Buổi Sáng Nội

 

Tuần đầu tiên của tháng 10 trời Nội đă mát mẻ nhiều, tuần trước đó hăy c̣n nónglắm, nghe dân Nội bảo thế. lẽ tôi không hiểu được cái nóngđây như thế nào,v́ lúc ấy nhiệt độ hăy c̣n khoảng 32 độ C (89 độ F) với độ ẩm gần 90 %.

 

Đứng yên nh́n đường mồ hôi nhễ nhăi. Tuần trước đó nhiệt độ khoảng 35 độ C (95 độ F) với độ ẩm 99 %, chẳng khác nào ngồi trong thùng nước nên con người cảm thấy nóng nhiều hơn.

 

Buổi sáng sớmngoài đường hăy c̣n vắng vẻ. Lác đác đây kia những người gánh hàng rảo bước vội để đến chỗ bán hàng cho kịp giờ trước khi khách ra đường vào buổi sáng. Trong ḷng đường xe cộ hăy c̣n thưa thớt.

 

Trên lề đường năm ba người ngồi trên những ghế đẩu nhỏ, bên ly trà tách phê bốc khói trong sương sớm. Những khấn vái vội vàng trước cửa chùa hăy c̣n đóng kín. Những dăy nhà mặt tiền với cửa sổ mở như đang cùng thành phố dụi mắt thứ giấc sau một đêm nghỉ ngơi.

 

 

Đây Nội! Tôi đang đi giữa chốn tôi vẫn thường được nghe đến trong những lời ngân nga của những buổi chiều oi ả, buổi tối sáng đèn, hoặc lúc mưa to trong miền Nam.

 

 

 

Nội ơi,

Hướng về thành phố xa xôi,

Ánh đèn giăng mắc muôn nơi,

...

 

 

 

Tôi như đang bước ra khỏi giấc dài đi vào hiện thực. Tôi nhớn nhác nh́n quanh nh́n quất để t́m vội những tôi đă đem theo từ giầc kia: bánh cuốn Thanh Tŕ, bún ốc, phở, gị chả, quả sấu, nước vối, bao nhiêu những thứ khác.

 

 

Cho chưa đến thành phố này lần nào nhưng tôi cảm thấy đó thân quen trong cái xa lạ của lần đầu gặp gỡ. Những căn nhà h́nh ống cao tầng, những con hẻm sâu hút hẹp, nơi tôi đă từng sống qua suốt thời niên thiếu. những giọng nói Nội tôi đă nghe từ thuở lọt ḷng.

 

 

 

 

Một cảm giác thật lạ lùng len lỏi vào hồn tôi khi bước đi trên phố Hàng Bài dẫn đến bờ Hồ. Không gian đang tiến tới nhưng thời gian như đang lùi dần vào văng.

 

 

 

Nhưng câu chuyện trong gia đ́nh vẫn thường hay nhắc đến 36 phố phường bờ Hồ. Hai chữ "bờ hồ" được dùng đến một cách thân quen trong những câu chuyện gia đ́nh đă thấm nhuần vào tri ức của tôi tử lúc nào. Khách du lịch ngay cả hướng dẫn viên đều dùng chữ "Hồ Gươm", hoặc xa lạ hơn nữa chữ "Hồ Hoàn Kiếm".

 

Bên bờ hồ hôm nay những sinh hoạt thể dục buổi sáng tôi chưa được biết đến. Đó đây người múa kẻ uốn, những đôi bạn ngồi tâm t́nh, những nhóm khách du lịch từ Sapa trở về thành phố từ lúc trời hăy c̣n tối mịt, nhiều câu chuyện trao đổi chóng vánh. Cuộc sống ban mai như bắt đầu từ đây, bờ hồ.

 

Những làn gió nhẹ ban mai thổi ngang tai tôi nghe chứng như lời ca tiếng nhạc của thời tiền chiến hậu chiến với những tác giả như Văn Cao, Thương, Văn Phụng, Đoàn Chuẩn, Phạm Duy, ...

 

Mạnh H