo gió bay măi không ngừng trên hoang đàng

Như áng mây, theo gió buồn, không tan

 

Hồn ta lăng như áng thơ

T́m trang giấy đi lấy cho ḿnh câu chuyện t́nh

Nào ngờ trang giấy úa màu

Đành đi lấy những áng thơ t́nh trong hy vọng

Sẽ có ngày, trang giấy này.. nhạt màu

 

 

Hồn ta là những sóng mơ

T́m trên cát bị đỗ bao lần trong âm thầm

Và triền cát là những đá ghềnh

Làm tan những cơn sóng cho bọt bay bạc đầu

Cơn sóng gầm trên đá ghềnh... từng ḍng

Hoài Thương


Bốn Mắt Anh Yêu

Thế Hiển

 

 


Một ngày như bao ngày

Chờ đợi em ngang về

người ơi, muốn nói câu làm quen

 

Nh́n áo trắng bay đầy

tựa như mây trên trời

chờ em với trái tim bồi hồi

 

Ánh mắt ai t́m hoài

bốn mắt em anh nhớ

 

Chiều nay mưa rơi rơi,

em với anh thật t́nh cờ

gặp nhau như trong mơ

ta trú mưa và đợi chờ

chuyện bâng khuâng đâu đâu

nhưng xuyến xao gặp lần đầu

mà ḷng anh mong chờ mơ măi

 

Và khi mưa tan rồi

ḿnh chia tay nhau về

nh́n theo bóng dáng em dần xa

chợt ḷng anh ngơ ngẩn

chẳng hỏi em tên ǵ

Trời ơi, trách măi anh dại khờ !

 

Bốn mắt ơi, anh gọi thầm

Bốn mắt ơi, anh gọi thầm

Bốn mắt ơi, anh nhớ........

Chèo


Bốn Màu Áo

Anh Thy

 

 


Một lần anh đến đây thăm em

lúc gió mưa rơi đầy ngoài thềm

lúc chúng ta hy vọng thật nhiều

nên áo em đẹp màu xanh

 

Rồi một lần ước mơ mai sau

lúc pháo yêu đương nhuộm màu đường

lúc đón cô dâu về nhà chồng

cho áo em hồng t́nh yêu

 

Có những lúc nghe bơ vơ

hẹn không đến cho em mong chờ

Giận anh thường hay quên

khoác áo tím em đi trong mưa

Dù nhiều lần anh đă hay dặn

"đừng mặc màu áo tím anh không ưa"

 

Ḿnh giận nhau đă ba hôm nay

biết nhớ biết thương nhau thật là nhiều

em khoác áo hoa vàng lần hẹn đầu

hai đứa qua cầu gặp nhau...


Bốn Mùa Hoa, Anh Và Em

Nhật Vũ

Thơ : Trường Đinh

 

 

1.

Từ nụ hôn ngây ngất

Từ lúc em xa khơi

T́nh ca như giấc chiều

Biển đau thương ngút ngàn

2.

Lời em là chim hót

Lời anh là cỏ hoa

Những mây trôi cuộc đời

Giấc mơ nào thoáng bay

 

ĐK:

Hẹn cho nhau... thiên thu đợi chờ

Hai mươi năm thiên đàng soi bóng

Cuộc đời là... ngày tháng lăng du...

3.

Anh như làn khói bay

Cho nỗi buồn nhạt phai

Em như hạt mưa trời

Cho xóa tan hờn dỗi

4.

Có nụ cười trong mơ

Và trái tim sầu muộn

Kỷ niệm nào nhạt nḥa

Cuộc t́nh nào đắng cay...

Nốt & Midi

Nhật Vũ


Bốn Mùa Quạnh Hiu

Ngô Thụy Miên

 

 


Mùa xuân hoa trắng bay gợi dâng men ư say

Hôm nao đưa em về con phố nhỏ

Nghe từng giọt mưa thấm ướt vai em, mi em

Ṿng tay âu yếm trao, bờ môi ôi khát khao

Thương em đêm này rồi mai xa cách nỗi nhớ

 

Hạ sang anh có hay t́nh em vẫn đắm say

Tay đan trong tay d́u nhau bước nhẹ

Bên hàng cây xanh lá đứng bơ vơ như mơ

Dịu êm vai sát vai, nụ hôn thêm đắng cay

Thương anh đêm này rồi mai cách xa

Em ơi khi mùa thu đến đây rồi

Tay trơn xin buồn nuối tiếc ơn đời

Nh́n mưa rơi cho ḷng ḿnh thêm lẻ loi

Cho cuộc t́nh thêm vắng đôi

Cho ngày dài thêm vắng vui

 

Mùa đông đă đến đây, hoàng hôn mây trắng bay

Đêm nay cô đơn về trong giấc mộng

Em một ḿnh thương nhớ dáng anh sang mênh mang

T́nh em như lá rơi, t́nh anh theo nước trôi

Chơi vơi trong đời gọi tên măi thôi

 

(1996)

ngothuymien.cjb.net


Bốn Mùa Quạnh Hiu

Hữu Xuân

Lê Xuân Trường

 

Xuân gieo vui ngàn hoa

Lá khoe mầu trong nắng

Mai như đang rạo rực

T́nh nào c̣n xa xôi

Âm thầm cùng tháng ngày

 

Xuân qua đi hè sang

Tiếng ve kêu rộn ràng

Bao tiếng cười khúc khích

Thời thơ ấu c̣n đâu

 

Thu sang Đông chờ nhau

Vẫn xa xăm biền biệt

Qua bốn mùa phiêu lăng

Đời em vẫn quạnh hiu

 

Đă được nữ ca sĩ Thanh Hà tŕnh bày trong CD "Mưa Trên Vùng Tóc Rối"

do LXT RECORDS thực hiên.

 

 

 

 

Lê Xuân Trường


Bốn Mùa Thay Lá

Trịnh Công Sơn

 

 


Bốn mùa như gió

Bốn mùa như mây

Những ḍng sông nối đôi tay

liền với biển khơi

 

Đêm chờ ánh sáng

Mưa đợi cơn nắng

Mặt trời lấp lánh trên cao

Vừa xa vừa gần

 

Con sông là thuyền

Mây xa là buồm

Từng giọt sương thu hết mong manh (mênh mông)

Những giọt mưa

Những nụ hoa

Hẹn ḥ gặp nhau trước sân nhà

 

Không hẹn mà đến

Không chờ mà đi

Bốn mùa thay lá

Thay hoa thay măi đời ta

 

Bên trời xanh măi

Những nụ mầm mới

Để lại trong cơi thiên thu

H́nh dáng nụ cười

thegioiamnhac.com


Bốn Mùa Thương Nhớ

Khánh Băng

 

 

 


Người có nhớ ǵ không

Hẹn ước duyên tơ hồng

Hương t́nh đang thắm nồng

Sầu thương ước mộng trời lạnh giá đêm Đông.

Nh́n cánh mây bàng tười

Ḷng nhớ thương một người

Ôi biệt ly năo nề

Cầm tay nhau ước thề rằng Xuân sẽ quay về.

 

ĐK:

Ta bên nhau thuở xưa mùa Thu đôi tim ngất ngây

Bầu trời vàng trăng sáng soi làng mây

Nhưng ta đâu có hay thời gian bao nhiêu đổi thay

Cuộc t́nh tàn theo lá vàng bay.

Nh́n cánh hoa phượng rơi

Hè tiếng ve gọi đàn

Ân t́nh xưa lỡ làng

Đời sao phũ phàng mộng ước ly tan

 

tvmt


Bốn Mùa Yêu Em

Vũ Thư Nguyên

Thơ: Phạm Ngọc

 

3/4 C Major Valse

 

t́nh yêu mở cửa trong tim

hân hoan chào em nắng mới

hoàng hôn nào xa vời vợi

hoa xuân nở rộ bên thềm

 

em mang tấm ḷng mùa hạ

lửa ấm bập bùng trên môi

thu vàng dường như cũng lạ

sương khuya đă bỏ đi rồi

 

mùa đông phủ kín chung quanh ḿnh

hồn anh mùa xuân vẫn nở rộ

em là - vầng trăng thiếu nữ

nên rằm cứ măi măilong lanh

 

 

trầm hương nguyệt quế trong đêm

ngan ngát mười phương gió lộng

thắp sáng đời nhau bằng mộng

bốn mùa quanh quẩn yêu em


Bốn Ngả Đường Quê Hương

Anh Bằng - Vũ Chương

 

 


Non nước tôi chinh chiến trọn phần tư thế kỷ

Non nước tôi, ôi khúc ruột chia hai hướng đi!

Non nước tôi tên gọi Việt Nam

Chinh chiến mang thêm nhiều gian nan

Đồng hoang vắng cây héo khô bếp lạnh điêu tàn

 

Tôi đi từ Nam Quang, lúc Nam Bắc chia gịng máu

Băng qua gịng Hương Giang, tới miền lúa thơm Cà Mau

T́m nguồn vui mới, tôi thề lên đường đi nối quê hương

Hát khúc thanh b́nh với niềm tin ngày mai vào t́nh thương

Tôi có cha sinh sống miền rừng sâu đất đỏ

Tôi có mẹ vui với đời biển xanh ấm no

Tôi có thân nhân ở bên đây

Tôi có anh em ở bên kia

Dù Nam Bắc, tôi vẫn mong nước Việt thanh b́nh

 

 

tvmt


Bóng Ai Qua Thềm

Văn Chung

 

 


Những lúc em ngồi suốt canh khuya bên đèn miệt mài

cùng một manh áo len.

Vắng bóng anh em chờ mong anh.

Cố sức em đan thật nhanh.

Em đan áo cho xong c̣n ḥng đông này vắng h́nh anh

em lạnh lùng thay !

Xa anh em nhờ manh áo ấy

khiến em quên lạnh lùng khi ngồi trước đèn.

 

Bóng ai qua thềm,

vừa nh́n thoáng lướt trên nền trời đêm.

Ngừng đan em thấy gió lay mành trúc

bóng qua êm đềm.

Cùng cơn gió êm

làm xơ tấm áo len trên ḷng em

Ḷng em xao xuyến muốn nghiêng ḿnh tránh

gió qua bên thềm

 

Rồi thời gian ấy qua

Tấm áo ấy em đan chưa xong mà...

Cứ mỗi khi chiều gió lướt qua bên ḿnh

th́ ḷng em thấy xốn xang v́ gió

nâng áo lên em kề bên trái tim

Mùa đông sắp đến gió lay mành trúc,

bóng ai qua thềm.

Chớ Hỏi V́ Sao


Bông Bí Vàng

Bắc Sơn

 

 


Bông bí vàng ngoài giàn, công em trồng anh không hái

Trời sa mưa bông kết trái, từ đó buồn, em buồn

 

Hum hum....hum

Trời mưa trên khóm mía lau, trời rụng giọt mưa, xao xuyến xuyến xao

Nhà anh, dậu đổ b́m leo, mà nhà em mẹ cha rào mấy lượt rào

Hỏi chớ con đường ṃn nào, mà hai đứa để gặp nhau

Xui nên ta làm việc nhiều kiếm đồng tiền dành mua sắm trầu cau

Trâu cày ruồng g̣, trâu thở liền vo con trâu ơi thương dùm cuộc t́nh họ đang cần có đôi bạn làm ăn

Hum hum hum .... hum

 

Bây giờ trầu xanh vườn trầu, cau trổ quày cau

mà mẹ cha không ngó xuống!

Gió thổi năm non mà mẹ cha chưa mát trong ḷng

hái bông bí em trồng anh đem luộc cầu xin.

 

Bây giờ trời mưa ngập ruộng, thương muộn c̣n thương

Cuộc t́nh duyên trôi theo ḍng nước

Bí trổ bông thơm một giàn bông không muốn hái bông nào

Nhớ thương nửa cuộc t́nh sao nghe ruột quặn đau

tvmt


Bóng Biển

Lê Quốc Dũng

 

 


T́nh là sóng xô bờ,

T́nh chỉ là giấc mơ

T́nh là đá chơ vơ

Suốt đời ôm thương nhớ

 

Yêu thương vụt bay tựa như áng mây

Bên nhau nghe ḷng đắng cay

 

Một người măi đi t́m

T́nh chỉ là cánh chim

Từng đợt sóng miên man

Chôn vùi đời phiêu lăng

 

Bao nhiêu mộng mơ đẹp như ư thơ

Chợt như giông tố ai đâu ngờ

 

Khi anh mất em trái đất thôi không c̣n quay nữa

Đời anh như thiếu vắng nụ cười

Khi ta mất nhau v́ sao đêm lẻ loi biển khơi sẽ cạn khô.

 

 

 

 

tvmt


Bong Bóng Mưa

Trịnh Nam Sơn

Mộng Điệp

 

(Capo 0.Time 4/4)        

 

            A           C#m

Những giọt mưa, có những giọt mưa

F#7                        Bm

Vang trong chiều vắng cho ai sầu vương.

     D                           E7

Có những giọt mưa, mong manh theo gió

                        A      C#7  ^F#7  Bm  ^D  E7

Kêu gọi lời yêu thương.

 

            A          C#m

Tiếng đàn xưa, có tiếng đàn xưa.

F#7                        Bm

Phiêu du năm tháng mang theo niềm tin.

      D                        E7

Có tiếng đàn xưa, vi vu những nốt thăng trầm cho đời

 A                   A7

Ḿnh nhớ bâng khuâng.

 

                                    D           ^G#dim

            Chiều nh́n giọt mưa trên sân

                           C#m                 ^F#7

            Gọi bong bóng mưa, những hạt mưa thơ.

             Bm       ^E7            A         ^A7

            Vội vă tan vỡ cho thêm xót xa ḷng ta.

                            D ^G#dim C#7             ^F#m

            Thời gian lặng lẽ nâng niu những cung đàn xưa.

                           B7        ^E7              A    E7

            Cung đàn reo rắt, thấm ướt trên mi giọt mưa.

 

       A        C#m

Đă về đêm, phố xá  quạnh hiu.

F#7                    Bm

Vây quanh với những cô đơn đời ta.

    D                          E7

Có những giọt mưa rơi trên sân vắng

                            A

Cho ai thở dài .. ḷng nhớ bâng khuâng

Dm                    A                   A

Những bóng mưa .. khẽ nhớ bâng khuâng.


Bống Bồng Ơi

Trịnh Công Sơn

 

 


Nắng vàng em đi đâu mà vội.

Mà vội mà vội nắng vàng ơi.

Mà vội mà vội nắng vàng nắng vàng ơi.

Em đi đâu mà vội.

Bống ḷng suối thảnh thơi.

Em đi đâu mà vội.

Bống đùa bống đùa chơi.

Em đi đâu mà vội mà vội.

Bống này bống nhỏ nhoi.

Ngày bống me bồng nhẹ quá tơ tằm.

Lay nhẹ bống bồng lay nhẹ đóa hồng nhung.

Nắng vàng em đi đâu mà vội.

Mà vội mà vội nắng vàng ơi.

Mà vội mà vội gió vàng gió vàng ơi.

Em đi đâu mà vội.

Bống hồng bống hồng lay.

Em đi đâu mà vội.

Sương mù tóc mẹ trôi.

Em đi đâu mà vội mà vội.

Bống này bống là ai.

 

thegioiamnhac.com


Bông Bưởi Chiều Xưa

Châu Đ́nh An

 

 


Anh đi Châu thổ mưa buồn vương văi

Mấy hàng dừa xanh là ngọn mong chờ

Em tiễn đưa anh bằng đôi mắt biếc

Của ngày c̣n mực tím giấy ngây thơ

 

Nhũng gốc cam già lặng yên không nói

Những ḷng anh dấu kín chuyện quay về

Bởi anh biết mai đây đời lửa đạn

Sóng cuộn ngh́n trùng vỗ cuốn chân đê

 

Từ hiên nhỏ nh́n ra con sông rộng

Dáng núi chiều hùng vĩ chắn chân mây

Thuyền ai thấp thoáng về phía ấy

Mà vang rền giọng hát cuối trời mây

Nên em hỡi t́nh riêng anh đă quyết

Gửi cho bông bưởi rụng chiều xưa

Lạc loài


Bông Bưởi Hoa Cau

Bắc Sơn

 

 


Tóc con dài mẹ cài bông hoa lư

Mẹ lượm từng bông bưởi trắng con gội đầu

Mẹ kể chuyện xưa bông bưởi hoa cau

Mẹ dạy từng câu ḥ lư ca dao

 

Nắng thu buồn nhuộm vàng ngơ trúc vắng

Từng nhịp vơng đưa mẹ hát tiếng nghe buồn

Chừng lưng lửng cơm mẹ gói mo cau

Mẹ lên ruộng sâu gặt hái nuôi con

 

Con chợt nhớ vườn cau trước cửa

Rồi con chợt nhớ vườn bưởi sau hè

Mẹ không c̣n, lượm từng bông bưởi trắng

Cơn nhẹ gió bông bưởi rụng đầy sân

 

Con sẽ nhớ vườn cau ấy măi

Và con sẽ nhớ vườn bưởi trọn đời

Để khi nào mùa thu rụng lá

Con lại nhớ bông bưởi rụng đầy sân ...

 

Bông bưởi thơm vườn bưởi

Đâu nữa để gội đầu

Nhớ câu ḥ điệu lư

Mang giai điệu lời ru

 

Đừng bay .... mà ṃn mỏi sức chim

Rồi bơ vơ cảnh la.

Sợ con t́m về cây xưa

Sợ con t́m ... con t́m về cây xưa, .... cây xưa

Sợ con t́m ... con t́m về cây xưa, .... cây xưa...

 

 

tvmt


Bóng Chiến Y

Đan Thọ

 

 


Chiều nay

Khi đoàn quân ra đi

Bao chàng trai anh dũng

Vui ca dưới nắng vàng

Tiếng ca say mơ mong hồn nước

Vang lên muôn lời nói

Chiến đấu cho nhà Nam

Giờ đây

Khi đoàn quân ra đi

Muôn bàn tay chia ly

Theo sau bóng chiến y

Cờ bay

Cho non sông huy hoàng

Đem vinh quang chan hoà

Sức sống thêm mặn mà

 

Mẹ già dừng chân đứng chờ con

Đón mừng người con với niềm thương

Dặn ḍ từ nay con nhớ chăng con

Con ơi ḍng Việt đấu tranh

Quen chống xâm lăng

 

Khi ánh chiều rơi

Trông đoàn quân ra đi

Đem người con thân yêu

Hiên ngang khoác chiến y

Rồi đây

Khi non sông quê nhà

Gieo bao câu thanh b́nh

Mẹ già lần đợi con

 

 

Tham khảo:

1. Giọng hát Mộc Lan trong băng nhạc Anh Ngọc 4, phát hành trước 1975.

Anthony Trần


Bóng Chiều

Nguyễn Văn Quỳ

 

 


Nhịp tiếng xênh ca ḷa ánh son bừng hương nồng phấn.

Từng dáng kiêu-sa quay-cuồng mê quên ngàn kiếp chuân-truyên.

Có ai cười ngả-nghiêng, đùa vui với duyên t́nh hờ,

Đời tàn bên ánh đèn mờ khói ám ngang đường tơ.

Nhạt phút say-sưa, niềm đắng cay đọng vơi đầy chén,

Lệ thắm hoen khăn, canh trường thương thân, lạnh giấc cô-miên.

 

Chiều nào ngập sóng kinh-kỳ,

Máu xương pha nḥa sắc thắm.

Người đi lạc bước chinh-nhân mờ trong khói tên quên đời êm-ấm.

Chiều nào ngập sóng kinh-kỳ,

Vàng son phai, tan nát hoa.

Ai lắng nghe xa gió về, tiếng than năo-nề nhắc duyên t́nh xưa.

 

Ḷng ngát muôn hương trầm, ư thơ, nhạc trong lời gió.

Hồn thắm chơi-vơi men trời nồng say, nhịp bước gây mơ.

Gió vương t́nh ngàn phương về trong bóng đêm u-huyền,

Nhè-nhẹ hôn tóc mềm, ngàn lá rung-rinh t́m duyên.

Thầm ước bên nhau hoà tiếng tơ cùng quên ngày tháng,

Kề sát đôi vai say nhạc t́nh thơ ngàn ư mang-mang.

Bảo Trần


Bóng Chiều Làng Tôi

Nguyễn Trung Cang

 

 


Đường quê phủ bóng tre xanh

Bờ đê ḍng nước vây quanh

Đàn trâu gặm cỏ trên đồng cùng bác nông...

 

Bóng em cắp rổ trên đường

Có anh hát tặng câu ḥ

Chợt nghe má hồng ... phơi phới xuân th́

 

Ơi, bóng chiều làng tôi

Gió thổi bờ đê vẳng tiếng sáo diều ngất ngây

Khi nắng chiều hoàng hôn

Tắt dần ngoài xa, chân bước thảnh thơi đường về

 

Ngoài sân vẳng tiếng ê a

Đ̣ ai lờ lững nơi xa

Thoảng nghe từng tiếng chuông chiều

Vọng gió ngân ...

 

Bóng trăng vẫn phủ lưng đồi

Những cô thiếu nữ tươi cười

Làng quê thái b́nh, chan chứa hương t́nh

 

ĐK:

 

Đây bóng h́nh làng tôi

Có lời mẹ ru, âu yếm bao t́nh nước non

Kia... dáng bà mẹ quê, vẫn đợi chờ con

Trên lối cũ chưa trở về......

 

(nhạc ...)

(quay lại từ đầu)

(ĐK..., láy câu cuối)

©¿®


Bóng Chiều Tà

Nhật Bằng

 

 


Tango Habanera

Chiều ơi về đâu,

Chiều đi ḷng nhớ bao nỗi u sầu.

Chiều sương im lắng buồn.

Mờ xa đôi cánh chim lùa theo gió.

 

Chiều xa ngoài khơi,

Thuyền theo gịng nước về chốn xa vời.

Cành hoa phai sắc tàn.

C̣n đâu trăng sáng mơ bên vườn lan.

 

Nhưng giấc mơ tan.

Vườn theo gió bao cung đàn.

Đâu dáng duyên xưa

Một chiều thu ta c̣n nhớ.

Nhớ hồi c̣n thơ,

Vai kề vai trong tiếng tơ.

Tuy xa vắng ta vẫn mong chờ,

Chiều sao hờ hững lạnh lùng thờ ơ.

Lệ Thu tŕnh bày

Alex & Biển Nhớ


Bóng Chiều Xưa

Dương Thiệu Tước & Minh Trang

Duong Thiệu Tước & Minh Trang

 

Slow-Fox

 

 

 

Một chiều ái ân

Say hồn ta bao lần.

Một trời đắm duyên thơ

cho đời bao phút ơ thờ.

Ngạt ngào sắc hương

tay cầm tay luyến thương.

Đôi mắt em nh́n càng say đắm mơ màng nào thấy đâu sầu vương.

Một chiều bên nhau

một chiều vui sống quên phút tang bồng.

Anh (Em) ơi nhớ chăng xa anh (em) em (anh) hát

khúc ca nhớ mong.

Một chiều gió mưa

Em (Anh) về thăm chốn xưa.

Non nước em buồn nào đâu bóng cố nhân ḷng xót xa t́nh xưa.

 

Lâng lâng chiều mơ

một chiều bâng khuâng đâu nguồn thơ.

Mây vương sầu lan

Gió ơi đưa hồn về làng cũ

nhắn thầm lời nguyện ước trong chiều xưa.

Thương nhau làm chi

âm thầm lệ vương khi biệt ly.

Xa xôi c̣n chi

vô t́nh em nhớ duyên hờ

T́nh như mây khói bóng ai xa mờ.

 

Một chiều ái ân

Say hồn ta bao lần.

Một trời đắm duyên thơ

cho đời bao phút ơ thờ.

Ngạt ngào sắc hương

tay cầm tay luyến thương.

Đôi mắt em nh́n càng say đắm mơ màng nào thấy đâu sầu vương.

Một chiều bên nhau

một chiều vui sống quên phút tang bồng.

Anh (Em) ơi nhớ chăng xa anh (em) em (anh) hát

khúc ca nhớ mong.

Một chiều gió mưa

Em (Anh) về thăm chốn xưa.

Non nước em buồn nào đâu bóng cố nhân ḷng xót xa t́nh xưa.

 

 

Ấn bản 1952 - Á Châu 23

CN - CN + Bảo Trần


Bóng Chiều Xưa

Trần Nhật Vy

 

 

 


C̣n đó những hàng cây, c̣n đó nhịp chân ai

Dáng ai gầy như gió, ngày lao đao khốn khó

Phố xưa c̣n nguyên đó, người đă đi xa rồi

Trăm năm t́nh giữ lấy, dẫu một đời xa xôi

 

Chiều về trên thành phố, nắng vàng rơi xuống đường

Ta t́m về nơi cũ, ḷng bâng khuâng bâng khuâng

Bóng chiều vẫn c̣n đây, hàng cây c̣n nguyên đấy

T́nh đă cất cánh bay, sao tim ta đau nhói

 

Phố xưa vẫn c̣n đây

Nắng vàng soi hàng cây

Chỉ ḿnh ta lặng lẽ

Tiếng ai cười đâu đây !!!

ĐừngTắmChiềuNay


Bóng Chữ

Phú Quang

thơ Lê Đạt

 

 

Xa em rồi anh mới thấy em như một thời thơ nhỏ

Em về trắng đầy cong khung nhớ

Mưa mấy mùa, mây mấy độ thu

Vườn chợt thức một mùa hoa đi vắng

Vườn chợt thức một mùa hoa đi vắng

Em vẫn đây mà em ở đâu ?

Chiều âu lâu, chiều âu lâu, bóng chữ đọng chân cầu

 

 

Mỹ Linh tŕnh bày

tvmt


Bóng Cờ Lau

Hoàng Quư

 

 


Nhịp đi vui vẻ

2/4

 

Ta cùng nhau đi

Thăm nơi hùng xưa

Oai linh đứng muôn đời

Giữa nơi sông cùng núi

Và sân đá tường rêu

Rải gan sương cùng mưa

 

Ngàn bông lau reo đưa

Theo gió chiều phất phới

Hay bóng cờ lau năm xưa c̣n đâu đây

Ḱa bao tiếng trâu xa

C̣n vọng trong khói mơ

Dè chừng như tiếng loa trong rừng cây

 

Hoa Lư ơi !

Non lau c̣n trong sương gió

Đến muôn đời mà không rứt lời ca

Với tiếng gió Hoa Lư ơi

Muôn năm c̣n trong sương gió

Đứng oai hùng cùng với nước nhà

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: Bóng Cờ Lau, nhạc và lời Hoàng Quư, T.H. 219, Tinh Hoa Huế ấn hành lần thứ hai 1952

 

Phạm Anh Dũng


Bông Cỏ May

Trúc Phương

 

 


Những ngày chưa nhập ngũ. 

Anh hay dắt em về,

vùng ngoại ô có cỏ bông may,

ở đây em vắng thưa người,

c̣n xa với chờ, thời gian vào đêm,

rừng sao là nến, khói sương giăng gối cỏ quen.

Tóc mây thơm mùi cỏ, đưa anh thoát xa dần vùng trần gian,

vơi những ưu tư, cỏ may đan dấu chân tṛn,

đường đi ướt ṃm, sợ khi người đi để thương,

để nhớ tiếng yêu đương ai nỡ chối từ.

 

Đường hành quân, nắng cháy da người,

tuổi vui thiếu vui, vẫn thương ḿnh thương đời. 

Nhiều khi trong giấc mộng một hồi kêu tên em,

kêu chỉ một tên.

 

Những ngày anh đi khỏi xin em chớ đi lại vùng t́nh yêu,

lắm bẫy nhân gian, để đem khói thuốc tay vàng,

t́m nhau thấy gần.

Ngủ trên cỏ may, thường khi vào tối,

nhớ hương may, nhớ cả người


Bóng Cũ Chiều Mưa

Lê Tín Hương

Lê Tín Hương

 

Nhịp 4/4

 

 

Ngoài kia mưa đang rơi.

Buồn ơi sao lại tới.

Nh́n bóng nước ngả nghiêng theo ḍng mưa nghe chơi vơi.

Tiếng mưa nhè nhẹ trong hoang vắng.

Như tiếng ḷng ai gọi cố nhân.

 

Ngoài kia mưa không ngưng.

Sầu ơi sao mở lối.

Nh́n chiếc bóng lẻ loi theo ḍng mưa nghe buông lơi.

Bóng ai mờ dân trong mưa gió.

Ngỡ là h́nh bóng cũ chiều mưa.

 

Chiều xưa thành phố đẫm trong mưa.

Mưa rời mềm ướt mái tóc thề

ḿnh ai đứng đợi dưới tàn cây.

T́nh ngập hồn ai men t́nh đầy.

T́nh ngập hồn ai cơn mưa Đông

mưa như muốn vỡ cả ḍng sông.

Sông buồn lạnh lẽo phơi màu biếc.

Như ai hờ hững mối t́nh ai.

 

Nh́n mưa nghe bơ vơ

ḷng lâng lâng nỗi nhớ.

Ngh́n bóng nước vỡ tan theo ḍng mưa loang trên sân.

Nước trôi hững hờ năm tháng.

Ai có bao giờ nhớ đến ai.

 

Ngoài kia mưa thôi rơi.

T́nh xưa như là mới.

C̣n nhớ thế mới hay trong ḷng vương vương thương yêu.

Biết bao mùa lạnh trong cô lẻ.

Mơ hoài h́nh bóng cũ chiều xưa.

 

 

Tuyển Tập "20 T́nh Khúc Lê Tín Hương" - Hương Nhạc xuất bản

Bảo Trần


Bóng Dáng

Hoàng Việt Khanh

 

 

 


Thấy đôi bồ câu trắng

Đang bay về xứ xa

Nhớ một bài t́nh ca

Dâng cho đời hương hoa

Có tâm hồn ta đó

Chiều nay nhớ quê xa

Ta nghe hồn ră rời

Cho thân phận xứ người

 

Nhớ đôi bờ môi ấm

T́m lại giữa đêm khuya

Nhớ đôi bàn chân mỏi

T́m hoài một vầng trăng

Ôi con đường xa lắc

Bóng dáng người yêu thương

Ôi thiên đường đánh mất

Bóng dáng của quê hương

 

Ơi nước mắt có vơi đầy

Cho loài chim bỏ xứ

Ơi trái tim nào héo gầy

V́ t́nh quá xa xăm

 

Ơi tiếng hát có ru hời

Cho mùa Xuân mang tới

Ta vẫn mang h́nh bóng hoài

Một quê hương dấu yêu

 

Hoài Thương


Bóng Dáng Nụ Cười

Ngoại Quốc

 

 


Dù cho t́nh yêu ấy giờ đă xa xôi rồi

Nụ cười yêu thương vẫn c̣n bên đời lặng lẽ

Lúc đôi ta gặp nhau trong chiều tuyết rơi

Măi in trong ḷng em nụ cười khó quên

Và từng đêm em nhớ hoài bóng ai xa vời

Dù t́nh yêu đă tắt rồi vẫn như c̣n đó

 

Ánh mắt trong chiều nắng nhẹ rơi

Phút trao nhau t́nh say người ơi

Ngỡ như môi cười anh chẳng quên

Và vẫn ru em từng đêm

 

Nụ cười giờ anh đă gửi đă trao ai rồi

Chỉ c̣n ḿnh em nhớ người âm thầm một bóng

 

Ánh mắt trong chiều nắng nhẹ rơi

Phút trao nhau t́nh say người ơi

Ngỡ như môi cười anh chẳng quên

C̣n măi trong em c̣n măi

 

Ánh mắt trong chiều nắng nhẹ rơi

Phút trao nhau t́nh say người ơi

Ngỡ như môi cười anh chẳng quên

Và vẫn ru em từng đêm


Bóng Dáng Thiên Thần

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

Nguyễn Ngọc Thiện

 

Nhiều khi tôi buồn đi t́m chốn nao b́nh yên.

T́m trong tim ḿnh một h́nh bóng tôi nhớ thương.

T́m trong thiên đường tôi t́m ai một ḿnh tôi

Nụ hồng xưa xóa bao nắng mưa.

Ngày em vui đùa tôi ngồi hát ca ngoài sân,

Ngày em mơ mộng tôi là lá phai cuối đông,

Ngày em yêu đời tôi chợt ngu ngơ làm thơ.

Lời t́nh riêng sao chưa lên tiếng.

Vẫn nhớ măi mắt ai đầm ấm

Giờ trăm năm những nỗi xót xa trong ḷng.

Hố hô.....

Vẫn nhớ măi bóng dáng thiên thần ấy

Giờ c̣n đây trên tay ôm giọt lệ cay.

Hố ......hô.....

Nhiều khi tôi buồn đi t́m chốn nao b́nh yên.

T́m trong tim ḿnh một h́nh bóng tôi nhớ thương.

T́m trong thiên đường tôi t́m ai một ḿnh tôi

Nụ hồng xưa xóa bao nắng mưa.

Ngày em vui đùa tôi ngồi hát ca ngoài sân,

Ngày em mơ mộng tôi là lá phai cuối đông,

Ngày em yêu đời tôi chợt ngu ngơ làm thơ.

Cuộc t́nh duyên, bao năm lưu luyến

Vẫn nhớ măi mắt ai đầm ấm

Giờ trăm năm những nỗi xót xa trong ḷng.

Hố hô.....Vẫn nhớ măi bóng dáng thiên thần ấy

Giờ c̣n đây trên tay ôm giọt lệ cay.

Hố ......hô.....

Phố khuya bước âm thầm c̣n lại tôi một bóng.

Vivian Ngo


Bông Điên Điển

Hà Phương

 

 


"Ḥ ơ! Má ơi đừng gả con xa,

Chim kêu vượn hú.... Ḥ ơ!

Chim kêu vượn hú, Biết đâu má t́m!"

 

Em đi lấy chồng về nơi xứ xa,

Đêm ru điệu hát câu ḥ trên môi.

Miền Tây xanh sắc mây trời,

Phù sa nước nổi người ơi đừng về!

Với màu điên điển say mê,

vàng trong ánh mắt vỗ về gót chân.

Trót thương t́nh nghĩa vợ chồng,

Nên bông điên điển nở cho ḷng vấn vương.

T́nh thương em khó mà lường.

 

Chồng gần không lấy, em lấy chồng xa,

Giờ đây nhớ mẹ thương cha,

C̣n đâu mà thong thả đi về nhà thăm.

Xa xăm nơi chốn bưng biền,

Ăn bông mà điên điển,

Nghiêng ḿnh nhớ đât quê.

Chồng xa em khó mà về.

Ḥ ơ, ơi ḥ! Chồng xa em khó mà dzề

Ḥ ơ, ơi ḥ! Chồng xa em khó mà dzề...!

Thương Ai


Bóng Em

(Dân Ca)

Dân ca Chàm

 

Ḱa xa thấp thoáng ai trên đường lại đây

Bóng áo xanh đeo cườm lấp lánh đến nơi này

H́nh như dáng em yêu đang đi nhịp nhàng

H́nh như bóng em yêu đang đi nhịp nhàng

Angie


Bông Hoa Rừng

Lê Thương

Thế Lữ

 

nhạc Lê Thương

lời Thế Lữ

 

3/4

 

Trèo lên đỉnh non cao, lên đỉnh non cao

Nghe lời chim gọi gió

Nghe lời chim gọi gió

dào dạt chưa

Trèo lên đỉnh non cao, lên đỉnh non cao

Bỗng đâu gặp gỡ t́nh cờ

Một nàng sơn nữ hững hờ trong mây

Tóc cô trong gió lẳng lơ

Trong nắng vàng rỡn cặp má hồng tươi

Mắt như nước lặng in trời

Cánh đào thắm nét miệng cười như mơ

 

Làn sóng xuân vờn mắt say

T́nh xuân đượm đoAÙi mày thanh thanh

Làn sóng xuân vờn mắt say

T́nh xuân nồng đượm đôi mày thanh thanh cười

Xuân đắm đuốí trời t́nh

Ḷng ta như muốn tan thành hư không

 

Ta ôm thiếu nữ trong ḷng

Người yêu thoát biến thành bông hoa rừng

 

(NHẠC)

 

Bông hoa nay vẫn c̣n hương

Ḷng ta c̣n bông hoa nay vẫn c̣n hương, vẫn c̣n hương

 

Ḷng ta c̣n vết đàn thương không cùng

Đính hoa ở một bên vết đau thương không cùng, thương không cùng

 

Đính hoa ở một bên ḷng

Ngh́n năm tiếc giấc mơ màng khi xưa

Phạm Anh Dũng


Bông Hồng Cài Áo

Phạm Thế Mỹ

Nhất Hạnh

 

 

Tùy Ư Tha Thiết

 

Một bông Hồng cho em

Một bông Hồng cho anh

Và một bông Hồng cho những ai

Cho những ai đang c̣n Mẹ

Đang c̣n Mẹ để ḷng vui sướng hơn

Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi

Như đóa hoa không mặt trời

Như trẻ thơ không nụ cười

ngỡ đời ḿnh không lớn khôn thêm

Như bầu trời thiếu ánh sao đêm

Vào Nhịp Thanh Thoát

 

Mẹ, Mẹ là gịng suối dịu hiền

Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên

Là bóng mát trên cao

Là mắt sáng trăng sao

Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối

 

Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào

Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau

Là tiếng dế đêm thâu

Là nắng ấm nương dâu

Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời

 

Rồi một chiều nào đó anh về nh́n Mẹ yêu, nh́n thật lâu

Rồi nói, nói với Mẹ rằng  "Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ có biết hay không ?"

-Biết ǵ ? "Biết là, biết là con thương Mẹ không ?"

 

Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh

Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em

Th́ xin anh, th́ xin em

Hăy cùng tôi vui sướng đi.

 

Tài Liệu tham khảo: Hát Cho Quê Hương  - ( Sài G̣n ngày 1-8-1967)


Bông Hồng Thủy Tinh

Trần Lập

 

 


Nếu những đắm say vội vă

Ta đă trao nhau để rồi lăng quên

Nhưng năm tháng trôi

Để ḷng mang bao vết thương khắc sâu

V́ ta đă trót yêu

 

T́nh yêu xưa như vết cứa xót xa

Tim anh âm thầm đau đớn

Bụi mờ quá khứ đă giăng che mờ trên cây đàn đă nín câm

Và t́nh yêu đó xin gọi tên “Bông hồng thủy tinh”

Để sỏi đá quen bước chân anh từng đêm trên phố khuya

 

Xin như cơn mơ cho bông hoa sẽ măi măi trong tim ta

Xin cho đôi tay nâng niu chớ vô t́nh có đánh rơi

V́ t́nh yêu kia mong manh như thủy tinh

Anh không muốn trong đời thiếu em, thiếu em

Để thời gian ta chia xa không phai nḥa

Để ngày mai ta sẽ măi măi không quên

Xin em hăy giữ kỷ niệm “Bông hồng thủy tinh”

 

*

* *

 

Nếu những đắm say t́m đến

Khi thời gian chưa xoá mờ vết thương

Dù cho năm tháng qua

Cuộc t́nh chia cách xa đôi nơi

Ngày xưa ta đă yêu

 

Dù thời gian cho ai sẽ lăng quên

Ai âm thầm tiếc nuối

Dù bụi mờ quá khứ đă giăng che mờ trên cây đàn đă nín câm

T́nh yêu đó vẫn gọi tên “Bông hồng thủy tinh”

Để cho măi măi vẫn ghi trong ḷng ta năm tháng qua

 

Xin như cơn mơ cho bông hoa sẽ măi măi trong tim ta

Xin cho đôi tay nâng niu chớ vô t́nh có đánh rơi

V́ t́nh yêu kia mong manh như thủy tinh

Anh không muốn trong đời thiếu em, thiếu em

Để thời gian ta chia xa không phai nḥa

Để ngày mai ta sẽ măi măi không quên

Xin em hăy giữ kỷ niệm “Bông hồng thủy tinh”

Mèo Ướt


Bông Hồng Trắng

Vũ Hữu Toàn

Thơ: Trần Văn Lương

 

Cali, Vu lan 2001

 

Thùy :Đường luân hồi quạnh quẽ,

Cơi nghiệp thức mang mang,

Cất bước đi t́m mẹ

Bi thương đọng mấy hàng.

(Mục Kiền Liên lên đường t́m mẹ)

    

 

Tụng:

 

          Bông hồng trắng

 

(Kính dâng U)

     

Rằm tháng bảy mưa rơi không chấm đất,

Con lên chùa ḷng u uất khôn nguôi,

Nh́n ai ai cũng hoa đỏ thắm tươi,

Mà tủi phận gắn lên người hoa trắng.

 

Sau Phật điện, pḥng hương linh tĩnh lặng,

Khói nhang mờ cùng vạt nắng nương nhau.

Màu khăn tang che khuất kín niềm đau,

Ngàn ánh mắt từ vách cao buồn bă.

 

Khung ảnh mẹ giữa hàng trăm ảnh lạ,

Đôi mắt ǵa tựa biển cả đau thương,

 

Thương cho ḿnh trót giũ nợ tha phương,

Thương con cháu cơi vô thường trôi nổi.

 

Tiếng mơ gỗ đục ngầu theo làn khói,

Giọng kinh buồn như réo gọi hồn xưa,

Nến sụt sùi đang khóc trọn cơn mơ,

Con tiếc nhớ những ngày thơ đă khuất.

 

Xưa theo mẹ ngày Vu Lan lễ Phật,

Con dại khờ, luôn đánh mất cành hoa,

Đâu biết rằng niềm hạnh phúc bao la,

Được gói trọn trong nụ hoa đỏ thắm.

 

Cậu mất sớm, mẹ trăm ngàn cay đắng,

Nách năm con, vượt bao dặm sơn khê,

Một đời người chịu mấy bận ĺa quê,

Thân cát bụi chưa được về chốn cũ.

 

Cuộc đời mẹ là chuỗi dài khốn khổ,

Không họ hàng, thân góa bụa long đong .

Tuổi xa trời, sống nhờ đất lưu vong,

Khi nhắm mắt, cháu con c̣n thăm thẳm.

 

Con mơ ước, sao đem ḍng máu ấm

Từ tim con nhuộm thắm lại nụ hoa,

Để cho con được thấy lại mẹ già,

Dù chỉ thoáng vài sát na ngắn ngủi.

 

Nhưng hoa trắng vẫn nguyên màu sám hối,

Và mẹ hiền vẫn lạc lối nơi đâu,

Con đớn đau trước ảnh mẹ gục đầu,

Ḷng chua xót chỉ biết cầu biết khẩn.

 

Cài hoa trắng, con đành ḷng chấp nhận,

Khoác lên người thân phận kẻ mồ côi.

Mẹ đă đi xa vĩnh viễn thật rồi,

Con mất mẹ, mẹ ơi, con mất mẹ.

 

Làn khói trắng tỏa lên cao nhè nhẹ,

Kinh cầu hồn buồn cắt xé ruột gan,

Ngọn gió lùa thêm buốt giá thân nhang,

Nến cháy dở vun từng hàng nước mắt.

 

*****

 

Trời tháng bảy, mây mù không xuống đất,

Chốn quê nhà đang lất phất mưa Ngâu,

Riêng ḿnh con thương nhớ mẹ âu sầu,

Cài hoa trắng mà cúi đầu buồn tủi.

 

Dù nghiệp chướng trải ba ngàn thế giới,

Dù luân hồi trăm vạn lối mang mang,

Nếu kiếp sau phải trở lại trần gian,

Con chỉ muốn măi được làm con mẹ.

 

Bảo Trâm tŕnh bày

Bài nhạc này đă được đăng trên báo Đại Chúng số 81 phát hành tại vùng thủ đô Hoa Thinh Đốn.


Bông Hồng Trung Quốc (Rose De Chine)

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

Phạm Duy

 

Ḱa một nàng Trung Hoa

Răng trắng tinh như là ngà

Nụ cười tươi như hoa thắm

Cô em tha thướt mượt mà.

Ḷng tôi thêm vấn vương

Những khi chiều tà nh́n cánh chim qua

Mộng được như đôi chim bay tới chân trời xa.

Cớ sao những chiều ngắm mây lững lờ

Nàng Trung Hoa đắm ch́m trong mơ, những ơ thờ

Cớ sao cô buồn, cớ sao cô sầu

Sầu v́ cô nhớ bờ sông xưa

Sầu v́ đau thương.

Kià nàng Trung Hoa xinh

Đôi mắt em như hạt huyền

Nàng nh́n tôi sao không nói

Khiến tôi lo lắng ưu phiền

Ḷng tôi như bóng trăng

Sẽ soi bên nàng trong giấc mơ tiên

Để ḷng cô say mê măi khúc ca triền miên.

 

họctṛ


Bóng Hồng Việt Nam

Hoàng Thi Thơ

 

 


Tôi yêu, yêu cô con gái với mái tóc huyền, má lúm lúm đồng tiền với nốt nốt ruồi, ruồi duyên, người hay bỗng tiên tiên nơi địa đàng

 

Tôi yêu  tiếng nói lẳng lơ ... làm sao mà êm, êm thế, phải chăng lời thơ trong gió, tiếng ngọt như của loài chim yến oanh, yến oanh đang líu lo trên cành

 

Chiếc áo ai phất phơ trong chiều tà,

mà tưởng rằng chiều nay có bướm bay

Bao cô em thướt tha trong lụa là,

mà tưởng rằng trời đất kết toàn hoa

 

Chiếc nón xinh trắng tinh như gợi t́nh,

gợi ḷng ḿnh thầm mơ bóng dáng ai

tay em đưa ngón ru trên nụ cười,

nụ cười t́nh vừa sáng vừa xinh

 

Tôi yêu, yêu cô con gái với trái mơ đào, trên má em hồng, đôi mắt em t́nh... thật xinh, người hay tiên bỗng tiên nơi địa đàng

 

Tôi yêu chiếc nón bài thơ, làm sao mà xinh xinh thế, phải chăng là tiên giáng thế, mỹ miều như một loài hoa thướt tha, thướt tha như liễu rũ bên hồ

 

Tôi yêu chiếc nón bài thơ, làm sao mà xinh xinh thế, phải chăng là tiên giáng thế, mỹ miều như một loài hoa thướt tha, thướt tha như bướm lượn chiều mơ

tvmt


Bống Không Là Bống

Trịnh Công Sơn

 

 


Bống không là bống bống ở nơi nào.

Bống không là bống không ở trong ao.

Bống nhảy lên bờ bống đi chơi phố.

Nắng vàng ủng hộ cho bống căn nhà.

 

T́m t́nh t́m t́nh trong nắng em gặp cơn mưa.

Ô hay t́m t́nh giữa ngọ buồn lưa thưa về.

T́m t́nh t́m t́nh trên núi em gặp mây bay.

Ô hay t́m t́nh giữa chợ t́nh phai mất rồi.

 

Bống không là bống bống mặc áo dài.

Bống ra ngoài ngơ bước nhịp khoan thai.

Có một con đường bống đi không tới.

Vui buồn hội ngộ trong kiếp con người.

thegioiamnhac.com


Bông Lục B́nh

(chưa biết)

 

 


Mang trên vài mối t́nh buồn qua sông dài cơn gió chướng

Duyên t́nh chưa định hướng mà đă trói đời yêu anh

Hương tóc xanh phai dần tàn chan đắng cay cho phủ phàng

Lỡ chuyến đ̣ sang ngang.

 

Yêu thương anh bước lầm đường Bông Lục B́nh mang sắc tím

Trông t́m nhau mấy ra bến t́nh mới đến vội ra đi

Hương ái ân xưa nhạt nḥa cơn sóng xô lên bạc đầu

Khi biết ḿnh kẻ... đến... sau.

 

ĐK:

 

Trồng trầu thời phải khai mương

Làm trai hai vợ...anh...thương...không...đồng

Bỏ em số kiếp long đong

Tủi thân phận bạc má hồng

Rày đây mai đó Bông Lục B́nh trôi sông.

 

Em đi qua mấy nhịp cầu rưng rưng sầu qua mấy Bắc

Ngang gịng sông bát sắc mà.. nước mắt... trào tuôn rơi

Thương bến sông xưa ngậm ngùi thân nổi trôi theo cung trời

Giữa...sống...đời...tả...tơi ... !!!

Nhật Lan


Bóng Mát

Phạm Thế Mỹ

 

 


C̣n đâu nữa! c̣n đâu nữa! tiếng hát ca dao ru tôi vào đời

C̣n đâu nữa! c̣n đâu nữa! tiếng hót chim non cây đa trường cũ,

với bóng tre xanh đong đưa nhịp vơng,

biết không em? biết không em?

đă cho tôi bóng mát cuộc đời

 

C̣n đâu nữa! c̣n đâu nữa! ngơ trúc trăng lên rong chơi hội làng

C̣n đâu nữa! c̣n đâu nữa! tiếng sáo lang thang theo chim về núi,

gió ngát hoa cau trong đêm dần tối,

măi đi hoang, maĩ lang thang,

lỡ quên di bóng mát cuộc đời

 

Hỡi! phố sầu và tiếng hắc đen (?) , má gầy và nước mắt em,

mái đ́nh rêu xưa đổ nát với từng nấm mộ hoang.

Hỡi! cánh rừng đầy vết máu loang, lửa hồng và xác chết than,

hăy trả lại tôi bóng mát của tuổi thơ ngày nào.

 

Người yêu hỡi! người yêu hỡi! dấu cũ chân chim bơ vơ một ḿnh

Người yêu hỡi! người yêu hỡi! tiếng hát xanh xao đưa tôi vào tối,

với mắt sao êm chân không lạc lối,

bởi thương tôi, bởi thương em, bởi yêu em, nên ghét hận thù

 

Người yêu hỡi! người yêu hỡi! mỏi cánh chim xanh rung chân ngựa hồng

Người yêu hỡi! người yêu hỡi! hăy đến bên tôi, bên tôi lần cuối,

nước mắt em ngon thơm như ḍng suối,

hăy thương tôi, hăy yêu tôi, hăy cho tôi bóng mát cuộc đời

Hoài Thương


Bóng Mát Cuộc T́nh

Ngoại Quốc

Ngọc Huệ

 

Đôi khi em lắng nghe, cung tơ vương xót xa

Mong manh trên gối chăn, bao ngày tháng qua còn đây.

Mưa rơi Mưa mãi rơi, âm vang nghe rã rời

Rớt trên từng phiếm đàn xưa.

 

Đôi khi nghe nhớ thương, trôi qua trong bóng đêm

Công viên đầy hắt hiu, nghe từng nhánh thông lặng yên.

 

Em đi trong ái ân, mang theo những thương sầu

Bước lên từng phím mộng mơ

 

ĐK :

Chàng là bờ cát vắng, đón đưa em trong chiều mộng mơ

Chàng là giòng suối mát, tình em ngóng chờ

Chàng đến nghe thời gian xóa hết muộn phiền

Đến với cung nhạc ấm áp hòa lời

Chàng đưa tình em cao vút, vào những ánh sao đêm

Chàng đến cho mộng mơ chấp cánh đậm ngời

Vơí những buổi chiều nắng tắt mong manh

Và từng nụ hôn ấm êm rớt trên tình say

 

Em mang những dấu yêu, miên man trong nắng say

Mong manh trên cát êm, phơi mình giưã hoàng hôn.

Em gom những dấu yêu, chôn xâu dưới cát vàng

Cuốn theo bọt sóng dịu dàng

Thanh Hà tŕnh bày


Bóng Mát Vườn Địa Đàng

Song Ngọc

 

 

 


Ta gặp nhau từ một tiền kiếp xa xăm

Ta qua đây đắm đuối cuộc t́nh oan nghiệt

T́nh một lần, một thời ta đă cho nhau

Vực thẳm nào ta rớt vào, ch́m đắm cơn đau

 

Em bỏ đi để ḷng t́nh chút phôi phai

Cho em quên băo tố một đoạn t́nh sầu

V́ vụng về, khờ khạo t́nh ngất đam mê

nên ta buồn cuộc t́nh ḿnh bằng nỗi thương đau

 

Hăy gọi em là loài quỷ dữ xa xăm

Hăy xem em người đă bội thề

V́ t́nh yêu nào chẳng đến hư hao

T́nh phụ ai người chẳng thương tiếc, chẳng hận nhau

em v́ anh, gởi lời t́nh cuối cho nhau

xin hăy quên, quên bóng mát vườn địa đàng

quên v́ người, v́ đời v́ bước t́nh sau

Ôi khi xa rồi, chung t́nh bội ước như nhau

 

Hăy gọi em là loài quỷ dữ xa xăm

Cho t́nh em muôn đời ở măi tim anh

tvmt


Bóng Mây Thời Gian

Tú Minh

Thương Duy

 

 

Ch́m trong những cơn gió xa

Xin hăy yêu nhau thiết tha

Dù mưa mang bao xót xa

Và đem giông băo về

 

Những câu thề rồi sẽ tan mau như mưa bóng mây

Một người t́nh chia ly khắc ghi bao kỷ niệm

Một người vẫn giữ cho ḿnh mặn nồng những phút giây này

Yêu trong đắm say

T́nh sẽ đôi cánh bay khi rời nhau

 

Tháng năm sẽ qua

T́nh yêu như thoáng mây bay rồi xa

Gịng đời vẫn c̣n đây những khổ đau hay sầu vương

Vỗ đôi cánh bay vào giữa bóng mây xa vời

 

tvmt


Bóng Mây T́nh Yêu

Quốc Vượng

 

 


Slow Surf (temp=70)

 

[4/4 - C]

Khi t́nh đă bay xa xa như làn gió

Con đường thiếu em cỏ cây buồn nhớ

Khi t́nh yêu trôi quá xa tầm tay

Giọt lệ rơi xót xa nào hay

Cuộc t́nh qua tựa như những bóng mây

 

Khi t́nh vỡ tan như những bọt sóng

Cung đàn lẻ loi tháng năm hoài mong

Anh c̣n ngồi đây nhớ em từng đêm

Ngày chia tay phút giây nào quên

T́nh đôi ta cũng như làn mây vút bay

 

Thôi ḿnh đă xa măi nhau rồi đó

Em c̣n nhớ không những kỷ niệm cũ ?

Khi t́nh yêu như bóng mây chợt tan

Để lại bao xót xa ngập tràn

T́nh ta thôi cũng xin từ đây nhớ nhau

 

Với những nước mắt ấy nào xóa trong ta buồn đau vây quanh tim ta ngàn nỗi nhớ thương về em bao đêm cô đơn gọi măi tên em thiết tha.....

Và khi cơn mưa heo may chợt đến bên anh chiều nay, mang theo bao nhiêu niềm nhớ nhung mong chờ

Khi con tim cô đơn chợt biết ra rằng đă quá... yêu em......

 

[4/4 - Cm]

Thôi, ḿnh đă xa măi nhau rồi đó

Em, c̣n nhớ không những kỷ niệm cũ ?

Anh, đành ngồi đây nhớ em từng đêm

Ngày chia tay phút giây nào quên

T́nh đôi ta cũng tan... dần như bóng mây...

... t́nh ... yêu.........!

 

 

Tham khảo: 117 ca khúc "Lời ru t́nh", nxb Đà Nẵng 01/02

Hoa Biển


Bông Mù U

Công Thành

 

 


"Bướm vàng đậu nhánh Mù U

Đưa tay anh bắt...

Đưa tay anh bắt... tặng em làm quà"

 

Anh chờ em dưới bóng cây

Mù U che mắt t́nh yêu chúng ḿnh

Ngày em tóc bỏ ngang vai

Thương con bướm vàng đậu nhánh Mù U

Em thường mơ ước đơn sơ

Ngày anh đến cưới bằng Mù U bông vàng.

 

ĐK:

 

Ai ngờ trời đổ cơn mưa

Mù U ướt áo làm đau bướm vàng

Ngày em đă bỏ sang ngang

Xa con bướm vàng trả hiếu Mẹ Cha

Anh nhờ con bướm bay xa

Mù u thương nhớ bông vàng đành rơi.

 

Mù U ơi hỡi Mù U

Mù U ơi hỡi Mù U

Có con bướm vàng bỏ xứ đi xa

Mù U ơi hỡi Mù U

Mù U ơi hỡi Mù U

Có con bướm vàng khóc duyên bẽ bàng.

 

"Bướm vàng bỏ nhánh Mù U

Chiều mưa lá rụng bay đầy bên sông

B́m bịp kêu em có buồn không

Bông Mù U nở nhớ em cũng buồn"

 

(quay lại từ đầu)

 

Mù U ơi hỡi Mù U

Mù U ơi hỡi Mù U

Có con bướm vàng bỏ xứ đi xa

Mù U ơi hỡi Mù U

Mù U ơi hỡi Mù U

Biết chăng bướm vàng thương t́nh dở dang ... !!!

Hoa Nắng


Bóng Nắng

Trần Thiện Thanh

 

 


Ngày xưa khi lên năm, đuổi bắt với bóng nắng

Bóng theo anh qua vườn em một sáng

Ngồi dưới góc sầu đâu, t́m bóng, bóng mất dấu,

Gọi em, em biết bóng đâu mà t́m

 

Ngày mười bảy,  mười tám

Rồi nắng bước chân vui,

Bóng kề vai thay lời tỏ t́nh ái

Cũng dưới góc sầu đâu, ḿnh hôn nhau lần đầu

Lúc bóng chắc trốn đâu trên ngọn cao

 

Giờ anh cùng bóng nắng

Tháng năm trường không một lời nói năng

Giờ anh cùng bóng nắng

Bóng tuy vậy, vẫn âm thầm nín cấm

 

Sầu đâu, sầu ở đâu?

Có trong miệt mài kỷ niệm đớn đau

Sầu đâu, sầu từ đâu?

Bóng nắng vẫn theo anh từng bước đến cuối đường cô đơn

 

Giờ em xa chân mấy, t́nh điên trong đêm say

Bóng trăng nghiêng đưa đường tâm t́nh mới

Chốn đó có sầu đâu,

Nụ hôn xưa vụng về

Đă dấu đă chôn trong mộ sầu

 

Giờ anh cùng bóng nắng, cứ vô cùng,

Cứ trọn vẹn nhớ thương

Ở con đường ngày xưa,

Bóng nắng vẫn theo anh từng bước đến cuối đầu cô đơn

 

Tài Liệu tham khảo: The Best of Nhật Trường -  15 T́nh Khúc Trần Thiện Thanh - Nhật Trường Production

 

tvmt


Bóng Ngày Qua

Hoàng Giác

 

 


"Ngơ-ngác chiều sương một bóng ma

T́m trong im-lặng...chuỗi ngày qua"

[4/4]

Ngàn xa bốn bề sao im vắng

Sóng nước như say sưa khúc mơ màng

Lưu luyến reo ḷng khách giang hồ

Qua bóng mây trôi êm đềm ngày mơ

 

Ḷng ngậm ngùi buồn vắng cố hương

Tiếng đàn gió ḥa tiếng mến thương

Thuyền đời c̣n nhiều lúc lênh đênh

T́nh đời gần c̣n lúc có xa

Nhớ đâu h́nh bóng ngày qua

 

Một bóng đang lạnh lùng đi

Ch́m đắm trong đêm

Đi không bờ bến

Đôi mắt đăm đăm nh́n cơi hư vô

T́m lại ngày xa ... vắng ... xa

 

Mờ xa khuất đồi xanh êm ấm

Xa thế nhân say mơ giấc điên cuồng

Không biết chăng một bóng trong sương

Ngơ ngác đang đi t́m một ngày qua

 

Lời nhủ thầm đàn đứt dây tơ

Áí làm chi cuộc sống trong mơ

Cuộc đời c̣n nhiều lúc khắt khe

Ḷng người c̣n nhiều lúc sắt se

Quên đi h́nh bóng ngày qua.

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: Bóng Ngày Qua, nhạc và lời Hoàng Giác, in ở nhà in Thanh B́nh 1949

Phạm Anh Dũng


Bóng Người Đi

Văn Phụng

 

 


Chiều xưa gió êm lay nhẹ liếp dừa

Câu hát nhớ nhung cung đàn tiễn đưa

Nh́n bóng anh đi thoả chí mười phương

Em về chiều mênh mang xuống nắng vương bên sông .

 

Người đi tóc xanh vương màu chiến trường

Chiều ấy mắt em vương buồn luyến thương

Chiều ấy nói qua làn gió đợi chờ

Anh về cầu ngàn hàn nối nhịp xưa.

 

Trao ai duyên ban đầu

Dù muôn năm trọn kiếp không phai màu .

Thương cho ai dăi dầu

Ngày đêm nơi chiến tuyến ngăn quân thù

Thấm thiết biết bao lời

Gửi người trai v́ sông núi

Thu xưa vui ra đi

Đường làng xưa nhớ về .

 

Anh nhé lá hoa tươi màu thái hoà

Câu hát dưới trăng thanh b́nh lắng xa.

Non nước ấm êm hàn nối nhịp cầu

Anh về t́nh ta tươi thắm bền lâu.

AlexTG


Bóng Nhỏ Đường Chiều

Trúc Phương

 

 


Ai biết ai v́ đời cùng ngược xuôi chung lối ṃn

   Ngày anh hai mươi tuổi, em đôi tám trăng tṛn

   Đêm lạnh c̣n chăn đơn gối lẻ

   Chưa buồn khi canh vắng khép đôi mi

  

   Cho đến hơn một lần tuổi trẻ như qua mất rồi

   Ngày tim lên tiếng gọi, thôi tôi mến một người

   Tâm t́nh chiều nao trên phố nhỏ

   Khi về lưu luyến măi phút hẹn ḥ

  

   ĐK:

   Bao thương nhớ từ độ anh vui bước quân hành

   Nửa năm anh viết lá thư xanh bảo rằng

   Sẽ về phố phường

   Mừng rơi nước mắt ướt mi người tôi thương

  

   Tôi đến nơi hẹn ḥ đường chiều nghiêng nghiêng nắng đổ

   Bàn tay thon ngón nhỏ, đang tay gánh sơn hà

   Ta nhẹ d́u nhau trong tiếng thở

   Thương này thương cho lúc đợi chờ


Bóng Quê Xưa

Đan Thọ và Nhật Bằng

 

 


Slow4/4

Đường về man mác sầu

T́nh thương bao la

Xa bóng quê làng xưa

Đâu bóng ai ven sông

Thoáng bên rèm xưa

 

Mắt hoen lệ sầu thương

Đành nghẹn trong tiếng cười

Cầm tay chia ly

Duyên kiếp ta chờ nhau

 

Ḷng buồn ôi xa vắng

Bóng tre xanh mờ

Ch́m trong nắng đang tàn

Ta đi mải về chốn nào

 

Theo cánh nhạn khuất xa

Trong mây vương bao la

Lê thương bước đường gió mưa

Xa quê hương thân yêu

Với bao nhiêu t́nh thương

 

Những khi chuông ...

... chiều ngân vàng năo nùng

Ḿnh ta bơ vơ trong bóng đêm lẻ loi

Ḷng buồn ơi xa vắng

Bóng tre xanh mờ

T́nh quê hương xa xôi

Phạm Anh Dũng


Bông Sứ Trắng

Trầm Nguyên

Thơ: Trần Huy Sao

 

Bông Sứ trắng ḷng em cũng trắng.

để tôi về xanh lá tương tư.

trường lớp cũ chở ḷng tôi nặng.

em về đâu lồng lộng bốn phương đời.

 

em gái ơi một thời sách vở

giữ giùm tôi bông Sứ ngày xưa

trang lưu bút c̣n câu thơ dạo đó

hay đă mờ theo nắng theo mưa

 

Em! ḷng em, em có c̣n giữ lại 

chút bâng khuâng đứng đợi nhau về.

Bông Sứ rụng mưa trời lất phất

Sao mắt em buồn dưới nón nghiêng che

 

sao ḷng tôi cũng trở buồn, rất nhẹ

mưa ngoài trời - mưa thấm lạnh đời nhau

gịot vắn giọt dài, giọt mưa đan chéo.

giọt sầu tôi thầm lặng lở t́nh đầu.

 

rồi từ đó t́nh vào khuây lăng

giọt mưa ơi! Bông Sứ trắng ngần ơi!

phải hồi đó, chỉ một lời dẫu ngắn

th́ có đâu hai đứa lạc phương trời!

 


Bóng Tay

Mai Đức Vinh

Thơ: Luận Hoán

 

Hoài Thương


Bóng Tối Ly Café

Dương Thụ

 

 

 


Không có ngôi sao nào, tṛ chuyện cùng em đêm nay

Không có thoảng gió nào, th́ thầm cùng em đêm nay

Chỉ có bóng tối thân quen căn pḥng em ở

Chỉ có bóng tối thân quen khoảng trống em nh́n

 

* (Repeat 2 times)

 

Bóng tối đen như ly café

Bóng tối đắng như ly café

Em uống, từng ngụm nhỏ bóng tối

Từng ngụm nhỏ bóng tối

Để biết anh không bao giờ trở lại

Để biết anh không bao giờ trở lại

 

(Repeat from beginning)


Bóng Tối T́nh Yêu

Trần Quảng Nam

 

 


Chờ người  đến cơn mưa chừng như không dứt

mùa mưa vẫn c̣n ...

tinh đă đến cho ta từng cơn gió lạnh

v́ t́nh c̣n say đắm

v́ người c̣n đi măi

ḷng c̣n buồn xa vắng

những khi chiều xưống

 

(Đ.K).

Chiều lộng gió,

con tim c̣n đang nhung nhớ

người đi chốn nào?

Cuộc t́nh chết ...

trong tim c̣n nghe ngỡ ngàng

v́ đời c̣n xa vắng

v́ ḷng c̣n yêu măi

chiều c̣n buồn cho đến những khi anh về

(hết đ.k)

 

Khi xa anh ḷng em buồn như cơn mưa mùa thu

Ôi mong nụ hôn ... xa tầm tay

nơi phương xa người ơi

có nghe tim em buồn rơi

trong mưa rơi chiều nay,

nhớ bóng h́nh ai

(Trở lại Đ.K).

 

2. Khi xa anh ḷng em buồn như cơn mưa mùa thu

Ôi mong nụ hôn ... xa tầm tay

nơi phương xa người ơi

có nghe tim em buồn rơi

trong mưa rơi chiều nay,

có bóng h́nh ai

 

Chờ người đến ....

mưa bay buồn trên con phố ngày xưa vẫn hẹn

người t́nh hỡi! sao quên t́nh đă ước thề

t́nh ngập đầy bóng tối mà ḷng c̣n yêu măi

chiều c̣n buồn vương vấn những khi anh về

 

 

tvmt


Bóng Trăng Trong Thành Phố

Châu Đ́nh An

 

 


Một đêm khuya vào trong thành phố

Thành phố đă yên lặng

Một ḿnh tôi và đường phố

Đứng bên nhau hiu quạnh

 

Chợt một vầng trăng đến

Làn mây che khuất

Bóng trăng và tôi đứng bên nhau

 

Nh́n vầng trăng nữa đêm

Chợt nhớ ... chợt nhớ em năm nào

Một t́nh yêu, và từ đó có trong tôi tiếng cười

Từ một vầng trăng đó

Hẹn ḥ em đi đến

Có bên nhau sớt chia vui buồn

 

Trăng đêm nay nửa đêm vầng trăng sáng như t́nh yêu

Trăng lênh đênh gịng sông uốn quanh chân t́nh

Trăng lung linh và tôi ngó nhau hồn nhiên

Trăng cho tôi b́nh yên dẫu bao ưu phiền

Và đêm nay tôi đến bên trăng

Bóng trăng soi trong thành phố

 

Một đêm khuya vào trong thành phố

Thành phố đă vắng lặng

Một vầng trăng và thành phố

Có tôi đây xa lạ

 

Chợt mùi hương thơm ngát

Từ cụm hoa đâu đó

Bóng trăng và hoa lẫn trong tôi

 

Và đêm nay vào trong thành phố

Thành phố đă say ngủ

C̣n lại em và đường phố

Có trong tôi kỷ niệm

 

Từ vầng trăng xưa đó

Từ nụ hoa thơm ngát

Và từ đó tôi đă yêu thành phố này

Tuấn Ngọc tŕnh bày

Hoài Thương


Bóng Trăng Xưa

Hoàng Trọng

Quốc Bảo

 

 

1954

 

Đêm nao cùng ai dưới trăng thanh

Yêu đương ḷng chan chứa bao t́nh.

Say sưa hồn mây theo gió cuốn

Đêm nay trăng c̣n vương hương t́nh .

Bóng trăng c̣n, người xưa nào đâu?

Thấu chăng ḷng đớn đau.

 

Trăng khuya nḥm song nhắc duyên xưa

Đau thương c̣n in ngấn khôn mờ .

Xa xăm nh́n ai nay khuất bóng

Thân đơn bao ngày đêm mong chờ .

Thấu chăng người ngàn phương trời xa

Gieo t́nh thương ḷng ta.

 

Bóng trăng xưa c̣n đây

Nhắc duyên t́nh bao ngày cùng ai mơ say.

Bóng chim bay về đâu

Mắt vương sầu mơ nh́n chân trời ḷng đau.

 

Người xưa nơi đâu thấu chăng ḷng ta

Buồn trông mây trôi lôi cuốn bao mơ

Tàn theo bóng trăng trong ngàn sương mờ .

 

Bóng trăng xưa c̣n đây

Xót xa ḷng đâu người cùng ta mơ say.

Gió đưa mây về đâu?

Mắt vương sầu mơ nh́n chân trời ḷng đau.

AlexTG & tvmt


Bông Tuyết Trắng

Nguyễn Trọng Khôi

Thơ: Ngô Thy Vân

 

[4/4 - Am] Rhumba

 

Anh đi trong phố mùa đông

t́m hái  cho em bông hoa ngày sinh nhật

hoa không có biết làm sao anh hái

khi một trời tuyết đổ xuống mênh mong

 

Sao em sinh giữa mùa đông

để thấy quanh em bông hoa nào cũng buồn

bông tuyết trắng rơi từ trời xa vắng

vỡ tan tành trong men trắng trắng tay

 

Rồi từ đó mỗi mùa xuân tới

anh chắt chiu từng cánh hoa rơi

dành dụm cho em khi mùa đông tới

kỷ niệm em ngày mới ra đời

Trầm Tú tŕnh bày

 

TvmT - CR


Bóng Xế Ngày Qua

Vơ Tá Hân

Thơ: Nguyên Lương

 

Bóng mát sân đ́nh bên tường vôi trắng

Trường làng ngợp nắng bóng tuổi thơ xa

Con đường về ngoại luồng qua truông vắng

Hái trái chim chim xanh đỏ làm quà

 

Mặt trời ngả đầu xuyên qua triền núi

Chiều buồn mênh mang mắt ngoại xa xăm

Ôm cháu vào ḷng ầu ơi... nước mắt

Mai lớn con đi, con bỏ xóm làng

 

Trường làng một đêm rung sập mái che

Truông vắng một đêm cày tan nát đất

Đôi vai con nặng chịu thêm thù hận

Ngoại gom vô vọng đợi chờ ngày đi

 

Quê hương xa lắc, người c̣n hay mất?

Vườn nhà vùi chôn nấm mộ đất khô

Ngủ mơ gối ấp ṿng tay ơi! ngoại

Ṿng tay như thể vồng đất đợi chờ

 

Ngày nào trở về đi qua triền núi

Trời buồn rưng rưng tiếng ngoại xa xăm

Trên đồi chiều tàn ḷng đau se thắt

Nghe gió năm xưa ru lại ầu ơ

 

Đă sống trên quê những ngày thơ ấu

Ngọt mềm môi son trái đỏ chim chim

Trường xưa sân đ́nh giờ đây thiếu nắng

Tường vôi rêu phủ bóng xế ngày qua

 

Mỹ Ngọc


Bọt Bèo

Lê Mộng Bảo & Song Kim

 

 


Sáng tác năm 1970

Nhịp 4/4 Điệu Boléro Hợp âm Mi thứ

 

1.

Hôm qua . . . chúng ḿnh buồn lang thang

Ngồi bên nhau . . . nơi công viên vắng lặng

Tay cầm tay

Anh nói với em . . . rằng chúng ḿnh

Chúng ḿnh chắc phải xa nhau

 

2.

Ngày đầu . . . ngày đầu khi mới biết nhau

Em đă ngờ . . . đă sợ t́nh yêu chúng ḿnh

Nhiều gian nan

Thêm trái ngang . . . dù yêu anh

Biết ḿnh chẳng đẹp bao nhiêu

 

Điệp khúc

(đổi qua Mi trưởng)

 

Bây giờ nghe anh nói t́nh ta

Mẹ cha không bằng ḷng

V́ em nghèo không xứng gia phong

 

Thôi t́nh duyên nay đă lỡ

Em đành an phận lấy thân

Đến đây là

Đôi ḿnh đôi ngă rẽ chia thôi anh ơi . . .

 

(Về lại Mi thứ)

 

3.

Xé nát . . . những ǵ ḿnh cho nhau

Đừng ăn năn . . . khi duyên ta bẽ bàng

Em cầu xin . . .

Anh hăy chóng quên . . . để kiếp này

Kiếp này em khổ đau thôi

 

Tài liệu tham khảo: Ấn phẩm của một nhóm ca nhạc sĩ thủ đô, giấy phép số 4640/BTT/PHNT ngày 28/10/1970, in lại tại Hoa Kỳ trong "Nhạc Vàng Việt Nam", tuyển tập "Nhạc hay của bạn" số 2, trang 62 -63 .

 

Ghi chú: Những chỗ có dấu . . . là những chỗ ngân hoặc ngắt giọng

 

 

Biển Nhớ


Bọt Biển

Lam Phương

 

 


Nhè nhẹ đôi chân, lại gần bên nhau

Tựa vào vai anh, nghe sóng xô trên biển xanh

Nhè nhẹ đôi tay, nắm lấy mộng lành

V́ t́nh đôi ta, tha thiết sao mỏng manh

 

C̣n được bên nhau, là c̣n yêu nhau

Ḿnh c̣n cho nhau, cho cả tương lai về sau

Một v́ sao rơi, tan giữa ḷng trời

Nguyện cầu cho nhau ngăn cách sẽ không c̣n lâu

Gió ơi xin đừng đến mang giá lạnh về đêm nay

V́ người yêu ơi em sợ

Sợ lạnh sợ buốt vai nhau

Ṿng tay anh nhỏ bé biết làm sao che cho em

Hay em chỉ là người đứng bên lề đời anhKỷ niệm đẹp trăng thơ, t́nh càng nên thơ

Ngoài trời trăng thanh, sao gió mưa trong ḷng em

Giọt sầu long lanh, rơi xuống mi em

Lệ buồn quê hương, hay nước mắt cho người thương


Bọt Mưa

Ngoại Quốc

Nhật Ngân

 

Thuở ấy khi chưa quên nhau mỗi chiều hay đi ngang nhà

Năm lần bảy lượt chỉ mong thấy em

Thuở đó em đứng sau rèm ngó ra

Em thấy anh sao tội nghiệp

Nên em cho anh làm quen

 

Rồi tới khi ta yêu nhau những chiều mưa giăng giăng đổ

Ta thường ḥ hẹn d́u nhau dưới mưa

Thuở đó anh vẫn thường hay nói câu

"Mưa rớt bao nhiêu là giọt

Anh hứa thương em là bao"

 

Giờ đây câu nói vẫn c̣n

T́nh xưa đă mất như là khói mây

Anh đi anh bỏ lại đây

T́nh xưa nghĩa cũ anh đành quên sao?

 

Một bóng em trông cô đơn những chiều mưa giăng giăng đổ

Em thường một ḿnh đội mưa bước đi

Để thấy chua xót cho t́nh nghĩa xưa

Để thấy thương yêu ḷng người

Sao dễ tan như bọt mưa


Bức Họa Đồng Quê

Văn Phụng

 

 


(sáng tác năm 1955)

Nhịp 4/4 Vui tươi, rộn ră Điệu Cha Cha Cha

 

1

Trời xanh xanh bao la mây trắng trắng trắng xóa

Tia nắng tưng bừng chiếu trên đồng lúa vàng

Đàn chim, chim chim non đang ríu ríu rít hót

tung cánh bay nhẹ lướt trên cành la đà

 

2.

Từ xa xa xa xa nghe thoáng thoáng tiếng hát

thôn nữ bên đồng lúa ca lời mơ màng

T́nh tang tang tang tang tang tính tính tính tính

Du khách nâng nhẹ phím buông nhẹ tơ vàng

 

Đ.K.

Hỡi nắng hăy sáng lên để ngàn hoa tươi thắm hơn

Hỡi gió hăy cuốn lên để đồng xanh tươi mát hơn

Thôn quê hân hoan mừng ngày mùa sang,

Người người ḥ vang, đàn ḥa t́nh tang

Nhịp nhàng vẳng xa

 

Ḥ lơ ho lơ

Ḥ lơ ho lơ ho lơ ... Ḥ lơ ho lơ

Ḥ lơ ho lơ hó lơ

Ơi anh em ơi c̣n ǵ đẹp tươi

C̣n ǵ mừng vui bằng ngày mùa mới gặt về thảnh thơi

 

3.

Chàng trai vui câu ca thôn nữ cất tiếng hát

Em bé nô đùa rỡn luôn miệng tươi cười

Đồng quê hôm nay vui Vui với thóc lúa mới

cho bơ công cày cấy bao ngày mong chờ

 

4.

Chàng trai say say say thôn nữ giă giă giă

Em bé đưa miệng cắn đôi hạt lúa vàng

Vầng trăng nhô lên cao soi sáng khắp lối xóm

Ai nấy vui làm với muôn ngàn câu ḥ

Ai nấy vui làm với muôn ngàn câu ḥ

Ḥ ḥ ḥ lơ

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: Bức Họa Đồng Quê, nhạc và lời Văn Phụng, An Phú 321, An Phú ấn hành 1956

tvmt + PAD


Bức Tâm Thư

Lam Phương

 

 


Vài hàng gửi anh triều mến

Vừa rồi là c̣n truyền tin

Nói rằng nước non đang mong

Đi quân dịch là thương ṇi giống

 

Người thường t́m sang giàu tới

Ḷng này th́ khác t́nh ơi

Ước nguyền hứa duyên trao người

Cầm tay súng ṭng quân anh tươi cười

 

Ḷng thầm đang lớn ươm đầy tơ

Nhờ trời cam quít đă lên mùa

Chờ ngày dệt xong áo chung t́nh

Em mang tới đồn mà tặng anh

 

Lạy trời tṛn năm tṛn tháng

Nợ làng ơn nước đă đền xong

Xóm làng hát câu thanh b́nh

Về nơi cũ t́m vui duyên lành

tvmt


Bụi Phấn

Phạm Trọng Cầu

 

 


Khi Thầy viết bảng

bụi phấn rơi rơi.

Có hạt bụi nào

rơi trên bục giảng

Có hạt bụi nào

vương trên tóc Thầy ...

 

Em yêu phút giây này

Thầy em, tóc như bạc thêm

bạc thêm v́ bụi phấn

đă cho em bài học hay

 

Mai sau lớn, nên người

Làm sao, có thể nào quên ?

Ngày xưa Thầy dạy dỗ

khi em tuổi c̣n thơ ...

 

baobatdong


Bụi Phấn 2 (chưa có)

Vũ Hoàng & Lê Văn Lộc

 

 


(1982)

 

 


Bụi Trong Mắt Em

Tuấn Khanh

 

 


Có những lúc khi chiều về sương rơi

Em trông ra phía nơi chân trời

Chợt giọt nước mắt rơi rơi

Nước mắt dấu thấm ước mi v́ đâu

Ồ, chỉ là bụi trong mắt em

 

Có những lúc khi ngày buồn nắng cháy

Em mong ai bước qua nơi này

Chợt buồn mắt sao cay cay

Nước mắt dấu thấm ước mi v́ ai

Ồ, chỉ là bụi trong mắt thôi

 

Bụi nào vụt rơi hoen đôi mắt em

Bụi nào làm cay nhanh đôi mắt em

 

Những tháng năm nào c̣n mang bóng ai đến cho tôi buồn

Khắc sâu môi hôn tiếng yêu lần đầu

Chớp mắt quá nhanh lời yêu mỏng manh biết sao mà đành

Cứ cố nguôi ngoai những đêm mộng dài

Bụi trong mắt em

Bụi trong mắt em

Bụi trong mắt em

Bụi trong mắt em.

Minh Thuận tŕnh bày

Sơn Nguyễn


Bước Chân Bên Thềm

Chánh Trang

 

 

 


T́nh yêu xôn xao như bừng cháy

Từ con tim anh đang lạnh buốt

Từ khi chia tay bên đời ấy

Buồn đau kia có chia đôi

 

Ngày em ra đi anh bật khóc

Niềm đau sau lưng em nào thấy

Giờ em xuôi chân bên thềm đấy

Về trong dung nhan đă hao gầy

 

ĐK :

 

V́ sao em không tiếc thương ngày ấy khi ta ĺa nhau

Để bây giờ trái tim ḿnh bớt thương đau

V́ sao đôi chân ấy không dừng bước nh́n anh

Để hồn anh cô đơn bên bờ vực tối

Giờ ta đă bước đi cuối con đường

Để rớt rơi dưới chân ḿnh

Một t́nh yêu in dấu xă thân nào

 

Ngày em ra đi hồn anh bật khóc

Niềm đau kia em nào thấy

Giờ em xuôi chân bên thềm đấy

Và dung nhan đă hao gầy

 

( Lập lại Điệp khúc )

Ngọc Dung


Bước Chân Buồn

(chưa biết)

 

 

 


Một mai em có theo anh đi về t́m nơi xa xôi

Vắng bóng con người c̣n lại ḿnh đôi ta thôi

Từ khi em đến với anh mang về mùa xuân yêu thương

Góc phố đông người niềm vui tỏa bay bốn phương

Theo anh em nhé ta nhờ gió thênh thang khắp chốn như mây trời

T́nh yêu bước đến ḷng không buồn chán

 

Oh.. Nếu em rời xa quá vô t́nh

Bóng anh ch́m sâu giá lạnh

Sẽ không c̣n ai bước chung đường

Sẽ không c̣n ai ước hẹn

Bóng tối anh lầm lũi bước chân sao buồn tênh

 

Một mai em có theo anh đi t́m một nơi xa xôi

Vắng bóng thiên đường t́nh yêu c̣n vương trên môi

Một mai không có em theo anh về t́m nơi xa xôi

Vắng bóng em rồi vùi chôn t́nh anh đơn côi

Không em anh lẻ loi chiều vắng

Không em nắng đến sao âm thầm

T́m em khắp chốn người ơi người hỡi

 

Oh.. Nếu em rời xa quá vô t́nh

Bóng anh ch́m sâu giá lạnh

Sẽ không c̣n ai bước chung đường

Sẽ không c̣n ai nhớ thương

 

Và nếu em rời xa quá vô t́nh

Bóng anh ch́m sâu giá lạnh

Sẽ không c̣n ai bước chung đường

Sẽ không c̣n ai ước hẹn

Bóng tối anh lầm lũi bước chân sao buồn tênh

Bóng tối anh lầm lũi bước chân sao buồn tênh

Vân Trường giới thiệu

Hoa Biển


Bước Chân Chiều Chủ Nhật

Đỗ Kim Bảng

 

 


Đêm vẫn chưa buông nhưng chiều dần tàn

Mây tím giăng ngang trên trời Sài G̣n

Phố phường ch́m trong tiếng đời nỉ non

Ḷng ai như vấn vương, ai về chan chứa t́nh thương

 

Ôi tiếng chân đi trong chiều chủ nhật

Nghe quá bâng khuâng nghe sao rời rạc

Như từng hạt mưa rớt đều mái hiên

Nhịp chân vương bóng đêm, khuất dần cuối đường phố yên

 

Bước chân khoắc khoải đi khi ngày vui vừa hết,

thôi luyến lưu mà chi

Bước chân nhuốm hoàng hôn

bước chân đếm chờ mong

đếm bao nỗi buồn niềm thương

 

Tôi thích lang thang trong chiều chủ nhật

Nghe tiếng chân vang lên từng điệu nhạc

Để ḷng nhẹ ru với thành phố im

V́ ngày mai nắng lên, phố phường xóa nḥa bước êm

tvmt


Bước Chân Cuối Cùng

Quang Huy

 

 


Đưa em về qua phố từng nhịp chân sao vấn vương

Tôi nghe bước em không như ngày ấy

Bước chân này khi đó từng cùng em đến mai sau

Nhưng măi măi ta xa nhau bước chân này đây

Ôi  sao giờ đây bước chân ta lạc nhịp,

Sao không như ngày (khi) xưa ta nhịp chung bước

 

Dẫu nước mắt tôi đưa em đến cuối đường, nơi em quay bước đi

Riêng tôi vẫn măi nơi đây nh́n bóng em xa thật rồi

Ḷng chợt vang lên một câu hát xưa

Dẫu nước mắt tôi đưa em đến cuối đường, nơi em quay gót đi

Nơi đây sẽ chứng nhân cho ngày chúng ta xa cách nhau

Giờ một ḿnh em đơn côi ḷng vẫn nhớ những bước chân cuối cùng

tvmt


Bước Chân Hoa Nở

Vơ Tá Hân

Sơn Cư

 

Sáng nay thức dậy

Từng bước chân đi

Phút giây tĩnh lặng

Hương thơm tràn đầy

Người đi muôn lối

Ta về nơi đây

Phút giây hiện tại

Tâm tư rạng ngời

 

Từng bước chân đi

Khơi làn gió nhẹ

Từng bước chân đi

Khơi dậy niềm vui

Từng bước chân đi

Bước theo nhịp thở

Từng bước chân đi

Ta về bên ta

 

Sáng nay thức dậy

Ngày mới đơm hoa

Bước chân tĩnh lặng

Quê hương ḥa b́nh

Đời như mây nước

Trôi về muôn phương

Tiếc chi t́nh đời

Đong đưa muộn phiền

 

Từng buớc chân đi

Bên vườn nắng hạ

Từng bước chân đi

Gieo hạt mùa lên

Từng bước chân đi

Thiết tha lời nguyện

Từng bước chân đi

Ta về quê xưa

 

 

 

Sáng nay thức dậy

Nh́n lá thu rơi

Thoát nhiên tỉnh mộng

Chơn như ngàn đời

Dù cho mưa nắng

Trên đường ta đi

Bước theo nhịp thở

Yêu thương t́m về

 

Từng bước chân đi

Hoa cười đất mẹ

Từng bước chân đi

Xây dựng ngày mai

Từng bước chân đi

Phút giây nhiệm mầu

Từng bước chân đi

Ta về thênh thang

VTH


Bước Chân Lẻ Loi

Nguyễn Hà

Quang Huy

 

Từng ngày trên phố bước chân anh lẻ loi

Giờ em đến chốn mờ xa nhạt bóng mây

Nơi chân trời không ngày tháng

Phiêu du quên đường về

Đặt tên dấu chân em trong đời tôi

 

Giọt mưa kia đă xóa tan bóng h́nh em

C̣n đây nước mắt ḥa chung niềm nhớ nhung

Trên con đường xanh màu lá đă quen dấu chân người

Lẻ loi bước chân anh đi về đâu

 

Chơi vơi anh bước qua nhanh con đường xưa

Nơi ta đă có những ngày vui

Bao nhiêu ân ái xinh trôi theo ngàn mây

Miên man câu hát khẽ gọi em

 

Tiếng mưa buồn rơi lạnh quá cô đơn anh khóc thầm

Lẻ loi bước chân anh trong chiều mưa

 

                  --o0o--

 

Từng ngày trên phố bước chân anh lẻ loi

Giờ em đến chốn mờ xa nhạt bóng mây

Nơi chân trời không ngày tháng

Phiêu du quên đường về

Đặt tên dâú chân em trong đời tôi

 

Chơi vơi anh bước qua nhanh con đường xưa

Nơi ta đă có những ngày vui

Bao nhiêu ân ái xinh trôi theo ngàn mây

Miên man câu hát khẽ gọi em

Tiếng mưa buồn rơi lạnh quá cô đơn anh khóc thầm

Lẻ loi bước chân anh trong chiều mưa

 

Chơi vơi anh bước qua nhanh con đường xưa

Nơi ta đă có những ngày vui

Bao nhiêu ân ái xinh trôi theo ngàn mây

Miên man câu hát khẽ gọi em

Tiếng mưa buồn rơi lạnh quá cô đơn anh khóc thầm

Lẻ loi bước chân anh trong chiều mưa

Lẻ loi bước chân anh trong chiều mưa

Lẻ loi bước chân anh đi về đâu

Bích Phương


Bước Chân Thời Gian

Lê Quang

 

 

 


Rồi ngày cũng qua, đêm cũng qua

Từng cuộc t́nh đă măi ĺa xa, em giờ ở đâu ?

Rồi ngày cũng trôi, rồi đêm cũng trôi,

Con đuờng buồn c̣n bóng ḿnh tôi

Từng cuộc t́nh đơn côi

 

ĐK:

 

Hỡi anh, những tiếc nuối trong tim ngày xưa vỡ nát

Chỉ c̣n bóng tối

Đă xa những tiếng hát cho anh ngày xưa

Giờ đây lặng tiếng theo bước chân thời gian

Ngày buồn đă xa và anh cũng xa

Mong chờ hoài h́nh bóng người đi

Đêm chờ tiếng mưa, mặt trời đă lên

Đuờng xưa vắng tênh,

Nghe kỷ niệm về giữa đôi ta, giờ chỉ ḿnh đơn côi

 

Dấu chân vẫn lấp lánh trong em

Từng đêm ngồi nghe biển khóc từng đợt sóng xô

Tháng năm đă xóa hết nơi đây cùng em ṿng tay ngày ấy

Theo bước chân thời gian.

Phương Thanh trong CD "Xin Đời Cho Có Đôi"

Cẩm Vân, Khắc Triệu trong CD "Cơi T́nh"

ChanTroiKyNiem & HoàiThương


Bước Chân T́nh Xa

Quang Phúc

 

 


Khúc ca ngày xanh mong manh trong gió,

lá rơi mùa thu vàng sân cuối chiều nhớ anh

em ôm kỷ niệm vàng nỗi nhớ nhung.

 

Dẫu kỷ niệm xưa trôi theo năm tháng,

măi trong ḷng ta c̣n in dấu hoài.

Chân t́nh em đă ôm trọn,

em hằng mong ước được cùng bên anh,

vui đùa bên nhau yêu nhau say đắm.

Anh nhé!

 

ĐK:

 

Đừng xa em nhé khi đông đă sang,

ngồi trong dĩ văng tim em nát tan.

Nụ hôn xưa môi em say ngọt,

t́nh em trao anh dạt dào biển khơi.

Ngày ta yêu nhau muôn hoa thắm tươi t́nh ca dâng hiến nay em khẽ trao,

mặn nồng say bao nhiêu ân t́nh khắc ghi măi trong tim này.

 

Khúc ca ngày xưa bên nhau say đắm,

hát câu t́nh ca đùa vui giữa trời,

đắm say cho nhau ân t́nh ngàn năm khó phai.

 

Bước chân t́nh xa mang theo nỗi nhớ,

khóc trong ḷng em t́nh xa khuất mờ.

Khi người yêu đă xa rồi.

Em c̣n mơ ước điều chi gian dối,

ôm trọn niềm đau niềm đau chôn dấu.

Anh hỡi!

 

Trở lại (ĐK)

Ghét & Ngọc Dung


Bước Chân T́nh Xa

Đoàn Xuân Mỹ

 

 


Đừng xa em nhé, đừng chia tay nhau như thế.

Đến với nhau một lần, mà ánh mắt bao ngại ngần, giận hờn chi măi.

Nhưng nào ai, biết ḿnh sai.

Buồn thương đă qua, thời gian rơi như cánh lá.

Lúc đếm đong kỷ niệm là lúc thấy bao lỗi lầm.

 

T́m nhau thêm nữa, cũng đành thôi, xa mù khơi.

T́m thấy những bước chân t́nh.

Bờ cát sóng xóa chưa phai lời nói con tim chân thành.

Nhắc câu hẹn nhau, khắc sâu niềm đau, ngày sau lưu dấu.

Thấy những ước mơ đầụ Lặng lẽ kín giấu trao nhau.

Giận nhau thương nhau cũng đành.

 

Cách xa càng thêm nhớ nhau càng thêm, yêu nhau.

Lỡ lầm đă quá, ḿnh chia tay nhau như thế.

Đến với nhau một lần, gần quá chiếc hôn ngượng ngùng.

Đành xa nhau măi, nhưng nào ai biết ḿnh sai


Bước Chân Trong Chiều Mưa

Hoài An

 

 


Xa, xa lắm duyên ḿnh đă qua

Em có phôi pha t́nh ta

Hỡi người

Nên, mưa đến quanh đời rất nhanh

Nghe bước chân em ngoài hiên

Rất gần

 

Trong cơn mưa trời lạnh anh nơi đây nhớ thương em

Rất nhiều

Anh ngu ngơ ngôi nhà em khi xưa

Trong những tháng ngày êm ấm mê say phương trời

Một ngày nào em đă ra đi

Trong mưa rơi ch́m đắm cơn mê

Ôm má âm thầm quay gót dấu chân lạnh lùng

 

Nghe, mưa đến quanh đời rất nhanh

Nghe bước chân em ngoài hiên

rất gần

Thôi, thôi hết lỗi lầm đă qua

Anh vẫn nơi đây chờ em

Hỡi người

Như, tia nắng bên đời khát khao

Xua bóng đêm đen t́nh ta

Sáng ngời

 

Xa, xa lắm duyên ḿnh đă qua em có phôi pha t́nh ta

Hỡi người

Nghe, mưa đến trong đời rất nhanh , nghe bước chân em ngoài hiên

Rất gần

Xa, ca lắm duyên ḿnh đă qua em có phôi pha t́nh ta

Hỡi người

Nghe, mưa đến trong đời rất nhanh , nghe bước chân em ngoài hiên

Rất.... gần

Dan Nguyen


Bước Chân Việt Nam  Footprints of Viet Nam

Trúc Hồ

Trầm Tử Thiêng

 

Ngày nào Việt Nam tang tóc, đời ta chim xa bầy

Nặng nề xoải đôi cánh bay, thiên đường càng xa vời quá.

Là thời thuyền ghe chết đuối, biển sóng gió tơi bời

Nhận ch́m đời không tiếng than, ước mơ cuốn theo nghiệt oan

 

Suốt hai mươi năm qua, ta vẫn nhớ trước sau đời ta

Suốt hai mươi năm qua, ta vẫn nhớ trước sau đời ta

 

Bầu trời ngh́n năm bao la, đời vẫn cứ lao tù.

Người v́ tự do cứ đi, đi hoài dù không hề tới

Nhờ c̣n ṿng tay nhân ái, ta mới đến bến bờ.

Gục đầu dằn nỗi đắng cay, cố dắt díu nhau về đây

 

Đă hai mươi năm qua, rồi cuộc sống cũng đă nở hoa

Những bông hoa xinh tươi, nở giữa chốn nhân ái bao la

 

Thanks America, for your open arms

Grand merci la France, pour vos bras ouverts

Thanks Australia, for you open arms

Merci Canada, pour la liberté

 

Ngày nào c̣n đầy ngơ ngác, từng tiếng nói xa lạ,

Nh́n đường phẳng phiu ngút xa, nghe ḷng tủi thân từng bước.

Nhờ đời dạy năng lui tới, thành mến phố quen đường.

Bạn bè vài mươi sắc dân, nước riêng nhưng thân phận chung

 

 

Ta thấm thía tử sinh, cuối bước nhọc nhằn.

Ta níu ánh b́nh minh, giữa cơn tử sinh.

 

Đời dù phồn hoa lấp lánh, ḷng vẫn nhớ quê nhà

Mẹ hiền choàng trở giấc mộng, khi trời nửa đêm về sáng

Đời dù buồn vui vẫn thế, đừng gây thêm chia ĺa

Lạc loài là một nỗi đau, thấy nhau hăy tin c̣n nhau

 

Khắp nơi trên địa cầu, giờ in dấu bước chân Việt Nam

Những đôi chân miệt mài, đang vươn tới dưới ánh ban mai

Lâu nay ta lặng thinh, hai mươi năm ngại ngần

Sống giữa ân và oán, muốn hát lên đôi lần.

 

Grand merci la France, pour vos bras ouverts

Thanks Australia, for your open hearts

Thank you Canada, for the liberty

Thanks America, for your open arms

We, thank the world, for its true freedom

We thank the world, we thank the world

Thank you, we thank you all

 

Khắp nơi trên địa cầu, giờ in dấu bước chân Việt Nam

Khắp nơi trên địa cầu, giờ in dấu bước chân Việt Nam

 

+++++++

Footprints of Viet Nam

English translation: Le Tịnh Thông, Đỗ Phú, Dạ Nhật Yến

 

I remember my country’s grieves

And lives gone astray

Wings weary with disbelief

Heaven was worlds away

In times, when all seem lost

Adrift on stormy seas

Unheard cries of sacrifice

Dreams shattered helplessly

Through all twenty years, memories remain alive

Through those long lost times, still remember all our lives

Under the endless skies

There’s still no freedom

Searching for human rights

The journey never ends

Cause love in an open heart

Embraced us kindly

Suppressed our wounded souls

So now we have a home

Through all twenty years, looking back on memories

Touch by human soul, with a love that lasts forever

Thanks America, for your open arms

Grand merci la France pour vos bras ouverts

Thanks Australia for your open arms

Merci Canda pour la liberte

The day when the land was new

Each word, such a strange sound

Unknown in endless streets

Each step we feel the pain

The time we learn to live

and learn to fly again

Our friends of a different race

We share the same destiny

We face life and death in every step

We felt life and death in every step

Although our lives fulfilled

We miss our homeland

Mothers spent sleepless nights

Wishing for our home

And love and life we know

It’s harder to be upon

What’s lost, we feel the pain

United, we’ll survive

Through all twenty years, looking back on memories

Touch by human soul, with a love that lasts forever

We must be heard twenty years go by

Live in love and hate, found our place in time

Grand merci la France pour vos bras ouverts

Danke Germany for your open arms

Merci Canda pour la liberte

Thanks America, for your open arms

We thank the world for its true freedom

We thank the world, we thank the world

Thank you, we thank you all

All across the world, scatter footsteps of Viet Nam

All across the world, scatter footsteps of Viet Nam

 

tvmt


Bước Phiêu Bồng

Minh Châu

 

 


Phóng khoáng (Tempo=120)

[4/4 - C]

 

Ta thênh thang lạc giữa cuộc đời

và mang con tim thiết tha yêu người

T́nh yêu ơi ! Nay đă đến đây rồi

Cùng ta đi khắp đất trời

 

Vầng dương trên cao tỏa sáng địa đàng

và bao con tim tái sinh huy hoàng

Ḱa nhân gian nắn nót muôn cung đàn

Để nghe thời gian sang trang...

 

Hăy cùng nhau nhẹ lướt trên muôn triền sông

Vui gót phiêu bồng

Mang con tim ngàn nỗi yêu thương an b́nh

ḥa chung vào thế giới... biết bao người

Cho t́nh ta tựa cánh... chim bay ngàn xa

khắp giang hà

 

Người ơi ! Lăng du... với tôi........

 

 

Tham khảo: 116 t́nh khúc "Lời Ru T́nh", nxb Đà Nẵng, 1/2002

TvmT & CR


Bước Quên

Văn Long

 

 

 


Từng ngày dài lang thang bước chân buôn trền con phố xưa.

Nhớ anh ngày nào ta mới quen hạnh phúc thôi nay đă xa vời.

Nhớ anh ngày nào ta mới quen, hạnh phúc thôi nay dă xa vời.

Và rồi anh ra đi để em buồn cô đơn lẻ loi.

Trái tim này thôi bao thương nhớ cho hoang vắng len vào tim.

Anh vội quên bao ước mơ êm đềm.

Để con đường xưa nay bỗng lá vàng rơi.

Chuyện t́nh ta c̣n đâu những phút giây mặn nồng

Sao bây giờ c̣n ḿnh ta hoài thương nhớ.

Thời gian ơi xin đừng lướt trôi để cho người yêu tôi quay trở về.

Kỷ niệm ơi hăy về với tôi phút giây êm đềm.

Và b́nh minh ḥa cùng ánh dương xóa tan màn đêm hoang vu lạnh lùng.

Và ngày mai muộn phiền bước quên măi trong ḷng ta.

 

Hoa Biển


Bước T́nh Hồng

Nguyễn Trung Cang

 

 


Này đây bước chân xin t́m đến người

này đây cánh tay xin chào đón người

này đây cỏ cây xanh gợn ư t́nh

này đây gió mây nghe hồn tái sinh

 

Này đây cánh hoa xin dâng đến người

đời như nở hoa trong vạn tiếng cười

ầm vang suối reo như dậy núi rừng

bầy chim hót ca theo từng bước chân

 

Hỡi trái chín thơm ngọt quá

này hỡi những đóa hoa rợp lá

này hỡi suối mát chim rừng ca

hăy lắng nghe t́nh ta yêu nhau không rời xa!

 

Từ đây có nhau trên vạn nẻo đời

cầm tay dắt nhau đi trọn kiếp người

và ta sẽ chia yêu thương khắp trời

t́nh yêu chúng ta lan rộng khắp nơi!


Buổi Sáng Chim Bay

Tôn Thất Lập

 

 


Moderator[F - 3/4]

 

Đưa em đi trong ngày t́nh vui thênh thang như ḍng đời trôi mênh mang nghe tháng năm dài biển khơi

 

Đưa em đi cho dài ngày vui chim bay cho t́nh hồng môi em say trên cơi mây mù phôi phai.

 

Đưa chim bay

về núi xa rồi,

một đêm mưa rời

một t́nh đầy vơi

 

Đưa em xa

t́nh đă quen người,

môi hát lả lơi

giọng ḥ ai ru hời.

Đưa em đi cho gần lời trên mi sâu nghe gịng thời gian trôi mau như nước qua cầu băo giông.

 

Đưa em đi thu vàng ngủ trên vai xuôi mây hồng nằm xa trên môi em hát trên trời chim bay.

ĐừngTắmChiềuNay


Buổi Sáng Ở Phi Trường

Vơ Tá Hân

Thơ : Huỳnh Văn Dung

 

Mưa bay qua phi trường

Mưa bay giữa ḷng người

Tôi ngồi hồn tả tơi

Đau theo ngàn giọt mưa

 

Nghe sầu ngọt trên môi

Trong tôi, buổi sáng buồn

Mưa bay nhanh giữa trời

Mưa rơi nhanh vào đời

 

Mưa ướp xanh mặt người

Tôi ngồi trên xót xa

Nghe thiên nhiên tuổi già

Buổi sáng buồn quanh tôi

 

Mưa băng qua t́nh người

Mưa băng qua mộng đời

Tôi ngồi buồn im hơi

Đau trong ngàn mưa lạnh

 

Mưa bay qua phi trường

Mưa bay giữa ḷng người

Mơ một ṿng tay thơm

Ôm hết bao nỗi buồn

 

Mưa bay đầy hồn tôi

Tội ngồi ôm kỷ niệm

Nghe thương ḿnh đắm đuối

Và tôi, buổi sáng buồn

Mỹ Ngọc


Buổi Sáng Trên Băi Biển

Nguyễn Hà

 

 


Nắng buông những tia rực rỡ, biển xanh sóng xô bờ cát, gió kia khẽ lay lời hát, thuỳ dương hoà tiếng đệm theo.

Ngất ngây phút giây gần nhau, ngỡ như tháng năm ngừng trôi, nắm tay bước trong hạnh phúc, ngập nắng ân tình.

Anh là những bình minh, em sẽ như là chim luôn mang lời hát ngợi ca, cho mãi đôi mình bên nhau trong tình yêu thần tiên, bao mông mơ xanh mãi tình như vần thơ.

Anh là những chiền sóng, em sẽ luôn là bờ cát nâng nụ hôn biển xanh, đôi trái tim mình bên nhau muôn đời như mộng ước, tình mãi trao tình.

Dẫu cho gió lay trời mây, vẫn không đổi thay tình ta, dẫu mưa bão hay thật nắng mình yêu nhau mãi mãi,có anh có em nguyện ước, tình mãi trao tình.

 

 

chilli


Bướm Hoa

(chưa biết)

 

 


Một anh bướm vàng, lượn bay khắp vườn,

nhởn nhơ tung đôi cánh bướm ta rong chơi.

Một hoa sắc hồng, tỏa ngát hương nồng

Rộn ràng muôn cánh thắm dáng hoa xinh đẹp tựa nàng thơ.

 

Rồi chàng bướm thấy nàng hoa hồng đứng đấy

Ru hồn chàng say đắm tựa trong giấc mơ, như giấc mơ...

Lẳng lơ bướm chào, nàng ơi nàng hỡi

-"Ḷng anh em có thấu? Anh đang đơn côi...

Đẹp đôi má hồng,

"Chàng ơi hỡi chàng, ḷng em đang xao xuyến...

bao yêu thương, bao yêu thương người ơi!"

 

Rồi nàng hoa héo, âu sầu rơi cánh,

Một ḿnh một bóng, người xưa nay đâu thấy

Ôi đớn đau!

Rố anh bướm vàng lại bay khắp vườn,

Nhởn nhơ tung đôi cánh bướm ta rong chơi.

 

Nàng hoa ngóng chờ,

Trời cao đón chào,

Chàng ta theo gió cuốn,

Đi khắp muôn phương

bay về nơi chốn xưa... ôi chốn xưa...

Đừng Tắm Chiều Nay


Bướm Hoa

Nguyễn Văn Thương

Nguyễn Văn Thương

 

3/4

 

Lời 1:

 

Trời b́nh minh lướt theo chiều gió

bướm bay bướm bay, chàng đi t́m yêu

Đầu cành muôn đóa hoa hàm tiếu

lả lơi mỹ miều, trêu bướm đa t́nh

Vườn hồng hoa ẩn sau màn lá,

cánh phong kín hương nàng chưa hề yêu

Thường nàng trông những con bướm tơ, nàng không ước mơ, đời hoa thơ trinh

 

Bướm  t́nh tứ ngắm hoa hồn say sóng xuân, ḷng tràn yêu mơ

Hoa hổ ngươi trên cành, t́nh trong ngẩn ngơ, nhưng vờ làm duyên

Bướm liền khoác cánh nhung, cùng hoa sánh đôi thề nguyền lưu luyến

Đoa hoa hé môi đào tươi cười, thầm nghe mấy lời đầy thơ

 

Nghiêng ḿnh nàng bướm ấp yêu đóa hoa bàng hoàng

Trên ḷng hoa thắm ái ân, hồn bướm mơ màng

 

Bướm là những lá thư nàng xuân gửi đi  chào mừng non sông.

Hoa dấu chân muôn màu, Nàng xuân đă ghi khi nàng vừa sang

Bướm là những thiếu niên ḷng khao khát yêu, đời c̣n tươi sáng,

Đóa hoa: khách yêu kiều, t́nh thơ chớm gây đời xuân trắng trong

 

 

Lời 2:

 

Vườn c̣n hoa dưới cây c̣n bướm,

bướm hoa điểm tô, nguồn mơ c̣n xinh.

Vườn c̣n hương dưới cây c̣n phấn, phấn hương

vẽ vời thi tứ thêm t́nh.

Đời c̣n xuân ái ân c̣n thắm,

bướm hoa phấn hương, c̣n say màu duyên.

Ngày đầu xuân cánh nhung luyến hương,

đài hoa phấn gieo t́nh thơ thiêng liêng.

 

Bướm hờn lúc cuối xuân, cành hoa úa phai, t́nh chàng phôi pha.

Hoa tủi khi xuân tàn, v́ thân bướm tan, duyên nàng đau thương.

Gió hè cuốn xác hoa, trời cao lững lờ, mơ hồ thân bướm.

Những con bướm muôn màu, treo ḿnh cành cao lẫn cùng h́nh hoa.

 

Khuê pḥng nh́n bướm ước mong ngẩn ngơ ḷng nàng.

Khi chờ hoa nở nhớ nhung làm năo tim nàng.

 

Bướm ngàn tiếng ái ân từ anh thiếu niên về nàng giai nhân.

Hoa: những câu ân t́nh từ cô nữ lang qua chàng đầu xanh.

Thế rồi buổi sớm kia: t́nh như xé tan, t́nh người hai ngă.

Gió đưa mảnh thư màu, từ cây đến cây đường muôn bướm hoa.

 

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO: Bướm Hoa, từ và nhạc Nguyễn Văn Thương, T.H. 15, Tinh Hoa ấn hành lần thứ 2, năm 1950 (lời 1), Tuyển Tập Nhạc Tiền Chiến do Lê Thương biên-soạn (lời 2).

tvmt + PAD + Bảo Trần


Bướm Trắng

Anh Bằng

Nguyễn Bính

 

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,

Cách nhau cái dậu mồng tơi xanh rờn.

Hai người sống giữa cô đơn,

Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi

 

Giá đừng có dậu mồng tơi,

Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng.

Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng...

Có con bướm trắng thường sang bên này.

 

Bướm ơi! Bướm hăy vào đây!

Cho ta hỏi nhỏ câu này chút thôi...

Tại sao không thấy nàng cười,

Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên.

 

Mắt nàng đăm đắm trông lên...

Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi!

Hôm nay mưa đổ sụt sùi

Tơ không hong nữa bướm lười không sang

 

Bên hiên vẫn vắng bóng nàng

Rưng rưng tôi gục xuống bàn rưng rưng

 

 

tvmt


Buồn

Y Vân

 

 


Buồn như ly rượu đầy không có ai cùng cạn

Buồn như ly rượu cạn không c̣n rượu để say.

 

Buồn như trong một ngày hai đứa không gặp mặt

Buồn như khi gặp mặt không c̣n chuyện để vui.

 

Đôi ta như bước lên đỉnh sầu

Mà đời luôn cao ngất thương đau

Bao lâu ân ái chưa đậm màu

Toàn là cay đắng giết thương yêu.

 

T́nh đôi ta thật buồn như lứa hoa nở muộn

T́nh yêu không trọn vẹn buồn mỗi ngày buồn hơn.


Buồn

Lam Phương

 

 

 


Đếm bước chân hoang in trên hè phố

Đôi tay lạnh lùng, con tim năo nùng

Xa tận ngh́n trùng, mùa đông thiếu em

Say quá cơn thèm, buồn măi dâng thêm.

 

Một trời tự do đă đến bên em

Ôm đi giấc mộng cho đời thắm duyên

Yêu trăng gió đi kẻo lỡ cuộc vui xuân th́.

Đời là bể dâu oán trách chi nhau

Xinh trong trái sầu phải t́m khổ đau.

Yêu thương đến muộn, ngày vui qua mau, qua mau..

Cho nhau cơn đau t́nh nghĩa là ǵ

Cho nhau chia ly mộng ước c̣n ǵ

Bây giờ nếu c̣n đâu có ra đi.

 

Một ḿnh bơ vơ giữa khung trời rộng

Vừa vượt đôi tay t́nh yêu màu hồng

Âm thầm nuốt lệ ĺa xa tổ ấm.

Một ngày chia ly một trang t́nh đầy

Một người ra đi c̣n thương một người

Bao giờ, bao giờ ḿnh hết chia phôi.

 

Có nhớ không em dư hương ngày cũ

Yêu nhau từng ngày lo nhau từng ngày

Ấm lạnh mặn nồng buồn vui có nhau

Nhưng đến bây giờ là giấc chiêm bao.

 

Alex TG


Buồn Chi Em Ơi

Lam Phương

 

 


1.

Sầu mà chi em...

Lúc non sông cần trai hùng

Buồn mà chi em...

Mai anh về trong nắng êm

Đừng v́ chia ly

Làm nản chí nam nhi

Vui lên đi cùng ước thề

Rồi ngày mai anh sẽ về.

 

ĐK:

Em ơi! anh đi v́ nước non ḿnh đợi chờ

Muôn quân đang gieo lửa khói tung ngập mầu cờ

Thân trai ra đi nợ nước đôi vai gánh nặng

Buồn chi cách xa v́ ngày vui sẽ không xa

 

Hôm nay anh đi v́ muốn duyên ḿnh đẹp màu

Bao năm chia ly là mấy trăm vạn ngày sầu

Vui lên đi em rượu tiễn sao không uống cạn

Để anh bước đi cho phỉ chí mộng làm trai

 

2.

Một thời gian qua.

Nước non vui niềm thái ḥa

Trời Việt âu ca.

Xuân qua thềm mơn cánh hoa

Vạn niềm thương yêu.

C̣n chờ phút sum vầy

Em xin dâng ngàn tiếng cười

Tặng người anh yêu suốt đời.

 


Buồn Đêm Mưa

Phạm Đ́nh Chương

Huy Cận

 

 

Tặng Mai Thảo

 

Đêm mưa làm nhớ không gian

Ḷng run thêm lạnh, nỗi hàn bao la

Tai nương hướng giọt mái nhà

Nghe trời nặng nặng, nghe ta buồn buồn

Nghe đi rời rạc trong hồn

Những chân xa vắng dậm ṃn lẻ loi

Rơi rơi ... Dịu dịu ... rơi rơi

Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ ...

 

Đêm mưa làm nhớ không gian

Ḷng run thêm lạnh nỗi hàn bao la

Tương tư hướng lạc phương mờ

Trở nghiêng gối mộng hửng hờ nằn nghe

Gió về lồng lộng không che

Hơi May hiu hắt bốn bề tâm tư

Rơi rơi ... Dịu dịu ... Rơi rơi

Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ ...

 

Đêm mưa làm nhớ không gian  ...

Đêm mưa làm nhớ không gian  ...

 

Chilli


Buồn Đến Bao Giờ

Lê Uyên Phương

 

 

 


Trời mưa măi mưa hoài

Thần tiên giấc mơ dài

Vào cuộc đời sỏi đá, biết ḿnh si mê

Buồn ơi đến bao giờ

C̣n thương đến bao giờ

Khi muà thu c̣n mang tiếng buồn đêm hè

 

Ṿng tay đă buông rồi,

Chán chường in trên nét môi

Muốn lệ sầu dâng nữa thôi đem vào nhau

Dung nhan mang t́nh yêu

C̣n ánh sáng huy hoàng

T́m ánh mắt, t́m suối tóc khi c̣n thơ ngây

 

Vành môi khép mong chờ

Người đi dáng bơ phờ

Sao c̣n đem tiếng khóc, ước vọng ân t́nh

 

Em ơi, lá đổ hoa tàn

Đếm tuổi cuộc đời trên hai bàn tay trơn

Em ơi, em ơi!

Xuân nào tàn, Thu nào vàng, môi nào ngỡ ngàng

 

Nằm nghe tiếng mưa nguồn

Tưởng em bước chân buồn

Đang vỗ về lá úa trong ḷng đêm thu

Buồn ơi, đến bao giờ

C̣n thương đến bao giờ

Thương nụ cười đơn côi, tháng đợi năm chờ

 

Kool Duke


Buồn Đôi Mươi

Phạm Trọng

Phạm Trọng

 

(sáng tác trước khi dùng tên thật Phạm Trọng Cầu)

 

Gửi LL, HL, T, D và buưt 21

Nhịp C, slow rock

 

Đêm sao buồn thiết tha

Riêng bóng h́nh với ta

Đèn vàng soi buốt gió,

ngập ngừng hơi thuốc lá

buồn đời lắm phôi pha.

 

Sương rơi lạnh ướt vai

Quên hết đời chóng phai

t́nh đời không sống măi

t́m về trong buốt tái

ḷng buồn nhớ đêm dài

 

Nhưng rồi đêm lắng tàn